GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 283: Dưỡng nữ thành nghiệt

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong phủ Thừa tướng

Trong thư phòng, Liễu thừa tướng nhìn con gái mang theo vẻ mặt lạnh nhạt đang ngồi một bên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân mày hoa râm phải cau chặt lại, chắp tay sau lưng, đi qua đi lại trong thư phòng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngừng, thật lâu sau mới quay đầu lại nhìn Liễu quý phi chằm chằm, nói: “Con gái, rốt cuộc con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn làm đây?” Liễu quý phi ngẩng đầu lên, nói hơi không vui: “Cái gì?” Liễu thừa tướng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách tức giận: “Cái gì? Con còn hỏi cái gì? Lúc trước, chúng ta đã thương lượng thật tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, vậy tại sao con còn muốn đi trêu chọc Mặc Tu Nghiêu vào lúc này chứ?”

Đôi mi thanh của Liễu quý phi khẽ cau lại, “Sao ta lại trêu chọc Mặc Tu Nghiêu chứ?”

Liễu thừa tướng nhức đầu, một đứa con gái thông minh, mỹ lệ, được thịnh sủng chuyện tốt, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đứa con gái không nghe lời thì cũng một chuyện nhức đầu vạn phần. Xoa bóp trán, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Liễu thừa tướng hít sâu một hơi mới nói một cách bình tĩnh hòa nhã: “Lúc trước, chúng ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói xong rồi, giải quyết chuyện tuẫn táng trước. Hiện tại, chuyện này còn chưa giải quyết xong, con lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi trêu chọc Mặc Tu Nghiêu, nếu lỡ như đột nhiên hắn ta nhúng tay vào… Con phải biết rằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ, cha Vương còn đang chống lại áp lực của những người đọc sách và những lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ hủ để ngăn chận chuyện này. Chỉ cần Định Vương tùy tiện nói một câu, thì những người đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ lại gây ầm ĩ lên.” Liễu quý phi lấy tay chống một bên má, nhàn nhạt nhìn Liễu thừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng, nói: “Vậy cha muốn thế nào?”

“Mặc kệ thế nào, con thả Phượng Chi Dao ra trước đi, hắn ta người của Mặc Tu Nghiêu. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu đã biểu lộ cũng không chút ý định nhúng tay vào chuyện trong kinh thành nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì tạm thời chúng ta cũng đừng đi trêu chọc hắn ta nữa.”

Liễu quý phi nói một cách không vui: “Định Vương bắt Đàm Kế Chi, cha… Chẳng lẽ cha không biết Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao đã làm chuyện sao?”

“Mặc kệ hắn ta đã làm cái gì!” Liễu thừa tướng nói một cách kiên quyết: “Hắn ta bắt Hoàng hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì sao? Chuyện này khôngbất kỳ chỗ hại nào với chúng ta, nếu Hoàng hậu cònđó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì khi Tân hoàng đăng cơ, nàng ta chính là Hoàng Thái hậu, đến lúc đó, Hoa gia thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 can thiệp triều chính, phụ Tân hoàng một cách quang minh chính đại. Bây giờ không phải đúng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao? Tân hoàng còn bé, nếu mẹ ruột lại mất sớm nữa, thì đến lúc đó, con, thân Quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi của Tiên hoàng, tất nhiên sẽ người quyền thế nhất trong cung. Huống chi, Hoa gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nhược điểm nằm trong tay chúng ta như vậy, đến lúc đó……” Nghĩ đến tình cảnh Hoa gia bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Liễu gia dẫm ở dưới chân, thậm chí khống chế trong lòng bàn tay, Liễu thừa tướng lộ ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nụ cười thoả thuê mãn nguyện.

Liễu quý phi cúi đầu, trong đôi mắt hiện lên một ánh sáng lạnh đầy khinh thường. Người quyền thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất trong cung? Vậy thì sao? Cho ngôi vị Thái hậu, nhưng nếu không người kia, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng còn muốn địa vị tôn quý kia làm gì?

Liễu thừa tướng quay đầu lại liền thấy nụ cười lạnh khinh thường nơi khóe môi của Liễu quý phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn chưa biến mất, giật mình, cau mày hỏi: “Chẳng lẽ con còn chưa hết hy vọng với Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

Thấy ánh mắt kiên định của Liễu quý phi, Liễu thừa tướng chỉ cảm thấy trong lồng ngực có một búng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu bị nghẹn lại, muốn nôn cũng không nôn ra được, khó chịu cực kỳ. Đến cùng thì lão đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạo nghiệt gì, nên mới một đứa con gái đầy thất vọng như vậy chứ? Quả nhiên oan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệt mà!

“Đã qua bao nhiêu năm rồi, nếu Định Vương thể coi trọng con, thì cũng sẽ không chờ tới bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ, sao con còn……” Liễu thừa tướng khổ tâm khuyên nhủ.

“Câm miệng!” Câu nói này thật sự chạm vào nghịch lân của Liễu quý phi, trong nháy mắt, trên dung nhan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh xảo bị nhuộm lên một ngọn lửa tức giận. Liễu quý phi nhìn phụ thân trước mặt đầy căm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức, cắn răng nói: “Ta không tin, chàng ấy không thể không thích ta. Chàng ấy chỉ không nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta thôi!”

Trong nháy mắt, Liễu thừa tướng không biết nói mới tốt. Lão thật sự không hiểu, rốt cuộc giáo dục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Liễu gia sai lầm ở chỗ nào, nên mới thể nuôi ra một đứa con gái không chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết tâm như vậy. Một gái đã hơn ba mươi tuổi, đặt gia đình bình thường, thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã làm rồi, cho dù lúc đầu không tiến cung, thì cũng thể một phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đương gia của thế gia danh môn. Có gái nào ở tuổi như vậy, vẫn một lòng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạ treo tâm trên người một nam nhân khác sao? Lạimột nam nhân chẳng thèm ngó tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình nữa!

“Oan nghiệt! Oan nghiệt mà……” Liễu thừa tướng dậm chân, thở dài, nói.

Nhưng Liễu quý phi cũng không để ý phụ thân đang lo lắng, khóe môi câu ra một nụ cười lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhạt nhưng ngọt ngào, “Đúng, chính như vậy. Chàng ấy chỉ không nhìn thấy tathôi, ngày mai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta sẽ đến Định Vương phủ để gặp, chắc chắn chàng ấy sẽ hiểu tấm lòng của ta dành cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chàng ấy.”

“Con xác định hắn ta sẽ không đuổi con ra sao?” Liễu thừa tướng giội nước lạnh không chút lưu tình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Liễu quý phi bắt người của Định Vương, phản ứng khả năng nhất của Định Vương chính cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt Liễu quý phi lại. Đến lúc đó, bọn họ vẫn phải dùng người để đổi lại, nói không chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn phải trả giá nhiều hơn nữa. Trong lòng Liễu thừa tướng tuyệt đối không đánh giá cao rằng Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu sẽ chịu trả giá lớn gì để chuộc Phượng Chi Dao về, sao cũng chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuộc hạ thôi. Nếu vậy mà Định Vương tức giận, thì chỉ sợ bởiuy nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị khiêu khích nhiều hơn. Liễu thừa tướng thật sự không cách nào thừa nhận đứa con gái này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do mình dạy nên.

Liễu quý phi cười một tiếng tràn đầy tin tưởng, “Sẽ không, trừ phi… Chàng ấy không muốn tính mạng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Tam nữa.”

Liễu thừa tướng cười lạnh, “Con đi gặp hắn ta làm gì? Hy vọng hắn ta cưới con làm vợ sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đừng nói cho cha, con không biết Định Vương tình thâm ý trọng với Vương phi, nhiều năm như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh cũng vẫn chỉ mỗi mình Định Vương phi. Con cho rằng Định Vương sẽ làm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi với vợ mình chỉ một Phượng Tam sao?”

Không chỉ như vậy, chính Liễu thừa tướng cũng một nam nhân. Chính nhìn từ góc độ của một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam nhânnói, thì cũng tuyệt đối không thể vứt bỏ một người vợ kết tóc đã từng đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm hiệp lực, lại dung mạonăng lực đều xuất chúng như Định Vương phi,đi thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người phụ nhân đã gả cho người khác, hơn nữa còn con với người đó, cho dù người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nhân này đẹp như tiên nữ đi nữa.sắc đẹp đơn thuần vứt bỏ người vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã từng vượt qua khó khan với mình, thì đó cách làm hạ lưu, Liễu thừa tướng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người tốt, nhưng cũng còn chưa phải hạ lưu. Chuyện ngay cả lão đều khinh thường làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì sao Định Vương sẽ làm chứ?

Liễu quý phi nhìn Liễu thừa tướng một cách kỳ quái, nói: “Phụ thân, ta thật sự không hiểu. Chẳng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cha chưa nhìn ra, mặc kệ là Tân hoàng hay Mặc Cảnh Lê, cũng đều không sánh bằng Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao? Chỉ cần Mặc Tu Nghiêu muốn, thì chàng ấythểđược tuyệt đối sẽ không ít hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở, nếu ta tốt, thì tất nhiên, Liễu gia cũng sẽ tốt. Tại sao cha lại cứ phản đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy?”

Trong lòng Liễu thừa tướng cười khổ, nhưng cũng lại khẳng định đã giáo dục đứa con gái này thất bại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần nữa. Xem ra… Đã đến lúc nên buông tha. May còn hai cháu gái đã sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cập kê. Mặc dung mạo, tài năng không bằng đứa con gái này, nhưng cũng vẫn thể nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng đầu. Bên phíaVương Tần Vương cũng cần cân bằng một cách cẩn thận. Về phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương… Xin lỗi, Liễu thừa tướng chưa từng suy nghĩ đến khả năng đầu nhập vào Định Vương. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ bởi mấy năm nay, giữa Liễu giaĐịnh Vương phủ ân oán, mà càng bởi vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách làm việc của Mặc Tu Nghiêu hoàn toàn khác với Liễu gia. Cho Định Vương thật sự thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạp Liễu quý phi, thì Liễu gia cũng sẽ không vậy nhận được chút ích lợi nào.

Phất phất tay một cách lực, Liễu thừa tướng nói một cách thản nhiên: “Thôi, nếu cha nói con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe không vào, thì cứ làm theo ý của con đi. điều… Cha chỉ hy vọng con đừng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên lụy tới Liễu gia. Sau này… Con cũng không cần về nữa, đến cùng vẫn tần phi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiên hoàng, luôn chạy ra ngoài cung thì cũng không ổn.” Liễu quý phi sửng sốt, nhìn Liễu thừa tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách khó hiểu. Qua nhiều năm như vậy, phụ thân của nàng chưa từng dùng loại khẩu khí này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để nói với nàng điều gì. Không thể nói tức giận hay lãnh đạm, chỉ một loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nản lòng thoái chí xa cách như ẩn như hiện, trên trực giác, Liễu quý phi không thích cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giác này.

“Phụ thân……”

“Thôi, con đi đi. Đúng rồi, cha tính gả Nhàn nhi cho Vương làm Trắc phi.” Liễu thừa tướng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra quyết định của chính mình.

Liễu quý phi sửng sốt một lúc, mới đứng dậy bước từ từ ra ngoài. Nàng không ngu ngốc, tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu phụ thân làm như vậy là có ý gì. Đây biểu thị, Liễu gia sẽ đặt cược lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người Vương, hơn nữa, Liễu gia cũng định vứt bỏ mình Tần vương. Ít nhất, sau này, Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vương không còn quan trọng nhất với Liễu gia nữa. Cả đời này, ngoại trừ cầu xin Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không được ra, cho tới bây giờ, Liễu quý phi đều thuận buồm xuôi gió, nàng chẳng bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ tới, sẽ một ngày mình trở thành kẻ bị vứt bỏ.

Phụ thân… Phụ thân… Tại sao cha không hiểu ta?Ta cũng chỉcủa chính hạnh phúc của tathôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng lẽ sai sao? Phụ thân, cha đã bất nhân, thì cũng đừng trách ta bất nghĩa.

Quay đầu lại, Liễu quý phi nhìn thoáng qua Liễu thừa tướng đang cúi đầu trầm trong thư phòng, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt hiện lên một tia oán hận ác độc, bước chân vững vàng đi về phía trước.

Đêm khuya, trong phòng giam âm u, vốn khoanh chân ngồi trên giường điều tức, Phượng Chi Dao từ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở mắt. Nghiêng đầu nhìn thoáng qua Phượng Hoài Đình đang đắp áo choàng ngủ say trên giường gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh, trong đôi mắt một tia lo lắng lướt qua.

“Trác Tĩnh?” Ánh mắt nhìn ra cửa lao, Phượng Chi Dao thử hỏi.

Cửa lao truyền tới một tiếng tiếng cười trầm thấp, Tần Phong xuất hiện cửa lao, vẻ mặt thảnh thơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn hắn ta trêu đùa: “Không phải Trác Tĩnh, có điều, Trác Tĩnh nhờ ta mang cho ngươi một câu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Nói gì?” Phượng Chi Dao nhướng mày hỏi: “Sao ngươi đây?” Hắn nhớ Tần Phong khôngtheo chân bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ đến kinh thành.

Tần Phong bước từ từ vào trong địa lao, ý cười đầy mặt, nói: “Trác Tĩnh nói… Vương gia rất tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận. Về phần tại sao ta lại đây, nhắc tới cũng trùng hợp, mới vào kinh đã nghe nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Tam công tử bị nữ nhân bắt giữ, đây chẳng phải vội đến thăm sao? sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 so với Trác Tĩnh, vẫn tình đồng liều giữa chúng ta càng sâu đậm hơn mấy phần, đúng không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Lần này ngoài ý muốn.” Nghe thấy mấy chữ Vương gia rất tức giận, Phượng Chi Dao vẫn rụt cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại theo quán tính, sau đó cố gắng nói một cách bình tĩnh. Lần này thật sự ngoài ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn, hắn nào biết nữ nhân kia lại chạy đến Đại Tự vào lúc đó chứ? Cái nữ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Liễu quý phi thiếu não Vương gia kia cũng không phải Mặc Cảnh Lê, nếu hắn dám chạy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì Liễu quý phi sẽ thật sự dám giết Phượng Hoài Đình. Mặc hắn hận Phượng Hoài Đình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lãnh quên mình, nhưng còn chưa tới nông nỗi muốn cha chết.

Tần Phong nghiêng đầu cười với người trong phòng giam bên cạnh một tiếng, rồi nói: “Bác trai, tại hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tần Phong. Xem như bạn thân của Phượng Tam, bác trai khỏe không?”

Ngay từ lúc bọn họ nói câu đầu tiên, thì Phượng Hoài Đình trong phòng giam bên cạnh đã tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, vốn một nơi như phòng giam không phải nơi thể để cho người ta ngủ say. Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoài Đình ngẩn ra, gật đầu nói: “Lão phu vẫn khỏe, đa tạ Tần công tử.”

Tần Phong phất tay một cái, nói: “Lần này cũng Phượng Tam làm việc không suy nghĩ, đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về, Vương gia chúng ta sẽ dạy dỗ hắn ta thật nghiêm khắc. Bác trai, bây giờ chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên đi thôi.” Ánh mắt Phượng Hoài Đình đầy phức tạp, khóe môi cũng hiện lên một mùi vị khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sở. Con của mình làm việc không có suy nghĩ, nhưng lại để cho người khác dạy dỗ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời xin lỗi với kẻ làm cha như ông thay nó. Lần đầu tiên trong đời, Phượng Hoài Đình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy, lẽ mình đã thật sự đối xử với đứa con trai này sai rồi.

Tần Phong đi ra phía trước, tiện tay rút một thanh chủy thủ hàn quang rực rỡ ra, rồi chém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đao, cái khóa sắt to khoảng năm ngón tay cái khóa lớn bằng đồng trên cửa lao liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đứt ra. Tần Phong vươn tay đón lấy rồi tiện tay ném ra phía sau, sau đó liền mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa lao ra. Tần Phong đứngcửa lao, mỉm cười nói với Phượng Hoài Đình: “Mời bác trai.” Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Hoài Đình còn hơi do dự, Tần Phong cười nói: “Bác trai không cần lo lắng, mặc những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác của Phượng gia đang trong tay Vương, nhưng chắc chắnVương sẽ không gây tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương cho bọn họ.” Chỉ có điều, tài sản của Phượng gia thì không biết chắc được, chỉ đáng tiếc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm ngoái vừa được một khoảng tiền thật lớn Tây Lăng, nên Định Vương gia tỏ vẻ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiếu tiền, hơn nữa, đây sản nghiệp của gia đình Phượng Tam, nên cũng không tiện nuốt, bằng không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn họ cũng thể kiếm một chén canh.

Lúc này, Phượng Hoài Đình mới đi ra, nhìn nhìn Tần Phong, rồi nói: “Quả nhiên, thủ hạ của Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều ngọa hổ tàng long (có nhiều nhân tài, nhưng không lộ diện cho người khác biết).”

Tần Phong mỉm cười, vuốt ve chủy thủ trong tay một cách tùy ý, nói: “Chút tài mọn, khiến cho bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai chê cười rồi. Mời bác trai, người của chúng ta đang tiếp ứng bên ngoài.”

Phượng Hoài Đình tạ ơn, nhìn Phượng Chi Dao một cái, rồi đi ra ngoài cửa. Tần Phong nhìn Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dao đầy vui vẻ, rồi cũng đi theo. Còn Phượng Chi Dao lại trong phòng giam thì liền trợn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tròn mắt, “Tần Phong! Ta còn chưa đi ra ngoài đâu.”

Tần Phong ngước mắt nhìn trời đầy vô tội, “Cái gì? Ta chỉ nhận được lệnh đi cứu Phượng lão gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị thuộc hạ của Định Vương phủ làm liên lụy ra thôi. Còn ai nữa sao? Không nghe nói.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Ngươi!” Phượng Chi Dao nghiến răng nghiến lợi, Tần Phong cười đến vui sướng cực kỳ, “Phượng Tam, ngươi vẫn nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi tiếp một cách đàng hoàng đi. Nói không chừng, chờ đến lúc ngươi đi ra, thì cơn tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận của Vương gia sẽ tiêu tan đấy. Còn có, đừng nói cho ta, ngươi không mở được một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóa sắt nho nhỏ đó. A nha, còn có… Vương gia lệnh, nếu ngươi đã thích ngồinhư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, thì liền bên trong chờ thêm hai ngày đi. Yên tâm, Vương gia, chắc chắn nữ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia sẽ không giết ngươi.”

“Ngươi chờ đó cho ta!” Phượng Chi Dao nhìn kẻ đang đi mất một cách nghênh ngang chằm chằm đầy tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận, mặcbiết Mặc Tu Nghiêu làm như vậy tuyệt đối sẽ không đơn giản chỉ trừng phạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi. Nhưng nhớ tới thần sắc cười nhạo đầy đắc ý kia của Tần Phong thì vẫn không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được oán hận trong lòng, liền nguyền rủa: “Bản công tử nguyền rủa đường tình của ngươi nhấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhô!”

Mới vừa đi ra khỏi địa lao, tự dưng Tần Phong rùng mình một cái, ngẩng đầu nhìn trời. Quả nhiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời tiết tháng ba vẫn hơi lạnh thật.

Tần Phong dẫn Phượng Hoài Đình đi ra ngoài, dọc theo đường đi, gần như không gặp phải bất kỳ ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở nào, nhìn thấy thực lực của người dưới trướng Định Vương phủ dũng mãnh như thế, khiến cho trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng Phượng Hoài Đình càng nhiều thêm mấy phần dao động và suy tư.

Trở lại Định Vương phủ thì sắc trời đã hừng sáng. Phượng Hoài Đình được người ta hướng dẫn để quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuộc một phen, dùng một chút đồ ăn sáng, rồi được dẫn đến gặp Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly cũng không trong thư phòng, đang trong một vườn hoa nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên tĩnh ở sâu trong Định Vương phủ. Lúc Phượng Hoài Đình được dẫn đến, thì Mặc Tu Nghiêu đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luyện kiếm, bên cạnh bàn đó cách đó không xa, Diệp LyHoàng hậu đang ngồi nói chuyện.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần đó, hai đứa bé đang ngồi trên mặt đất chụm đầu vào nhau, cũng không biết đang nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái gì. Ánh sáng bình minh ấm áp chiếu vào trong đình viện, mùi hoa lan thoang thoảng tràn ngập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong không khí, trong nháy mắt, khiến cho người ta cảm thấy vui vẻ sảng khoái.

“Là Phượng lão gia sao? Đến đây, mời ngồi.” Diệp Ly phát hiện Phượng Hoài Đình đầu tiên, liền xoay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cười nói.

Phượng Hoài Đình bước đến, chắp tay nói: “Bái kiến Định Vương phi. Bái kiến… Hoàng hậu, nương nương……” Gần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nháy mắt, Hoàng hậu liền nhận thấy sự phê bình kín đáo của Phượng Hoài Đình về mình rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ ràng. Mỉm cười, cũng không nói chuyện, bây giờ, nàng cũng chỉ khách, nên tất nhiên không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọng khách lấn át giọng chủ được. Trong lòng Diệp Ly hơi bất đắc dĩ, thở dài, chuyện Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hậu thể nhận thấy, thì tất nhiên nàng cũng không thể không phát hiện được. Mặc Tu Nghiêu mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng hậu tới để cùng gặp Phượng Hoài Đình, cũng không biết sau này Phượng Chi Dao có trách bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ không đây? Chỉ là, Diệp Ly hiểu suy nghĩ của Mặc Tu Nghiêu, nếu trong tương lại, Hoàng hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chung với Phượng Chi Dao, thì như vậy, Phượng Hoài Đình chínhcửa ải bắt buộc bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ phải đi qua. Nếu Phượng Chi Dao thật sự không để ý đến Phượng Hoài Đình hay căn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Hoài Đình không để ý đến Phượng Chi Dao, thì như vậy cũng không còn để nói. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn biểu hiện của Phượng Chi Dao,ràng không chuyện như vậy. thái độ không thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Phượng Hoài Đình dành cho Hoàng hậu, tất nhiên cũng bởi Phượng Chi Dao.

“Mời Phượng lão gia ngồi, Phượng Tam làm việc không suy nghĩ, làm liên luỵ đến Phượng gia. Kính xin Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão gia đừng trách.”

Nghe vậy, Phượng Hoài Đình cười khổ, “Vương phi nói quá lời, lão phu hổ thẹn.” Nếu không phải ông lãng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quên đứa con trai này,dạy dỗ ngay từ đầu, thì lẽ Phượng Chi Dao sẽ không xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng Hoàng hậu đến như vậy, thậm chí trong nháy mắt xúc động xông vào cung bắt người. Năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, Hoàng hậu quan tâm chăm sóc Phượng Chi Dao, thì ông cũng biết, cho nên, cho như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, thì ông cũng không mặt mũi trách tội Hoàng hậu. Nhìn thoáng qua đứa bé mặc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng hơi mắc cỡ đang nhào vào lòng Định Vương phi,một đứa bé mặc áo đen nghiêm nghị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang đi tới, rồi leo lên bang ghế đá bên cạnh,ngồi ngay ngắn, trong mắt Phượng Hoài Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện lên một tia tiếc nuối. Nếu… Con của Chi Dao, thì nói không chừng cũng đã lớn bằng hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứa này rồi.

bên cạnh, Mặc Tu Nghiêu dừng kiếm thế, tiện tay ném một cái, cắm thanh kiếm vào vỏ kiếm treo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên cây gần đó rồi đi vào trong đình. Diệp Ly cầm lấy chiếc khăn tay trên bàn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình đưa cho hắn, Mặc Tu Nghiêu nhận lấy, lau cái trán mà hầu như không một giọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mồ hôi nào, rồi ngồi xuống bên người Diệp Ly.

“Vương gia……” Phượng Hoài Đình muốn đứng dậy, nhưng Mặc Tu Nghiêu liền khoát khoát tay ý bảo ông ấy ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

“Không cần đa lễ, lần này cũng Phượng Tam làm việc không chu toàn, Phượng lão gia không chịu khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ?” Mặc Tu Nghiêu hỏi.

Trong lòng Phượng Hoài Đình hơi khó chịu, đây đã người thứ ba nói với ông như vậy rồi. Điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này chứng tỏ, người của Định Vương phủ thật sự đã xem Phượng Chi Dao thành người nhà của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải đơn giản chỉ một thuộc hạ cũng đượckhông cũng không sao. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng thời, điều này cũng châm chọc lớn nhất với kẻ làm cha như ông. Nhưng lúc này Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoài Đình cũng khônglòng dạ nào so đo những cái này, hỏi với giọng hơi lo lắng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vương gia, Chi Dao nó……” Ông biết, Phượng Chi Dao cũng không đi ra khỏi địa lao với bọn họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Tần Phong đã nói cho ông biết rằng, Phượng Chi Dao còn có nhiệm vụ khác.

Mặc Tu Nghiêu tiện tay vén lọn tóc trắng bị gió thổi nhẹ lên, khóe môi câu ra một nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mờ nhạt cực kỳ, “Phượng lão gia yên tâm, hôm nay Phượng Tam sẽ về. Chỉ tính tình này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn ta, bị một chút trừng phạt cũng tốt, tránh cho sau này, đầu óc lại nóng lên nữa.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nghe Mặc Tu Nghiêu nói như vậy, trong lòng Phượng Hoài Đình vẫn còn hơi lo lắng không yên, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ thể nhịn xuống. Ít nhất, ông tin rằng, Định Vương tuyệt đối sẽ không để cho Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dao bị nguy hiểm đến tính mạng, chắp tay nói với Mặc Tu Nghiêu: “Tại hạ đa tạ Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã cứu giúp. Sau này, nếuchuyệncần tại hạ làm, xin Vương gia cứ việc sai bảo.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Phượng lão gia không cần phải khách khí, chỉ tiện tay mà thôi thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều……”

“?” Phượng Hoài Đình bình tĩnh đợi câu nói kế tiếp của Mặc Tu Nghiêu.

“Chỉ sợ sản nghiệp của Phượng gia đã… Theo Bản vương được biết, thì hai vị lệnh lang đã đầu nhập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào Vương. Trước khi mọi người trở về, thì Bản vương nhận được tin tức, người của Phượng gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đã được thả ra, cái giá phải trả là.. Bảy phần sản nghiệp của Phượng gia.” Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nâng chung trà lên uống một ngụm, rồi nói một cách bình tĩnh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 283 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc