GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 219: Tàng bảo đồ của Cao tổ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Vừa đi vào trong viện của Trầm Dương đã nghe thấy tiếng cãi vả kịch liệt bên trong, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống thế một lời không hợp liền muốn đánh nhau như Trầm Dương và Lâm đại phu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các loại giễu cợt, châm chọc, khinh miệt sắc bén, cho Diệp Ly đứng cửa nghe khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng cũng không nhịn được co giật .Còn chưa bước vào phòng đã nghe, hai người lần trước còn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước với lửa, hiện tại lại nhất trí đối ngoại. Trầm Dương ngồimột bên, tự nhiên thưởng thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trà, một bộ dáng danh phong lưu. Lâm đại phu cũng ngồi một bên uống trà, chẳng thèm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn tới mấy người trước mắt. Trác Tĩnh mang theo Lãnh Lưu Nguyệt Bệnh thư sinh đến đây, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đành phải khuyên bảo, “Hai vị tiên sinh, Vương phi mời hai vị xem cho vị này một chút.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm đại phu hừ nhẹ một tiếng, liếc xéo Trác Tĩnh một cái, rồi nói: “Sao lão phu không nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ, mình phải nghe theo mệnh lệnh của Vương phi nhà ngươi? Nàng ấy nói xem thì phải xem sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trầm Dương cười nói: “Mặc dù tại hạ nhận bổng lộc của Định Vương phủ, nhưng. . . Thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một thần y tự tôn, tại hạ tuyệt đối sẽ không xem bệnh thay đồng nghiệp.” Hiển nhiên, lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này rất hợp khẩu vị của Lâm đại phu, Lâm đại phu gật đầu lia lịa, nói: “Lại nói, năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó trên giang hồ, lão phu cũng đã từng một danh hiệu, xưngthấy chết mà không cứu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ý là. . . Không đáng chết, không cứu; đáng chết, càng không cứu!” Lúc Lâm đại phu lăn lộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên giang hồ, thì ít nhất cũng đã hơn ba mươi năm trước rồi, còn lớn hơn tuổi của mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đây, nên tất nhiên cũng không ai đi so đo, rốt cuộc lời của ông ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật hay giả, ngược lại, biểu lộ lập trường của mình rất rõ ràng dứt khoát.Bệnh thư sinh ho không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngừng, cũng không biết vì bị tức hay thật sự bị thương quá nặng, thật vất vả mới ngừng lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền vừa lôi kéo Lãnh Lưu Nguyệt vừa nói: “Nhị tỷ, chúng ta đi thôi.” Dứt lời ánh mắt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị ngâm độc xẹt qua trên người Trầm DươngLâm đại phu, trong lòng tính toán, chờ thương thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn tốt lên, sẽ trở lại độc chết hai lão bất tử này. Tất nhiên, ánh mắt và vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt của hắn đều bị Trầm Dương Lâm đại phu thu vào trong mắt. Nhưng mà, nếu người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, thì lẽ sẽ sợ độc thuật xuất thần nhập hóa kịch độc khó giải của Bệnh thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh. Còn hai người này, thì cũngthể nói thầy thuốc số một số hai hiện nay, trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi Bệnh thư sinh thật sự bản lãnh điều chế ra kịch độc thượng cổ thất truyền, nếu không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự không bao nhiêu loại độc có thể dọa được bọn họ.Lãnh Lưu Nguyệt khác với Bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư sinh, danh tiếng của Trầm Dương, nàng cũng đã từng nghe. Chính Diêm Vương các nơi tập trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những người đủ loại tính cách cổ quái, nên tất nhiên, Lãnh Lưu Nguyệt cũng hiểu rằng, tính tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hơn phân nửa những người bản lãnh đều hơi kỳ quái. Nhàn nhạt nhìn Bệnh thư sinh một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái, rồi chắp tay nói: “Tam đệ lễ, xin hai vị đại phu tha lỗi.” Nghe lời nói của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lãnh Lưu Nguyệt, Diệp Ly liền hiểu, tám phần Bệnh thư sinh khiêu khích trước. sao, mặc dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỗi ngày, Trầm Dương Lâm đại phu đều ầm ĩ, nhưng lại chưa từng tranh chấp với người không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên quan với mình, hay duyên cớ làm khó người đến xin xem bệnh, hơn nữa còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nàng đưa tới. Thấy vậy, Diệp Ly cũng không vội vàng đi vào khuyên can nữa, dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào tường ngoài, nghĩ đến, giao tình của Mặc Tu Nghiêu Lăng Thiết Hàn cũng không bình thường, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ, giết Bệnh thư sinh thì không được, đã tìm được một hội, thì cũng phải dạy dỗ hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta một bữa, mớithể tiêu tan tức giận trong lòng nàng.“Nhị tỷ, tỷ không cần cầu xin hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão đầu tử này! Bằng vào chút bản lãnh ngay cả phương thuốc cũng không nghĩ ra được của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn họ, thì có thể bản lãnh chữa bệnh cho đệ?” Bệnh thư sinh khinh thường nói.“Câm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng!” Lãnh Lưu Nguyệt cau mày lớn tiếng trách mắng, “Nói thêm một câu nữa, tỷ liền kêu Đại ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhốt đệ vào trong cấm địa không cho ra nữa!” Bệnh thư sinh ngẩn ra, nhìn gái áo đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xinh đẹp lãnh mạc trước mắt, trong mắt hiện lên một tia ảm đạm. Bên kia, Lâm đại phu cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắc hắc, liếc Bệnh thư sinh, nói: “Nói thật hay, giống như phương thuốc này được chính ngươi viết ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.” Trầm Dương biết, trên căn bản, phương thuốc cổ truyền của hoa Bích Lạc cũng chỉ truyền thuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi, trong các quyển sách được ông cất giữ cũng chỉ hơn phân nửa phương thuốc thôi, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn phương thuốc cổ từ ngàn năm trước. Không chỉ kiểu chữ khác, rất nhiều tên thuốc khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay cả ý cũng chỉ ghi rất đơn giản. Trừ phi lấy được phương thuốc cổ truyền đầy đủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu không, ông thật sự không tin tiểu tử kỳ quái trước mắt này thể tự nghĩ ra phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuốc.Bệnh thư sinh lạnh lùng cười một tiếng, ngậm miệng không nói. Không phải chính hắn viết ra thì thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào? Vận khí của hắn tốt, lấy được phương thuốc cổ truyền đầy đủ, thì chính hắn thắng. Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người này muốn biết phương thuốc cổ truyền, còn không phải cầu hắn sao?“Trầm tiên sinh, phụ, sao vậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thấy bên trong cũng đã ầm ĩ xong, Diệp Ly đi ra, mỉm cười hỏi mọi người đang giương cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạt kiếm trước mắt. Trác Tĩnh đi đến, kể đơn giản lại mọi chuyện với Diệp Ly, quả nhiên, Bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư sinh này chưa bị đánh đã lâu. lẽ, mới vừa rồi bị tức giận không thể phát tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93khách sảnh, nên đã trực tiếp phát tiết lên người Trầm Dương Lâm đại phu. Nhưng hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, người nào dễ đối phó chứ? Ầm ĩ không ngừng một trận, làm cho Bệnh thư sinh suýt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút nữa phun máu. Trầm Dương cười cười không nói chuyện, nhưng Lâm đại phu thì lại không khách khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế, hừ nhẹ một tiếng, nói: “Ngươi tìm đâu ra con ma ốm ác độc như vậy? Sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết cũng không biết an phận.” Diệp Ly khẽ nhướng mày, nhìn về phía Bệnh thư sinh Lãnh Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyệt. Nhưng nàng chỉ thấy Bệnh thư sinh vẫn mang bộ dạng bệnh tật từ trước đến nay, cho nên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đánh Mặc Tu Nghiêu một chưởng, thì vẫnbệnh tật thôi, không nhìn ra bộ dáng sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết mà. Nhưng Lãnh Lưu Nguyệt lại nhíu nhíu mày, lo lắng nhìn nghĩa đệ một cái, rồi nói: “Nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đệ không hiểu chuyện, đắc tội hai vị tiên sinh. Kính xin hai vị tiên sinh niệm tình đệ ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn còn trẻ không hiểu chuyện, cứu tính mạng của đệ ấy.”Lâm đại phu híp mắt nhìn Lãnh Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyệt một chút, rồi nói: “Bé con ngươi lại trung thực hơn nha đầu kia nhiều, chỉ là, đệ đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này của ngươi. . . Hừ, ngang bướng như thế, ràng chính thiếu dạy dỗ, còn không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chưởng chụp chết đi cho đỡ chướng mắt.” Lâm lão đại phu vẫn canh cánh trong lòng chuyện lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu Diệp Ly lừa gạt ông, trong lòng Diệp Ly bất đắc cười khổ. Lãnh Lưu Nguyệt này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sát thủ nổi danh trên giang hồ, phải ánh mắt của phụ lão nhân gia ngườivấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đề không vậy?Thần sắc Lãnh Lưu Nguyệt nghiêm túc, nhìn thần sắc vặn vẹo trên mặt Bệnh thư sinh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều thêm mấy phần bất đắc dĩ, nói: “Từ nhỏ huynh muội chúng cháu đã sống nương tựa lẫn nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩa đệ không hiểu chuyện cũng người làm tỷ tỷ như cháu không biết cách dạy dỗ, kính xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên sinh tha lỗi.” Dứt lời, Lãnh Lưu Nguyệt bái một cái thật sâu với hai người. Đúng như lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lãnh Lưu Nguyệt nói, ba huynh muội bọn họ thật sự đã lớn lên cùng nhau từ nhỏ.Lúc mới quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết, Lăng Thiết Hàn lớn nhất, cũng chỉ mới mười hai tuổi, nàng chỉ chín tuổi, Tam đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ nhất mới năm tuổi. Ba đứa trẻ không chỗ nương tựa, phiêu bạc trên giang hồ, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ được đã chịu khổ như thế nào, sau đó, ba người được nhận vào Diêm Vương các, cái loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa phương như Diêm Vương các thì mười đứa trẻ đi vào, thể còn sống lớn lên, cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai ba đứa. Tất cả đều là Lăng Thiết Hàn che chở hai người bọn họ, trong đó, chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập của Tam đệ kém nhất, để cho nghĩa đệ này sống sót trong sự huấn luyện tàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khốc đây,thể nói, nàng Đại ca đã hao hết tâm tư. Nhưng vào lúc Lãnh Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyệt không biết, thì ai cũng không rõ, sao tính cách của đệ ấy lại trở thành như bây giờ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng mặc kệ đệ ấy như thế nào, thì vẫn chưa làm ra chuyện có lỗi với nghĩa huynh, nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỷ, trong ngày thường, hai người nói chuyện, đệ ấy đều thể nghe vào hết. Chỉ bằng điểm này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người cũng không thể không quan tâm đến đệ ấy.“Nhị tỷ!” Sắc mặt Bệnh thư sinh trắng bệch, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chằm chằm Lãnh Lưu Nguyệt, từ khi ba huynh muội bọn họ chấp chưởng Diêm Vương các, Nhị tỷ hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa từng ăn nói khép nép với người khác như vậy. Hôm nay lại làm như vậy, đều vì hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như hắn chính một tiểu đệ đệ vĩnh viễn chưa trưởng thành, không hiểu chuyện vậy.“Trầm tiên sinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93phụ. Lăng các chủVương gia cũng xem như quen biết cũ, mong hai vị bao dung một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút.” Diệp Ly nhẹ giọng nói. Trầm Dương nhàn nhạt liếc Diệp Ly một cái, cười như như không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Lâm lão cũng không nói sai. Nếu tiểu tử này còn hành hạ tiếp nữa, thì cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa Bích Lạc cũng không cứu được cái mạng nhỏ của hắn ta. Hắn ta cho rằng hoa Bích Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự tiên dược, chỉ cần còn sức, thì cũng có thể làm cho ngươi sống vui vẻ sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi, người cũng đừng muốn phương thuốc trong tay hắn ta nữa, ta thấy, ràng, chính là hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta không muốn sống, nói không chừng, hắn ta đã muốn đồng quy vu tận (cùng chết) với Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy.” Nghe vậy, sắc mặt Bệnh thư sinh biến hóa, xanh mặt không nói gì. Diệp Ly nhìn thấy, âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầm kinh ngạc, không lẽ Mặc Tu Nghiêu Bệnh thư sinh thật sự có thâm cừu khắc cốt (thù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hận sâu đến khắc ghi vào xương tủy) sao? Suy nghĩ một chút, Diệp Ly mới nói: “Vô luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế nào, thì Lăng các chủ còn lại Ly thành một thời gian ngắn, cũng phải nể mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn ta. Kính xin Trầm tiên sinh phụ hao phí chút tâm. Huống chi. . .” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly cúi đầu cười một tiếng, nhẹ giọng nói: “Không phải Trầm tiên sinh từng nói, ngoài bệnh của Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia ra, mấy năm nay cũng chưa từng thấy nghi nan tạp chứng (các chứng bệnh kỳ lạ, khó chữa) © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì, nên thấy rất buồn chán sao? Đây, vị trước mắt nàytínhnghi nan tạp chứng không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghe vậy, ánh mắt Trầm Dương sáng lên. Mặc bệnh của Bệnh thư sinh độc của Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn không phải cùng một khái niệm không giống nhau), nhưng cũng một vài điểm giống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể dùng để nghiêng cứu. nhiên, ông không thể lấy Mặc Tu Nghiêu ra để nghiên cứu, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên. . . “Hắn ta sẽ ngoan ngoãn cho lão phu xem sao?”Khi Diệp Ly nói những lời này cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tránh Lãnh Lưu Nguyệt Bệnh thư sinh, nên không đợi Bệnh thư sinh trả lời, Lãnh Lưu Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã giành trước đáp: “Trầm tiên sinh cứ việc yên tâm, cháu bảo đảm đệ ấy sẽ ngoan ngoãn nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời.”Diệp Ly cười như như không nhìn Bệnh thư sinh đang mở to hai mắt, suy nghĩ muốn phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối nhưng cuối cùng lại không mở miệng, hình như nàng đã biết làm để trị cái gia hỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm cho người ta chán ghét này rồi.Một nhóm ba người của Diêm Vương cáclại trong Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ, Lăng Thiết HànLãnh Lưu Nguyệt đây, nên Diệp Ly cũng không cần lo lắng Bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư sinh sẽ giở trò quỷ gì. Nhưng vẫn phân phó Mặc Hoa điều thêm hai mươi tên ám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ đóng tại chủ viện. Tần Phong cũng tự điều bốn Kỳ Lân tinh nhuệ canh giữ trong chủ viện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần Bệnh thư sinh dám nhích tới gần chủ viện một bước, thì sẽ lập tức giết chết. Dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao người khác thì không sao, nhưng Mặc Tiểu Bảo vẫn còn đứa trẻ nằm trong nôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút năng lực chống cự nào, nên tất nhiên phải cẩn thận gấp đôi.“Tỷ võ?” Nghe Mặc Tu Nghiêu nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đôi mi thanh của Diệp Ly nhíu chặt, buông Mặc Tiểu Bảo đang mở to mắt xoay tròn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng xuống, “Sao Lăng các chủ lại muốn tỷ với chàng?”Mặc Tu Nghiêu đặt chén trà xuống, kéo Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly vào trong lòng mình, cười nói: “A Ly không cần lo lắng, Lăng Thiết Hàn không phải kẻ ngu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chothật sự tỷ võ, thì cũng sẽ không khiến cho lưỡng bại câu thương, như vậy càng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lợi cho hắn ta.” Tất nhiên, Định Vương phủ luôn bị thế lực khắp nơi nhìn chằm chằm, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói trắng ra,Mặc gia quân đây, nên những lúc thật sự cần Vương gia hắn xông pha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiến đấu lại ít đến thảm thương. Cho dù Mặc Tu Nghiêu hắn không phải cao thủ đệ nhất thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ, nhưng chỉ cần còn sống, hắn vẫn Định Vương, Mặc gia quân vẫn Mặc gia quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diêm Vương các lại không như vậy, Diêm Vương các tổ chức sát thủ, kẻ thù cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giang hồ triều đình sợ như yêu ma. Nếu không phải dựa vào công tuyệt đỉnh của Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiết Hàn, thì cũng sẽ không được yên ổn nhiều năm như vậy, một khi Lăng Thiết Hàn hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưỡng bại câu thương, thì chỉ sợ kẻ thù trong chốn giang hồ sẽ lập tức hợp nhau tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diêm Vương các. Diệp Ly dựa vào trong lòng Mặc Tu Nghiêu suy tư, “Là ai mời Lăng các chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra tay đối phó chàng? Trấn Nam Vương sao?”Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, nói: “Không, chắc chắn không phải Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chấn Đình. Người như Lôi Chấn Đình tính kiêu ngạo trời sinh, lão ta mới đánh ngang tay với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, thì tuyệt đối sẽ không mời người khác ra tay với ta nữa. Nếu ta bị người khác đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bại, vậy chẳng phải đã nói lên Trấn Nam Vương lão không chỉ không bằng Phụ Vương, không bằng ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cũng không bằng Lăng Thiết Hàn sao?” Diệp Ly nghiêm túc suy nghĩ, thấy hình như cũng hơi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạo lý, suymột lát, rồi trầm giọng nói: “Đàm Kế Chi!” Không phải Mặc Cảnh Kỳ, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Cảnh Kỳ, thì sẽ trực tiếp yêu cầu giết Mặc Tu Nghiêu,không phải tỷ với hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chỉ có Đàm Kế Chi, bây giờ, Đàm Kế Chi đang Tây Bắc, nếu Mặc Tu Nghiêu bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng, hắn ta ở Tây Bắc muốn làm bất cứ chuyện gì, thì tất nhiên cũng sẽ dễ dàng hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều. Diệp Ly thấp giọng cười nói: “Xem ra Đàm Kế Chi vẫn chưa hết hy vọng với bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàng được tổ tiên hắn ta để lại.” Không trách Diệp Ly buồn cười, thật sự vị Hoàng đế Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổ của Tiền triều ác liệt quá mức. Xây một tòa Hoàng lăng lớn như vậy, cho con cháu đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau hy vọng như vậy, nhưng, hết lần này tới lần khác, thứ quan trọng nhất lại là giả. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly, thì trong lòng cũng không nhịn được muốn nguyền rủa ông ta, Diệp Ly gần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tưởng tượng được bộ dáng vừa cầm Truyền Quốc Ngọc Tỷ giả, vừa cười đến cực kỳ bỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ổi khi lăng mộ được xây xong của Hoàng đế Cao tổ.Mặc Tu Nghiêu gật gật đầu nói: “Ta nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc trước A Ly cũng đã nói manh mối gì đó trong hoàng lăng kia, đúng không?” Lúc Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly mới trở về, suốt ngày, Mặc Tu Nghiêu chỉ muốn khóa người bên người, nên làm gì có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm nghĩ đến những thứ này? Sau đó lại phải dưỡng thai, lại phải điều trị thân thể sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi Mặc Tiểu Bảo ra đời, nên mặc Mặc Tu Nghiêu cũng đã nghe Diệp Ly nói mấy câu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lại ném nhanh ra sau đầu. Hắn không hứng thú với Truyền Quốc Ngọc Tỷ, không bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàng của Hoàng đế Tiền triều, thì Mặc gia quân của hắn cũng không chết đói. Diệp Ly cũng nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới chuyện này, nên ngồi dậy từ trên người Mặc Tu Nghiêu, đứng lên, đi tới trước một ngăn tủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngầm một bên, vươn tay lấy ra tấm lụa màu vàng sáng được mang từ trong Hoàng lăng ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu nhận lấy tấm lụa, nhìn thấy đầu tiên chính hai hàng chữ viết lớn lối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ác liệt, khóe miệng cũng không nhịn được rút rút, nghi hoặc nhìn Diệp Ly hỏi: “Cái này vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đề sao?”Diệp Ly gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Mặc Tu Nghiêu, cẩn thận mở tấm lụa ra, đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên bàn. Cũng không biết dùng công nghệ để làm thành, mà tấm lụa này đã ở trong Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lăng mấy trăm năm, lại mang từ trong Hoàng lăng ra ngoài, nhưng đừng nói mục nát, ngay cả màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc cũng không bạc đi chút nào. Chỉ vào những chữ viết cong cong quẹo quẹo được thêu màu bạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên một góc của tấm lụa, Diệp Ly cười nói: “Tàng bảo đồ chân chính đây.” Dọc theo các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh của tấm lụa màu vàng sáng được thêu các chữ viết uốn lượn một cách kỳ lạ, bởi vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cực kỳ nhỏ, nên không nhìn kỹ, thì rất dễ khiến cho người ta cho rằng, đây chỉ hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêu Tường Vân Hải Lãng (hình đám mây sóng biển) trang trí bình thường. Trong lòng Diệp Ly hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý, cười một tiếng, chữ viết theo kiểu hoa văn của vị Cao tổ khai quốc này cũng thật tốt.Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu nhìn chằm chằm tấm lụa một hồi lâu, cau mày nói: “Đây một loại chữ viết đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta nhớ, đôi khi, trong một số quyển sách mà Cao tổ đã viết chú giải được để lại từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiền triều, cũng một số hiệu kỳ quái như vậy.” Nhưng phần lớn chỉ mấy hiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vụn vặt lẻ tẻ, cho nên bình thường đều bị xem hiệu bỏ qua. Nhưng trên tấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lụa bình thường trước mắt này lại có ít nhất hơn một trămhiệu. Vốn Mặc Tu Nghiêu là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người cực kỳ thông minh, nên tất nhiên đã nhìn ra quy luật từ trong đó, đồng thời cũng khẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định, đây một loại chữ viếtcăn bản bọn họ không biết.Diệp Ly gật đầu, cười nói: “Đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, đây thật sựmột loại chữ viết.” Diệp Ly cầm lấy, để qua một bên trên bàn, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn tấm lụa trước mắt, vừa ung dung mài mực. Mặc Tu Nghiêu trầm mặc một lát, rồi hỏi: “A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly biết loại chữ viết này?” Diệp Ly mỉm cười gật đầu, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, rồi nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Quả thật, ta biết loại chữ viết này, đây một loại chữ viết của Tây Phương, một nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn xa hơn các nước Tây Vực. Nhưng mà, ta sẽ không nói cho chàng biết, vì sao ta lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết những thứ này.” Trong phòng an tĩnh một lát, Diệp Ly cũng không để ý đến hắn nghĩ gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mài mực xong, trải rộng một cuộn giấy ra, lại bắt đầu phiên dịch chữ viết phía trên. Một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu sau, đột nhiên, Mặc Tu Nghiêu đang đứng phía sau, lại ôm nàng vào lòng mình. Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dừng bút lại, nhưng cũng không quay đầu lại nhìn, chỉ nghe Mặc Tu Nghiêu thấp giọng nói: “Từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời đồn, nói căn bản Cao tổ Tiền triều không chết, đột nhiên biến mất. Cho nên mới không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm được lăng mộ và di thể của ngài ấy. A Ly, nàng có thể giống như ngài ấy không?”Nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, Diệp Ly không nhịn được cười một tiếng. Đặt bút xuống, quay đầu lại nhìn nam nhân đang mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc mặt nghiêm trọng và ánh mắt cũng nhìn mình chằm chằm không chớp trước mắt. Ngẩng đầu nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn lên khóe môi hắn, Diệp Ly thấp giọng cười nói: “Chàng biết Cao tổ Tiền triều đến từ đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?” Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, Hoàng đế Cao tổ Tiền triều sống ở loạn thế, giống như tự dưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất hiện vậy. Không có ai biết quá khứ của ngài ấy, người nhà của ngài ấy, thậm chí cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ của ngài ấy. Sau đó ngài ấy lại biến mất giống như khi ngài ấy xuất hiện, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới trở thành một trong các Hoàng đế thần bí nhất trong lịch sử. Diệp Ly cười nói: “Vậy Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia biết ta đến từ đâu, xuất thân từ nhà nào không?”Mặc Tu Nghiêu nhìn gái đang tươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười xinh đẹp trước mắt thật kỹ, đúng vậy, A Ly của hắn không giống với vị Hoàng đế kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 A Ly con gái của Diệp gia, mẹ đẻ xuất thân Từ thị Vân Châu. Diệp Ly than © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ một tiếng, nhích người tới gần trong lòng hắn, cười ôn nhu, nói: “Thân nhân của ta, trượng phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ta, con của ta, đều ở đây, ta có thể đi đâu chứ?” Hai tay Mặc Tu Nghiêu ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vòng eo của Diệp Ly thật chặt, trán chạm nhẹ vào trán của nàng, thấp giọng nói: “A Ly, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng rời khỏi ta, ta liền ném Mặc Tiểu Bảo đi làm tên ăn mày.” Diệp Ly im lặng, giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay lên, nhéo gương mặt tuấn mỹ của hắn. Thuốc được Lâm đại phu cho hiệu quả thật rõ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới mấy tháng, chodựa gần như vậy cũng không nhìn ra vết thương gì. Dùng sức ngắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhéo gương mặt tuấn tú của Mặc Tu Nghiêu, nói: “Đây lần thứ mấy chàng lấy cục cưng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uy hiếp ta hả? Nói cho chàng biết, không được lấy cục cưng ra nói giỡn. Bây giờ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ nghe không hiểu, nhưng sau này, khi trưởng thành, nếu nghe được lời nói của chàng thì sẽ thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm.”Mặc Tu Nghiêu kéo bàn tay đang nhéo da mặt hắn đến hơi đỏ lên của Diệp Ly xuống, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mãn trừng mắt liếc Mặc Tiểu Bảo đang nằm y y nha nha tự chơi tự vui trong nôi. A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly lại tiểu tử thúi này nhéo hắn,nhiên, khoản nợ này phải ghi vào trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tiểu Bảo rồi. Cho nên, khi Mặc Tiểu Bảo còn nhỏ đã bắt đầu nằm cũng bị trúng đạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.“A Ly. . . . . .” Mặc Tu Nghiêu ôm Diệp Ly, vùi mặt vào mái tóc trên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vai nàng. Giọng nói nghe hơi rầu trầm thấp.Diệp Ly bất đắc liếc mắt, khi trái tim của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam nhân đột nhiên biến thành thủy tinh, thì lại khiến cho ngươi không thể không đau lòng. Vỗ nhè © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ bả vai của Mặc Tu Nghiêu, nói: “Được, ta bảo đảm sẽ không rời khỏi chàng, ngoan. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . Ta còn muốn dịch cái này ra, chàng không muốn xem sao?”“Không muốn.” Mặc Tu Nghiêu rầu nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn chán ghét Hoàng đế Cao tổ Tiền triều kia. Đã chết, thì chết đi, để lại tàng bảo đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm gì?“Vậy chàng muốn thế nào?” Diệp Ly yên lặng hít một hơi vào trong lòng, quyết định, nếu Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu còn lộn xộn nữa, sẽ đuổi hắn ra ngoài. Mặc Tu Nghiêu ôm nàng lên, đi đến chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giường sau tấm bình phong, “Mệt mỏi, nghỉ ngơi với ta!”Thoáng một cái đã bị áp đảo lên giường, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly không nhịn được liếc mắt về phía chiếc màn: Mặc Tu Nghiêu, chàng có thấy mình quá ngây thơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi không? Không cho nàng hội phản bác nói chuyện, trong nháy mắt, lửa nóng đã bao trùm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên hai người đang nằm ôm nhau. . .

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 219 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc