GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 186: Đón nàng về nhà (thượng)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Vương gia, Tần thống lĩnh cầu kiến!” Ngoài thư phòng, thủ vệ cung kính bẩm báo.Trong thư phòng, đang nhắm mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dưỡng thần, Mặc Tu Nghiêu bỗng mở mắt ra, trong mắt không có chút buồn ngủ nào, thản nhiên nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 “Cho hắn vào.”Không lâu sau, Tần Phong lôi kéo Mặc Hoa vội chạy vội vào, trên mặt còn mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 theo kích động hưng phấn không cách nào đè nén được. Với người bên cạnh Diệp Ly, xưa nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Mặc Tu Nghiêu đều hết sức khoan dung, nếu không, lấy tính tình hiện tại của hắn cũng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Hàn Minh Tích đã chết nơi nào rồi. vậy cũng không để ý Tần Phong thất lễ, cau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mày hỏi: “Chuyện bối rối như vậy?” Tần Phong không ngăn được kích động, cao giọng nói: “Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gia,tin tức của Vương phi!”Mặc Tu Nghiêu sửng sốt, kinh ngạc nhìn ánh nến trước mắt giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hoàn toàn chưa ý thức được Tần Phong nói cái gì. Tần Phong hơi lo lắng, lặp lại một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nữa, “Vương gia, tin tức của Vương phi!”Lúc này Mặc Tu Nghiêu mới phục hồi tinh thần lại, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mắt khép một nửa khẽ giật mình, bình tĩnh nói: “Nói rõ ràng.”Tần Phong hơi khó hiểu khi thấy thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 độ bình thản như thế của Mặc Tu Nghiêu, nhưng Mặc Hoa đứng phía sau hắn lại thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ràng đầu ngón tay Vương gia nắm chặt đặt trên bàn đang run rẩy, vội vàng tiến lên một bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nói lại mọi chuyện đã xảy ra. Túy Điệpdưới sự tra hỏi của Tần Phong, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 còn chưa khai ra toàn bộ sự thật, nhưng cũng đủ để cho bọn họ biết không ít chuyện về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đàm Kế Chi, vậy, tất nhiên tất cả cứ điểm của Đàm Kế ChiTây Bắc cũng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đưa vào trong phạm vi giám sát của ám vệ. Nhưng bọn hắn cũng không nghĩ tới, Vương phi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bị rơi vào trong tay Đàm Kế Chi, còn cùng lúc xuất hiện trong trấn nhỏ gần Nhữ Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như vậy, hơn nữa còn thành công truyền mật thư cho bọn hắn.Mặc Tu Nghiêu nhận lấy phương thuốc nhìn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mật phía trên đã được Tần Phong dùng bút sao chép lại một góc nhỏ. Một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hiệu kỳ quái tạo thành hai hàng chữ, Mặc Tu Nghiêu từng thấy được trên tài liệu của Kỳ Lân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhưng cũng không cẩn thận học, nên đưa mắt nhìn sang Tần Phong. Lúc này rốt cuộc tâm tình của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tần Phong mới bình phục lại, nhưng trong mắt vẫn chớp động lên ánh sáng, “Vương phi nói hết thảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bình an, xin Vương gia đừng nhớ.”“Bình an… Đừng nhớ…” Mặc Tu Nghiêu ngửa đầu dựa vào ghế, nhắm hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mắt lại, hồi lâu mới đứng dậy phân phó: “Truyền lệnh xuống, lập tức đi nghênh đón Vương phi về.”“Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gia!” Mặc Hoa tiến lên ngăn trước mặt Mặc Tu Nghiêu, không đồng ý nói với hắn ta: “Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gia, Vương phi do chúng thuộc hạ đi nghênh đón cũng được rồi, Vương gia vẫn nên trấn giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Nhữ Dương thì tốt hơn. Vương gia, hôm nay chính là…… Mười lăm…” Lúc này Tần Phong mới nhớ ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hôm nay chính ngày trăng tròn, Vương gia căn bản không thể tùy ý hành động được, cũng vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vàng đồng ý: “Mặc thống lĩnh nói đúng, Vương gia, thuộc hạ xin tự đi nghênh đón Vương phi về!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Mặc Hoa tiến lên phía trước, nói: “Thuộc hạ cũng nguyện đi theo!”Mặc Tu Nghiêu vung tay lên, trầm giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nói: “Đủ rồi, trong lòng Bản Vương biết rõ. Truyền lệnh xuống, một khắc sau (15 phút) lên đường. Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Phong, ngươi dẫn người đi theo Bản vương.”Mặc dù lo lắng cho thân thể của Mặc Tu Nghiêu, nhưng Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Ly bình an làm cho người ta vô cùng vui mừng, Tần Phong do dự một chút, nhưng vẫn lĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mệnh xoay người đi ra ngoài. Ngoài cửa, đám người Trác Tĩnh đã nhận được tin tức vội vàng chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tới, đứngcửa, thấy Tần Phong đi ra ngoài, vội vàng tiến lên. Tần Phong gật đầu với ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người, rồi vội đi làm việc. Ba người Trác Tĩnh cũng sửng sờ, trong mắt bắn ra ý mừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như điên, hốc mắt Lâm Hàn cũng không khỏi đỏ lên nhưng không thèm để ý chút nào, trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tất cả đều sự mừng rỡ đã không thấy từ lâu.Sáng sớm, Diệp Ly đã thức dậy thật sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thu thập xong xuôi. Thật ra thì, cả đêm Diệp Ly cũng không cách nào ngủ ngon được, kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 từ sau khi Lâm đại phu bị Đàm Kế Chi mang đi, Diệp Ly vẫn không nghe được tiếng ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ấy trở lại. Mặc chỉ mới quen biết với Đàm Kế Chi mấy ngày, nhưng cũng đã đủ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cho Diệp Ly hiểutâm địa người nam nhân nàybao nhiêu ngoan độc, điều này làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Diệp Ly phải lo lắng cho lão nhân đã từng cứu mạng mìnhcon mình kia. Ngồi trong khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sảnh một lát, Đàm Kế Chi liền mang theo Thư Mạn Lâm đi đến, thấy bộ dáng Diệp Ly hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như hơi mệt mỏi, không khỏi cười nói: “Sao vậy? Tối hôm qua Định Vương phi không nghỉ ngơi tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sao? Sắp phải rời khỏi Nhữ Dương rồi, Vương phi không nỡ ư?” Diệp Ly cau mày hỏi: “Lâm đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phu sao rồi?”Đàm Kế Chi hơi kinh ngạc, đánh giá Diệp Ly từ trên xuống dưới một phen, rồi cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nói: “Thì ra Vương phi đang lo lắng cho ông ta? Nhưng đừng nói cho tại hạ, Vương phi thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sự cái gọi tình thầy trò với gia phụ?”Diệp Ly bình tĩnh nhìn hắn, nói: “Mặc thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gian không dài, nhưng Lâm đại phu đã truyền thụ y thuật cho Bản phisự thật. Coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tình thầy trò thì không đúng?”Đàm Kế Chi nhìn thần sắc mang theo chút cổ quái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chế giễu của Diệp Ly, nhướng mày cười nói: “Lại nói, Vương phi thật sự không giống như người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hoàng thất. Bây giờ ngay cả tự thân cũng khó bảo toàn, Vương phi lại còn tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi quan tâm một người mới quen không lâu sao?” Diệp Ly lạnh nhạt cười lạnh nói: “Đàm đại nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thì ngay cả công ơn nuôi dưỡng hơn hai mươi năm cũng thể mắt cũng không chớp nói bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 liền bỏ, cũng thật sự càng giống người trong hoàng thất hơn Bản phi đấy, không hổhậu duệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tiền triều.” Đàm Kế Chi bị một câu của Diệp Ly đâm trúng đau đớn, ngay lập tức, sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khó coi, lạnh lùng nói: “Nếu Vương phi đã chuẩn bị xong, thì chúng ta lên đường thôi.”“Đàm đại nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tùy ý.” Diệp Ly thản nhiên nói.Ra khỏi khách sạn, mặc dù chỉ ba người Diệp Ly, Đàm Kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Chi Thư Mạn Lâm, cộng thêm ba bốn hạ nhân, nhưng Diệp Ly lại nhạy cảm nhận thấy được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ánh mắt đang âm thầm đi theo. Mặcmấy ngày qua vẫn bị hạn chế trong sân không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể đi ra ngoài, nhưng Diệp Ly cũng đoán được đại khái, chỉ là, ít nhất trong tiểu viện sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhất mà nàng Lâm đại phu cũng ẩn giấu hơn mười người, thì lại càng không cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nói tới những chỗ khác. Nếu ám vệ nóng lòng mạnh mẽ xông vào, tại trong viện nhỏ hẹp như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vậy, ngược lại cũng không ổn. Đứng ngoài cửa khách sạn, Diệp Ly quay đầu lại nhìn thoáng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trước cửa khách sạn kỹ giống lưới bắt chim, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Lâm đại phu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đàm Kế Chi vẫn không thể lấy được bảo tàng hắn ta muốn, nên sẽ không giết Lâm đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phu. trong lòng Diệp Ly chỉ thể hy vọng như thế.Quả nhiên trong trấn nhỏ thỉnh thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Mặc gia quân đi qua,hai người một hàng sóng vai cùng đi, nhìn qua không giống như đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tìm người, giống như đang tuần tra hơn. Tất nhiên Đàm Kế Chi cũng chú ý tới tình hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 này, nhíu nhíu mày phất tay để cho Thư Mạn Lâm đỡ Diệp Ly lên xe ngựa ven đường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chỉ chốc lát sau, xe ngựa từ từ chậm chạp đi ra ngoài trấn nhỏ.Thư Mạn Lâm ngồi đối diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Diệp Ly, thần sắc hung ác đánh giá nàng ta. Lúc trước, mặc Thư Mạn Lâm cũng thường xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đến tiểu viện tranh chấp với Diệp Ly, nhưng cũng có Lâm đại phu đó, lần này thì ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại, lần đầu tiên hai người cùng chung một chỗ. Diệp Ly bình tĩnh nhìn cô gái mỹ lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đối diện, nhàn nhạt mỉm cười. Đôi mắt xinh đẹp của Thư Mạn Lâm nhếch nhẹ, khinh thường khẽ hừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một tiếng nhìn chằm chằm Diệp Ly nói: “Ngươi đã biết ta là ai phải không?” Diệp Ly hơi nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hờ mắt, ta cũng không muốn biết ngươi là ai một chút nào, “Nếu chính mình ai Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nương cũng không biết, thì làm sao ta lại biết đây?”Thư Mạn Lâm ngạo nghễ liếc xéo nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một cái, rồi nói: “Ngươi không cần giả bộ, ta biết ngươi đã sớm đoán được thân phận của ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Định Vương phi, lúcNam Chiếu, ngươi dùng thân phận vị hôn thê của Từ Thanh Trần lừa gạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta An Khê ngu xuẩn kia, ngươi cho rằng ta sẽ không đề phòng ngươi sao?” Diệp Ly giương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mắt nhìn nàng ta, mỉm cười nói: “Như vậy… Thánh nữ chỉ giáo?” So với công chúa An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Khê còn nhỏ đã biết cách trị quốc, thì thật sự Diệp Ly không nhìn ra Thư Mạn Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trước mặt này cách gọi người ta ngu xuẩn. Quả nhiên chân chính ngu xuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 luôn cho rằng người khác ngu xuẩn.“Ngươi biết ta muốn nói gì, biết điều thì câm miệng của ngươi lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Bằng không đừng trách ta không khách khí!” Thư Mạn Lâm trầm giọng uy hiếp.Diệp Ly nhướng mày,nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hiểu nàng ta đang nói chuyện gì. Quả nhiên, thật sự muốn dây dưa với Đại ca sau lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đàm Kế Chi sao? Nhưng mà, Thư Mạn Lâm lại sợ Đàm Kế Chi, điểm này thật ra lại khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Diệp Ly hơi ngoài ý muốn. sao trong mắt người khác, cho Đàm Kế Chi thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phận hậu duệ Hoàng thất Tiền triều, thì hiện tại cũng chỉ một Ngự tiền Hành Tẩu trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Hoàng đế mà thôi. Muốn tiền không có, muốn quyền cũng không có, muốn người lại càng không có. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thư Mạn Lâm lại Thánh nữ Nam Cương, địa vị, quyền thế hầu như thể liều mạng tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cao thấp với Vương Thái nữ Nam Cương, lại còn được Nam Chiếu Vương Mặc Cảnh âm thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ủng hộ. Coi như thông đồng làm chuyện xấu, thì cũng nên Đàm Kế Chi nghe theo Thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Mạn Lâm mới đúng. Xem ra, quả nhiên lúc trước nàng vẫn bởi biểu hiện của Đàm Kế Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Hoàng lăngđánh giá thấp hắn ta.Nghiêng đầu suy nghĩ một chút, Diệp Ly lại cười nói: “Thánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nữ nên biết, ta cũng không phải loại người thích nhiều chuyện.”Thư Mạn Lâm cười lạnh một tiếng: “Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biết điều tốt nhất. Nếu không, bổnnương còn rất nhiều biện pháp làm cho ngươi câm miệng.”Lẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lặng yên nhìn Thư Mạn Lâm, khóe môi Diệp Ly tràn ra một nụ cười trong trẻo lạnh lùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 “Thánh nữ… Lời này của ngươi làm cho Bản phi hết sức khó chịu… Hiện tại, ngươi dám giết ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sao? Không, bây giờ ngươi dám ra tay với ta sao?” Nụ cười của Thư Mạn Lâm trầm xuống, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vậy, mấy ngày qua, Đàm Kế Chi đã cảnh cáo nàng nhiều lần, tuyệt đối không thể động đến một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cọng lông của Diệp Ly. Mặc trong lòng nàng không vui, nhưng cũng không phải loại nữ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không biết gì. Bảo tàng Tiền triều còn chưa lấy được, lại càng hiện lên tầm quan trọng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bài Định Vương phi này. Hiện tại bọn họ không chỉ không thể thương tổn Diệp Ly,thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 còn phải bảo vệ nàng ta, chỉ cần mang Diệp Ly bình an ra khỏi phạm vi thế lực của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Mặc gia quân, thì cũng nghĩa, lúc nào bọn họ cũng thể dùng bài này để bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ép Mặc Tu Nghiêu đòi lợi ích.“Diệp Ly, ngươi không nên quá đắc ý! Một ngày nào đó…” Thư Mạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Lâm cắn răng thấp giọng nói. Một ngày nào đó bài sẽ mất tác dụng, cũnglúc nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 muốn hành hạ nữ nhân trước mặt này như thế nào đều được. Nhớ tới một cuộc đại náo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Diệp LyNam Chiếu kia hành vi tự tung tự tác Toái Tuyết quan vào năm ngoái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 làm cho kế hoạch sắp thành công của bọn họ hầu như bị phá hủy không còn một chút. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cần nhớ tới chuyện này, Thư Mạn Lâm liền không nhịn được muốn rút gân lột da nàng ta ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại càng không cần phải nói nàng ta lại còn biểu muội của Từ Thanh Trần.Diệp Ly lấy tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chỉ chỉ, thản nhiên nhắc nhở nàng, “Thánh nữ, ngươi vẫn nên suy nghĩ về hiện tại trước đi. Tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lai sẽ phát sinh chuyện gì, thì không ai biết được. Dĩ nhiên, nếu ngươi không để ý, ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không ngần ngại thỉnh thoảng lắm mồm một chút, nói với Đàm đại nhân một chút về chuyện Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Cương lúc trước. Uhm, chuyện Thánh nữ Nam Cương công tử Thanh Trần không thể không nói đi?” Thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Mạn Lâm tức đến xanh cả mặt, vung lên tay muốn tát lên trên mặt Diệp Ly, nhưng mà, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Ly lại nhanh hơn nàng ta, “Ai da!”Ngoài xe ngựa, Đàm Kế Chi đang cưỡi ngựa vượt lên trước mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bước thật nhanh, cúi người vén rèm cửa sổ bên cạnh xe lên, liền thấy bộ dáng đang giơ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của Thư Mạn Lâm, không vui cau mày nói: “Lâm nhi, nàng đang làm gì? Ta đã nói rồi, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 được lễ với Vương phi.” Thư Mạn Lâm tức giận thả tay xuống, quăng Diệp Ly một cái mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như đao, thấp giọng lầu bầu: “Ta biết rồi.” Đàm Kế Chi hơi không yên lòng nhìn hai người một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chút, dặn dò: “Sắp ra khỏi trấn rồi, đừng làm ồn.” Sau đó mới buông rèm cửa sổ xuống. Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Ly cười híp mắt, nhíu mày với Thư Mạn Lâm, Thư Mạn Lâm cắn răng, “Diệp Ly, ngươi chờ đó!”Xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngựa bị ngăn lại cửa ra vào trấn nhỏ, may ngăn giao lộ để kiểm tra cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không phải là Mặc gia quân, mà nha dịch bình thường nha môn, nên để cho Đàm Kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Chi thở phào nhẹ nhõm.“Trên xeai, xuống xe!” Ngoài xe, nha dịch được bố trí kiểm tra trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giọng quát.Trên mặt Đàm Kế Chi đã dịch dung, nhìn qua là thư sinh trung hậu đàng hoàng, tiến lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trước, nói: “Quan gia… Vì, sao?” Nha dịch cửa xe, nói: “Cấp trên ra lệnh, lục soát mật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thám tiến vào Tây Bắc. Chỉ cần người trong trấn, thì đều phải kiểm tra, kêu người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bên trong ra ngoài!” Trên mặt Đàm Kế Chi khó xử nói: “Quan gia tha lỗi, nương tử nhà ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đã thai bảy tháng, thật sự không tiện, kính xin quan gia bao dung…” Nói xong không để lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dấu vết đút hai đỉnh bạc qua, làm đủ bộ dáng thư sinh hèn yếu mười phần.Nha dịch được lợi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhìn lẫn nhau nói: “Không xuống xe cũng được, vén rèm lên để xem một chút.” Vừa nói xong, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không quản Đàm Kế Chi đồng ý hay không, mạnh mẽ tiến lên nhấc rèm lên. Chỉ thấy trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xe ngựa đang ngồi haigái trẻ tuổi, trong đó có một người búi kiểu tóc thiếu phụ, quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhiên bộ dáng đã nặng nề. Cô gái áo lam cũng mỹ lệ động lòng người, nhợt nhạt cười một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiếng với hắn. Nha dịch sửng sờ một chút, thấp giọng lầu bầu nói: “Thật sự phúc khí tốt, loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 địa phương nhỏ rách nát này, còn thể mỹ nhân như thế……”Đàm Kế Chi cẩn thận từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chút cười nói: “Quan gia, tiểu sinh thể đi chưa ạ?”Nha dịch hơi không cam lòng lại nhìn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bên trong một cái, lúc này mới buông rèm xuống, phất tay một cái nói: “Đi thôi, đi thôi.”“Đa tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quan gia, đa tạ quan gia!” Đàm Kế Chi vui vẻ nói, vội vàng phất tay một cái để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phu xe vội vàng xe đi ra ngoài trấn.Đợi đến khi không thấy bóng dáng xe ngựa nữa, thần sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 diễu dương oai kia trên mặt mấy nha dịch bên ngoài trấn mới dần dần biến mất, một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trong đó hỏi: “Sao? Thấy ràng chưa?” Nha dịch lúc trước vén rèm xem xét nhíu mày nói: “Là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Vương phi, Vương phi nói, đối phương nhiều người, hơn nữa, còn người Nam Cương. Muốn chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phải bình tĩnh, chớ nóng vội.”“Ghê tởm! Nhìn Vương phi đi qua trước mặt……” Nam tử bên cạnh thấp giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nguyền rủa.Đồng bạn bên cạnh vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói: “Nếu đã bị chúng ta theo dõi, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hắn còn thể mang theo Vương phi rời khỏi Tây Bắc được ư? Nơi này thật sự không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chỗ ra tay, bây giờ Vương phi đang mang thai, hành động khó khăn. Trong xe ngựa, nữ nhân kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng không phải thiện lương gì, không may làm bị thương Vương phi, thì làm sao bây giờ?”Ra khỏi trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhỏ, Đàm Kế Chi ràng cảm giác được hơi lo lắng, dọc theo đường đi phân phó người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhanh hơn, ngựa không ngừng chạy tới Hồng Nhạn quan. Vốn dựa theo kế hoạch của hắn thì phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khôngvấn đề gì. Hắn ẩn núp giữa Đại Sở Nam Chiếu gần mười năm cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khiến cho tất cả quyền quý, kể cả Định Vương phủ chú ý. Hơn nữa hắn cũng không phải vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tây Bắc từ Hồng Nhạn quan, lẽ ra sẽ không khiến cho Mặc Tu Nghiêu chú ý mới đúng. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trong trấn nhỏ đột nhiên xuất hiện nhântuần tra lại hồ để cho hắn cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chỗ nào đã mất khống chế. Trong lúc hắn đang trăm mối vẫn không có cách giải, đột nhiên nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra một người. Trong lòng không khỏi hít vào một hơi —— chỉ hy vọng nữ nhân kia sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngu xuẩn nói hết mọi chuyện ra. Trong mắt xẹt qua một tia sát khí, phải… Nữ nhân kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không phải không biết, một khi nói ra, thì chờ đợi nàng ta chỉ thể một con đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chết. Mặc Tu Nghiêu tuyệt đối sẽ thiên đao vạn quả nàng ta…“Kế Chi, nghỉ ngơi một chút được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không, ta mệt mỏi…” Thư Mạn Lâm vén màn xe lên, sắc mặt hơi khó coi nói. Nàng được nuông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chiều từ bé, làm sao chịu được nỗi khổ xe ngựa xóc nảy, dọc theo con đường này đã sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chịu không nổi nữa. Hơn nữa đoạn đường này, thỉnh thoảng Diệp Ly lại chế giễu mấy câu, nhịn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lâu, rốt cuộc Thư Mạn Lâm không nhịn được phát tác. Đàm Kế Chi nhìn sắc mặt nàng một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đúng khó coi, nhớ tới Diệp Ly còn mang không thể xóc nảy quá mức, chần chờ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chút vẫn gật đầu nói: “Nghỉ ngơi nửa canh giờ.”Thư Mạn Lâm vui mừng kêu một tiếng Kế Chi thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tốt, liền đứng dậy lập tức nhảy xuống xe, muốn hoạt động gân cốt một chút. Đàm Kế Chi nhướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mày, nói với Diệp Ly trong xe: “Vương phi, có muốn xuống nghỉ một chút không?” Sắc mặt Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Ly cũng hơi tái nhợt, cộng thêm ngủ không ngon, nên nhìn qua càng thêm mỏi mệt, lắc lắc đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nói: “Nếu đã dừng, thì ta ngủ một lát, đừng quấy rầy ta.” Đàm Kế Chi cũng không để ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhiên hắn hy vọng Diệp Ly càng ít chuyện càng tốt. Không đợi hắn nói cáinữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thư Mạn Lâm đã lôi kéo hắn đi tới dưới gốc cây, “Kế Chi, đi qua ngồi một lát, nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngơi một chút, nóng đến chết rồi. Ta mệt mỏi quá……” Hiển nhiên Đàm Kế Chi luôn hết sức nhẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nại với nàng, thấp giọng nói: “Đã như vậy, nàng cũng dựa vào ta nghỉ một lát đi.”“Kế Chi tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhất.”Sau giờ ngọ, trong rừng cây, ngựa an tĩnh ăn cỏ. Dưới bóng cây một đôi bích nhân ngồi dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vào nhau nghỉ ngơi, một bức tranh yên tĩnh tường hòa, thật đẹp.Lúc Đàm Kế Chi phát hiện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đó không đúng, mạnh mẽ ngẩng đầu lên, thì bỗng nhiên phát hiện trong rừng cây an tĩnh rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quỷ dị. Chẳng biết từ lúc nào, một nam tử mặc áo xanh đã xuất hiện dưới gốc cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gần đó. Tóc đen như vân, một bộ áo xanh, trên đó có thêu ám văn Long Hành màu bạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chớp động ra tia sáng rực rỡ dưới ánh dương. Thân hình nam tử gầy gò, trên khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mặt tuấn nhã mang mặt nạ màu bạc một bên, lại vẫn không che giấu được vẻ tái nhợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trên mặt. Song, cho hắn ta chỉ lẳng lặng đứng yên, chỉ ngước mặt lên nhìn về phía bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 họ, nhưng trong lúcđãng, lại toát ra khí độ Vương hầu cao quý trời sinh làm cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta không khỏi tự ti mặc cảm. Nhưng lúc này, làm cho trong lòng Đàm Kế Chi khẽ phát lạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trong rừng cây, bao gồm thị vệ đang canh gác gần đó, giống như đều hoàn toàn không nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nam tử kia. Giống như áp lực phô thiên cái địahắn cảm giác được chỉảo tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của chính hắn vậy.“Mặc Tu Nghiêu!” Đàm Kế Chi trầm giọng nói, lại hoàn toàn không để ý đến áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lực trên thân mình, liều lĩnh bay về phía xe ngựa đang dừng gần đó.Hình như lúc này, thị vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bên cạnh mới phát hiện trong rừng cây xuất hiên thêm một nam tử xa lạ, vội vàng rút vũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khí ra nghênh đón.Dưới tàng cây, nam tử áo xanh khẽ cau mày, hiển nhiên rất không thích tình hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trước mắt chút nào. Hắn bước một bước, từ giữa mấy thị vệ xẹt qua như một đám mây, áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dài bay múa mang theo huyết quang xinh đẹp, sau đó cũng tiến tới xe ngựa. Hắn đứng xa hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đàm Kế Chi, động tác cũng trễ hơn Đàm Kế Chi, nhưng cũng không tới trễ hơn Đàm Kế Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chút nào. Trong lúc Đàm Kế Chi đưa tay chụp vào rèm xe ngựa, thì ánh sáng bạc rét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lạnh chợt lóe, chém về phía tay đang đưa về phía xe ngựa của hắn ta.Đàm Kế Chi cắn răng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 “Mặc Tu Nghiêu!”Giờ khắc này, hắn không thời gian suy nghĩ tại sao Mặc Tu Nghiêu lại xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đây, duy nhất có thể nghĩ chính là, phải đánh bại nam nhân trước mặt. Song, chuyện này rất khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thực hiện. Mặc Tu Nghiêu danh xưng thiên hạ tứ đại cao thủ, ở hiện tại, khi Mộc Kình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thương mất tích đã lâu, thì hắn ta chínhcao thủ đệ nhất chân chính của Đại Sở.Một kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không thành, Đàm Kế Chi vội vàng lui lại, lớn tiếng quát: “Bắn tên!”Trong rừng cây yên lặng, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiếng xé gió của mũi tên nhọn như trong dự đoán. Sắc mặt Đàm Kế Chi biến hóa, chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chú nhìn chằm chằm nam tử áo xanh trước mắt.Lại thấy, căn bản Mặc Tu Nghiêu cũng không thèm liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hắn một cái, xoay người nhấc rèm xe ngựa ở phía sau lên, nhìn gái trong xe ngựa, nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nụ cười ôn nhu ấm áp, “A Ly, ta tới đón nàng về nhà.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 186 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc