GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 150: Nam Hầu phủ gặp nguy

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Rất nhanh, Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu còn chưa có tâm để ý tới Túy Điệp, bởi từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kinh thành truyền tới một tin tức làm cho người ta phải khiếp sợ. Hoàng đế lấy tội danh Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu thế tử Nam Hầu thông với địch phản quốc, bắt cả nhà danh tướng Nam Hầu đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tội vào Thiên Lao, ngay hôm đó xử trảm. Hơn nữa cũng phái người đến biên quan áp giải Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu thế tử Nam Hầu hồi kinh. Nghe thấy tin tức, Nam Hầu nhất thời kinh sợ ngã xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất, hồi lâu nói không ra lời, lúc lâu sau cũng chỉ thở dài một tiếng thật sâu. Cả đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông khiêm tốn cẩn thận, hành động thận trọng chặt chẽ, lại không nghĩ rằng vẫn không thoát khỏi nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỵ của Hoàng đế.Thế tử Nam Hầu đứng dậy muốn xông ra bên ngoài, vừa lúc Diệp Ly Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu sóng vai đi đến ngăn ở cửa. Diệp Ly hỏi: “Thế tử định đi đâu?”Thế tử Nam Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lời: “Cũng ta Nam Hầu phủ lần này mới bị liên lụy, ta sẽ vào kinh thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tội với Hoàng thượng.”Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu còn chưa kịp nói gì, trong cửa đã truyền ra âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thanh Nam Hầu lớn tiếng nổi giận: “Nghiệt Tử! Con quay trở lại cho ta!”Nhìn thế tử Nam Hầu đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thất thần, Diệp Ly than nhẹ một tiếng nói: “Trước cứ trở về đi, nghe một chút xem Hầu gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói thế nào, Thế tử cũng không nên nhất thời vọng động.”Thế tử Nam Hầu cười khổ nói: “Hiện nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta còn Thế tử gì nữa.” Hoàng đế đem hạ ngục người trong Nam Hầu phủ, cũng hủy bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tước vị Hầu gia của Nam Hầu, Thế tử Nam Hầu tự nhiên cũng không còn Thế tử nữa.Bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào khách sảnh, Nam Hầu chắp tay nghênh đón: “Vương gia, Vương Phi, chê cười.”Hơn một tháng này, Nam Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự gặp quá nhiều đả kích. Xuất chinh bên ngoài lại là đường dài mệt nhọc, mặc sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi thế tử Nam Hầu trở về đã có chuyển biến tốt nhưng nhìn Nam Hầu bây giờ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút suy yếu, tóc mai mới chút màu tro hôm nay hồ đã bạc trắng.Diệp Ly nhẹ giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Hầu gia bảo trọng.”Nam Hầu lắc đầu, cười khổ nói: “Từ xưa gần vua như gần cọp. Mặc dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản hầu hết sức không muốn liên quan gì, nhưng cũng tránh không được. . . . . .” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lời còn chưa dứt, chỉ còn lại một tiếng thở dài.Mặc Tu Nghiêu trầm giọng nói: “Là Bản vương làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên lụy tới Hầu gia.”Nói Nam Hầu tư thông với địch phản quốc, đừng nói Mặc Tu Nghiêu không tin, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sợ chính Mặc Cảnh Kỳ lúc này đang ngồi trong hoàng cung cũng sẽ không tin. Nhưng Thế tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Hầu lại lỡ bị Định Quốc Vương phủ cứu về,trong mắt Hoàng đế nghĩ rằng sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Hầu phủ Định Quốc Vương phủ sẽ người chung một đường. Huống chi những năm gần đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Hầu luôn giả câm vờ điếc không tương trợ Hoàng đế đối phó Định Vương phủ, đối với Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đế nói chính một loại bất trung. Lúc này làm sao Hoàng đế thể tin tưởng Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu phủ nữa.Nam Hầu cười khổ nói: Sao Vương gia lại nói thế. Bản hầu trời sanh tính tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hèn nhát, mọi việc chỉ muốn không cần phải đếm xỉa đến. Lần này nếu không phải khuyển tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sợ cũng sẽ không bước vào những chuyện thị phi này. Cứ nghĩ mọi việc đều thuận lợi. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . Hôm nay coi như là tự làm tự chịu.”“Hầu gia không cần tự hạ mình như thế.” Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu lắc đầu nói. Nam Hầu lúc tuổi còn trẻ cũng lúc giơ roi phóng ngựa ý khí nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huyết. Sau những năm kia, Nhiếp Chính Vương Mặc Lưu Danh không minh bạch qua đời, Tiên đế cũng đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên băng hà. Sau đó Mặc Tu Văn cũng đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo, mấy vạn Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân thân táng biên quan. Nam Hầu một người thông minh, thấy mọi việc. Đã thấy nhiều nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều tự nhiên cũng lo sợ, cho nên mới xuất hiện một Nam Hầu không hỏi thế sự như vậy.Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu lắc đầu không nói, Diệp Ly cau mày nhìn Nam Hầu hai đầu lông mày một mảnh xám xịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chút ánh sáng, con ngươi cũng một mảnh hoang vu trong lòng cả kinh, Nam Hầu sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn chết.“Hầu gia, chỉ cần còn sống thì còn hy vọng. Chớ quên Nam Hầu phủ vẫn chờ Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia đi cứu, Thế tử cũng cần Hầu gia chỉ dạy. Kính mong Hầu gia bảo trọng.”Nam Hầu ngẩn ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thế tử Nam Hầu đứng bên cạnh mình một chút, trên mặt hiện lên một tia kiên nghị nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Bản hầu lên đường hồi kinh, khuyển tử. . . Xin nhờ Vương gia Vương phi trông nom.”“Hầu gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xin nghĩ lại!” Diệp Ly cau mày nói. Nếu như Nam Hầu mang theo thế tử Nam Hầu cùng hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kinh, kết quả thểchín phần chết nhưng vẫn còn một phần sống, nhưng nếu như để thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử Nam Hầulại trong quân, một mình hồi kinh…, chỉ sợ là đikhông về.Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu giơ tay lên cản Diệp Ly, nói: “Đa tạ ý tốt của Vương phi. Nhưng mà. . . Lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phu nhìn Đương kim hoàng thượng trưởng thành. . . , lão phu còn hiểu hắn hơn Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi một chút đấy. Vương gia, Định Quốc Vương phủ đời đời đại trung với Đại Sở, lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này lão phu vốn không nên nói. . . Nhưng bây giờ vẫn chưa muộn. Hoàng thượng nơi đó. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . Vương gia vẫn nên sớm tính toán đi thôi.”Trong khách sảnh nhất thời không ai nói gì, Nam Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nóibiết rằng hồi kinh chính tử lộ cũng phải trở về. Thế tử Nam Hầu trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọng nói: “Cha, hài nhi theo cha trở về.”Nam Hầu liếc hắn một cái nói: “Hồ nháo! Nếu cha con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyến đi này không trở về, con muốn Nam gia ta từ nay đoạn tử tuyệt tôn sao?”“Cha!”“Khởi bẩm Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia, kinh thành người đến, nói áp giải Nam HầuThế tử Nam Hầu hồi kinh.” Thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ ngoài cửa bẩm báo nói.Mặc Tu Nghiêu đứng lên cười lạnh một tiếng nói: “Bản vương vừa mới nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được tin tức, người kinh thành đã đến, Hoàng thượng thật nhanh tay đấy. Người tới người nào?”Thị vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáp: “Theo lời Hoàng thượng…, là Đại Tự Khanh Vương Kính Xuyên.”Mặc Tu Nghiêu cau mày, “Vương Kính Xuyên?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương ngày lo trăm việc, cái loại tiểu nhân vật này tự nhiên cũng sẽ không ấn tượng.Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu cười khổ một tiếng nói: “Là huynh trưởng của Vương Chiêu Dung trong cung, đích thứ tử của Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia.”Mặc Tu Nghiêu khẽ chau mày liền đã hiểu , tuy nói Nam Hầu phủ trung lập, lại không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn không cừu gia, vừa lúc Vương gia này không đủ sức đối phó cùng Nam Hầu phủ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng đế phái một người như thế tới áp giải phụ tử Nam Hầu hồi kinh, ý tứ gây khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khăn và nhục nhã không cần nói cũng biết. Mặc Tu Nghiêu hừ nhẹ một tiếng nói: “Để cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi vào!”Không lâu sau, một nam tử thanh niên mặc y phục quan tam phẩm đi đến. Người này lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên cũng coi như không tệ, nhưng hai đầu lông mày nhiều hơn mấy phân lệ khí (tàn nhẫn) làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người ta cảm thấy không phải là người lương thiện. Phía sau hắn một nam tử trẻ tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc y phục quan thất phẩm, Diệp Ly nhìn người nọ khẽ nhíu mày.“Thần, Đại Lý Tự Khanh Vương Kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Xuyên tham kiến Vương gia, Vương phi.” Vương Kính Xuyên cũng biết nặng nhẹ, sau khi vào cửa lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hành lễ với Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly.Nam tử phía sau hắn cũng đi theo vái một cái, “Thần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ bộ Đại Tự*(người chịu tránh nhiệm của Đại tự) Chu Dục tham kiến Vương gia, Vương phi.”Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu ngồi trên ghế, hạ mắt nhìn hai người trên mặt đất thản nhiên nói: “Đứng dậy, sao Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại nhân lại đến đây?”Vương Kính Xuyên đứng dậy, trong mắt hiện lên vẻ đắc ý, nói: “Khởi bẩm Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia, Bản quan phụng mệnh thánh thượng đến đây áp giải phản tặc Nam Dã và Nam Tuấn hồi kinh.”Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu nhướng mày, “Phản tặc? Nam Hầu phó soái của Bổn vương, mặc dù lúc trước thế tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Hầu binh bại lại bị địch bắt, nhưng cũng đã an toàn trở lại. Sau lại lập chiến công, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương đại nhân nói phản tặc ai? Chứng cớ đâu ?”Vương Kính Xuyên hiển nhiên không nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu sẽ hỏi lại như thế, sửng sốt một chút mới nói: “Vương gia, đây ý của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàng thượng. Chẳng lẽ Vương gia định kháng chỉ? !”Mặc Tu Nghiêu cười lạnh nói: “Kháng chỉ? Thánh chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu ? Bản vương nghe nói Vương gia các ngươi có chút ân oán với Nam Hầu phủ, Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoài nghi ngươi giả mạo chiếu chỉ ý đồ mưu hại Nam hầu!”“Vương gia! Xin hãy cẩn trọng. Cho dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản quan cừu oán với Nam Hầu phủ, cũng không dám làm chuyện đại nghịch bất đạo này.”“Thánh chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu ?” Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt hỏi.Vương Kính Xuyên nghẹn lời, đối mặt với ánh mắt gây sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Mặc Tu Nghiêu chỉ đành phải nói: “Hoàng thượng chính hạ khẩu dụ.”“Khẩu dụ?” Mặc Tu Nghiêu tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếu phi tiếu nhìn nam nhân trước mắt có chút bất an cũng không nói thêm nữa.Vương Kính Xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cúi đầu bất an đứng đại sảnh, cả đại sảnh tựa hồ đột nhiên yên lặng đến dị thường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dưới ánh mắt của Định Vương, Vương Kính Xuyên hồ như nghe được âm thanh trái tim mình muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhảy ra khỏi lồng ngực, y phục sau lưng không một tiếng động đã ướt một mảng lớn. Đang lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Kính Xuyên cho rằng mình sẽ bị uy áp của Định Vương làm cho mềm nhũn thì Chu Dục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng phía sau hắn bước ra, hướng về phía Mặc Tu Nghiêu một vái cất giọng nói: “Vương gia bớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận, vi thần cũng phụng mệnh làm việc, xin Vương gia thành toàn.”“Phụng mệnh làm việc?” Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thản nhiên cười nói, Vương Kính Xuyên cảm giác được ánh mắt Định Vương đã từ trên người mình dời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, trong lòng không khỏi lặng lẽ thở hắt ra một hơi. Lau mấy giọt mồ hôi hột trên trán, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng Vương Kính Xuyên thậm chí còn cảm kích chính hắn một thuộc hạ tuổi trẻ trầm mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít nói. Lại nghe Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Hay cho một cái phụng mệnh làm việc, vốn Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không nên làm khó dễ các ngươi. Nhưng, cũng một câu muốn nói với các ngươi.”“Xin Vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ điểm.” Vương Kính Xuyên cũng không phải người ngu, bất kể Nam Hầu phủ xui xẻo trong lòng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao hứng thế nào. Nếu hiện tại Định Vương mất hứng thì hắn cũng không cần phải ra vẻ đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý . Quả thật, Hoàng thượng nhất định sẽ đứng về phía hắn, nhưng lỡ vạn nhất Định Vương dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơn nóng giận làm thịt mình, trời cao hoàng đế xa Vương gia cuối cùng đại khái cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nắm lỗ mũi nhận. Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nhìn hai người, hạ giọng nói: “Tướng tại ngoại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân mệnh hữu sở bất thụ (tướng bên ngoài thể làm trái lệnh vua).”Vương Kính Xuyên sửng sốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chút gây khó dễ nói: “Vương gia, vi thần phụng chỉ đến, kính xin Vương gia không nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm khó.”Mặc Tu Nghiêu vẻ mặt lạnh nhạt nhìn hắn, trong lòng Vương Kính Xuyên phát khổ. Âm thầm hối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hận mình lúc trước muốn đến xem kẻ thù gặp rủi ro. Đừng nói một quan tam phẩm như hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi như đương triều nhất phẩm, Định Vương muốn làm khó người nàokhông được chứ? Nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không mang được phụ tử Nam Hầu trở về, sau khi hồi kinh những ngày an nhàn của mình chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ cũng sẽ chấm dứt.“Hôm nay quân ta đang đối đầu cùng với Tây Lăng, tùy tiện triệt tiêu phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 soái chỉ sợ lòng quân bất lợi. Vương đại nhân hồi kinh cứ như vậy nói với Hoàng thượng. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng thượng trách tội xuống, Vương đại nhân cứ đẩy tới trên người Bản vương được.” Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiển nhiên cũng không có hứng thú làm khó Vương Kính Xuyên, lạnh nhạt nói.Vương Kính Xuyên lắc đầu nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vương gia tha lỗi, Nam Hầuthông tội phản quốc không thể xá, Hoàng thượng đã tức giận. Lệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho vi thần nửa tháng phải áp giải phụ tử Nam hầu về kinh, nếu không. . . Đám người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vi thần cũng chỉ có thể mang đầu đi gặp thánh thượng. Xin Vương gia giơ cao đánh khẽ, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng vi thần một con đường sống.”Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, cười lạnh một tiếng nói: “Hay cho một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thông phản quốc, kết quả này. . . bản án do Đại Tự hay kết quả của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các bộ hội thẩm? Chứng cớ đâu ?”Vương Kính Xuyên còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lời, Chu Dục đứng bên cạnh hắn đã mở miệng nói: “Khởi bẩm Vương gia, Hoàng thượng nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được tin tức nhất thời nổi trận lôi đình, mệnh bọn thần trước hết đem Nam Hầu áp giải hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kinh rồi tra hỏi thêm.”Mặc Tu Nghiêu hừ nhẹ một tiếng, còn khôngtra hỏi, thậm chí ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứng cớ cũng không đã nhốt cả nhà Nam Hầu phủ vào thiên lao cùng với tịch thu tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sản giết kẻ phạm tội. . . Hừ nhẹ một tiếng nói: “Nói như vậy, cũng Bản vương giám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sát không tốt sao. Nam Hầu bên cạnh mà thậm chí ngay cả ông tatư thông địch quốc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhìn ra. Vương đại nhân không bằng trước mang một phần sổ con xin bồi tội của Bổn vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về đã? Về phần Nam Hầu, đợi đến khi chiến sự Tây Bắc xong rồi, Bổn vương tự mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áp giải ông ta hồi kinh.”“Chuyện này. . . .” Vương Kính Xuyên chút không cam lòng chần chờ.Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu thản nhiên nói: “Vương đại nhân không tin Bổn vương sao?”Vương Kính Xuyên cả kinh, vội vàng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vi thần không dám, thực không dám giấu diếm Vương gia. Hoàng thượng chỉ trong mười lăm ngày nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thấy phụ tử Nam Hầu hồi kinh. Nam Hầu phủ luận già trẻ gái trai, tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu rơi xuống đất!”Bên cạnh, trong lòng Diệp Ly thầm than một tiếng, hoàng đế đây hạ quyết tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dồn Nam Hầu phủ vào chỗ chết. Chỉ sợ còn không chờ Nam Hầu hồi kinh thì tính mạng gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyến Nam Hầu phủ cũng khó giữ rồi, cho bọn họ bây giờ muốn trở về cứu người đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khái cũng đã không còn kịp, quan trọng nhất là, vào lập trường của Định Vương phủ hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay, căn bản không thể nào âm thầm cứu người. thể quang minh chính đại nói ra lời xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàng thượng hạ đao giữ lại người cũng chỉMặc Tu Nghiêu tự mình hồi kinh. Nhưng chiến sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay chuyện không thể. Đang trầm tư, Nam Hầu đột nhiên từ phòng trong đi ra, thần sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thong dong nói: “Bản hầu theo ngươi hồi kinh.”Vương Kính Xuyên nhìn về phía Mặc Tu Nghiêu, nếu Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đồng ý thì Nam Hầu nguyện ý cùng hắn đi thì hắn cũng không dám mang người đi. Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu xoay người hướng về phía Mặc Tu Nghiêu chắp tay nói: “Vương gia, Bản hầu lần này tạm biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hẹn ngày gặp lại. Hết thảy. . . Xin nhờ cậy vào Vương gia.”Mặc Tu Nghiêu trầm mặc chốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát, thở dài nói: “Bản vương thật xin lỗi Hầu gia.” Hiện tại hắn căn bản không cách nào trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại kinh thành xử chuyện này.Nam Hầu lắc đầu nói: “Số mệnh đã vậy. Cùng Vương gia có quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệđâu. Bổn hầu xin cáo từ.” Dứt lời, xoay người nói với Vương Kính Xuyên nói: “Vương đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân, xin mời.”Vương Kính Xuyên nhìn Nam Hầu, chớp mắt một cái nói: “Nam Hầu, Bản quan nhớ không lầm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lệnh công tử cũng nơi này.”Nam Hầu cười nhạt một tiếng nói: “Bản hầu không biết đại nhân đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói cái gì.”“Ngươi!” Trước mặt Mặc Tu Nghiêu, Vương Kính Xuyên cũng không dám quá mức càn rỡ, hít một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi hướng về phía Mặc Tu Nghiêu nói: “Nếu Vương gia không can thiệp, kính xin Vương gia mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế tử Nam Hầu ra. Vi thần cũng có thể yên tâm cáo từ hồi kinh.”Diệp Ly thản nhiên nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Bản phi còn chưa từng thấy thế tử Nam Hầu đấy.”Vương Kính Xuyên sửng sốt, cau mày nói: “Vương phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần gì phải lừa mình dối người? Thế tử Nam Hầu bị Tây Lăng bắt được, sau lại được Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi cứu. Sao Vương phi lại chưa từng thấy?”Diệp Ly cười khẽ nói: “Vương đại nhân mới từ kinh thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thể biết đến tường tận như thế, quả thật là tin tức rất linh thông.điều . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 .tin tức của Vương đại nhân thể chút nhầm lẫn, quả thật Bản phi chưa từng thấy thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử Nam Hầu. Hoặc là. . . Vương đại nhân muốn lục soát phủ Thái Thú thành Tín Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này sao?”Vương Kính Xuyên thật nhanh nhìn Định Vương đang ngồi bên cạnh thần sắc lãnh đạm một cái, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng lắc đầu. Cho thế tử Nam Hầu có thật sự trong phủ Thái Thú đi nữa thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn cũng không có gan đi lục soát. Huống chi, thành Tín Dương này, phủ Thái Thú thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy thành trì Tây Bắc hiện nay đều nằm trong lòng bàn tay Định Vương, ai dám khẳng định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế tử Nam Hầu lúc này nhất định chỗ này? Vạn nhất tìm không được người còn chọc giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương. . . Vương Kính Xuyên lần nữa khẳng định đã biết lần này quả thật hắn đã tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một củ khoai lang nóng phỏng tay.“Vương phi nói không sai. Bản vương cũng chưa nhìn thấy thế tử Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu. Ngươi đã muốn áp giải Nam Hầu hồi kinh thì Bản vương sẽ đáp ứng ngươi. Còn nữa, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không còn nhiều thời gian, Bản vương sẽ phái hai ám vệ đưa các ngươi hồi kinh.”Trong lòng Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kính Xuyên run lên, chỉ đành phải nói: “Như thế, vi thần cáo lui. . .”Nhìn Nam Hầu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút lưu luyến xoay người đi, trong lòng Diệp Ly khẽ than, đứng dậy đưa tiễn, “Hầu gia bảo trọng.”Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu tươi cười khó có được một tia thoải mái, cười nói: “Đa tạ Vương phi, Vương gia, Vương phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo trọng.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 150 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc