GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 270: Mặc Cảnh Kỳ thay đổi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mười mấy năm qua Thái hậu mẫu nghi thiên hạ, cùng tôn quý. Cho trong lòng Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nút thắt với bà thì ngoài mặt vẫn coi nhưcung kính, chưa từng bị người chỉ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thẳng mặt nói cút như vậy. Trên mặt nhất thời đủ loại màu sắc, sắc mặt thay đổi liên tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng khó coi.

“Hoàng nhi!” Thái hậu cắn răng nói, mục đích tới đây vốn chuyện ngôi vị hoàng đế, tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên không thể nào rời đi dễ dàng như vậy.

Mặc Cảnh Kỳ cái gì cũng không quan tâm, chỉ vào Thái hậu nói: “Cút ra ngoài cho Trẫm, nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy không? Chỉ cần Trẫm còn sống một ngày, Trẫm vẫn hoàng đế! Cút…Các ngươi đừng mơ…Đừng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như ý!” Thái hậu nhịn cơn tức, tiến lên từng bước nói: “Ai gia biết hiện tại tâm tình Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thượng không tốt, Hoàng thượng có thể phát giận. Nhưng kính xin Hoàng thượng suy nghĩ thật kỹ chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sau này. Hoàng thượng chung quy vẫn nên đám hoàng tử công chúa bọn chúngsuy nghĩ.” Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Kỳ không nhịn được cười như điên, nhưng là vừa khóc vừa cười, ngay cả khóe mắt cũng chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra huyết lệ. Thái hậu nhìn thấy cũng sợ hết hồn, liên tục lùi lại hai bước,”Hoàng thượng…Hoàng thượng, con…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mặc Cảnh Kỳ căm hận nói: “Ngươi nhanh đi nói cho nhi tử tốt của ngươi, để hắn sớm chết tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi. Cho dù giang sơn Đại Sở vì trẫm vong thì Trẫm cũng sẽ không giao cho hắn. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa, đứa con trai bảo bối kia của hắn…chờ chôn cùng Trẫm đi. Ngôi vị hoàng đế này hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bản lĩnh thì tự đi giành, Trẫm nhìn…Trẫm trên trời nhìn hắn….Đoạn, tử, tuyệt, tôn!.”

Bốn chữ cuối kia tràn đầy oán độc khiến cho Thái hậu cũng không nhịn được mà trong lòng rét run. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thái hậu cũng không biết chuyện Mặc Cảnh kiếp này đã không thể con, chỉ tưởng Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Kỳhận nguyền rủa, nhưng thế thì nhìn vết máu loang lổ trên giường cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với khóe mắt đầy huyết lệ cùng gương mặt dữ tợn giống như ác quỷ của Mặc Cảnh Kỳ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến Thái hậu bị dọa không ít. Bất đắc dĩ, Thái hậu đành lảo đảo nghiêng ngã rời khỏi tẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điện…Người canh giữ ngoài điện vội vàng muốn vào xem chút nhưng mới vào tới cửa đã nghe bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 truyền ra giọng nói của Mặc Cảnh Kỳ: “Cút ra ngoài! Trẫm muốn yên tĩnh một lát!” thấy giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Kỳ vẫn còn trung khí mười phần, liền đoán cũng không chuyện lớn, người canh cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới yên lòng đi ra thủ ngoài cửa lần nữa.

Trong tẩm điện, Mặc Cảnh Kỳ đau khổ cười ha hả, mới vừa rồi phát cáu một trận đã động tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phế tạng, Thái hậu vừa rời đi thần sắc vốn đã thập phần khó coi lấy tốc độ mắt thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng thể thấy được nhanh chóng suy bại.

“Ha ha…” trong tẩm điện đột nhiên truyền ra một tiếng cười trầm thấp dễ nghe, sau đó tiếng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chân chầm chậm tiến lại gần. Mặc Cảnh Kỳ nỗ lực mở mắt, nam nhân trước mắt ngay tức khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến cho thần trí vốn đã hỗn loạn trong nháy mắt thanh tỉnh hơn nhiều. Dùng sức trợn to hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt nhìn chằm chằm nam nhân trước mắt. Áo trắng tóc trắng, dung nhan tuấn mĩ, mày kiếm dài đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tóc mai, khí độ sâm nghiêm. Hoa văn rồng tường vân thêu trên tay áo trắng ,cònmùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trầm hương phảng phất trong mũi che đi mùi huyết tinh trước đó khiến cho đầu óc hỗn loạn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Kỳ lập tức rõ ràng hơn nhiều.

“Mặc Tu Nghiêu!.” Mặc Cảnh Kỳ trầm giọng nói.

“Ha ha..” Mặc Tu Nghiêu thấp giọng cười nói: “Hoàng thượng, mới nửa năm không gặp ngươi đã biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bộ dáng này rồi, thật là làm cho Bản vương hết sức kinh ngạc.”

Bên người Mặc Tu Nghiêu, Diệp Ly mặc một áo xanh trong tay ôm một đứa nhỏ trắng trẻo mặc cẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 y màu đen. Đứa mới năm sáu tuổi dáng dấp tuấn mỹ khả ái, một đôi mắt đen lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyển trên người Mặc Cảnh Kỳ, hắn chưa từng thấy qua đôi mắt linh động như thế. Thấy bộ dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầy máu chật vật của Mặc Cảnh Kỳ bé con nửa điểm cũng không sợ hãi. Ngược lại, từ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng Diệp Ly nhô đầu ra muốn nhìn rõ hơn.

“Đây con trai ngươi?” Mặc Cảnh Kỳ hỏi

Mặc Tu Nghiêu khiêu mi, xách Mặc Tiểu Bảo trong ngực Diệp Ly ra ôm trong tay mình nói: “Không sai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đây con ta. Mặc Ngự Thần.” Bạn học Mặc Tiểu Bảo đại danh Ngự Thần chút tò mò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn người trên giường, phụ vương luôn không chịu gọi đại danh bé. Người này người nào khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chađột nhiên phá lệ? “Phụ Vương… Đây là tướng công của đại thẩm áo trắng đó sao ạ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu vuốt vuốt đầu nhỏ của con trai cười nói “Không sai, chính tướng công của đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thẩm đó, cũng phụ thân của Ưu tỷ tỷ.”

Vốn nghe đến ba chữ Mặc Ngự Thần này thì sắc mặt Mặc Cảnh Kỳ liền thay đổi nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sau đó lại nghe đến đại thẩm áo trắng cùng với Ưu tỷ tỷ khiến cho Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thở dài một hơi, nhắm mắt lại nuốt lời vừa muốn nói trở vào, hỏi: “Trường Nhạc Tây Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn khỏe chứ?” Diệp Ly lạnh nhạt nói: “Vô Ưu đã bái thần y làm thầy, sau này dự định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hành y tế thế.”

Mặc Cảnh Kỳ hiển nhiên chút ngoài ý muốn, khó khăn khoát khoát tay áo nói: “Cũng tốt, ta biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 các ngươi nhất định sẽ chiếu cố thật tốt. Ha hả.. thật không nghĩ tới, ngươi sẽ trở lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gặp ta.” Mặc Cảnh Kỳ nhìn Mặc Tu Nghiêu, trong mắtsự bình tĩnh trước đây chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có. Trước đây, lúc Mặc Tu Nghiêu sa sút nhất còn Mặc Cảnh Kỳ khí thế nhất thì thời điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tranh chấp với hắn, ánh mắt Mặc Cảnh Kỳ nhìn Mặc Tu Nghiêu đều mang theo cảnh giác cùng ghen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ghét. Bình tĩnh phảng phất như cái cũng có như thế này ngược lại lần đầu tiên.

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt khiêu mi cười nói: “Bản vương đương nhiên sẽ trở lại gặp ngươi. Nếu không, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bản vương thể giao phó cùng phụ huynh Định Vương phủ mấy vạn anh linh tội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chết? Từ năm ngoái Bản vương đã cố gắng dùng gần nửa năm mới thể rút ra thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để chạy tới đưa tiễn ngươi.”

“Ngươi…” Mặc Cảnh Kỳ giật mình. Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Đúng vậy. Bản vương đã sớm biết ngươi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành như vậy. Bởi lúc đầu Nam Cương…thời điểm Mặc Cảnh mua thuốc thì Bản vương đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111cách đó không xa đứng nhìn. chuyện nàyBản vương còn đặc biệt xin Trầm tiên sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghiên cứu dược tính chất độc này.” Dứt lời, Mặc Tu Nghiêu lấy ra một bình sứ nhỏ ném tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên giường Mặc Cảnh Kỳ. Mặc Cảnh Kỳ run run nhắt bình sứ trên giường lên mở ra. Bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là từng viên thuốc nho nhỏ, nhìn viên thuốc so với hạt đậu còn nhỏ hơn trước mặt, Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kỳ vừa muốn khóc vừa muốn cười, hắn chính bị loại thuốc này hại thành bộ dáng bây giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đích xác bị huynh đệ của mình hại tới bộ dáng này. Hắn đề phòng Định Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu cả đời, nhưng kết cục lại chết trên tay đệ đệ ruột của mình. Đây quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thực châm chọc lớn nhất trên đời.

Nhìn bộ dáng này của Mặc Cảnh Kỳ, tâm tình Mặc Tu Nghiêu rất tốt, “Lại nói…cho trúng loại độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này khôngthuốc giải. Nhưng ngươi vẫn mộthội để sống tiếp. Bản vương nhớ, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một Bích Lạc hoa. Đúng không?”

Sắc mặt Mặc Cảnh Kỳ biến hóa, khàn khàn nói, “Bích Lạc hoa…Bích Lạc hoa do ngươi lấy đi?”

Mặc Tu Nghiêu hào phóng thừa nhận, Đúng không? Chính ngươi tự suy nghĩ xem. Nếu không nhờ Bích Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoa của ngươi thì sao Bản vương thể khỏi hoàn toàn?”

Mặc Cảnh Kỳ trầm mặc hồi lâu, đột nhiên tuôn ra một trận cuồng tiếu, “Ha ha.. Báo ứng! Thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 báo ứng …” Ban đầu hắn hại Mặc Tu Nghiêu trúng độc tàn tật, Mặc Tu Nghiêu lại đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi Bích Lạc hoa thể giải độc cho hắn. hôm nay hắn trúng kịch độc nhưng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn Bích Lạc hoa để dùng. Quả nhiên là báo ứng sao…

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: “Có phải báo ứng hay không thì Bản vương không hứng thú biết. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111Bản vương nhìn thấy bộ dáng hiện tại của ngươi… trong lòng cảm thấy an ủi. Tại sao ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không hỏi thử xem Bản vương giải dược không? Chính ngươi cũng không muốn sống tiếp đúng không? Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cần ngươi còn sống thì mỗi người mỗi người bên cạnh ngươi sẽ nhắc nhở ngươi, rằng ngươi làm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thất bại cỡ nào. Ngươi biết không…lúc đầu không phải là ngươi hại Định Vương phủ, hoàn toàn giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thoát mấy trăm năm trói buộc Định Vương phủ ta. Thật đáng tiếc ngươi không sống được bao lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa, nếu không Bản vương thật muốn cho ngươi nhìn một chút lúc đầu ngươi sở tác sở vi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc gia quân sẽ bao nhiêu hồi báo. Để cho ngươi nhìn một chút… Ngươi nói xem Hoàng thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đại Sở Định Vương phủ chúng ta rốt cuộc người nào mới cách tồn tại nơi loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế này…”

“Đừng nói nữa!.” Mặc Cảnh Kỳ đột nhiên hét lớn. Không biết lấy khí lực từ đâu vươn tay bắt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay áo Mặc Tu Nghiêu mở miệng nói: “Giết ta… Hiện tại liền giết ta để bồi tội với Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ ngươi đi. Giết ta!.”

Mặc Tu Nghiêu lui về sau một bước, dễ dàng tránh khỏi tay Mặc Cảnh Kỳ.Tròng mắt bình tĩnh nhìn hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: Bây giờ Bản vương không có hứng thú với mạng của ngươi. Muốn chết thì tự chết đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhưng mà…Bản vương khuyên ngươi nên kiềm chế một chút, hiện nay Mặc Cảnh vẫn còn đang giương mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mong chờ kìa.”

Mặc Cảnh Kỳ thở hổn hển, nhìn hắn nói: “Giúp ta….Giúp ta giết chết Mặc Cảnh Lê cùng với người Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia.”

Giống như nghe được chuyện kỳ quái, Mặc Tu Nghiêu hỏi: “Giúp ngươi làm chuyện này thìlợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Bản vương?” Mặc Cảnh Kỳ nói: “Trẫm sẽ hạ chỉ ngoại trừ Thái hậu Tân hoàng thì tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả công chúa hoàng tử đều phải chôn theo. Dùng chuyện này để tế vong linh Mặc gia quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đủ không?”

“Hoàng thượng thật lòng dạ độc ác.” Diệp Ly nhẹ giọng thở dài nói.

Mặc Cảnh Kỳ bình tĩnh nhìn chằm chằm Mặc Tu Nghiêu hỏi: “Ngươi đáp ứng không? Trẫm cònthể hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chiếu thông cáo cho thiên hạ chân tướng chuyện năm đó.”

Trong tẩm điện trầm mặc hồi lâu, Mặc Tu Nghiêu mới từ từ bật cười. Ôm Mặc Tiểu Bảo lắc đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Định Vương phủĐại Sở đã không còn liên quan. Hoàng thượng vẫn tự mình cầu phúc đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 A Ly, về thôi.” DIệp Ly gật đầu một cái, xoay người theo Mặc Tu Nghiêu rời đi. Trên giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Kỳ muốn đứng dậy nhưng căn bản không đủ sức, trong một góc điện truyền đến giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Mặc Tu Nghiêu,Cái bình kia tuy độc dược nhưng lại thể kéo dài tuổi thọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thêm mấy ngày. cần hay khôngtùy hoàng thượng.”

Trên long sàng, Mặc Cảnh Kỳ si ngốc nhìn bình nhỏ trong tay đến xuất thần.

Trong địa đạo quanh co khúc chiết, Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu sánh vai đi. Mặc Tu Nghiêu ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tiểu Bảo đãchút buồn ngủ, nhìn Diệp Ly thấp giọng cười: “A Ly có phải rất kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quái tại sao ta lại đưa thuốc cho hắn đúng không?”

Diệp Ly gật đầu một cái, dược trong bình nhỏ kia đúng thứ mà nàng Mặc Tu Nghiêu đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từ trên người Lôi Đằng Phong. Giống hoàn toàn với dược Mặc Cảnhmua Thánh địa Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cương. Lại trải qua luyện chế đặc biệt bởi Trầm Dương, mặc không cứu được mạng Mặc Cảnh Kỳ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhưng nếu Mặc Cảnh Kỳ dùng thì…có thể kéo dài tính mệnh thêm mấy ngày. Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu đều là người hơi tinh thông y lý, đương nhiên nhìn ra bộ dáng Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã đèn dầu cạn, sống không quá ngày mai.

Mặc Tu Nghiêu cười nói:Mặc Cảnh Kỳ người này tính tình cổ quái,thù tất báo. Hai ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay hắn bị Thái hậu Mặc Cảnh còn Liễu gia chèn ép khốc liệt, lúc này cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn một hội phản kích, nhất định hắn sẽ cho chúng ta một kinh hỉ.” Diệp Ly cười yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ớt nói: “Chỉ mong không phải kinh sợ.” Đối với loại người như Mặc Cảnh Kỳ, Diệp Ly thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự có hai phần kiêng kỵ, vẫn nên chết sạch mới tốt. Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Ta và nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mỏi mắt mong chờ được.”

Sáng sớm ngày thứ hai trong cung quả nhiên truyền ra tin tức tốt, Hoàng thượng truyền lệnh tất cả văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quan lên triều.

Nghe được tin này, nhóm quan lại hiển quý trong kinh thành giật nảy người. Phải biết, bọn họ lấy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tin tức Hoàng thượng khẳng định sắp chết,nằm trên giường bệnh, mấy ngày nay đều Lê Vương xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 triều chính thay, giờ đột nhiên lại truyền đến Hoàng đế muốn tất cả văn quan lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 triều, tự nhiên mọi người bị không nhẹ. Người nhát gan thậm chí còn mềm nhũn chân. Trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suy đoán, phải Hoàng thượng trước đó dùng thủ thuật che mắt lừa gạt bọn họ, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 âm thầm quan sát lòng trung thành của bọn họ hay không? Nếu thật như vậy thì bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sắp chết đến nơi rồi.

Nghe được tin này Mặc Cảnh cũng vừa giận vừa sợ. Phản ứng đầu tiên nhiên không tin, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước khi cho Mặc Cảnh Kỳ dùng thuốc hắn đã tìm người thử qua, chất độc này căn bản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cách nào thay thế. Hơn nữa, hôm qua thời điểm mẫu hậu đi qua còn một bộ dáng sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chết, sáng sớm hôm nay đã thể lâm triều. Điều này sao thế?!

Đồng dạng nhận được tin tức cònHoa lão quốc công đã sớm ẩn tại nhà cùng một nhóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cựu thần thời tiên hoàng. Sau khi Mặc Cảnh Kỳ lên ngôi rất kiêng kỵ những cựu thần này nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã sớm nghĩ cách để lui chức bọn họ. Sau khi trải qua sàng lọc mặc không còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều lắm, nhưng lực ảnh hưởng trên triều vẫn không nhỏ, lần này cũng bị Mặc Cảnh Kỳ truyền vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cung.

cửa cung gặp phải đám triều thần quyền quý thần sắc khác nhau, Hoa lão quốc công râu tóc bạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trắng, được con trai cháu trai đỡ chậm rãi bước đi, dọc đường đều gặp quan viên tiến lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chào hỏi.

“Hoa Quốc công.” Mặc Cảnh Lê mặc một áo mãng bào Nhiếp chính vương cùng tôn quý.

Hoa Quốc công híp đôi mắt già, vuốt chòm râu trắng như tuyết, cười híp mắt nhìn Mặc Cảnh Lê nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Hóa ra Vương điện hạ, mấy năm không gặp Vương điện hạ ngược lại càng ngày càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 uy phong . Mấy lão gia hỏa chúng ta quả thực đều đã già rồi.” Mấy năm nay Hoa Quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công ở nhà nghỉ ngơi, hàng năm không chuyện thì không ra cửa, cho dù là Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì cũng 4-5 năm chưa từng thấy qua. Mặc hiện tại quyền cao chức trọng nhưng Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh cũng không dám tùy tiện đắc tội Hoa Quốc công. Chắp tay cười nói: “Lão quốc công nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đùa, chút bản lãnh này của Bản vương còn không đủ để Quốc công nhìn vào trong mắt.” Hoa quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công cười híp mắt nhìn Mặc Cảnh nói: Vương điện hạ càng ngày càng biết ăn nói…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mặc Cảnh Lê phụng bồi Hoa quốc công đi tới Cần Chính điện, vừa đi vừa tán gẫu nói: “Hai ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này Định Vương đã hồi kinh, không biết Lão quốc công gặp qua chưa?”

Hoa quốc công lắc đầu nói:” Lão phu lớn tuổi, tin tức khó tránh khỏi không linh thông. Tin tức Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương trở về còn phải đa tạ Vương báo cho, nếu như Định Vương còn nhớ đến mấy phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giao tình giữa lão đầu Định Vương phủ thì chắc ít ngày nữa sẽ được gặp một lần. Hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay Định Vương vừa hồi kinh, chắc hẳn chuyện cần làm cũng nhiều. Chúng ta cũng không nên đi quấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rầy…” Mặc Cảnh cười nhạt nói: “Lão quốc công nói phải. Hôm nay Hoàng thượng tuyên lão quốc công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào cung..”

Hoa Quốc công cười nói: Chắc thân thể hoàng thượng hết bệnh, nhất thời cao hứng liền muốn mấy lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hủ chúng ta cùng nhau vào cung Hoàng thượng ăn mừng một phen.”

“Như vậy sao?” Mặc Cảnh Lê cũng không phản bác, chút áy náy nhìn Hoa Quốc công nói: “Lão quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công, Bản vương….” Hoa Quốc công cũng không làm khó hắn, cười nói: “Lê Vương người trẻ tuổi, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cần đi cùng mấy lão đầu tử chúng ta. Lê Vương cứ đi trước cũng được…” Mặc Cảnhchắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay cười nói: “Nếu đã như vậy, Lão quốc công đi thong thả, Bản Vương đi trước, cáo từ.”

“Không tiễn.” Hoa Quốc công cười nói

Nhìn Mặc Cảnh long hành hổ bộ*(đi như hổ như rồng bay) đi khỏi, nụ cười trên mặt Hoa quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công mới dần dần phai đi. Con trai đỡ ôngchút lo lắng nói: “Cha, nhiều năm rồi Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thượng không gọi chúng ta vào cung kiến giá. Lần này…..Chỉ sợ không đơn giản.” Hoa Quốc công có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất đắc thở dài nói: “Quân muốn thần chết thần không thể không chết, huống hồ chẳng qua chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gọi chúng ta vào cung tấn kiến. Cũng không chỉ một nhà chúng ta. Thôi…Lúc lên đại điện nhớ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không cần nói nhiều, làm ít sai ít. chuyện gì thì lão đầu tử ta sẽ thay các con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chống đỡ một chút.”

“Cha, đều do hài nhi vô năng….” Trưởng tử của Hoa gia năm nay đã hơn năm mươi tuổi, đỡ Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quốc công xấu hổ nói. Nếu không phải hậu nhân bọn họ năng thì việccha già đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sắp tám mươi phải tự mình lên điện, vì bọn họ ngăn cản những tính toán của Quân Vương kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Hoa Quốc công khoát tay cái rồi nói: “Ta cũng không biết có thể che chở các con được mấy ngày, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được lúc nào hay lúc đấy đi. Ta cân nhắc thì chuyện ngày hôm nay chỉ sợ chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liên quan đến Định Vương.”

“Nói vậy là sao ạ?” Trưởng tử Hoa gia cả kinh, trên mặt cũng không dám động thanh sắc, chỉ đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giảm thấp tiếng hỏi.

Hoa Quốc công nói: “Mới vừa rồi con cũng nghe Vương nói đó, Định Vương đã trở lại hai ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi. Định Vương vừa trở lại bệnh tình Hoàng thượng liền tốt lên, con cảm thấy đâytrùng hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao?”

“Nhưng mà….Lấy tính cách của Định Vương thì tuyệt đối sẽ không cứu Hoàng thượng.” Bọn họ cũng coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn Định Vương lớn lên, cho dù bên trong có nhiều năm chưa gặp nhưng căn bản tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khí khôngkhả năng thay đổi. Thời điểm Định Vương còn niên thiếu đã không phải người khoan hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho cam, mười mấy năm này cũng không thể dưỡng thành tính cách lấy đức báo oán được.

Hoa quốc công than thở, nói: “Ta chỉ sợ….chắc Hoàng thượng không còn nhiều thời gian đi.”

“Cha muốn nói, Hoàng thượng gọi chúng ta vào cungmuốn…” ủy thác.

Hoa Quốc công khoát tay một cái nói: “Đi thôi, đi xem một chút khắc biết.”

Hôm nay điện Cần Chính đứng đầy người, so với lâm triều thường ngày thì càng nhiều hơn. Rất nhiều triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thần cũng nhận ra trước mặt đứng đầy mấy vị cựu thầnbọn họ thậm chí còn không nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra, cònmấy Vương gia trong hoàng thất. Trong lòng cũng hồ biết chỉ sợ đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự sắp xảy ra. Mấy người nhát gan không khỏi lùi lại phía sau không dám nói lời nào. Đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phía trước chỉ còn mấy người đang xào bàn tán trao đổi đó. Chỉ nhìn vị trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng thể nhìn ra được, những triều thần này đã chia làm hai phái. Một phái vây bên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Lê, một phái khác vây quanh Liễu thừa tướng, nhìn đối phương thần sắc chút bất thiện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111đổi lại, một phái khác đứng bên ngoài độc lập với những người này. Nhưngnhân số rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ít, đềunhững lão nhân đã ngoài sáu mươi hoặc người thanh liêm không chút quyền thế.

“Hoàng thượng giá lâm!.” Tiếng hét bén nhọn của thái giám vang lên trên đại điện.

Trên đại điện nhất thời một mảnh yên tĩnh, tất cả mọi người không nhịn được nhìn chăm chú vào long © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111trống rỗng phía trên. Chỉ chốc lát sau, phía sau điện truyền đến một loạt tiếng bước chân, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Kỳ đã lâu không thấy mặc long bào được thái giám đỡ ra ngoài. Bởibệnh đã lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên Mặc Cảnh Kỳ không khỏi chút gầy tiều tụy, long bào mặc trên người hắn hơi rộng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tạo thành một loại cảm giác quỷ dị không hài hòa. Sắc mặt hắn vẫn vàng như nến nhưng đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 môi đỏ sẫm làm người ta ghé mắt một đôi mắt sáng ngời sắc bén kinh người.

“Chúng thần tham kiến hoàng thượng!. Hoàng thượng vạn vạn tuế.!”

Mặc Cảnh Kỳ từ trên cao nhìn xuống đám thần tử phía dưới, bình tĩnh không gợn sóng nói: “Các khanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bình thân! Người đâu, tuyên chỉ.”

———-Vài lời nói với mọi người——–

như vầy…Bạn học Mặc Cảnh Kỳ điển hình người đi trên con đường màu đen, cho thật vất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vả mới đổi đường thì vẫn chỉ một màu đen. Mặt khác, cho Mặc Tu Nghiêu ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với ngôi vị hoàng đế nhưng tuyệt đối không thể nào tiếp nhận từ tay Mặc Cảnh Kỳ. bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 học Mặc Cảnh Kỳ không phảihoàn toàn tỉnh ngộ tiếp tục chui vào một ngõ cụt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khác.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 270 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc