GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 138: Giao dịch

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đêm khuya, Diệp Ly bước ra từ thư phòng, bước chậm ở trên hành lang quanh co, ngẩng đầu nhìn ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trăng bạc đã gần tròn trên trời cao khẽ cau mày. Rất nhanh lại sắp đến đêm trăng tròn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tháng nữa rồi, Mặc Tu Nghiêu đi Bắc Nhung lại vẫn hoàn toàn không tin tức, tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huống như thế làm cho nàng không nhịn được lo lắng. Còn tình huống trước mắt, Nam Hầu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ràng biểu lộ, ông ta không muốn quản sự, mình thì lại lần đầu tiên thống lĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mười mấy vạn đại quân trong đời, trong lòng của nàng cũng không tự tin lãnh tĩnh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoạt nhìn ngoài mặt kia. Tu Nghiêu . . . Bây giờ chàng đang đâu . . . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . .“Ai? Đi ra ngoài!” Dưới ánh trăng, đột nhiên Diệp Ly hoàn hồn, giơ tay lên chỉ về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối hành lang phía sau.Sau một lúc lâu, một bóng người cao lớn đi ra từ chỗ rẽ. Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi ngẩn ra, đôi mi thanh hơi giương lên, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng khẽ nheo lại, “Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thế tử, đã trễ thế này, ngươi làm đây?” Thần sắc Mộc Dương hơi phức tạp nhìn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly đang chỉ mình, đôi tay kia tinh tế thon dài như ngọc, nhưng dưới bàn tay trắng nõn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại giấu diếm sát cơ. Mộc Dương ho nhẹ một tiếng, nói: “Tại hạ không ý mạo phạm, quấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiễu đến Vương phi, kính xin thứ tội.” Diệp Ly cười nhạt, thần sắc tự nhiên, thu tay về, khép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào trong tay áo. Giơ tay lên khẽ vuốt sợi tóc bên tai một chút, rồi hỏi: “Đã trễ thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, Mộc Thế tử có chuyện muốn nói sao?”Thần sắc kinh ngạc trên mặt Mộc Dương chợt lóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, rất nhanh Mộc Dương cười nhạt nói: “Quả nhiên tâmcủa Vương phi nhanh nhẹn không giống người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phàm. Tại hạ chỉ là. . . phải Nam Hầu đã đồng ý giao toàn bộ quyền quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại quân cho Vương phi không?”Diệp Ly liễm mi, cười nhạt nói: “MặcThế tử thân Thế tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mộc Dương Hầu, nhưng mà cũng không phải chính Mộc Dương Hầu. Huống chi, coi như Mộc Dương Hầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng khôngquyền hỏi tới đại sự trong quân. Thế tử, ngươi chỉ một Giáo úy trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt phó soái đại quân Nam Hầu thôi.” Diệp Ly khinh thị ràng như vậy, nhưng Mộc Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không tức giận, chắp tay dựa vào lan can trên hành lang, thản nhiên nói: “Tại hạ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phi cũng biết ý nghĩa tác dụng đằng sau thân phận Giáo úy nàygì?” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhướng mày cười nói: “Vậy thì như thế nào? Nam Hầu tan nát cõi lòng Thế tử Nam Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống chết không rõ, không thể thống lĩnh tam quân. Hiện tại đại quân Tây Lăng đang hãm thành, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc nguy cấp này Mộc Giáo úy chophải làm như thế nào?”Đối mặt với nữ tử bình tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thong dong đối diện, Mộc Dương không thể không dâng lên một cỗ bất đắc và mỏi mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ sâu trong đáy lòng. Hắn nhiên hiểu ý tứ của Định Vương phi, vốn lấy thân phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Nam Hầu, muốn điều khiển Mặc gia quân cũng đã hơi miễn cưỡng, huống chi hiện tại cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian lâm trận đổi tướng. hắn, mặc có thân phận Thế tử, nhưng cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân chức Giáo úy. Đừng nói thống lĩnh Mặc gia quân, chỉ sợ muốn suất lĩnh một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần Mặc gia quân, nhưng không Định Vương phi Diệp Ly này gật đầu, thì cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người tuân theo. Mộc Dương chưa bao giờ một người không biết trời cao đất rộng, cho nên hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn không ý định cướp lấy binh quyền Mặc gia quân này. Chỉ là, đứngtrước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình rõ ràng một nữ tử còn chưa đầy hai mươi, nhưng khí thế nhuệ khí toát ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lúc giơ tay nhấc chân kia, lại làm cho đường đường một nam nhi cao bảy thước như hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không nhịn được hơi bị thuyết phục. Nữ tử như vậy, đã hoàn toàn vượt qua ý nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phạm vi hiểu biết của Mộc Dương. Giống như hoàn toàn không cần dựa vào bất luận kẻ nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không bất luận kẻ nào thể làm khó được nàng, khôngbất kỳ người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể che trước mặt của nàng. Mộc Dương đột nhiên nghĩ đến nam tử từng ngồi trên xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lăn nhưng cũng vẫn ưu nhã thong dong tuấn nhã kia. Cõi đời này hình như chỉ có nam nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy mới thể xứng đôi nữ tử như thế này.“Mộc Thế tử?” Diệp Ly nhìn người trước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang nhìn mình xuất thân nhíu mày.Mộc Dương phục hồi tinh thần lại, áy náy cười một tiếng nói: “Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi hiểu lầm ý của tại hạ rồi, tại hạ cũng không ý định làm khó Vương phi.”Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhướng mày, cười không nói. Mộc Dương nói: “Hiện tại Nam Phương, Vương làm loạn không bình định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được, vào chính lúc này, Tây Lăng lại xâm lấn, Bắc Phương còn có Bắc Nhung nhìn chằm chằm vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Người thể bình định quân giặc, chỉ duy nhất một mình Định Quốc Vương phủ Mặc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quânthôi. Mặc Mộc Dương bất tài, nhưng cũng biết lấy thiên hạ làm trọng, vì sao phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm khó Vương phi?” Diệp Ly đánh giá hắn, cười nhạt nói: “Mộc Thế tử không làm khó Bản phi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không sợ vị trong cung kia làm khó ngươi sao?” Mộc Dương thẳng thắn cười một tiếng nói: “Đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạ Vương phi quan tâm, điều này, trong lòng tại hạ đều biết. Chỉ một việc nhỏ kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xin Vương phi đáp ứng.”“Thế tử có lời cứ nói thẳng đi.”Mộc Dương trầm ngâm chốc lát, nói: “Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ không biết gia phụ xích mích không vuivới Định Quốc Vương phủ hay không, chỉ hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọng sau này Vương phi nể mặt tại hạ, thể giơ cao đánh khẽ một hai.”Diệp Ly kinh ngạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay đầu mới khẽ thở dài: “Mộc Dương Hầu lại được một đứa con trai tốt, con như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, Mộc Dương Hầu cũng đủ an ủi cuộc đời. Được, Bản phi đáp ứng ngươi.”Mộc Dương chắp tay nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Đa tạ Vương phi.”Diệp Ly lắc đầu, nói: “Thế tử không cần cám ơn ta, làm giao dịch này với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thế tử, Bản Phi cũng không chịu thiệt. sao so với chuyện trên chiến trường, thì những thứ ân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 oán nhỏ khác đều chỉ bình thường thôi.” Mộc Dương thấp giọng cười nói: “Bị Vương phi vừa nói như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, cũng làm cho tại hạ cảm thấy xấu hổ không còn mặt mũi nào.”Diệp Ly cười một tiếng, “Là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta lỡ lời, thế tử chớ trách. Sắc trời không còn sớm, thế tử đi nghỉ ngơi sớm đi.”“Vương phi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xin chờ một chút!” Mộc Dương hơi vội vàng nôn nóng mở miệng: “Vương phi, xin hỏi. . . Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin tức của Dao không?” Diệp Ly hơi ngoài ý muốn quay đầu lại, thấy ràng trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt nam tử đối diện không che dấu chút nào lo lắng niệm dưới ánh trăng. Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắc đầu, nhìn trên mặt Mộc Dương hiện lên thất vọng, nhẹ giọng mở miệng nói: “Thế tử, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài người, có một số việc, bỏ lỡ chính bỏ lỡ.”Mộc Dương không cam lòng nhìn chằm chằm nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Làm sao Vương phi biết không thể gương vỡ lại lành?” Diệp Ly nói: “Bản Phi không biết cõi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời nàychuyện gương vỡ lại lành hay không, nhưng mà. . . Gương đồng, thì cho gắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cũng không có cách nào che giấu được vết nứt từng có. Còn có. . . Thế tử thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự biện pháp làm được vẹn toàn đôi bên sao?” Trên mặt Mộc Dương xẹt qua một tia thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bại ảo não, Diệp Ly không nói thêm gì nữa, xoay người đi, nhàn nhạt ngâm: “Tằng lự đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình tổn hại phạm hành, nhập sơn hựu khủng biệt khuynh thành. Thế gian an đắc song toàn pháp, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ Như Lai bất phụ khanh?” (*)(*) Đâybài thơ “Bất phụ Như Lai bất phụ khanh” của Thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ương Gia Thố (1683 1706), một vị Đạt Ma Tây Tạng. Bài thơ nói về sự mâu thuẫn, giằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của một nhà tu hành khi ông không thể dứt bỏ được lòng khao khát tình yêu, kể cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi đứng trong cửa Phật. đây ý nói lên sự mâu thuẫn trong lòng Mộc Dương khi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe theo lệnh song thân, nhưng vẫn muốn được sống cùng với Dao Cơ.“Thế gian an đắc song toàn pháp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . . . . .” Mộc Dương nhẹ giọng ngâm, khóe môi nổi lên một tia cười khổ nhàn nhạt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hắn vĩnh viễn không cách nào thuyết phục Daotrở thành thiếp thất trong Mộc Dương Hầu phủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng giống như hắn vĩnh viễn cũng không cách nào thuyết phục cha mẹ kiêu ngạo tiếp nhận Dao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93trở thành con dâu. Bất phụ Như Lai bất phụ khanh, không biết người viết ra câu thơ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trải qua giãy dụa thống khổ cũng như hắn hay không?Sáng sớm ngày hôm sau, hiếm khi đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân Tây Lăng khôngtiến công lần nữa. Diệp Ly ngồi trong thư phòng sửa sang các loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin tức chiến sự lấy được trước khi chiến sự để phân tích một chút. Nam Hầu nói không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra sức cũng không phải nói dối, sáng sớm tinh mơ, Diệp Ly mới vừa thức dậy, phía dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã người tới bẩm báo, Nam Hầu bệnh nặng. Mặctrong thành Giang Hạ cũng không danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y gì, nhưng may y thuật của quân y trong Mặc gia quân đều cực kỳ tốt, vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi qua trị liệu một phen, sau đó hồi bẩm lại với Diệp Ly, mặctuổi tác của Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu cũng không coi cao, nhưng hàng năm cũng sống an nhàn sung sướng, nên vậy trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hành quân quá mức mệt nhọc lại tăng thêm nóng lòng, dụng tâm quá độ mới đột nhiên bị bệnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bất đắc dĩ, Diệp Ly chỉ đành phải phái người chăm sóc thật tốt, vừa gia tăng sai người âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầm tìm kiếm Thế tử Nam Hầu. Vừa lúc Tần Phong hoàn thành nhiệm vụ, tối hôm qua âm thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở lại thành Giang Hạ, sáng sớm Diệp Ly liền gọi hắn đến trong thư phòng, phân phó hắn chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm kiếm Thế tử Nam Hầu.“Vương phi, Vân Giáo úy đánh nhau với người khác tại giáo trường!” Đang nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện với Tần Phong, ngoài cửa người vội tới đây bẩm báo.Diệp Ly nhướng mày cười một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêng đầu nói với Tần Phong Trác Tĩnh: “Mấy ngày nay lên đường liên tục, ngày hôm qua còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cuộc đại chiến, vậy sáng nay đã thể dậy đánh nhau. Xem ra chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn đánh giá thấp năng lực tướng của Mặc gia quân chúng ta.” Trác Tĩnh vuốt vuốt lỗ mũi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấp giọng cười nói: “Vương phi nói rất đúng.” Diệp Ly đứng dậy vuốt vuốt bả vai, vừa nói: “Đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, chúng ta cũng đi xem một chút đi.”Bởi vì là lúc hai quân đối chọi, nên quân doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Mặc gia quân đóngtrên một mảnh đất trống bên ngoài cách thành Giang Hạ không xa, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi trên giao lộ bốn phía đều binh lính giới nghiêm. Trong quân doanh chừa ra một mảnh đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trống giữa tạm thời làm giáo trường. Lúc đám người Diệp Ly chạy tới, Vân Đình đã xoay đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành một đoàn với một tiểu tướng cũng cỡ bằng tuổi hắn. Bên cạnh còn có mấy tướng lãnh cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cấp rất nhiều binh lính của Mặc gia quân đứng vây xem ồn ào. Đứng một bên xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 náo nhiệt, Mộc Dương thấy Diệp Ly đi vào đầu tiên, quay đầu cười với nàng một tiếng. Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàn nhạt gật đầu, Tần Phong Trác Tĩnh gạt ra đám ngườiphía trước mở ra một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường. Mọi người thấy hai tiểu tướng còn trẻ tuổi lại thể lực xuất chúng như nhau đang đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịch liệt, rất nhiều người cũng không phát hiện Diệp Ly đi tới phía trước.“Vương phi.” Vẫn Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương mở miệng, vừa chú ý trong sân, phần lớn mọi người mới phục hồi tinh thần lại. Sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biến hóa vội vàng hành lễ với Diệp Ly, cònngười muốn tiến lên kéo hai người còn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triền đấu ra. Diệp Ly khoát khoát tay cười nói: “Không sao, chờ bọn hắn định ra thắng bại rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói sau.”Mặc Diệp Ly nói như thế, nhưng Vương phi tại chỗ này, không khí huyên náo nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liệt trong giáo trường mới vừa rồi lại tiêu tán rất nhiều. Trên mặt không ít người đều hiện ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần sắc lúng túng câu nệ. Diệp Ly cũng không để ý, mỉm cười nghiêng người hỏi Mộc Dương đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh, “Mộc thế tử, ngươi thấy người nào có phần thắng lớn hơn?” Mộc Dương hiểucười một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng, nhướng mày nói: “Tại hạ thấy chỉ sợ Vân Đình Giáo úy lại cao hơn một bậc.” Lập tức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng lãnh bên cạnh rối rít lộ ra thần sắc không phục, một người nhanh mồm nhanh miệng đã thốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, “Như mạt tướng thấy, vẫnTrần Giáo úy lợi hại hơn một chút!”Hắn lời này vừa ra, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người thấy trên mặt Diệp Ly cũng không một chút thần sắc không vui, trong lòng không khỏi buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỏng, cũng rối rít lên tiếng, hiển nhiênủng hộ vị Giáo úy trẻ tuổi họ Trần kia.Mộc Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nói khẽ với Diệp Ly: “Vương phi, thoạt nhìn Mặc gia quân cũng rất bài ngoại (loại bỏ những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì thuộc về bên ngoài) a.” Hiện tại Vân Đình cũng là người của Mặc gia quân, hơn nữa còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là người Định Vương phi tự mình bồi dưỡng. Nhưngsao hắn cũngchuyển qua giữa chừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không xuất xứ. Mọi người làm lính đều tâm cao khí ngạo, tự nhiên rất nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn hắn không thuận mắt.Diệp Ly không thèm để ý chút nào, cười yếu ớt nói: “Trong quân doanh cường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giả vua, thỉnh thoảng luận bàn một chút không phải chuyện xấu gì, chỉ cần không ảnh hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới đại sự được.” Kiếp trước nàng trong đội quân lính đặc biệt, tùy tiện lấy một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lính ra cũngquân nhân tinh nhuệ nhất. Một đống tinh anh như vậy nhét chung một chỗ sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể không cạnh tranh chứ. chính bởi vì có cạnh tranh như vậy mới thể thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẩy bọn họ cố gắng hơn cất bước hướng tới phía trước. Bởi người yếu sẽ bị loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ. Cũng vậy, tướng lãnh Mặc gia quân rất nhiều binh cũng từ bình thường thăng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới, cònmột bộ phận lại càng thế hệ công cống hiến cho Định Quốc Vương phủ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Vân Đình công laotrận Vĩnh Lâm lúc trước, nhưngcòn không đáng nhắc tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với những tướng Mặc gia quân. huống chi hắn vẫn người Vương phi không biết sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạn này đề bạt ra.Mộc Dương nhìn Diệp Ly thật sâu một cái, nhẹ giọng cười nói: “Vương phi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất đúng.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 138 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc