GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 263: Nhiếp chính vương và Hoàng thái tử

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hoàng đế bệnh nặng nên cho dù chưa qua năm mới hoàng cung đã chứa đầy âm khí. Mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày nay, trên triều đình phái vương và phái Liễu thừa tướng tranh đấu càng thêm gay gắt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngừng nghỉ. Tại sao Hoàng đế bị bệnh thì những người tin tức linh thông đều hiểu rõ, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người đều nhìn chòng chọc vào ngai vàng trên đại điện, ngay cả sổ con cầu viện từ Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kinh quan cũng bị mọi người bỏ quên. Mặc Cảnh Kỳ nằm trên giường, mỗi ngày đều màng, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả tự lo liệu cũng khó chứ đừng nói là xử triều chính.

“Vương gia.” Thái giám canh giữ bên ngoài tẩm điện bởi khí trời rét lạnh rụt chân tay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để sưởi ấm, nhìn thấy nam tử cẩm y đang sải bước đến thì vội vàng tiến lên hành lễ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mặt tự nhiên lộ ra nụ cười nịnh nót. Mặc Cảnh ngạo nghễ nhìn thái giám trước mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh lùng nói:” Bản vương chuyện muốn thương nghị với hoàng huynh.”

Thái giám sửng sốt, có chút khó xử nói: “Nhưnghôm nay Hoàng thượng…” Mặc Cảnh lệ mâu đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua, lạnh lùng nói: “Thế nào? Bản vương muốn gặp hoàng huynh còn phải chờ các ngươi đồng ý?”

Mấy thái giám canh cửa đều run lên, đúng bọn họ được Quý phi nương nương Liễu thừa tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phân phó đề phòng Vương tới, nhưng tình thế trong cung hôm nay ai cũng không chắn chắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hiện nay vương quyền thế đang thịnh, đương nhiên bọn họ không đắc tội nổi. Vờ do dự một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát, những người giữ cửa rốt cục vẫn phải lui ra, rồi cười nói: Không dám… Vương gia mời.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh hừ nhẹ một tiếng, nhấc chân bước vào trong tẩm điện.

Đập vào mắt là căn phòng được trang trí màu vàng cao quý, ánh mắt Mặc Cảnh vụt sáng. Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh Kỳ im lặng nằm trên giường, trong lòng Mặc Cảnh đột nhiên sinh ra một tia tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận cùng khoái ý không nói lên lời. Hắn biết Mặc Cảnh Kỳ chưa ngủ, bước chân đi tới bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mép giường, từ trên cao nhìn xuống nam nhân xanh xao vàng vọt nằm đó. Bên mép nhếch lên nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười thỏa mãn, hắn từ Nam Cương lấy được thuốc, hiệu quả thể nói tốt hơn ngũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thạch tán nhiều, Thời điểm dùng không cảm giác nhưng một khi dừng thuốc thì hiệu quả kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người, so với ngũ thạch tán tuyệt đối mạnh hơn gấp trăm lần. Mới vài ngày Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kỳ đã trở nên gầy tiều tụy rồi.

Suy nghĩ một chút, Mặc Cảnh Lê không tiếng động nhét viên thuốc nhỏ vào trong miệng Mặc Cảnh Kỳ. Ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt mờ mịt của Mặc Cảnh Kỳ dần dần một tia thần thái. Nhìn thấy người đứng trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong mắt càng hiện thêm tia tức giận, hắng họng một chút. Mặc Cảnh Lê ung dung nghiêng đầu hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng huynh muốn nói cái gì?”

“Ngươi…Ngươi còn dám tới?!” Mặc Cảnh Kỳ khàn giọng nói. Bởi đã mấy ngày chưa mở miệng nói chuyện cũng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được ăn giọng nói khàn khàn, cổ họng vô cùng khô khốc. Mặc Cảnh cười nói: “Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao ta không dám tới? Hoàng huynh,thần đệ rất lo lắng cho người.”

Mặc Cảnh Kỳ phẫn hận trừng người trước mặt, dường như hận không thể một hơi cắn chết hắn. Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thản nhiên đi tới mép giường ngồi xuống, nhìn bộ dáng phẫn nộ của Mặc Cảnh Kỳ, trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lộ ra nụ cười: Hoành huynh, không nên trách ta. Muốn trách thì trách mẫu hậu đi. Nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc đầu không phải không thể áp chế huynh nên mới đánh chủ ý nên người ta, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải ấyquyền lợi của mình mà bồi dưỡng ta để đối nghịch với huynh thì nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chừng chúng ta vẫn còn là một đôi huynh đệ tốt. Hoàng huynh…. Huynh biết huynh làm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất thất bại không? Nhìn huynh xem… Mẫu hậu muốn đối phó huynh, đệ đệ muốn đối phó huynh, tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thất hoàng tộc coi thường huynh. Huynh cho bọn họ không biết bệnh tình kỳ quái của huynh sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng bọn họquan tâm sao? Muốn trách thì trách huynh quá độc ác với tôn thất, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên bây giờ huynh gặp chuyện không ai chịu giúp huynh. Ngay cả Liễu Quý phi huynh sủng ái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng gia tộc nàng ta…ha ha, chỉ sợ đã sớm tính toán của mình rồi.”

Mặc Cảnh Kỳ trợn to hai mắt,trong mắt lộ ra vẻ không tin. Mặc Cảnh cũng không thèm để ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thản nhiên hỏi: Mấy ngày nay Liễu Quý phi đến thăm huynh không? Không đúng không…Cũng đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi, lòng Liễu quý phi đều đặt trên người Mặc Tu Nghiêu, lúc này sao nàng tathể tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm huynh? Còn Liễu gia đang tìm cách làm sao để đẩy con trai Liễu quý phi lên ngôi vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàng đế kia kìa.”

Mặc Cảnh Kỳ tức giận xanh cả mặt, muốn lớn tiếng gào thét nhưng thân thể này ngay cả khí lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để phát giận cũng không có. Chỉ có thể nghe Mặc Cảnh tiếp tục nói: “Hoàng huynh, huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết không… Nếu như đệ đệ ta lên ngôi nói… ít nhất huynh còn một con đường sống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao…. Coi như là cố kị mẫu hậu Mặc Tu Nghiêu, đệ đệ sẽ để cho huynh sống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng nếu như con trai Liễu quý phi lên ngôi.. ta bảo đảm huynh sống không quá một tháng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dù sao, nếu như tiểu hoàng đế một Thái thượng hoàng đè ép phía trên thì sao Liễu Quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi thể trở thành Hoàng thái hậu buông gièm nhiếp chính? Hoành huynh, không nghĩ tới vị Liễu quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi lãnh ngạo như sương kia cũng tâm này đi. Huynhcó biết tại sao nàng ta muốn buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gièm chấp chính không? Ha ha.. Nàng ta muốn nắm giữ cả Đại Sở, sau đó cùng Diệp Ly tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giành Mặc Tu Nghiêu đó. Thật một nữ nhân si tình, hoành huynh thấy đúng không?”

“Ọe……” Sắc mặt Mặc Cảnh Kỳ lúc xanh lúc đỏ, rốt cục phun ra một búng máu. Hắn nằm trên giường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí lực đứng dậy cũng không có, búng máu này phun đầy trước cổ cùng vạt áo trước, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay cả nửa bên mặt cũng tràn đầy vết máu, nhìn qua vừa đáng sợ vừa đáng thương. Một đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đế vương cuối cùng lại rơi xuống tình cành này, phẫn nộ cùng bi ai trong lòng ai thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu được.

Trong mắt Mặc Cảnh khôngchút thương hại nào: “ Như thế nào? Hoàng huynh đã nghĩ kỹ chưa?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh Kỳ nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười. Gương mặt đầy máu cộng thêm nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quỷ dị khiến cho Mặc Cảnh không vui nheo mắt lại.

Mặc Cảnh Kỳ thở dốc trong chốt lát, mở miệng nói: Muốn ép trẫm sao? Đệ đệ… Ngươi đừng quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta mới ca ca ngươi, những thủ đoạn này năm đó trẫm đều đã chơi qua. Trẫm ban đầu… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quả nhiên không nên hạ thủ lưu tình với ngươi!” Mặc Cảnh cau mày, nhìn nụ cười của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh Kỳ, chút bất an trong lòng. Đã đến nước này thì hắn thật sự không nghĩ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh Kỳ còn chiêu sau gì.

Chăm chú nhìn chằm chằm nam nhân chật vật trên giường, Mặc Cảnh Lê mày kiếm nhíu chặt. Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười như không cười nhìn hắn, chậm rãi nói: “Cảnh Lê….Nhiều năm như vậy ngươi dưới gối chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một đứa con đúng không?” Mặc Cảnh Lê hơi híp mắt, chút khônghắn nhắc tới chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này làm cái gì. Chỉ nghe Mặc Cảnh Kỳ chậm rãi nói:Nếu như trẫm nói, cả đời này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi sẽ chỉ một đứa con thì ngươi phải làm sao đây?”

“Ngươi ý gì?” Mặc Cảnh biến sắc, tiến lên từng bước, kéo vạt áo Mặc Cảnh Kỳ, lôi hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ trên giường dậy, cáu kỉnh hỏi.

Đối với nam nhân nói, có lúc con cháu còn quan trọng hơn quyền thế. Mặc rất nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền thế thể hy sinh con gái, nhưng đó bởi hắn rất nhiều con cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu như không con thì khiđược hết thảy quyền thế trong tay, ý nghĩa cũng chỉ giảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống còn một nửa. Ngồi lên ngôi vị hoành đế nhưng lại không thể truyền cho con cháu mình, chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này giống như một người cả đời thiên tân vạn khổ, kết quả lại tiện nghi con trai người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy. Mặc Cảnh cũng không phải không con trai, nhưng đứa con trai duy nhất do Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Oánh sinh kia từ nhỏ đã nhiều bệnh, còn chưa đến bảy tuổi nhưng luôn khiến người ta lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn sống không quá hai mươi tuổi.

Nghe Mặc Cảnh Kỳ nói thế, trong lòng Mặc Cảnh liền chấn động, hung hăng nhìn chằm chằm Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kỳ nói: “Ngươi đã làm gì?… Không…. Ngươi không thể nào hội bỏ thuốc ta được?!” Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không phải người không phòng bị, trên thực tế, hắn so với bất luận kẻ nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng thêm phòng bị người ca ca này. Bình thường ăn mặc ngủ nghỉ cũng đặc biệt cẩn thận, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh Lê không để hắn hội bỏ thuốc nào.

Mặc Cảnh Kỳ ha hả nở nụ cười, thấy bộ dáng tức giận của đệ đệ khiến cho tâm tình hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất tốt: “Cảnh Lê, ngươi nên cám ơn trẫm, rốt cuộc vẫn giữ lại một đứa cho ngươi. Muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trách thì trách ngươi, vương gia nhàn tản thì ngươi không làm, lại muốn đối nghịch với trẫm.” Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 âm trầm, hồi lâu đột nhiên cười lạnh một tiếng nói: “ Ngươi cũng đã nói, Bản vương tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiểu còn một con trai. Ngươitin ta từng bước từng bước giết sạch con ngươi không?”

Mặc Cảnh Kỳ hoàn toàn không đặt uy hiếp của hắn vào trong mắt, cười nhạt nói: “Ngươi cho rằng đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ trong phủ đó con ngươi thật sao? Cảnh Lê, ngươi không biết, thời điểm vương phi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh đứa kia, chính tay ta đã ôm qua nó. Đó thực sựmột tiểu tử trắng trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mềm mềm, còn con ma ốm kia dáng dấp còn không bằng một nửa nó.”

“Khốn kiếp!” Mặc Cảnhgiận dữ, hung hăng đẩy Mặc Cảnh Kỳ ngã lại trên giường, sau đó nhào tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóp cổ hắn giận giữ hét: Ngươi mang con trai Bản vương đi đâu rồi? Ngươi nói mau.”

Mặc Cảnh Kỳ phảng phất không nhìn thấy bàn tay đang bóp chặt cổ mình, mặc khuôn mặt vàng vọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghẹn đến đỏ bừng thì vẫn như nhắm nửa con mắt chẳng quan tâm. Cuối cùng Mặc Cảnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ thể thất bại buông hắn ra, hiện tại hắn không thể thật sự giết chết Mặc Cảnh Kỳ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu hắn gánh tội hành thích vua trên người thì đến lúc đó đừng được ngôi vị hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đế. Nhìn người nằm trên giường, Mặc Cảnh cười lạnh một tiếng nói: Không nói sao? Ngươi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằng Bản vương không cách nào đối phó ngươi? Bản vương mỗi ngày giết một hoàng tử cho ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem, để xem đến ngày nào thì ngươi chịu nói.”

Mặc Cảnh Kỳ mở mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói: sao trẫm cũng chết, hơi đâu quản bọn hắn? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cho ngươi giết tất cả con trai của trẫm thìsao? Bây giờ Trường Nhạc còn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Bắc, tuy rằng nữ nhi thì cũng là huyết mạch của trẫm, còn ngươi… Số mệnh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định đoạn tử tuyệt tôn. Chỉ cần ngươi giết một hoàng tử, trẫm đảm bảo, sáng sớm ngày thứ hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con ngươi sẽ được đưa đến trên bàn ăn của ngươi.”

Đến lúc này thì Mặc Cảnh không thể không thừa nhận, so về lòng dạ độc ác thì hắn hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn không bằng ca ca hắn: Rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Chính ngươi nên biết thân thể ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căn bản không được. Ngươi cho rằng đem ngôi vị hoàng đế cho Liễu quý phi thì ngươi sẽ bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an sự sao?” Để khôngsai sót nào nên hắn tuyệt đối không hạ thuốc giải dược. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhắc tới Liễu quý phi, trong mắt Mặc Cảnh Kỳ lóe lên một tia toan tính hung ác, mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trầm hồi lâu mới nói: “ Trẫm muốn thế nào không liên quan đến ngươi.”

Không lâu sau, trong cung truyền ra Mặc Cảnh Kỳ ý chỉ, phong trưởng tử Liễu quý phi sinh Mặc Khiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân làm Hoàng thái tử, mặt khác, phong Vương Mặc Cảnh Lê làm nhiếp chính vương giám quốc. Thánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ vừa truyền ra, cả triều đều kinh hãi, khôngHoàng thượngdụng ý gì. Cả triều thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều hồ đồ, đây rốt cuộc nên chọn Hoàng thái tử hay chọn vương?

Trong Lê vương phủ

Khi Mặc Cảnh Lê hồi phủ, Diệp Oánhcông chúa cùng tiến lên đón. Công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn xinh đẹp như hoa, động lòng người, so sánh thì Diệp oánh lại vẻ tái nhợt, gầy yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi rất nhiều. Thiếu phụ mới hai mươi thoạt nhìn qua lại giống như đã ba mươi, trong tay nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn dắt theo mộttrai nhìn qua chưa tới năm tuổi. Nhưng cả Vương phủ mọi người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết, Thế tử Vương gia Vương phi trăm cưng ngàn chiều năm nay cũng đã được bảy tuổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Vương gia, chúc mừng Vương gia quang vinh được phong Nhiếp chính vương, từ nay nắm trọng quyền trong tay.” Công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúa nở nụ cười sáng rỡ mềm mại, nhìn qua đầy chân thành vui vẻ không giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố ý nịnh nọt lấy lòng. Khiến cho Mặc Cảnh vốn trầm mặt không khỏi nở một nụ cười. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đáy mắt Diệp Oánh xẹt qua một tia ghen ghét, dắt con trai tiến lên cười nói: tỳ cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với tiểu Thế tử cũng cung chúc Vương gia quang vinh phong Nhiếp chính vương…” Nói xong còn hơi xiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay tiểu thế tử, ý bảo hắn nói chuyện.

Sắc mặt đứa tái nhợt, thân thể yếu đuối giống như vừa thổi đã gục. dựa sát vào người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Oánh, hình như rất sợ Mặc Cảnh người phụ thân này. Diệp Oánh âm thầm cắn răng, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự không hiểu, nàng cùng Mặc Cảnh đều không phải người nhát gan sợ phiền phức, tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao lại sinh ra đứa con trai nhát như chuột vậy, ngay cả phụ vương mình cũng sợ không thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đứa nhút nhát ngẩng đầu lên, giọng nói giống như muỗi kêu một tiếng cha, khiến người ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết nói gì hơn.

Mặc Cảnh nhìn đứa nhỏ sợ hãi rụt trước mắt, chỉ cảm thấy tức giận trong lòng giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập tức phát ra bên ngoài vậy. Đứa nhát gan yếu đuổi như vậy sao thể con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai Mặc Cảnh hắn chứ? Không khỏi nhớ tới thời điểm rời cung Mặc Cảnh Kỳ nằm trên giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc suy yếu không thôi nhưng ánh mắt vẫn mang theo vẻ đắc ý như cũ, càng nghĩ càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận, nhìn chằm chằm vào đứakia, ánh mắt dường như muốn phun ra lửa.

“Vương gia…” Diệp Oánh chút nghi hoặc nhìn Mặc Cảnh Lê, lúc này, đương nhiên nàng nhìn ra Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cũng không trở thành Nhiếp chính vương cao hứng, trên thực tế, hiện tại hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng tức giận. Cẩn thận đỡ con trai đang muốn trốn ra phía sau mình, Diệp Oánh cẩn trọng hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm.

Mặc Cảnh hừ lạnh một tiếng, phi một cước đạp đứa kia bay ra ngoài. Thời điểm hắn phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người cẩn thận tra hỏi mới biết lúc Diệp Oánh sinh thì đỡ đều là do Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an bài, sau khi Diệp Oánh sinh con, tất cả người trong trang viện kia đều bị đổi đi đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết. Mặc Cảnh biết Mặc Cảnh Kỳ không nói láo, đứa ấm ức mang bệnh trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này căn bản không phải con trai hắn. Dáng dấp của hắn quả thật không giống mình Diệp Oánh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Không thể nói xấu nhưng tuyệt đối nhìn ra được, cho trưởng thành thì cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đứa bình thường.

“Vương gia?” Diệp Oánh hét lên một tiếng, người làm cùng nha hoàn, thậm chí cả công chúa Hà đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ ngây người. Diệp Oánh bổ nhào về phía đứa kia, nhìn con ngã xuống đất nôn ra hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 búng máu tươi, ngay cả muốn khóc cũng khóc không được, mắt thấy đã gần chết. Diệp Oánh kinh hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không dám đụng vào đứakia, chỉ đành cả kinh kêu lên: “Con trai…. Mau! Mau truyền thái y.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bọn hạ nhân giật mình tỉnh lại, do dự nhìn Mặc Cảnh Lê. Tiểu Thế tửVương gia đạp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi thái y không đương nhiên là do Vương gia định đoạt. Hơn nữa, đại đa số mọi người mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không hiểu y thuật nhưng cũng nhìn ra, tiểu Thế từ từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh, bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia đạp một đạp hung ác như vậy, hiển nhiên không sống được.

“Không cho đi.” Mặc Cảnh lạnh lùng nói. Diệp Oánh kinh hãi, giật mình ngẩng đầu nhìn Mặc Cảnh Lê, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước mắt đọng trên mặt nhất thời không biết phải làm sao: Vương…Vương gia…”

Mặc Cảnh Lê bây giờ đối với Diệp Oánh đã chán ghét cực điểm, nữ nhân này thành sự thì ít, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bại sự thừa, lúc đầu mình đúng bị điên mới cưới nàng ta. Cũng vậy bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỡ…. Tiến lên một bước, kéo Diệp Oánh vào trong sân, Diệp Oánh giãy giụa không ngừng nhìn đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang hấp hối nằm đó, khóc rống không ngừng.

“Không muốn…. Vương gia, con…” Nhìn bóng ảnh Mặc Cảnhkhuất sau bức tường, hạ nhân đứng đưa mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau không biết làm sao bây giờ. Công chúa nhìn đứa trên mặt đất nhếch mép cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút hả vui vẻ, phất tay một cái nói: Chờ Vương gia hết bận sẽ xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau.”

Bị Mặc Cảnh Lê kéo đi, Diệp Oánh giãy giụa không ngừng, nhưng nàng cũng chỉ là một gái yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuối, không cách này giãy ra được. Vẫn bị Mặc Cảnh kéo trở về phòng, đẩy mạnh một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Oánh đứng không vững đụng phải bàn trong phòng. Diệp Oánh ngẩng đầu lên, rưng rưng nói: Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia, rốt cuộc sao vậy? Đó con của chúng ta mà, sao chàng có thể ác độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy….”

“Câm miệng!” Mặc Cảnh lạnh lùng nói,nhìn chằm chằm Diệp oánh nói: Ngu xuẩn, thành sự không có! Ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả đứa bị người đánh tráo cũng không biết, nhiên để cho Bản vương nuôi mộtchủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết từ đâu tới tận bảy năm liền!.” Cái gì? Diệp Oánh ngây người, hoàn toàn không hiểu ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tứ trong lời nói của Mặc Cảnh Lê. Mặc Cảnh nhìn chằm chằm nàng lạnh lùng nói: Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hiểu sao? Con ma ốm đó căn bản không phải con trai Bản vương, đứa bé kia vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh ra đã bị người đánh tráo!.”

“Sao thể… làm sao thể? Điều này là không thể nào?” Diệp Oánh thất thanh kêu lên. Đứa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai nàng yêu thương, cẩn thận chiếu cố mấy năm nay lại không phải con ruột nàng? Vậy con của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng hiện nay nơi nào? “Vương gia…Kia…con của chúng ta đang đâu?” Diệp Oánh lo lắng hỏi.

Mặc Cảnh căm hận nói: “Ở trong tay Mặc Cảnh Kỳ.” Nghe vậy, Diệp Oánh lực ngã xuống trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế. Những năm này, quan hệ Mặc Cảnh Mặc Cảnh Kỳ như thế nào đương nhiên nàng hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ, con rơi vào tay Mặc Cảnh Kỳ còn ngày trở về sao?

Hoảng hốt bắt lấy vạt áo Mặc Cảnh Lê, Diệp Oánh khóc ròng nói: “Vương gia, cứu con của chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, Oánh nhi van cầu chàng cứu con của chúng ta đi. Ô ô…. con của ta số khổ …” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mặc Cảnh chán ghét đẩy nàng ta ra. Con của hắn đương nhiên sẽ cứu, hắn không thể không cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà. Mắt lạnh nhìn Diệp Oánh nằm bên cạnh bàn khóc thút thít, Mặc Cảnhchỉ cảm thấy nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân đã từng mềm mại động lòng người nay khiến hắncùng chán ghét. “Từ hôm nay trở đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươilại hậu viện không được ra ngoài, Bản vương không muốn nhìn thấy ngươi nữa!” Diệp Oánh ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên, nàng mới vừa nghe được tin con trai rơi vào trong tay Mặc Cảnh Kỳ lại bị Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cấm túc, sao thể chịu được?

“Tại sao…Tại sao?” Diệp Oánh thất thần nhìn Mặc Cảnh nói. Những năm này nàng đã sớm mất đi sủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ái, nếu không phải còn một con trai bên cạnh thì đã sớm không biết bị lãng quên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi nào. Ân ái ngọt ngào lúc trước phảng phất như một giấc mộng, bây giờ, ngày cả những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ còn sót lại này cũng muốn mất đi sao?

Mặc Cảnh lạnh lùng nói: “Nếu không phải ngươi ngu xuẩn thì làm sao nhiều năm như vậy Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không biết tung tích con trai mình? Ngươi biết sự ngu xuẩn của ngươi Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất đi thứ không? Năm đó mẫu phi nói quả không sai, thực sự một nữ nhân ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuẩn không năng lực. Năm đó, nếu như không phải cưới ngươi…” Nhớ tới thời điểm năm ngoái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An thành gặp lại gái dịu dàng kia, trong lòng Mặc Cảnh Lê không khỏi dâng lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cỗ tiếc nuối. Đã nhiều năm như vậy, nàng ấy vẫn thanh nhã như lan, uyển chuyển xinh đẹp. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nàng… nếu là nàng thì nàng tuyệt đối sẽ không để chuyện như vậy phát sinh.

Cuối cùng, nhìn Diệp Oánh một cái, Mặc Cảnh không chút lưu luyến phẩy tay áo bỏ đi. Chỉ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại Diệp Oánh ngây người sau lưng, không tiếng động rơi nước mắt. Hồi lâu sau rốt cuộc trong phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 truyền ra tiếng khóc nức nở.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 263 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc