GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 136: Giang Hạ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trên một con đường bị ướt sau khi mưa to, Diệp Ly giục ngựa đi trước đại quân, nhưng đôi mi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thanh thì lại nhíu chặt, trầm không nói. Đám người Nam Hầu đi theo bên người nàng, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng như thế, thì hỏi: “Vương phi sao vậy?” Diệp Ly lắc lắc đầu nói: “Khônggì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ hơi bận tâm tình huống bên Tín Dương thôi.” Nam Hầu khó hiểu nhướng mày, thành Tín Dương thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ đã chắc chắn, còn phải lo lắng cái gì? Diệp Ly nhướng mày nhìn ven đường một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bởi không đi quan đạo nên khắp nơi dọc theo đường đi đềudân chúng chạy nạn liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục không ngừng từ Tây Bắc tới. Nhìn bộ dáng chuyển nhà chật vật không chịu nổi của những dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng này, trong lòng Diệp Ly chỉ cảm thấy ngũ vị tạp trần. Thật ra thì từ khi xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiến sự đến nay chỉ hơn nửa tháng, nhưng thế cục đã nghiêng về một bên như hôm nay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính bởi những thứ minh tranh ám đấu trên triều đình kia, nếu chuẩn bị sớm, kịp thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phái viện quân, thì làm sao lại đến nỗi này. Bất kỳ một thời đại nào, thì chịu thương tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất trong chiến hỏa vĩnh viễn cũng dân chúng. Diệp Ly hơi hoảng hốt nhớ lại thầy giáo kiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đã dạy một câu nói Hưng, dân chúng khổ. Vong, dân chúng càng khổ.“Vương phi.” Trác Tĩnh giục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngựa đuổi theo từ phía sau, đến bên cạnh cách Diệp Ly nửa con ngựa thì dừng lại, thấp giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói.Diệp Ly hơi siết dây cương chậm lại một chút, nghiêng đầu nhìn Trác Tĩnh. Trác Tĩnh trầm giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Mới vừa truyền đến tin tức, Tín Dương đã bị phá.”Diệp Ly gật đầu, thần sắc vẫn bình thường. Tín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương thất thủ vốn đã là chuyện trong dự liệu của mọi người, trầm ngâm chốc lát, rồi hỏi: “Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng quân sao rồi?”“Nguyên tướng quân đã dẫn người rút về Giang Hạ. Nhưng mà. . .” Trác Tĩnh do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dự chốc lát, “Mới vừa nhận được tin tức. Quân đội Tây Lăng. . . tàn sát thành Tín Dương!”“Cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì?” Sắc mặt Diệp Ly trầm xuống, gương mặt vốn dịu dàng trong suốt, trong nháy mắt bị lây một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tầng lãnh sươngxác tiêu điều. Cách bọn họ gần nhất, Nam Hầu cũng nghe được ràng lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói của Trác Tĩnh…, dây cương trong tay run lên, nhưng rất nhanh liền ổn định, chỉ bình tĩnh nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trác Tĩnh, cũng không mở miệng nói chuyện. Trác Tĩnh thấp giọng nói: “Sau khi Đại quân Tây Lăng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành đã phát sinh xung đột với dân chúng trong thành, sau đó, tướng lãnh dẫn đầu đánh vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thànhTrịnh Biện đã hạ lệnh tàn sát Tín Dương.”“Trấn Nam Vương Tây Lăng ý gì?”“Trấn Nam Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đến tiền tuyến, chờ đến lúc ông ta hạ lệnh ngăn cản thì đã không kịp. Tín Dương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . . ít nhất hai phần ba dân chúng chết oan. . . . . .” Giọng nói của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trác Tĩnh hơi khàn, từ khi Đại Sở khai quốc tới nay, lần đầu tiên phát sinh chuyện một thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trì bị tàn sát. Điều này làm cho rất nhiều tướngđều không thể tiếp nhận.Diệp Ly cười lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng, nhấc dây cương lên phóng ngựa chạy lên trước. Nam Hầu hơi sửng sốt, khó hiểu nhìn nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trác Tĩnh. Trác Tĩnh chần chờ một chút, liền đi theo. Diệp Ly cũng không đi xa,dừng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ven đường nhìn dân chúng chạy trốn đi ngang qua, trầm mặc không nói. Trác Tĩnh thấp giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vương phi.” Diệp Ly quay đầu lại nhìn hắn, một tay thờ ơ vuốt vuốt roi ngựa, vừa nói: “Từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93người nói với ta, để cho dân chúng bình thường tự mình trải qua chiến tranh, sỉ nhục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của quân nhân quốc gia.”Trác Tĩnh khuyên nhủ: “Đó cũng không phải lỗi của Vương phi.”Diệp Ly lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu, cười lạnh nói: “Trịnh Biện phải không. . . Đầu của hắn, Định Quốc Vương phủ đã định rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản phi muốn lấy đầu của hắn để tế điện anh linh dân chúng thành Tín Dương!”“Thuộc hạ hiểu, bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đảm trong vòng mười ngày, đầu của Trịnh Biện sẽ treo trên tường thành Tín Dương!”Bảy ngày sau, lúc Trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Vương dẫn binh đến Giang Hạ, Lôi Đằng Phong ở lại giữ Tín Dương phái người đưa tới một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bức mật thư. Trịnh Biện vẫn lại trấn giữ thành Tín Dương đã bị giếttrong phòng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình, đầu thì lại bị treo trên đầu thành Tín Dương, bên cạnh đầu người còn một chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Định” rồng bay phượng múa. Rõ ràng nói rõ, người giết Định Quốc Vương phủ. Nhận được mật thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Lôi Đằng Phong, mặt của Trấn Nam Vương trầm như nước, sau khi trầm chỉ chốc lát, liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viết thư trả lời cho Lôi Đằng Phong, sau đó hạ lệnh gia tăng tiến công Giang Hạ.Thành Giang Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách Tín Dương chỉ hơn hai trăm dặm. Diện tích của thành trì chưa đầy một phần ba những thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, ba mặt được núi bao quanh, diện tích nhỏ hẹp. Song, chính tòa thành nhỏ này, đã làm Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng hao phí binh lực tương đương với phá mấy tòa thành trì lúc trước. Nguyên bản đại quân Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng thế như chẻ tre, giống như chiến bất thắng, rốt cục tòa thành nhỏ này đã kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức được thực lực chân chính của quân đội Đại Sở. Ngay cả Trấn Nam Vương phá được thành lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như Tín Dương cũng không tự thân tới chiến trận lần này,tự mình đứng sau đại quân, đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên sườn núi nhìn tận mắt binh hai quân dưới thành càng không ngừng dây dưa chém giết, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết ta sống. Nhìn chiến đang mặc áo đen trên cổng thành giống như vĩnh viễn không biết mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỏi càng không ngừng đánh rớt địch nhân muốn leo lên tường thành.“Vương gia, không nghĩ tới chỉ một tòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành nhỏ năm vạn người lại khó ứng phó như vậy. Chúng ta nên nghĩ biện pháp khác hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?” Tướng lãnh đứng phía sau thấp giọng hỏi, nhìn về thân ảnh màu đen trên cổng thành kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh mắt cũng tràn đầy thất bại bóng ma. Đây ấnbằng số máu tươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tánh mạng trăm năm qua của Mặc gia quân đã khắc thật sâu tại đáy lòng từng địch nhân.Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương than nhẹ một tiếng: “MayHoàng đế Đại Sở cũng không hết sức tín nhiệm Định Quốc Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ.”Không có ai trong số tướng lãnh phía sau hỏi tại sao, bởi bọn họ cũng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 may mắn như vậy. Nếu như quân thần Đại Sở hiểu nhau, tín nhiệm lẫn nhau, thì lo gì thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ không thái bình chứ?“Ngày đêm không ngừng, gia tăng tấn công mạnh mẽ. Nhất định phải đoạt được Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hạ trước khi viện binh của Định Vương phủ đến!” Trấn Nam Vương lạnh lùng nói.“Mạt tướng lĩnh mệnh!”Nơi xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên tường thành, lão tướng quân Nguyên Bùi đầu bạc nhìn chằm chằm quân địch dưới thành giống như vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viễn sẽ không thối lui, mày kiếm nhíu sâu. Một đôi mắt hiểu rõ thế sự tràn đầy màu đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của tia máu mỏi mệt, nhưng lưng của ông lại vẫn thẳng tắp, ánh mắt nhìn chằm chằm tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngập binh kiên quyết cùng sống chết với Giang Hạ dưới thành.“Nguyên tướng quân.” Lãnh Kình vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đến. Từ khi xuất chinh vẫn chưa tới thời gian một tháng, mà trên khuôn mặt trẻ tuổi lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạo hờ hững của Lãnh Kình đã tràn đầy tang thương và thất bại. Nguyên Bùi nhìn hắn lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu, than nhẹ một tiếng nói: “Lãnh tướng quân, việc gì thế?”Lãnh Kìnhnhìn lướt qua chỗ tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ phiêu động nơi xa, cau mày nói: “Nguyên tướng quân, chúng ta vẫn đóng thành không ra như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sợ quá đả kích sĩ khí của binh lính.”Nguyên Bùi nói: “Lãnh tướng quân cứ việc yên tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí Mặc gia quân tuyệt đối sẽ không bởi mấy ngày qua đã bị giảm sút. Tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người đều ràng, hiện tại căn bản quân ta không thể cố sức liều mạng với Tây Lăng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố thủ đợi viện binh chuyện duy nhất trước mắt chúng ta thể làm.” Lãnh Kình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thoáng qua binh vững vàng thủ trên thành, trong mắt tối sầm lại. Nguyên Bùi nói rất đúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân chính bị đả kích đến không phải khí của Mặc gia quân, mà là khí của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa đầy một vạn binh lính thủ thành của hắn xông ra từ thành Tín Dương. Trải qua trận đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bại này, những tàn binh bại tướng này cũng đã hoàn toàn suy sụp sớm. Mấy ngày nay, binh lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng không gián đoạn công kích chút nào càng làm cho bọn họ như chim sợ ná, cứ tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục nơi này, thì không cần chờ đến khi Giang Hạ bị phá, chỉ sợ đã xảy ra rắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rối.“Nơi này chiến trường, nhiệm vụ của lão phu chính giữ được Giang Hạ. Lãnh tướng quân, tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giành một lúc sẽ không mang đến chỗ tốt cho cục diện bây giờ. Binh lính Tây Lăng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải tích sự, một khi mấy vạn người chúng ta tiến vào trong mấy chục vạn đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân, sẽ không khácnước sông chảy vào biển rộng. Chỉthể bị bọn họ nuốt sống thôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyên Bùi nói lời thấm thía. Lãnh Kình trầm mặc không nói, hắn cũng không phải không hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện Nguyên Bùi nói, nhưng thật sự hắn không thể nào nhịn được cục diện khó khăn trước mắt. Lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tiên lĩnh quân trong đời liền rơi vào trình độ như vậy, thật ra thì trận chiến này thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bại đã khôngquá nhiều quan hệ với hắn.thể đoán được, đợi chờ hắn không lâu tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lai thì chính là, cho dù không phải Hoàng thượng trừng trị, thì cũng nhất định cả đời để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó không dùng, cuộc đời này của hắn cũng không còn hội lãnh binh xuất chinh để công thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay thủ thành nữa.Chiếnhai bên không biết mệt mỏi ngày đêm chém giết, thi chất dưới cổng thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã thành núi, máu chảy thành sông. Thi thể người mình, thi thể của địch nhân cũng sớm đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách nào phân biệt. Mọi người giống như chỉ dựa vào bản năng chém giết. Sau đó, binh lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giang Hạ chỉ năm vạn, trong chuyện này còn bao gồm người chết trận lúc trợ giúp Tín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương. Trên thực tế thì, nhân số không còn tới bốn vạn người, cho cộng thêm tàn binh bại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng lui ra từ Tín Dương cũng không đủ năm vạn người. địch nhân của bọn họ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoảng hơn hai mươi vạn tinh binh. Những binh lính này cũng binh Trấn Nam Vương hao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốn vô số tâm huyết mười mấy năm qua mới bồi dưỡng ra được, cũng tinh duệ trong tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duệ. Binh lực thủ thành Giang Hạ càng ngày càng ít, mỗi một lần cửa thành giống như sau một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khắc sẽ bị công phá, thì thời gian cứ một khắc một khắc qua đi, nhưng trên cổng thành lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn còn treo quốc kỳ thuộc về Đại Sở Mặc gia quân.Phía sau đại quân Tây Lăng, thần sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trấn Nam Vương nghiêm nghị nhìn chằm chằm cửa thành nơi xa.“Vương gia, bọn họ không chống được nữa.”Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương không nói gì, trong mắt lại tràn ngập kính ý với địch nhân. Công kích mãnh liệt không gián © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoạn mười hai canh giờ một ngày, kéo dài suốt năm ngày. Chỉ mấy vạn nhân mã, thì cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chính hắn cũng chưa chắc dám cam đoan thể chống được đến hiện tại. Đây không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ tướng có trí mưu, năng lực thể làm được, còn phải cần cả quân đội đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được tín niệm quyết tâm không gì sánh kịp. Một hồi lâu, Trấn Nam Vương trầm giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tiếp tục! Một canh giờ phải đánh hạ Giang Hạ!”Hơn một canh giờ sau, rốt cục cửa lớn thành Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hạ sập xuống nặng nề chậm chạp. Trên cổng thành, Nguyên Bùi cả người đẫm máu tiện tay ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiến bào trên người, nhìn lướt qua các chiến trên cổng thành lạnh lùng nói: “Giết cho ta!”Tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 binh lính đều đỏ mắt, Mặc gia quân thủ hộ thành trì bị quân địch chà đạp sỉ nhục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn hắn. bọn họ nhất định phải dùng máu tươi của địch nhân để rửa sạch sỉ nhục như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy. Tất cả binh lính liều lĩnh đánh về phía địch nhân cách mình gần nhất, trên cổng thành, cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành, trên đường phố, chỗ nào cũng có chém giết.Lãnh Kình đứng một chỗgóc đường, nhìn chém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giết trước mắt, ánh mắt hồng đến như muốn nhỏ ra máu. Phía sau hắn là một đám tàn binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bại tướng, từ khi trốn ra được Tín Dương, bọn họ đã không còn cách nào chiến đấu nữa, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ai lại muốn cầu xin bọn họ cầm lấy binh khí một lần nữa. Lãnh Kình quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu lại nhìn bọn họ, trầm giọng nói: “Thấy được không? Bọn họ cũng là tướng Đại Sở giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các ngươi! Thành trì cũng bị công phá, nhưng bọn họ làm cái gì, chúng ta làm cái gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản tướng quân năng không bảo vệ cho Tín Dương, các ngươi hãy tự giải quyết cho tốt đi!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nói xong, rút kiếm ra xông ra ngoài.Tàn binh hai mặt nhìn nhau, hồi lâu một người cầm đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay xông ra ngoài theo. Sau đó liền một, rồi một. . . . . .Một đám binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn khác với màu đen của Mặc gia quân vọt ra từ góc đường, đánh về phía quân địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tràn vào từ cửa thành. Binh lính Tây Lăng vào thành bị ngăn cản, lại càng thêm khơi dậy thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính trong lòng, gào khóc thẳng kêu đánh về phía từng binh sĩ Đại Sở. Trong nháy mắt máu tươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiễm đỏ đường phố.“Ùng ùng ——”Tiếng vang kinh thiên động địa truyền đến từ xa đến gần, tất cả mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người không nhịn được hơi sửng sốt. Trên mặt của binh sĩ Mặc gia quân may mắn còn sống sót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nứt ra vẻ mừng như điên tức giận, “Hắc Vân Kỵ! Hắc Vân Kỵ tới! Viện binh tới!”Trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phố rộng rãi, đám người đông nghịt xu thế thiên quân sát khí sắc bén chen lẫn nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lao thẳng tới đây. Cầm đầu một nam tử mặc áo đỏ phi ngựa vội vàng chạy tới, trong giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói réo rắt tràn đầy sát khí, “Chặn cửa thành, tặc binh vào thành không được thả ra một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào. Hai cánh trái phải, lên tường thành!”“Dạ!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 136 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc