GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 190: Giao dịch thành công

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Rời khỏi địa lao, Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly sóng vai đi. Diệp Ly hơi do dự ngẩng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hỏi: “Cứ thả Đàm Kế Chi như vậy, được không?” Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt cười nói: “Có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 được hay không? A Ly thích thì thả hắn ta, không thích thì giết được.” Diệp Ly bất đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 liếc hắn một cái nói: “Giết người không phải cắt cây củ cải, cái thích hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không? Thả hắn ta cũng không sao, sao quả thật điều kiệnhắn ta nói cũng rất tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nhưng cuối cùng ta cũng cảm thấy chuyện đã bị bỏ sót.” Mặc Định Quốc Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 gia đại nghiệp lớn, nhưng hiện tại quyết liệt với Mặc Cảnh Kỳ đã trở thành thế cục nhất định, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sản nghiệp Định Vương phủ cũng không thể hoàn toàn khôngtổn thất. Mười vạn lượng hoàng kim không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nhiều, nhưng cũng không phải là một số lượng nhỏ. Hơn nữa, thế lực Đàm Kế Chi bố trí mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nămTây Bắc kinh thành, nếu như chỉchuyện Đàm Kế Chi ý đồ bắt nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thôi, thì ràng cho thấy giao dịch này đã lời.Mặc Tu Nghiêu học theo bộ dáng nhún nhún © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vai lúc bình thường của Diệp Ly, với hắn, thì quả thật giết ngườicắt cây củ cải không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không khác biệt lớn, “Thả liền thả, nếu hắn ta không đàng hoàng thì bắt lại được.” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lại cười nói: “Vương gia cảm thấy Đàm Kế Chi rất dễ bắt sao?” Nếu lần này không phải Đàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Kế Chi xui xẻo vừa lúc Tây Bắc bị Mặc Tu Nghiêu biết, thì muốn bắt hắn ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không dễ dàng như vậy. Hắn tathể ẩn núp bên cạnh Mặc Cảnh Kỳ lâu như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43không khiến cho người khác chú ý, thù cũng đã đủ để nói khả năng của người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 rồi. Mặc Tu Nghiêu không để ý, “Bản vương muốn giết người, không giết không chết, chohiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tại không chuyện gì, thì cuối cùng một ngày nào đó cũng chết.”Đưa tay cầm tay Mặc Tu Nghiêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hai người bước chậm trên hành lang. Lần này trở về, Mặc Tu Nghiêu thật sự đã thay đổi rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nhiều, Diệp Ly không biết rốt cuộc loại biến hóa này tốt hay xấu. Trước kia, Mặc Tu Nghiêu quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thâm trầm, cho Diệp Ly, thìđôi khi cũng chưa chắc thể hoàn toàn nhìn thấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 được hắn.đôi khi, thậm chí Diệp Ly cảm thấy được chỗ nàng đã thấy cũng là Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Nghiêu nguyện ý để cho nàng thấy. Mà bây giờ, Mặc Tu Nghiêu lại nhiều thêm mấy phần tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tính kỵ. nhiên còn một chút cố chấp cổ quái, tỷ như, hắn nhìn Hàn Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Tích không vừa mắt, cho nên mỗi lần nhìn thấy Hàn Minh Tích đều phóng ra sát khí không cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 kỵ chút nào. Thỉnh thoảng, thậm chí, Diệp Ly cũng hơi lo lắng, một ngày kia Mặc Tu Nghiêu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thể giết Hàn Minh Tích sau lưng nàng hay không. thế Diệp Ly đã hỏi Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trong lúc tâm tình hắn tốt, lúc ấy, Mặc Tu Nghiêu nghiêm túc ngưng mắt nhìn nàng, nói: A Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không thích, ta không giết hắn ta được. Diệp Ly tin tưởng lời hứa của Mặc Tu Nghiêu, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khiến cho nàng dở khóc dở cười chính là, quay người lại, hắn vẫn phóng ra sát khí với Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Minh Tích. Khiến cho bây giờ khi Hàn Minh Tích thấy Mặc Tu Nghiêu cũng không dám khiêu khích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trực tiếp đi đường vòng.Mà bây giờ, nếu Mặc Tu Nghiêu nhớ kỹ chuyện muốn giết Đàm Kế Chi, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Diệp Ly cảm thấy, cho Đàm Kế Chi được thả, thì lẽ cuộc sống sau này của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cũng sẽ rất nhức đầu.“Vương gia, Vương phi.” Tần Phong xuất hiện cuối hành lang, hành lễ với hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 người.Diệp Ly gật đầu, mỉm cười hỏi: “Chỗ củaTúy Điệp có tin tức không?” Tần Phong hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thất bại nhíu mày, mặt mày tái xanh, nói: “Thuộc hạ năng, Túy Điệp, ngoại trừ nói ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thân phận Đàm Kế Chi, thì cái cũng không chịu nói.” Tần Phong cảm giác, lúc đầu mình xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thường nữ nhân Túy Điệp này tuyệt đối sai lầm, nhiều năm như vậy, hắn cũng chưa gặp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nữ nhân thể chịu đựng được cực hình như vậy. Đặc biệt nữ nhân này còn một nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nhân nũng nịu, bình thường kim châm trúng đầu ngón tay cũng rơi nước mắt.“Không sao, trong dự kiến. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 từ sẽ đến, không cần gấp gáp, cẩn thận một chút đừng giết chết người.” Diệp Ly nói, nếu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Túy Điệp thật sự yếu ớt không chịu được gió như mặt ngoài như vậy, thì nàng ta cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 gan cám dỗ Hàn Minh Nguyệt để rời khỏi Mặc Tu Nghiêu, lại ném Hàn Minh Nguyệt, cám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 dỗ Tây Lăng Hoàng Trấn Nam Vương Tây Lăng vào năm đó. Một gái xuất thân danh môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngay cả Sở Kinh cũng chưa ra, lại có tâm kế thủ đoạn như vậy, cái này không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không khiến người ta sợ hãi than, cho nên nếu nàng ta còn có một chút bản lãnh khác, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Diệp Ly cũng không kỳ quái chút nào. Nhưng Diệp Ly lại không muốn cứ giết nàng ta như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nàngthể cảm giác được, thể làm cho Túy Điệp mạnh mẽ chống đỡ cũng không chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mở miệng cung khai như vậy, tuyệt đối một bí mật lớn đủ để kinh thiên động địa.“Thuộc hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lĩnh mệnh.” Tần Phong cúi đầu lĩnh mệnh. Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn bộ dạng chăm chú suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 của Diệp Ly, nhẹ giọng nói: “Hiện tại A Ly không thể quá mệt mỏi, nghĩ nhiều như vậy làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 gì?”Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Cũng không gì, chỉ cảm thấy Túy Điệp có gì đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lạ.” Quả thật Túy Điệp một nữ nhân khả năng nhẫn nhịn, nhưng nàng ta tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không phải một nữ nhân trời sinh thể chịu khổ, trừ phi sau khi nàng ta nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ra, thì tình hìnhthể sẽ tệ hại hơn hiện tại.Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, suy nghĩ một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 rồi nói với Tần Phong: “Âm thầm thả ra tin tức, Bản vương đã tìm được cháu gái Túy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Điệp của lão.”Tần Phong ngẩn ra, hơi khó hiểu nhìn Mặc Tu Nghiêu, nói: “Vương gia……” Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vuốt ve sợi tóc trên vai Diệp Ly, thờ ơ nói: “Cũng không cần làm quá nhiều, để cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cần biết phải biết được. Hiểu chưa?”Tần Phong hiểu ý, “Thuộc hạ hiểu, lập tức đi làm.”Sáng hôm sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không cần Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly hỏi, thì Đàm Kế Chi đã nhờ thị vệ trông chừng địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lao truyền lời đến. Hắn hoàn toàn đồng ý tất cả điều kiện Diệp Ly nói, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thể bảo đảm an toàn cho Thư Mạn Lâm, thì hắn đồng ý tạm thời để Thư Mạn Lâm lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thành Nhữ Dương làm con tin, cho đến khi Diệp Ly tìm được hoa Bích Lạc. Diệp LyMặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Tu Nghiêu cũng không chút kinh ngạc nào về chuyện này, liên quan đến tánh mạng của mình, vô luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 dùng cái để đổi, thì ràng Đàm Kế Chi đã buôn bánlời. sao, nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mạng, những thứ đó giữ lại cũng chỉ một đống phế vật thôi. Đàm Kế Chi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phải người không quyết đoán, giao sổ sách lên cũng hết sức đầy đủ, cùng với ấn tín của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hắn ta, ngay ngày hôm đó, ám vệ liền chiếm được mười vạn lượng hoàng kim từ trong tay thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lực Đàm Kế Chi giấu diếm ở trong cảnh nội Tây Bắc. Mặt khác, điều này cũng đã chứng minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thế lực Đàm Kế Chi âm thầm giấu diếm đã đủ kinh người.Trong khoảng thời gian này tâm tình Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Tu Nghiêu cũng không tính quá kém, cho nên cũng không tính xuất nhĩ phản nhĩ (nói một đằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 làm một nẻo). Lúc này liền hạ lệnh thả Đàm Kế Chi từ trong phòng giam ra, Đàm Kế Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vội vã rời khỏi Tây Bắc, gọn gàng dứt khoát từ chối lời mời lại ngày mai lại lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đường không biết thật hay giả của Phượng Chi Dao, tỏ vẻ lập tức liền muốn lên đường. Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Ly cũng không giữ hắn ta lại, cuối cùng chỉ còn một chuyện, tung tích của hoa Bích Lạc. Đàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Kế Chi nhìn Diệp Ly một chút, hai đầu lông mày mang theo một nụ cười ác liệt, “Vương phi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngài đến nơi thiên nam địa bắc nói là nơi xa xôi) tìm hoa Bích Lạc, thật ra thì… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hoa Bích Lạc vẫn đang dưới mắt của ngài.”Diệp Ly nhíu mày, mỉm cười trầm nói: “Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Bích LạcSở kinh?”Đàm Kế Chi cười ngạo nghễ, nói: “Đúng vậy, hoa Bích Lạc đúng Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 kinh. Hơn nữa, đang trong Sở cung. Đang ở… trong tay Mặc Cảnh Kỳ.”“Tại sao lại trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Mặc Cảnh Kỳ?” Diệp Ly cau mày hỏi, Mặc Cảnh Kỳ không thể nào không biết hoa Bích Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thể trị lành thân thể của Mặc Tu Nghiêu, nếu bị hắn ta lấy được, hắn ta thể dứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khoát phá hủy hay không? Hình như Đàm Kế Chi cũng nhìn ra lo lắng của nàng, cười nói: “Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phi cứ việc yên tâm, hoa Bích Lạc được xưng thịt bạch cốt hoạt tử nhân (cứu sống được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 người chết), người tiếc mạng như Mặc Cảnh Kỳ tuyệt đối sẽ không phá hủy nó. Hắn ta chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cẩn thận từng ly từng giấu đi, giấu một chỗai cũng không nghĩ tới. Thành thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mà nói, kể từ khi hoa Bích Lạc đến trong tay của hắn ta, thì ngay cả tại hạ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không thể đoán được rốt cuộc hắn ta đã giấuđâu.”Diệp Ly lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cái, hỏi: “Hoa Bích Lạc do ngươi giao cho Mặc Cảnh Kỳ?” Đàm Kế Chi cũng không phủ nhận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hơi tự đắc cười nói: “Vương phi không cảm thấy đâymột ý kiến hay sao? Thật ra thì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vốn ta cũng không muốn giao nó cho Mặc Cảnh Kỳ, nhưng kể từ sau khi biết Vương phi ngài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 còn Bệnh thư sinh của Diêm Vương các đều đang tìm nó, thì ta phải làm như vậy. Với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thủ đoạn của Định Vương phủ Diêm Vương các, sớm muộn cũng tra được hoa Bích Lạc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nằm trong tay họ Lương kia, sau đó, nói không chừng ta cũng sẽ gặp phiền toái. Nhưng ai sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nghĩ tới, chí bảo thế gian như vậy sẽ ở trong tay Hoàng đế Đại Sở chứ? Thứ Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cần nhất, lại đang ở trong tay người hắn hận nhất. Ha ha……”“Ngươi đi đi, nếu Bản phi đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ý với điều kiện của ngươi, thì cũng sẽ không nuốt lời. Nhưng mà, tốt nhất ngươi vẫn nên cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nguyện, ngươi sẽ không rơi vào trong tay Bản phi nữa.” Diệp Ly thản nhiên nói. Đàm Kế Chi thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hồi nụ cười cố ý lộ ra trên mặt, âm trầm quét Diệp Ly một cái, nói: “Tại hạ nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 định sẽ ghi nhớ lời của Vương phi. Tuyệt đối sẽ không để cho mình hội rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trong tay Định Vương phủ nữa. Cáo từ.” Diệp Ly xoay người đi, “Không tiễn.”Tiễn Đàm Kế Chi đi, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Tu Nghiêu lập tức trở mặt, không chút khách khí ném sứ giả Mặc Cảnh Kỳ phái tới ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thành Nhữ Dương. Nếu người đến cửa hỏi hắn đòi người, thì… Nam nữ già trẻ cả thành Nhữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Dương đều thấy Đàm Kế Chi đi ra ngoài từ cửa thành, chính hắn ta không chịu trở về Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 kinh, thì cũng không phảichuyện của Mặc gia quân Định Vương phủ. Về vấn đề thân phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 của Đàm Kế Chi, Mặc Tu Nghiêu cũng không tính nói cho Mặc Cảnh Kỳ biết, nhưng cũng không cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ý giấu diếm. Mặc Cảnh Kỳ bản lãnh biết hay không, thì cũng không phải chuyện của hắn.Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phòng, sau khi mới vừa rửa mặt, Mặc Tu Nghiêu một đầu tóc trắng còn mang theo hơi nước, chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ghét nhìn nam tử tóc trắng trong gương đồng một cái. Sau đó, ánh mắt rơi xuống trên một bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sứ nhỏ màu đen để một bên, đó thuốc nhuộm tócTrầm Dương cố ý điều chế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Trước kia, Mặc Tu Nghiêu cảm giác mình cũng không phảimột người chú trọng vẻ bề ngoài, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hiện tại, mỗi lần thấy bóng người trong gương, hắn lại càng cảm thấy không thể chịu đựng được. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mái tóc tuyết trắng, cộng thêm vết sẹo dữ tợn trên trái, làm cho khuôn mặt tái nhợt vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đã nổi bật lại càng thêm quỷ dị kinh khủng. Bộ dạng làm cho người ta sợ hãi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vậy, hắn không muốn để cho A Ly thấy, hắn không sợ sẽ dọa nàng, nhưng hắn không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 để cho nàng nhìn thấy bộ dáng xấu xí như thế của mình. A Ly của hắn hoàn mỹ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vậy, mà mình… Trong mắt âm trầm xẹt qua một tia hận ý,mình lại không trọn vẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 xấu như thế. Cho tới bây giờ, Mặc Tu Nghiêu mới biết được, cũng không phải trước kia mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không thèm để ý dung mạo, khi mười bảy mười tám tuổi, dáng ngoài của hắn đã được trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ưu ái, hắn không cần hâm mộ ghen tỵ với bất luận kẻ nào, sau mười bảy tuổi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không còn người để cho hắn cảm thấy cần quan tâm dung mạo của mình. Thậm chí hắn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tưởng tượng, nếu bây giờ mình và A Ly đứng chung một chỗ, sẽ một hình ảnh quỷ dị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đến cỡ nào.“Phạch!” Một chưởng không nhẹ không nặng vỗ vào trên mặt bàn trước mặt, cái bàn gỗ tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đàn phát ra rên rỉ thống khổ, nhanh chóng vỡ nát cả mặt bàn.“Tu Nghiêu.” Giọng nói Diệp Ly vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lên ngoài cửa, thân thể Mặc Tu Nghiêu cứng đờ, nếu không phải biết người phía ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ai, thì chỉ sợ hắn đã một chưởng đã đánh cho người đó bay ra ngoài rồi. Hắn chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 muốn trốn đi, nhưng bên trong phòng cũng khôngchỗ mật thích hợp cho nam tử cao lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 như hắn trốn, huống chi, A Ly biết hắn đangtrong phòng, làm sao hắn thể trốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 được? Diệp Ly từ từ đi vào, vòng qua bình phong thì thấy nam tử tóc trắng đang ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trước gương đồng, giống như không nhận thấy được thân thể cứng ngắc của Mặc Tu Nghiêu, đi tới, cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lấy khăn lông để ở một bên nhẹ nhàng lau khô tóc cho hắn, “Sao còn để tóc ướt, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hiện tại khí trời còn nóng nhưng phải cẩn thận, nếu không sẽ nhức đầu.”“A Ly……” Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 xoay người, kinh ngạc nhìn gái đang nở nụ cười dịu dàng trước mặt. Sau khi trở về điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trị mấy ngày, ràng khí sắc Diệp Ly đã tốt lên rất nhiều. Mặc không châu tròn ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sáng giống như rất nhiều gái mang thai bảy tám tháng khác, nhưng thấy được cũng hết sức khỏe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mạnh mỹ lệ. Diệp Ly vừa lau khô tóc cho hắn, vừa nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy?” Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lắc đầu, “Không chuyện gì.” Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Không chuyện gì là tốt rồi, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 búi tóc lại giúp chàng.”Trong phòng yên tĩnh, Diệp Ly mềm nhẹ lau khô tóc, sau đó ngón tay linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 xảo búi một đầu tuyết trắng chỉ bạc lên, lại rút ra một sợi màu bạc từ trong hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 buộc lại, lúc này mới hài lòng nhìn một chút, gật đầu nói: “Xong rồi.”Mặc Tu Nghiêu kéo Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vào trong lòng, dán mặt lên bụng tròn vo của nàng, lắng nghe động tácsức sống của cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cưng trong bụng, thỉnh thoảng còn thể bị đạp cho một cước, “A Ly, ta trở nên xấu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vậy, nàng không ghét bỏ ta sao?” Diệp Ly sửng sốt, không nhịn được cười một tiếng. Nhưng nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 bộ dáng dặt trước mắt, ánh mắt lại không khỏi đau xót, nước mắt suýt nữa rơi xuống. Nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vỗ về sợi tóc ngân bạch của Mặc Tu Nghiêu, Diệp Ly nhẹ giọng hỏi: “Nếu như ta biến dạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 rồi, chàng ghét bỏ ta không?”“Dĩ nhiên sẽ không, A Ly vĩnh viễn đẹp nhất.” Mặc Tu Nghiêu trịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trọng nói.Diệp Ly cười nói: “Chínhnhư vậy đó, huống chi, cho tới bây giờ chàng cũng chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tuấn mỹ.” Nam nhân tuấn mỹ, Diệp Ly thấy còn ít sao? Từ Thanh Trần siêu phàm thoát tục giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 như tiên nhân, công tử Minh Nguyệt ôn văn nhĩ nhã như trăng sáng trên trời cao, còn có, Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Minh Tích tuấn mỹ bất phàm nhìn như mị không kềm chế được thực tế lại đơn thuần chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thành mỹ nam tử nổi tiếng kinh thành Phượng Chi Dao, Lãnh Hạo Vũ,…. So với bọn họ, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 dù dung mạo Mặc Tu Nghiêu xuất sắc ra sao, thì cũng không thay đổi được sự thực nửa bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mặt đã bị hủy dung. Cho nên, trong mắt Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu thật sự không tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mỹ nam tử. Nhìn bộ dáng Mặc Tu Nghiêu giật mình sững sờ một chút, Diệp Ly lại cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 “Nhưngchàng đã giác ngộ điều này, biết mình khó coi, chút nữa lại để cho Trầm tiên sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phụ xem vết thương trên mặt một chút đi, được không?”Mặc Tu Nghiêu do dự, lúc đầu, vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thương trên mặt cũng không phải không trị được. lúc ấy bệnh độc trọng thương quấn thân, mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngày hãm sâu trong thống khổ, căn bản Mặc Tu Nghiêu không muốn để ý tới vết thương trên mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Ngay cả thân thể khỏe mạnh và chân cũng không chữa khỏi, thì gương mặt bị hủy hay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cái khác biệt chứ? Huống chi lúc ấy, nhiều lần Trầm Dương đều cho không cứu sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 được Mặc Tu Nghiêu nữa, tất nhiên cũng không thời gian để ý đến vấn đề trên mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hắn. Đợi đến khi tình huống của Mặc Tu Nghiêu ổn định lại, Trầm Dương nhớ tới chuyện này, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lúc ấy lại bị Mặc Tu Nghiêu đang mang tâm tình tối tăm cự tuyệt không chút do dự.Đưa thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sờ sờ vết thương trên mặt, “Đã nhiều năm như vậy…”Diệp Ly cười nói: “Thử một chút thì sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đâu? Ta lại nghe nói, người bị hủy hết toàn bộ khuôn mặt, vậy lại tự nhiên khép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lại hoàn toàn. Thật là… Thật tốt a, đã như vậy, tại sao hôm nay Vương gia lại đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lo lắng đến vấn đề dung mạo rồi?”Bị Diệp Ly trêu chọc như vậy, ngược lại trong lòng Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Nghiêu lại cảm thấy dễ dàng rất nhiều. Tay đặt bên hông của nàng khóa nàng vào trong lòng, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Tu Nghiêu buồn buồn nói: “Cho A Ly nàng ghét bỏ ta, thì cũng đã trễ rồi. Ai dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tranh giành với Bản vương, ta bầm thây hắn ra vạn đoạn!”Diệp Ly bất đắc vỗ vỗ hắn, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 “Thậtcàng lúc càng giống tiểu hài tử, chàng cho rằng ta kim nguyên bảo (thỏi vàng) người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 người đều mong ước sao?”Mặc Tu Nghiêu hừ nhẹ một tiếng, A Ly của hắn còn quý giá hơn kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nguyên bảo nhiều. Nhưng mà… Chỉthể của hắn! Tất cả những người ước bảo bối của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hắn đều phải chết!“Sư phụ, mấy ngày nay khỏe không?” Lôi kéo Mặc Tu Nghiêu đi vào tiểu viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Lâm đại phu đang tạm, Diệp Ly cười nói với Lâm đại phu đang ngồi dưới đại thụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trong viện một mình uống trà. Lâm đại phu quay đầu lại nhìn nàng một cái, ánh mắt rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vào trên người Mặc Tu Nghiêu đứng bên người nàng đang dùng ánh mắt không tốt nhìn mình. Trước kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Lâm đại phu cũng đã từng thấy Mặc Tu Nghiêu một lần xa xa, nhưng khi đó Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Tu Nghiêu một mái tóc đen, nhìn qua không rung động như hình dạng bây giờ. Nhìn lại Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Ly một cái, Lâm đại phu gật đầu nói: “Ngồi đi.”Diệp Ly cũng không khách khí, sau khi tạ ơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 liền lôi kéo Mặc Tu Nghiêu ngồi xuống. Tự nhiên cầm lấy chén trà rót một chén trà cho mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Mặc Tu Nghiêu, cười nói: “Mấy ngày nay chuyện quá nhiều, vẫn chưa kịp đến thăm phụ, kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 xin phụ thứ tội.” Lâm đại phu nhàn nhạt hừ một tiếng, bọn họ cũng không chính thức bái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thu đồ đệ. Chỉ chỉ điểm Diệp Ly một chút y thuật thôi, Diệp Ly vẫn cứ kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ông phụ, phụ, thật ra thì hai người cũng không để trong lòng, càng về sau thì càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 bởi vấn đề an toàn. Cho nên tất nhiên Lâm đại phu cũng không thật sự ý kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 với Diệp Ly, trên thực tế, sau khi xảy ra chuyện của Đàm Kế Chi, bây giờ, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đã xem như không làm thất vọng ơn cứu mạng của ông.“Hắn từng bị trúng Hàn độc?” Lâm đại phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đánh giá Mặc Tu Nghiêu một phen, cau mày hỏi, “Vì sao hiện tại trong cơ thể lại Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Hỏa song độc?” Trời sinh Hàn độc Hỏa độc không thể dung hòa, cho nên biện pháp lấy độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trị độc cũng không thể làm được, nhưng hai loại độc tính trong thể Mặc Tu Nghiêu lại vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 duy trì một loại thăng bằng kỳ diệu. Song, điều này cũng không nghĩa Mặc Tu Nghiêu khỏe hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trên thực tế, hậu quả khi hai loại độc mang thuộc tính khác nhau cùng tồn tại chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thống khổ thân thể phải thừa nhận cũng nhiều hơn gấp đôi. Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không nghĩ tới lão đầu trước mắt này thật sự chút ít bản lãnh. Mặchắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tình cảm gì với lão đầu này, nhưng vẫn còn nhớ rõ ông ta đã cứu A Ly đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 con trong bụng của nàng, cũng không giấu diếm, lạnh nhạt nói: “Lúc trước Bản vương dùng qua Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Hoàng thảo.” Lâm đại phu đánh giá Mặc Tu Nghiêu một lúc lâu, rốt cuộc mới nói: “Quả nhiên Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Quốc Vương gia không giống với người bình thường, ít nhất, lực nhẫn nại này cũng đủ để ngạo thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thiên hạ. Ta muốn gặp đại phu trước kia.” Lấy y thuật của Lâm đại phu tất nhiên sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thể không nhìn ra trước kia thân thể Mặc Tu Nghiêu còn vấn đề gì, lúc đại phu cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 minh gặp phải người cũng cao minh như mình luôn sẽ hơi không nhịn được muốn tham thảo tỷ thí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 một phen.Diệp Ly hơi chần chờ nhìn Lâm đại phu, hỏi: “Độc trongthể Mặc Tu Nghiêu, sư phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 biện pháp nào không?”Lâm đại phu cười lạnh một tiếng nói: “Vốn nếu chỉ Hàn độc thì© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thể nghĩ biện pháp, như bây giờ thì biện pháp cũng không cần suy nghĩ. Giải một loại độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nào trước thì một loại khác cũng sẽ lập tức muốn tánh mạng của hắn.thuộc tính của hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 loại thuốc giải độc cũng tương khắc, ít nhất trước mắt, chỉ một mình lão đầu tử ta thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 chưa nghĩ ra cái biện pháp để cho bọn chúng dung hợp mà không gây tổn hại.” Vốn Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Ly cũng không ôm hy vọng quá lớn gì, cho nên cũng không thất vọng, chỉ hỏi: “Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hoa Bích Lạc thì sao?”“Hoa Bích Lạc?” Lâm đại phu cau mày, để chén trà xuống nhìn Diệp Ly. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Suy nghĩ một chút, rồi nói: “Hoa Bích Lạc… Nếu quả thật hoa Bích Lạc thì cũngmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 biện pháp tốt. Hình như ta đã từng đọc thấy đan dược do hoa Bích Lạc chế thành có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 giải bách độc cải tử hồi sinh trên bản cổ tịch nào đó. Thật ra thì, nói thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 giải bách độc, không bằng nóithể loại trừ bách độc. Cũng không hoàn toàn giống cái gọi là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 giải dược hoàn chúng ta nghiên cứu. thể nói, chỉ dựa vào dược tính khổng lồ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hoa Bích Lạc, cưỡng chế, loại trừ bất kỳ độc tính nào trong thể. Nhưnghoa Bích Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đã tuyệt tích rất nhiều năm rồi, cho nên ta cũng không thật tình nghiên cứu cái phương thuốc kia.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Trong lòng Diệp Ly vui mừng, mặc còn chưa lấy được hoa Bích Lạc, nhưng thật ra thì Trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Dương đã nghiên cứu phương thuốc kia rất lâu rồi. Nhưng bởi phương thuốc cổ truyền thất truyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cho nên nghiên cứu rất phí tâm phí sức. Bệnh thư sinh cũng biết phương thuốc, nhưng thứ lấy từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trong tay của hắn ta ra, Diệp Ly luôn không yên tâm.Lâm đại phu nhìn nàng một cái, nói: “Cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thể đề cập tới trong quyển sách nào thì ta cũng không nhớ rõ, ngươi thể phái người về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lấy. Chỉ cần không quấy nhiễu thôn dân được.”Diệp Ly gật đầu nói: “Tạ ơn sư phụ.”Lâm đại phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lãnh đạm liếc hai người một cái, đứng dậy đi vào nhà. Nhìn bóng lưng của lão, Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 để chén trà xuống, rồi nói: “A Ly, ông ấyvấn đề.”“Sao?” Diệp Ly nhướng mày, mỉm cười nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hắn. Mặc Tu Nghiêu lãnh đạm nói: “Nàng nói Đàm Kế Chicon nuôi của ông ấy, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ông ấy còn rất tình cảm với Đàm Kế Chi. Nhưng mới vừa rồi ngay cả hỏi ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ấy cũng không hỏi đến chuyện của Đàm Kế Chi.” Diệp Ly mỉm cười nói: “Ông ấy ở tại trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phủ này, chẳng lẽ lại không biết Đàm Kế Chi đã đi rồi sao?” Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, “Vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cũng không phải một chút phản ứng cũng không đi.” luận lo lắng, thất vọng hay cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khác, thì biểu hiện của lão đầu này thật giống như Đàm Kế Chi hoàn toàn một người không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 quan hệ với ông ấy, ngược lại lộ ra cố ý. Cúi đầu nhìn Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nhẹ giọng nói: “Ta không tin A Ly không nhìn ra.” Diệp Ly cầm một lọn tóc bạc trước ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hắn lên, nhẹ giọng nói: “Cho dù ông ấy che giấu một chút thì quan hệ gì? Ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không một chút mật. Chỉ cần ông ấy thể giúp được cho thân thể của chàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thì ta cũng không muốn làm khó ông ấy. Dù sao, ông ấy cũng ân nhân cứu mạng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ta.” Về Lâm đại phu, trong lòng Diệp Ly vẫn cảm kích. Nàng biết nhất định trong lòng Lâm đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phu một chút mật, nhưng khác với Đàm Kế Chi, Đàm Kế Chi quá để ý cái hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ta gọi bảo tàngthường đoán hoài nghi cha nuôi đã nuôi lớn hắn ta từ nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lại không nghĩ tới chính Lâm đại phu. Nhưng Diệp Ly một bên bàng quan cũng đã tỉ mỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 quan sát mỗi người bên cạnh, từng cái vẻ mặt và ánh mắt của Lâm đại phu cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tránh được ánh mắt của nàng. Bất kể Lâm đại phu mật gì, chỉ cần ông ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thương tổn người nàng để ý, chỉ cần thể giúp được cho thân thể Tu Nghiêu, thì những thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khác lại có cái quan hệ đây?Mặc Tu Nghiêu nhìn Diệp Ly đang vuốt ve tóc bạc trước ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mình, nhiên hắn biết A Ly đau lòng chuyện này. Nhẹ nhàng kéo tay Diệp Ly tách sợi tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 kia ra, sủng nịch nói: “Nếu A Ly nói như vậy, vậy thì không cần phải để ý đến ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ấy.” Lâm đại phu thì hắn sẽ phái người đi thăm dò, chỉ cần ông ấy không làm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không nên làm, hắn cũng sẽ không làm ông ấy.Lâm đại phu đi ra từ trong nhà liền thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hai người ngồi dưới tàng cây nhẹ giọng nói chuyện với nhau, không khí xung quanh ấm áp© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 yên lặng làm cho người ta không đành lòng quấy rầy. Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu đều cường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 giả tu vi không kém, ngay từ lúc Lâm đại phu còn chưa bước ra cửa thì đã nghe được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tiếng bước chân chủa ông ấy. Diệp Ly quay đầu lại nhìn ông, Lâm đại phu ném một cái bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sứ màu xanh biếc qua, rồi nói: “Tóc của hắn không có biện pháp, cái này cho ngươi.” Cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nói thuốc này tác dụng gì, nói xong, Lâm đại phu cũng không tiễn khách, liền trực tiếp chắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tay sau lưng đi về phòng. Bọn họ đều ràng, nhân vật như Mặc Tu Nghiêu thì như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nào cũng không thể sử dụng thuốc của một người xa lạ đưa cho, tất nhiên cần phải giao cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đại phu cao minh kiểm tra. Đã như vậy, có nói cách dùng thuốc hay không cũng giống nhau thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Diệp Ly đón bình sứ trong tay, mở ra ngửi ngửi, cũng đại khái hiểu tác dụng của chai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thuốc này. Khi nàng trong nhà Lâm đại phu cũng đã gặp qua không ít các loại thuốc trân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 quý được ông ấy cất giấu.Cất chai thuốc, Diệp Ly được Mặc Tu Nghiêu đỡ đứng dậy, suy nghĩ, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đi đến viện của Trầm Dương. Mặc nàng tin tưởng Lâm đại phu sẽ không động tay chân trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lọ thuốc này, nhưng kiểm tra cần thiết vẫn cần, với lại, Lâm đại phu cũng nói muốn gặp mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Trầm Dương, nàng cũng cần nói một tiếng trước với Trầm tiên sinh.Đi tới tiểu viện của Trầm Dương, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lúc Phượng Chi DaoChu Dục cũngđây, thật ra thì Diệp Ly cũng không quen thuộc với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Chu Dục, tính ra, bọn họ cũng chỉ gặp nhau mấy lần thôi. Mặc ban đầu Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cũng xem như một chút ân huệ với Chu Dục, nhưng nói cho cùng Diệp gia sai trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cho nên Diệp Ly vẫn cũng không để trong lòng. Lại không nghĩ rằng Chu Dục lại vẫn nhớ, hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nữa, lại không để ý tự thân nguy hiểm đưa tin thay Hoa Quốc Công. Thấy hai người đi vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ba người vội vàng đứng dậy hành lễ, “Bái kiến Vương gia, Vương phi.”Mặc Tu Nghiêu khoát khoát tay ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 bảo ba người miễn lễ, đỡ Diệp Ly ngồi xuống ghế, mới ngồi xuống bên cạnh, hỏi: “Phượng Tam, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 này ngươi đây làm gì? Bình thường giao việc cho ngươi quá ít sao? Còn Chu Dục, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khó chịu sao?” Chỉ một cái ánh mắt Mặc Tu Nghiêu liền nhìn ra sắc mặt Chu Dục hơi xám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 xịt, hiển nhiên thân thể khó chịu. Nghe lời nói của Mặc Tu Nghiêu, Phượng Chi Dao suýt nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phun ra một ngụm máu tươi ngay tại chỗ. Bi phẫn trừng nam nhân mang vẻ mặt nhàn nhã ung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 dung không có chút ý thẹn nào trước mắt. Kể từ khi Vương phi trở về, nam nhân ngâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mình trong công sự cả ngày lẫn đêm liền thay đổi hoàn toàn, thời gian mỗi ngày đặt ở trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 chính sự tuyệt đối sẽ không nhiều hơn hai canh giờ, sau bữa tối tuyệt đối không vào thư phòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mỗi ngày đi theo bên cạnh Vương phi hỏi han ân cần, không chỉ một mình hắn không cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 làm việc, cũng không cho Vương phi làm. Nói rất hay là vì chăm sóc cho tiểu Thế tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tương lai của Định Vương phủ, Thiếu chủ tương lai của Mặc gia quân thật tốt. Cho nên, thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thuộc hạ còn dám nói gì nữa? Nhưng khi một thuộc hạ liều chết liều sống đến gần chết đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mặt với chủ tử nhàn nhã ung dung vạn phần không việc gì, còn bị hắn ta chất vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 quá rãnh rỗi, điều này làm cho hắn làm sao chịu nổi?Diệp Ly bất đắc trợn mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Mặc Tu Nghiêu một cái, mỉm cười hỏi Chu Dục: “Thân thể Chu đại nhân khó chịu sao?” Chu Dục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đứng dậy cung kính nói: “Bây giờ tại hạ đã không còn nhậm chức trong triều đình nữa, Vương phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cứ gọi tại hạ Chu Dụcđược. Thỉnh thoảng cảm phong hàn thôi, làm phiền Vương gia, Vương phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 quan tâm.” Phượng Chi Dao bĩu môi nói: “Cái gì mà thỉnh thoảng cảm phong hàn, người này đều đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 muốn liều mạng mấy lần rồi. Ngày ngày đến nửa đêm mới ngủ, ta đúng lúc đi qua mới thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hắn ngất đi. Ta nói Vương gia, hiện tại tâm tình của lão nhân ngài rất tốt phải không? Có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phải nên an bài bổ nhiệm quan viên các nơi Tây Bắc một chút không?” Bị Phượng Chi Dao vạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trần, Chu Dục hơi quẫn bách cúi đầu. Mặc Tu Nghiêu dựa vào ghế, lười biếng nói: “Bổ nhiệm quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 viên? Ngươi chưa làm?” Phượng Chi Dao nghiến răng nghiến lợi, “Vương gia, nghe nói thuộc hạ chỉ là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Phó tướng nho nhỏ.” Mặc Tu Nghiêu hiểu rõ gật đầu nói: “Ngươi đang nhắc nhở ta thăng quan cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngươi?”“Mặc Tu Nghiêu! Ngươi cho rằng gia không dám đánh ngươi sao?” Rốt cuộc Phượng Chi Dao nổi giận, hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tượng công tử văn nhã hoàn toàn biến mất. Mấy tháng nay, hắn cẩn thận cực khổ làm việc mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sắp chết rồi, không nhận được một chút quan tâm cảm ơn của vị gia này cũng thôi đi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sau khi Vương phi trở về thì lại càng trở nên ác liệt. Nếu không phải từ nhỏ bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cùng nhau lớn lên, Bản công tử mới không hầu hạ chủ tử khó chịu như vậy đâu!“Ngươi muốn đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ta?” Mặc Tu Nghiêu nguy hiểm nheo phượng mâu lại. Phượng Chi Dao không nhịn được nuốt nước miếng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cái, nhìn về phía Diệp Ly một bên. Hắn không phải không dám đánh Mặc Tu Nghiêu, lúc còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trẻ cũng không phải không đánh cho thiên hôn địa ám. Vấn đề là… Hắn đánh không lại! Kể từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sau khi Mặc Tu Nghiêu xuất sư, mỗi lần vừa động thủ, hắn cũng chỉ bị đánh thôi.“Tu Nghiêu.” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Ly không nhìn được nữa, chỉ đành phải nhẹ giọng kêu. Mặc Tu Nghiêu ngồi dậy, nghiêm mặt nói: “Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vương biết rồi, mấy ngày trước, tình hình hơi loạn cho nên mới không kịp xửnhững việc này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Hai ngày này, Bản vương sẽ giải quyết tốt, chuyện kia, Chu Dục, mấy ngày nay, ngươi quản thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Nhữ Dương rất tốt, vậy ngươi giữ chức Thái thú Nhữ Dương trước đi. Chút nữa lại chọn mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 năng lực đến giúp đỡ ngươi.” Thật ra thì mấy tháng nay trong Mặc gia quân tương đối hỗn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 loạn, sau khi Tây Bắc thể nói đã đổi chủ trên thực tế, liền xuất hiện phần lớn chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vị bị bỏ trống, ngay cả Mặc gia quân tập trung rất nhiều tinh anh, thì cuối cùng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không phải triều đình, đặc biệt quan văn căn bản không thể nào có nhiều để sẵn sàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thay thế bổ sung như vậy. Cho nên từ rất lâu cũng một người thân kiêm nhiều chức, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 chítướng tạm thay thế công việc của quan văn. Về phần vừa năng lực lại người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Mặc Tu Nghiêu tín nhiệm như Từ Thanh Trạch lại càng trực tiếp bị phái đến Hồng Châu chủ trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sự vụ ba châu của Tây Bắc. Cũng bởi như vậy, nên từ khi Diệp Ly trở lại đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 bây giờ vẫn không thể nhìn thấy Từ Thanh Trạch một lần.“Hạ quan đa tạ Vương gia tín nhiệm.” Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Dục đứng dậy lần nữa nói tạ ơn. Tất cả mọi người hiểu dụng ý khi Định Vương tự bổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nhiệm quan viên như thế nào. Theo như quy củ, quan viên nhậm chức hay phế đều phải do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 triều đình ra mặt, hôm nay, biểu hiện của Mặc Tu Nghiêu cũng mơ hồ biểu lộ, Tây Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sẽ dần dần thoát khỏi triều đình. Điều này làm cho trong lòng rất nhiều người đều ngũ vị tạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trần,người vui mừng người lo.“Nghỉ ngơi hai ngày trước, dưỡng thân thể khỏe rồi hãy nói.” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Ly dặn dò, nếu thân thể suy sụp thì cái cũng đừng suy nghĩ. Hôm nay Tây Bắc khan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hiếm nhân tài, nhìn thái độ của Phượng Chi Dao Mặc Tu Nghiêu, thì mặc Chu Dục còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trẻ nhưng hiển nhiên khả năng. Chu Dục gật đầu nói: “Đa tạ Vương phi quan tâm.”Một bên, Trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Dương bất mãn liếc xéo mọi người một cái, nói: “Các vị còn nhớchỗ này của ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phải thư phòng nghị sự không?” Trong bốn người thì ba người không khỏe mạnh, lại còn dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trước mặt đại phu hắn đàm luận những chuyện loạn thất bát tao này. Hiển nhiên lúc này Chu Dục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mới nhớ tới chuyện chỗ này sân của Trầm Dương, vội vàng đè lại hưng phấnvui sướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trong lòng, áy náy nói với Trầm Dương: “Tại hạ thất lễ, Trầm tiên sinh thứ tội.”Trầm Dương khoát khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tay, ném ra một trang giấy, nói: “Tự đi lấy thuốc, nếu không muốn ngã xuống giường bò không dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nổi, thì ngươi cứ việc bán mạng.” Sau đó cũng không quản phản ứng của Chu Dục, nghiêng người đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 giá Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu một phen, nói: “Vương gia, Vương phi chỗ nào khó chịu?” Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Tu Nghiêu lắc lắc đầu nói: “Chẩn mạch cho A Ly trước đi, sau này, cứ ba ngày chẩn mạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 một lần, Trầm tiên sinh, liền làm phiền ngươi.”Trầm Dương cũng biết hôm nay thân thể Vương phi rất quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trọng, không để ý gật đầu, chỉ ở trong lòng đẩy lùi kế hoạch tính bế quan nghiên cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lúc trước lại một chút. Ít nhất đợi đến khi Vương phi sinh con rồi hãy nói. Bắt mạch cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Diệp Ly, Trầm Dương nói: “Thân thể Vương phi rất tốt, mặc dù mấy tháng nay hơi suy yếu, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sau khi được điều trị tốt, sẽ không ảnh hưởng đến Vương phi. Tiểu thế tử sinh ra thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sẽ hơi suy yếu, nhưng vẫn thể điều trị tốt.” sao đứa trẻ quan trọng nhất trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mấy tháng hầu như Vương phi đều hôn mê, trên thực tế, đứa con này thể giữ được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cũng đã khiến cho Trầm Dương cũng phải khen một tiếng đại phu y thuật cao minh. Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 gật đầu nói: “Sau này làm phiền Trầm tiên sinh.”Trầm Dương thu hồi tay bắt mạch, nhíu mày hỏi: “Mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tháng nay chắc Vương phi đã gặp được một đại phu cao minh, không biết tại hạ thể xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phương thuốc của đại phu ấy một chút hay không?” Diệp Ly cũng không để ý, lấy mấy phương thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 điều trị lúc trước của Lâm đại phu ra, Trầm Dương cũng bất chấp những cái khác vội vàng cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lấy ghi lại, liên tục khen hay. Diệp Ly cười nói: “Bây giờ Lâm đại phu cũng đang trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phủ, ông ấy cũng đề nghị muốn gặp Trầm tiên sinh. Nếu Trầm tiên sinh có thì giờ rảnh, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngại đến chỗ Lâm đại phu ngồi một chút, hai vị cũng thể tỷ thí trao đổi một phen.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Trầm Dương mừng rỡ, vỗ tay cười nói: “Thật tốt, ngày mai nhất định tại hạ sẽ đi qua bái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phỏng.”Diệp Ly lấy bình sứ Lâm đại phu cho ra đưa tới, nói: “Đây Lâm đại phu mới vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cho, Trầm tiên sinh không ngại xem một chút có tác dụng gì?”Trầm Dương cẩn thận nhận lấy, cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngửi ngửi, suy một lát. Liền lấy ra một chút thoa lên trên tay, cẩn thận quan sát một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lát, cười nói: “Đây linh dược xóa vết sẹo của vết thương cũ, trong đó có Linh Hương thảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 quý giá,thứ tốt khó tìm được.” Dứt lời, còn nhìn Mặc Tu Nghiêu đang mang mặt nạ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 bên cạnh một chút, cười nói: “Đây không phải cho Vương phi dùng, chắc đưa cho Vương gia đi? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Vương gia thể thử một chút xem, chút nữa tại hạ còn sẽ sửa đổi một chút phương thuốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 xem một chút thể hiệu quả tốt hơn hay không.”“Trầm, Dương!” Mặc Tu Nghiêu trầm mặt cắn răng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nói. Một đại nam nhân quá chú ý loại chuyện mặt mũi này luôn làm cho người ta cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không thể tự tại, nhưng Mặc Tu Nghiêu phải thừa nhận, hắn quả thật hy vọng cái thuốc này© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hiệu quả. Nếu nhất định phải đổi lấy một đầu tóc trắng, thì như vậy ít nhất hắn hẳn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 một gương mặt hoàn mỹ, tránh cho A Ly bị cười nhạo, không phải sao? Trầm Dương cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 để ý Mặc Tu Nghiêu tức giận, cười cười trả chai thuốc lại cho Diệp Ly. Theo Trầm Dương thấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thật ra thì hiện tại Mặc Tu Nghiêu tốt hơn lúc trước rất nhiều. Khi một người cũng không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ý đến gương mặt thân thể của mình thì chứng tỏ, thế gian này không đáng giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 để hắn quan tâm. Hiện tại Mặc Tu Nghiêu chịu để ý gương mặt của mình, thì ít nhất đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nóihắn ta có người để quan tâm, chỉ cần người để quan tâm, thì luôn có hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vọng sống. Không đợi Mặc Tu Nghiêu nổi đóa, Trầm Dương trực tiếp phất tay tiễn bọn họ ra ngoài.Ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khỏi sân của Trầm Dương, Chu Dục liền cáo từ. Trước khi đi còn hơi kinh dị nhìn Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Nghiêu một cái, hắn còn rất trẻ, cho nên khi thấy Định Quốc Vương gia danh chấn thiên hạ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 bị một đại phu làm cho tức xanh cả mặt sau đó không chút lưu tình đuổi ra ngoài giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 như bọn họ như vậy, thì vẫn còn hơi bị đả kích mạnh.Đưa mắt nhìn Chu Dục rời đi, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Ly mới hỏi: “Chu Dục còn trẻ, làm Thái thú Nhữ Dương được không?” So với một bầy Thái thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Tây Bắc bị Diệp LyMặc Tu Nghiêu loại trừ, thì suy cho cùng Chu Dục vừa mới qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hai mươi tuổi cũng còn quá trẻ một chút. Phượng Chi Dao gật đầu nói: “Hắn ta năng lực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vậy đủ rồi, số tuổi đúng nhỏ một chút. Nhưng mà… Theo Vương gia thấy, thì điều này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cũng không sao, đúng không?” Mặc Tu Nghiêu lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Năng lực đủ là được, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thứ ngồi ăn rồi chờ chết kia, ngươi dọn dẹp sạch sẽ sớm cho ta. Ai dám bất mãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 gì, thì để cho hắn ta đến nói trước mặt Bản vương.”Phượng Chi Dao hài lòng gật đầu, cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 “Có lời này của Vương gia, mọi chuyện liền dễ làm hơn nhiều. Nhưng Chu Dục cũng xem như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 người của Vương phi, chỉ sợ đến lúc đó những lão đầu tử kia lại muốn đi ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 càm ràm cái Vương phithân nữ nhi………”, rắc rối liền rắc rốichỗ, bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không thể giết sạch tất cả những lão đầu tử kia, sao, trấn an dân tâm vẫn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 chuyện rấ quan trọng. Những lão đầu tử này cũng là nhân vật chiếm vị trí rất nặng Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Bắc. dụ như, cái đại nho danh sĩ a, trung thần nghĩa liệt a, đại thiện nhân xây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cửa hàng kiến tạo cầu đường a…. Thật sự không có biện pháp động đến bọn họ.Những lời này, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 trước Diệp Ly cũng không phải chưa từng nghe thấy, ngay từ lúc nàng lãnh binh cũng đã nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 những thứ ngôn luận của đám người bảo thủ kia rồi, cười một tiếng, nói: “Nếu Vương giaPhượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Tam đều cảm thấy Chu Dục năng lực, thì được rồi. Về phần những lão nhân gia kia muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nói gì, cũng không cần tìm Vương gia, trực tiếp đến tìm Bản phi được.” Phượng Chi Dao nháy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nháy mắt, hắc tuyến với đôi vợ chồng này. Vẫn thôi đi, nếu thật sự để cho những lão nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 gia kia tới làm phiền Vương phi, thì Vương gia còn không mang người đi làm thịt sao, chính hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đã lĩnh giáo công lực của những toan nho kia. Hiện tại cái này cũng chưa tính là gì, đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đến tương lai… Phượng Chi Dao cảm thấy kia quả nhiên một hồi tai ương.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 190 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc