GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 278: Hành động đầy nghĩa hiệp của Phượng Tam

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong Định Vương phủ, nghe câu trả lời được Diệp Ly mang về. Phượng Chi Dao trầm mặc một lúc lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không thể nói ra cái gì. Trong chuyện này, Diệp Ly cũng lực bất tòng tâm. Đứng góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ của Phượng Chi Dao, tất nhiên nàng có thể trách Hoàng hậu cố chấp làm chậm trễ Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dao. Nhưng vốn chuyện này lại không thể trách Hoàng hậu. Nàng ấy chưa từng cho Phượng Chi Dao bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ hy vọng nào. hiện tại, nàng ấy làm những chuyện như vậy cũng đúng với các gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong thời đại này, hơn nữa, điều một gái là Hoàng hậu thể làm được tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất. Diệp Ly không thể lấy tiêu chuẩn của chính mình để áp đặt lên một một gái luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận được sự giáo dục trung quân phụ đức truyền thống được.

“Tu Nghiêu, Phượng Tam……” Diệp Ly hỏi hơi lo lắng.

Mặc Tu Nghiêu ngẩng đầu lên khỏi quyển sách, nói: “Không cần để ý đến hắn ta, hắn ta biết chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mực.”

Thấy Mặc Tu Nghiêu như thế, nên Diệp Ly cũng lắc đầu ném chuyện này ra sau đầu, lại nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu về chuyện nhìn thấy Thập hoàng tử trong cung, cuối cùng thở dài nói: “Đứa bé © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia cũng thật sự quá nhát gan. Cũng không biết rốt cuộc lúc trước, khi Mặc Cảnh Kỳ để lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Di chiếu đã nghĩ như thế nào nữa?” Mặc Tu Nghiêu để quyển sách xuống, đi tới phía sau Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly, rồi ôm nàng từ phía sau, để nàng dựa vào người mình, ôn nhu nói: “Những chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện của Mặc Cảnh người khác, không liên quan gì đên chúng ta. A Ly cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bận tâm đến bọn họ.”

Diệp Ly cười một tiếng, lắc đầu nói: “Ta làm phải bận tâm đến bọn họ, chỉ là……” Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn đứa hồ chắc chắn sẽ bị hy sinh kia, hơi không đành lòng thôi. Đứa kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chỉ lớn hơn Mặc Tiểu Bảo mấy tuổi mà thôi. lẽ làm mẹ, nên liền mềm lòng hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước một chút.

Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng nói: “Mặchiện tại, khắp nơi trong kinh thành đều giới nghiêm. Nhưng không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dám ngăn cản người của Định Vương phủ. Nếu A Ly cảm thấy nhàm chán, thì thể đi xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quanh một chút, mấy chuyện nhỏ nhặt trong cung kia không cần để ý.”

Diệp Ly gật đầu nói: “Ta biết rồi.” Biết Mặc Tu Nghiêu không muốn mình phiền lòng những chuyện nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhặt kia, nên tất nhiên, Diệp Ly cũng ngoan ngoãn đồng ý. Bọn họ mới người một nhà, về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần những người khác, cho người tội đi nữa, thì cũng người ngoài. Nàng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn khiến cho Mặc Tu Nghiêu lo lắng cho mình.

“Mẫu thân! Mẫu thân……” Tiếng kêu của Mặc Tiểu Bảo xuyên qua hành lang dài, chạy vội tới đầy vui sướng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu không vui nhíu mày, giương mắt nhìn Mặc Tiểu Bảo đã chạy đến cửa đang muốn nhấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân tiến vào chằm chằm. Phía sau Mặc Tiểu Bảo còn Lãnh Quân Hàm chạy theo đến đang thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỗn hển.

Diệp Ly bất đắc dĩ, “Thần nhi, con đi chậm một chút, nhìn xem Quân Hàm mệt như vậy……”

Mặc Tiểu Bảo quay đầu lại nhìn Lãnh Quân Hàm còn đang thở hỗn hển nhưng vẫn cười với mình, khẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Hừ” nhẹ một tiếng, dựa sát vào trong lòng Diệp Ly. Diệp Ly cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi ảo não của con trai, không khỏi khẽ cười một tiếng, vuốt đầu Mặc Tiểu Bảo, nói: “Quân Hàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ hơn con, con là ca ca, sau này phải nhớ, hiểu chưa?”

“Dạ.” Mặc Tiểu Bảo nhỏ giọng nói, lại ngẩng đầu nói với Lãnh Quân Hàm: “Lãnh tiểu ngốc, đệ không đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịp thì nói một tiếng. Ca… Ca cũng không phải không đợi đệ được.” Lãnh Quân Hàm sờ sờ đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ, cái miệng nhỏ nhắn cười toe toét hết sức ngây thơ với Mặc Tiểu Bảo. Nhưng cái này càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến Mặc Tiểu Bảo càng thấy lỗi hơn. Diệp Ly nhìn bộ dáng lúng túng của con trai đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, liền mỉm cười ngoắt ngoắt tay với Lãnh Quân Hàm, cười nói: “Quân Hàm, đến với dì.”

Lãnh Quân Hàm hoan một tiếng, cũng nhào vào trong lòng Diệp Ly theo, cười vui vẻ cọ cọ cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay của Diệp Ly. cũng rất thích mẫu thân của Tiểu Bảo ca ca, thơm thơm, ấm áp, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như mẫu thân của vậy. Đáng tiếc, Tiểu Bảo ca ca không thích quấn lấy dì.

Mặc Tu Nghiêu đứng sau Diệp Ly đen mặt. Vốn chỉ có mỗi mình Mặc Tiểu Bảo thì thôi, hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại hai tiểu quỷ chiếm lấy A Ly, nên thời gian riêng của hắn và A Ly trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỗi ngày bị rút ngắn không ít. Nghĩ đến đây, Mặc Tu Nghiêu bắt đầu hối hận lúc trước đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyết định phái Lãnh Hạo đi.

Mặc Tu Nghiêu nói Phượng Chi Dao chừng mực, nhưng không ngờ, ngày đó, Phượng Chi Dao liền gây ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họa lớn.

Đêm khuya yên tĩnh, cả Định Vương phủ đã chìm trong yên lặng từ lâu, chỉ ánh nến trong thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng vẫn còn sáng, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đang ngồi vừa phê duyệt tài liệu, vừa thỉnh thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tán gẫu hai câu trong thư phòng. Ở trong kinh thành, mặc nhìn như thanh nhàn, nhưng đến cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn mang trọng trách trong người, mỗi ngày vẫn số chuyện cần chính bọn họ tự xem qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chokhông cần quyết định xử ngay lập tức, thì cũng cần nắm giữ những tin tức này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để tránh xảy ra biến cố đột ngột.

“Phượng Tam đi ra ngoài đến giờ còn chưa về sao?” Phê duyệt xong quyển sổ con cuối cùng trong tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly thấy trước mặt Mặc Tu Nghiêu vẫn còn một chồng cao ngất, liền tiện tay cầm một quyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, vừa lật ra xem vừa nói.

Mặc Tu Nghiêu nói: “Đi ra ngoài tìm chỗ phát tiết thôi.” Tính tình của Phượng Chi Dao nhìn như phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưu phóng khoáng trời sinh, nhưng trên thực tế, tính cách lại ràng dứt khoát, vui buồn, giận dữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều hiện lên mặt. Chỉ điều, kinh nghiệm từng trải trong mấy năm này dạy cho hắn ta biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấu diếm tâm tình của mình trước mặt người khác thôi.

Đôi mi thanh của Diệp Ly cau lại, nói: “Ta vẫn cảm thấy tâm tình của Phượng Tam lúc đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi vào ban ngày hơi lạ.”

“Hắn ta đợi nhiều năm như vậy, tâm tình thể bình tĩnh mới kỳ quái.” Thật ra, cho tới bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ, Mặc Tu Nghiêu cũng không quá để ý đến tình cảm của Phượng Chi Dao dành cho Hoàng hậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc còn trẻ thì cũng từng âm thầm khuyên nhủ mấy lần, chỉ là, mỗi lần đều kết thúc bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền qua cước lại quyền qua cước lại đánh đến không biết trời đất giữa hai người. Sau này, lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuổi hơn, cũng hiểu được tôn trọng tình cảm của lẫn nhau, thì ngược lại cũng không tiện khuyên nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cho nên mới kéo nhiều năm như vậy, kéo dài tới bây giờ Phượng Chi Dao đã hơn ba mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuổi. Nếu dựa theo tuổi của công tử nhà giàu trong thời đại này, thì qua hai năm nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Tam cũng sắp ôm cháu rồi.

“Hai người này……” Diệp Ly than thở, lời còn chưa nói hết, đã đột nhiên đứng lên khỏi ghế, “Có người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xông vào!”

bên cạnh, Mặc Tu Nghiêu đã bay ra khỏi thư phòng như một luồng khói xanh, chỉ để lại tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói trầm thấp, “A Ly, nàng đi nhìn xem hai tiểu quỷ kia.” Diệp Ly nhìn bóng ảnh màu trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biến mất ở ngoài cửa hơi tiếc nuối, đây chính là chênh lệch giữa khinh cônghỏa thuần thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 và bình thường!

Lúc Diệp Ly đến viện của Mặc Tiểu Bảo Lãnh Quân Hàm, Trác Tĩnh đã đứng ngoài cửa coi chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùm, nhìn thấy Diệp Ly mới cúi người nói: “Vương phi.”

Diệp Ly gật đầu, “Ngươi vất vả rồi, hai đứakhông sao chứ?” Trác Tĩnh trầm giọng nói: “Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bổn phận của thuộc hạ. Tiểu Thế tửLãnh thiếu gia không sao.”

Đang khi nói chuyện, Mặc Tiểu Bảo đã chạy từ bên trong ra, “Mẫu thân, xảy ra chuyện sao?” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly nhìn đôi mắt sáng trong suốt tràn ngập sự nóng lòng muốn thử của con trai, giơ tay lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vỗ nhẹ lên đầu một cái, rồi nói: “Ngoan ngoãn cùng với Trác Tĩnh, chăm sóc Quân Hàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật tốt. Mẫu thân đi qua chỗ Phụ vương của con xem một chút.”

Không được đi tham gia trò hay, Mặc Tiểu Bảo bĩu bĩu cái miệng nhỏ nhắn hơi thất vọng, nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoan ngoãn gật đầu, “Vậy mẫu thân cũng phải cẩn thận một chút nha.”

Diệp Ly cười một tiếng, “Nhân tiểu quỷ đại.” (chỉ những đứa còn nhỏ, nhưng lạisuy nghĩ khôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khéo, trí, đa mưu túc trí như người lớn)

Sắp xếp hai đứa xong, Diệp Ly mới đi nhanh đến tiền viện. Lại phát hiện cũng không có xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra đánh nhau gì, hiển nhiên, người xông vào phủ chínhngười quen của bọn họ. Lắc đầu, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly xoay người đi đến khách sảnh tiền viện. Song, nhìn thấy tất cả trước mắt lại khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu của nàng hơi đau.

Trong khách sảnh, Phượng Chi Dao ngã ngồi trên mặt đất, bên cạnh còn có một vết máu đỏ sậm. Vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu chưa khô, hiển nhiên, mới phun ra, Mặc Tu Nghiêu đứng trong sảnh, chắp tay sau lưng, thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc trên mặt lại khiến cho trong lòng người ta phát lạnh. Diệp Ly không nghi ngờ chút nào rằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao ngã ngồi dưới đất phun ra máu tuyệt đối kiệt tác của Mặc Tu Nghiêu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm cho nàng nhức đầu cũng không chỉ mỗi việc như thế, trên ghế bên cạnh, còn một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị bao bọc trong tấm áo choàng rộng rãi màu đen. Mặc dù không nhìn thấy mặt mũi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn từ thân hình, thì Diệp Ly vẫn thể nhìn ra đó là một gái. Mà cô gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể khiến cho Phượng Chi Dao mang về trong đêm khuyathể ai chứ? Diệp Ly suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ một chút, thì chỉ cảm thấy đầu mình càng đau hơn.

Hiển nhiên, gái đang ngồi dựa trên ghế còn đang hôn mê. Diệp Ly đi tới kéo tấm áo choàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang che kín trên mặt của nàng ấy ra, hiện ra dung nhan mỹ lệ đoan trang của nàng ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Không phải Hoàng hậu nàng mới gặp hôm nay thì ai đây?

“Hồ đồ!” Diệp Ly xoay người, trợn mắt nhìn Phượng Chi Dao, thấp giọng trách mắng.

Phượng Chi Dao cũng không để ý, cong môi cười với nàng ấy một tiếng. Trong đôi mắt luôn mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý cười trong ngày thường lại đầy bất đắc bi thương, cho Diệp Ly, thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể nhẫn tâm nói thêm cái nữa. Thở dài, Diệp Ly hỏi: “Ngươi mang người đi ra như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, nàng ấy đã đồng ý chưa?” Phượng Chi Dao đáp lại bằng sự trầm mặc, Diệp Ly hiểu đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn ta không để ý đến ý nguyện của Hoàng hậu, trực tiếp làm cho người hôn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi mang ra khỏi cung.

Nhìn Mặc Tu Nghiêu càng lúc càng tức giận, Diệp Ly bước đến bên cạnh hắn không tiếng động, cầm tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn, rồi kéo ngồi xuống ghế một bên. Nếu không, Diệp Ly cũng không dám bảo đảm, dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơn giận dữ, Mặc Tu Nghiêu thể cho Phượng Chi Dao thêm một chưởng không?

“Lá gan của ngươi cũng thật lớn. Sao Bản vương lại chưa bao giờ biết Phượng Tam công tử to gan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn mật như vậy đây?” Ngồi bên cạnh Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu đè nén lửa giận xuống, nhìn Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao chằm chằm, nói một cách lạnh lùng.

Phượng Chi Dao cười khẽ, nhưng đến cùng cũng không thấy sự phong lưu phóng khoáng trong ngày thường được nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ còn lại bất đắc buồn hồ, “Chuyện chính mình làm thì sẽ tự mình gánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu. Sẽ không liên lụy Định Vương phủ.”

Rầm! Mặc Tu Nghiêu vỗ một chưởng lên cái bàn bên cạnh, cái bàn bình yên sự, nhưng đồ vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tách trà trên mặt bàn lại vỡ nát trong nháy mắt. Mặc Tu Nghiêu giận quá hóa cười, “Giỏi… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thật giỏi! Bản lĩnh của Phượng Tam công tử ngươi thật lớn, sẽ không liên lụy Định Vương phủ? Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã bản lĩnh như vậy, thì sao không trực tiếp mang người lao ra khỏi kinh thành đi?”

Phượng Chi Dao tắt tiếng, hiện tại cửa thành đã đóng chặt, hơn nữa kinh thành cũng đang giới nghiêm. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình hắn thì còn dễ nói, nhưng muốn mang theo một người đang hôn bất tỉnh ra khỏi thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì thật sự không thể. Phượng Chi Dao mệt mỏi, nhắm mắt lại, “Tu Nghiêu, xin lỗi. Nhưng… Ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hối hận đã làm như vậy.” Mặc Tu Nghiêu “Hừ” khẽ một tiếng, nói với hắn ta một cách thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên: “Cũng uổng công Phượng Tam công tử tự xưng thông minh, chẳng lẽ trước khi làm, ngươi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nghĩ tới đường lui ư? Đột nhiên đầu óc nóng lên, liền tiến cung bắt cóc người hả?”

Phượng Chi Dao hơi quẫn bách, thật sự hắn không suy nghĩ nhiều. Sau khi lẻn vào cung tìm được Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hậu, lại bị Hoàng hậu từ chối một cách không chút do dự, thì hắn càng nghĩ càng khổ sở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền xúc động phẫn nộ, dứt khoát không nghĩ nữa trực tiếp quay lại cung, bắt người ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài. Chỉ có điều, hắn lại không nghĩ tới, Mặc Tu Nghiêu tức giận như vậy cũng không phải bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93hắn tiến cung bắt Hoàng hậu ra ngoài,bởitrước khi hắn bắt người lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một kế hoạch nào.

“Vậy… Bây giờ nên làm gì?” Đã hiểu được cách nghĩ của Mặc Tu Nghiêu, Phượng Chi Dao cũng không cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chống cự nữa. Bàn về năng lực mưu trí, quả thật, hắn thua Mặc Tu Nghiêu rất nhiều, hắn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tự giác thừa nhận sự thật này.

Diệp Ly nhướng mày, mỉm cười nói: “Thừa dịp chưa ai phát hiện, đưa về chứ sao?”

“Không được!” Phượng Chi Dao vội nói. Hắn đã thật vất vả mới mang người ra được, bây giờ lại mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về, thì lần tới, hắn cũng không dám bảo đảm sẽdũng khí như vậy nữa. Hơn nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn mang người ra không chỉ mỗi chuyện tình cảm của mình, càng bởi hắn biết, cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống trong cung sau này của nàng ấy tuyệt đối sẽ không tốt. Chonàng ấy vẫn không chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp nhận hắn, nhưng hắn cũng vẫn hy vọng rằng, ít nhất, nàng ấy thể sống vui vẻ, dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu hơn một chút. Ít nhất… Hắn còn thểmột chút hy vọng, đúng không?

Mặc Tu Nghiêu nhìn sắc trời, đã canh năm rồi, lắc đầu nói: “Không còn kịp rồi. Tối đa qua nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 canh giờ nữa, sẽ có người phát hiện Hoàng hậu mất tích.”

Diệp Ly nhíu mày nói: “Vậy phải làm sao bây giờ? Hiện tại đưa người ra khỏi thành sao?” Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc trời vẫn còn chưa sáng rõ, cũng không phải lúc ra khỏi thành tốt nhất, nhưng nếu bỏ lỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoảng thời gian cuối cùng này, thì một khi để cho người ta phát hiện chuyện Hoàng hậu mất tích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sợ trong kinh thành sẽ càng khó ra vào.

“Hiện tại nàng ấy vẫn không thể đi. Tính tình của Hoàng hậu, chúng ta cũng hiểu, không phảingười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn nghe theo lời người khác. Hiện tại đưa người ra ngoài, tỷ ấy cũng sẽ tự trở về.” Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu lắc đầu nói, “Tạm thời cứ để Định Vương phủ trước. ChoHoàng hậu mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tích, thì cũng chưaai dám lục soát Định Vương phủ.” Cũng may tất cả thị vệ người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm của Định Vương phủ đềutâm phúcthể tin tưởng, hơn nữa, Phượng Chi Dao trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại vào ban đêm. Nếu không, chỉ sợ chuyện tối nay sẽ truyền khắp các phủ đệ lớn nhỏ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kinh thành khi trời còn chưa sáng giống như chuyện Mặc Cảnh đá chết con mình.

“Đa tạ Vương gia, đa tạ Vương phi.” Phượng Chi Dao nói đầy mừng rỡ.

Diệp Ly khoát khoát tay, nói: “Thôi, tự ngươi tìm chỗ sắp xếp người đi, giằng co cả ngày rồi, nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc vẫn còn thời gian, nghỉ một lát đi.”

Phượng Chi Dao lại tạ ơn lần nữa, rồi ôm Hoàng hậu đang ngủ say xoay người đi ra cửa. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khách sảnh, Diệp Ly quay đầu lại nhướng mày nói với Mặc Tu Nghiêu: “Đây chính chừng mực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia nói sao?” Ngay cả Hoàng hậu một nước mà cũng dám bắt cóc, cái này gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chừng mực, vậy còn chuyện không chừng mực?

Mặc Tu Nghiêu cười đầy bất đắc dĩ, “Có lẽ cả đời này, đây lần duy nhất, Phượng Tam không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chừng mực.”

Tùy ý Phượng Chi Dao sắp xếp cho Hoàng hậu, Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu cũng không hỏi đến nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hai người nắm tay đi về viện của mình nghỉ ngơi. Nhưng chưa tới một canh giờ, thì đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người tới cửa.

“Vương gia, Vương phi, Hoa Quốc công cầu kiến.”

Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu liếc mắt nhìn nhau, Mặc Tu Nghiêu đứng lên, nói: “Mời Hoa Quốc công đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư phòng, Bản vương liền đi qua.” Diệp Ly vươn tay kéo tay Mặc Tu Nghiêu, mỉm cười nói: “Cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đi.” Mặc Tu Nghiêu cũng không phản đối, hai người thay quần áo rồi liền đi tới thư phòng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hoa Quốc công được mời đến thư phòng đang ngồi bất mãn, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt đã già cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại càng tiều tụy, trong đôi mắt lão vẩn đục tràn ngập sốt ruột lo lắng, thấy Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu nắm tay nhau đi vào, liền vội đứng dậy tiến lên đón, “Vương gia, Vương phi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Tu Nghiêu giơ tay ra đỡ Hoa Quốc công, giọng nói ôn hòa hiếm có: “Sao Quốc công lại tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây sớm như vậy, chuyệnsao?”

Hoa Quốc công than một tiếng, cười khổ nói: “Cũng không phải đã xảy ra chuyện lớn sao? Nếu không, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão đầu tử ta lại tới cửa vào sáng sớm như thế này?”

Hai người, một trái một phải đỡ Hoa Quốc công ngồi xuống, rồi mới ngồi xuống chỗ của mình. Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉm cười nói: “Sao Lão quốc công lại nói như vậy? Lúc nào ngài tới cửa thì chúng cháu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều hoan nghênh mà. Ngài còn chưa nói đã xảy ra chuyện ạ.”

Hoa Quốc công cũng không có tâm khách sáo, trầm giọng nói: “Hoàng hậu nương nương mất tích.”

Mặc dù đã biết trước Hoa Quốc công tới đây, tất nhiên chuyện này, nhưng đến khi muốn nói ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì vẫn hơi không biết phải mở miệng như thế nào. Một lúc lâu sau, Diệp Ly mới từ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở miệng nói: “Lão quốc công… Hoàng hậu nương nương, đang trong Định Vương phủ ạ.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 278 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc