GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 101: Công chúa Trường Nhạc

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Vivi
Beta: Sakura
Sáng sớm Diệp Ly đã nhận được ý chỉ triệu kiến của Hoàng hậu nương
nương trong cung, thật ra thì Hoàng đế không triệu nàng tiến cung hỏi
ngay khi bọn họ vừa hồi kinh thì nàng đã hơi bội phục tính nhẫn nại của
Mặc Cảnh Kỳ rồi. Với thân phận hiện tại của Diệp Ly, cả kinh thành này
trừ Hoàng đế, Hoàng hậu Thái hậu thì không còn ai thể tùy ý nói
muốn gặp nàng nữa. Nhưng giờ đây thể nói Thái hậu bị Mặc Cảnh Kỳ
nửa giam lỏng rồi, lần trước Diệp Ly tiến cung đã xảy ra chuyện như thế, Định vương hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể từ chối hoàng đế triệu kiến Định vương phi, cho nên mới dùng danh nghĩa Hoàng hậu để triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiến thôi.

Hoàng hậu triệu kiến Diệp Ly với danh nghĩa ngắm hoa. Nghe nói hoa hải đường trong ngự hoa viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa đến lúc nở, Hoàng hậu liền hạ lệnh gọi các phu nhân quyền quý của vương thất chào đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định vương phi và thuận
tiện ngắm hoa. Thấy sắc màu rực rỡ trong ngự hoa viên, Diệp Ly mới
thoáng nhớ tới bách hoa thịnh hội năm nay đã qua rồi. Không khỏi mỉm
cười một tiếng, bên ngoài không ngừng bận rộn cả ngày, đâu còn nhớ
thịnh hội gì đó các thiên kim tiểu thư trong kinh thành mãi nhớ
nhung? Diệp Ly muốn vào cung, Mặc Tu Nghiêu cũng không chẳng quan tâm
mình nhận được thiếp mời của Hoàng hậu hay không cứ thẳng thừng đi theo cùng, thể hiện rõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không tín nhiệm hoàng gia. tức giận đến vẻ mặt biến thành màu đen, Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không thể nói gì. Dù sao,
chuyện Định quốc vương phi mất tích trước đó đến giờ còn chưa điều tra
được đây.

“Định vương, chỗ bản cung thì Vương phi tất nhiên sẽ không lạc mất. Chẳng lẽ ngươi còn không tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản cung?” Hoa hoàng hậu nhìn hai người
dắt tay nhau đến, không khỏi che miệng cười nói. Ánh mắt nhìn Diệp Ly pha vài phần cảm thán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hâm mộ, bèn mỉm cười trêu chọc hai người mới
tới. Quan hệ giữa Mặc gia Hoa gia vốn thân thiết, Mặc Tu Nghiêu hiển
nhiên không ác cảm gì với Hoàng hậu, cười nhạt nói: “A Ly luôn luôn
không thích náo nhiệt, trong phủ chúng ta lại không trưởng bối dạy
nàng, rất nhiều chỗ khó tránh khỏi không biết rõ. Hôm nay Bản vương vừa
lúc nhàn rỗi không việc thì đi cùng nàng luôn, kính xin Hoàng hậu
nương nương chớ trách.” Thân thiết trước mặt mọi người như thế này khiến Diệp Ly hơi không được tự nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Mặc Tu Nghiêu một cái. Mặc Tu
Nghiêu vẫn tỏ vẻ ôn hòa đứng đắn như ngọc. Thấy phu nhân tiểu thư đây
ca ngợi không ngớt, lập tức số ánh mắt ao ước đố kỵ nhằm vào Diệp Ly
không biết lại tăng lên bao nhiêu. Diệp Ly thấy rõ ánh mắt châm biếm
trông phần hả hê của Hoa Thiên Hương đi theo bên cạnh Hoàng hậu,
không hỏi ngầm trừng nàng ta một cách hung dữ.

“Định vương cùng di giá đến đây, cả Bản cung cũng cảm thấy vẻ vang
cho kẻ hèn này. Nhưng mà… hôm toàncác nữ quyến tới, Định vương đây chỉ sợ bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải ngượng ngùng.” Hoàng hậu nhìn hai người như cười như không nói: “Cho nên, hay là Định vương đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi khác một lát, cũng đừng
quấy nhiễu hoa yến của Bản cung.” Công chúa Chiêu Dương ngồi bên cũng
cười nói theo: “Hoàng hậu nương nương nói đúng, năm đó Nhị công tử của
Định quốc vương phủ vừa xuất hiện thì hơn nửanương của kinh thành đã phải mất hồn rồi. Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu thôi đừng chỗ này gây chú ý nữa. hoàng hậu bản cung đây, ngươi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ vương phi của ngươi bị tổn thương
hay sao?” Công chúa Chiêu Dương xưa nay trong trẻo lạnh lùng hiển
nhiên đang tâm trạng rất tốt, lại thể nói đùa rồi. Nói ra khiến
tiểu thư khuê các đây không khỏi ửng hồng, đều cúi đầu không dám nhìn
bóng dáng nổi bật đứng trước mặt hoàng hậu.

Nhìn dáng vẻ khác nhau của mọi người đây, Diệp Ly bất giác bật cười trong lòng, nhìn Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu nhẹ giọng nói: “Nếu Vương gia đã việc thì đi trước mau lên. Ta không đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngại.”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu, nhẹ giọng nói: “Ta đi trước gặp Hoàng thượng, một lát nữa đợi nàng cùng nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về phủ.”

Diệp Ly gật đầu, lúc này Mặc Tu Nghiêu mới từ biệt Hoàng hậu
Trưởng công chúa, xoay người đi. Hoa Thiên Hương bên cạnh Hoàng hậu tỏ
vẻ mập mờ nháy mắt với Diệp Ly, ân ân ái ái trước mặt mọi người chọc
người hận a…

Tiễn Mặc Tu Nghiêu chọc người nhìn chăm chú đi, Diệp Ly ngồi xuống
chỗ trống đầu tiên phía dưới Hoàng hậu. Chiêu Dương trưởng công chúa

ngồi đối diện cười hiền lành với nàng, công chúa Chiêu Nhân và quận chúa Dung Hoa ngồi cạnh nàng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hiền lành như vậy rồi. Về điều này
Diệp Ly chút bất đắc dĩ, nàng chẳng yêu ghét quận chúa Dung Hoa,
thế nhưng quận chúa dường như vô cùng gai mắt Định vương phi nàng.
Trước đó khi Diệp Oánh, đại đa số thời gian hỏa lực của quận chúa
Dung Hoa đều tập trung vào Diệp Oánh, nhưng hiện tại lực chú ý của quận
chúa Dung Hoa Diệp Oánh đã đánh mất, hiển nhiên lại chuyển sang bản
thân mình. Nhìn ánh mắt khinh thường tới mức tận cùng kia, Diệp Ly cười
thầm trong lòng: quận chúa Dung Hoa này rốt cuộc biết một phần lớn
tương lai của nàng rất thể nằm trên tay nàng không?

“Vân phi nương nương đến! Vương chiêu dung đến!” Hoàng hậu vừa muốn
mở miệng, phía ngoài vang lên tiếng thông dẫn hơi bén nhọn của cung
nhân. Hoàng hậu không khỏi nhíu mày, hiển nhiên không chào đón người
đang tới cho lắm.

Không lâu lắm, hai nữ tử vận hoa phục chầm chậm đi đến, nữ tử đi đầu
vẻ ngoài kiều mị, thân thể lả lướt, giữa hai đầu lông mày toát ra mấy
phần quyến rũ, nữ tử theo bên cạnh nàng tuy chỉ thanh tú, nhưng đôi mắt
phượng thon dài lại vẽ nên mấy phần xinh đẹp. Hai người tiến lên dịu
dàng cúi đầu: “Nô ra mắt Hoàng hậu nương nương.” Hai vị này đều
sủng phi của Hoàng thượng, Vân phi lại đứng trong tứ phi, những người
đây trừ Diệp Lyhai vị công chúa đều đứng dậy chào. Hoàng hậu nhìn
lướt qua hai người, thản nhiên nói: “Hãy bình thân, Vân phi Vương
chiêu dung sao lại tới đây?” Vân phi cười nói: “Nô tì quấy rầy nhã hứng
của nương nương xin hãy tha lỗi. Chẳng qua là. . . Vương muội
muội nghe nói hôm nay Định vương phi cũng mặt. Nhómtỳ ngưỡng mộ
danh tiếng của Định vương phi đã lâu, thật vất vả có được cơ hội này,
lúc này mới cầu xin Hoàng thượng tới bái kiến Định vương phi.” Vân phi
nói lời này ngây thơ hồn nhiên, nhưng cũng chỉ ra cho mọi người nàng
được ý chỉ của Hoàng thượng mới đến, hơn nữa còn cố ý tới gặp Định
vương phi. Vốn là Hoàng hậu triệu kiến mệnh phụ, không thiệp thì cho
cung phi cũng không tới đây, lời của nàng vừa gột rửa tội danh coi rẻ Hoàng hậu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa điểm danh Hoàng thượng sủng ái mình.

“Bái kiến không dám nhận, Diệp Ly ra mắt Vân phi.” Diệp Ly nhàn nhạt
cười nói, cũng không ý định đứng lên hành lễ. Vân gia Vương gia tử trung của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh Kỳ, Hoàng hậu không được Mặc Cảnh Kỳ tín nhiệm,
Liễu quý phitính tình lãnh đạm Mặc Cảnh Kỳ muốn thử xét Diệp Ly
tự nhiên muốn phái Vân phi tới.

Vân phi hơi ngẩn ra, nghiêng đầu đánh giá Diệp Ly ngồi bên. Đa số nữ
tử luôn mang ý thù địch với nữ tử xuất sắc hơn mình. Trước kia Vân phi
chẳng hề được quá sủng ái tự nhiên chưa từng gặp được Định vương phi.
Thế nhưng mấy ngày nay cũng nghe người ta nói không ít chuyện về Định
vương phi. Vân gia vốn thành tâm cống hiến sức lực cho hoàng đế, hiện
tại Hoàng thượng vứt bỏ Diệp gia ngược lại giúp đỡ Vân gia đồng thời hết sức sủng ái Vân phi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuy rằng Vân phi còn chưa đánh giá mình cao tới
mức muốn đi khiêu khích Hoàng hậu Liễu quý phi, thế nhưng nàng đã
chút không để người bình thường vào mắt rồi. vậy nàng tất nhiên rất
chú ý tới Diệp Ly Hoàng thượng dường như cùng kiêng dè. Vốn tưởng
rằng sẽ nhìn thấy một nữ tử ung dung tôn quý như hoàng hậu hoặc là tuyệt sắc cao cao tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thượng như Liễu quý phi, Vân phi vừa quay đầu lại thấy
nữ tử ngồi bên phải hoàng hậu mặc quần áo màu xanh nhạt hoa văn hoa
thược dược bằng chỉ bạc, mái tóc đen nhánh tùy ý quấn lên, cắm hai cây
trâm cài minh châu rủ xuống. So với những phu nhân hoa phục xinh đẹp,
trang dung tinh xảo đây thì càng thêm vài phần uyển chuyển tùy ý.
Dường như rất khó khiến người ta liên hệ nàng nữ tử thống lĩnh hai
nghìn Hắc Vân Kỵ trấn giữ biên thành trong tin đồn kia. Càng khó thể
tưởng tượng trong tin đồn Định vương dường như hết sức sủng ái vị

vương phi này, Vân phi đã từng gặpTúy Điệp, vị Định vương phi trước
mắt này đẹp thì đẹp rồi, nhưng dường như vẫn hơi kém Túy Điệp
bề ngoài độc nhất nhị.

“Đây Định vương phi sao? Hoàng hậu nương nương, thể ngồi
cùng Định vương phi không? Nô ngưỡng mộ phong thái của Định vương phi đã lâu, rất muốn tâm sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với vương phi.” Đè xuống khó hiểu trong lòng,
Vân phi nở nụ cười kiều diễm trong sáng, khiến không ai thể từ chối.
Hoàng hậu nhìn nàng một cái, thản nhiên nói: “Đã như vậy, ngươi và Vương chiêu dung ngồi xuống phía dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định vương phi đi.”

Ánh mắt Vân phi lóe lên, trên mặt lại vẫn vui mừng đáp lại, lôi kéo
Vương chiêu dung ngồi xuống vị trí phía dưới cạnh Diệp Ly. Mặc ngồi
phía dưới Diệp Ly khiến nàng không cam lòng, nhưng lại cũng biết Định
vương phi sẽ không nhường chỗ cho mình. Hoặc nói dù cho Định vương
phi thật sự đứng lên nhường chỗ ngồi cho àng thì nàng cũng chưa chắc
thật sự dám ngồi xuống.

Tụ hội giữa các phu nhân vốn na như nhau, chỉ điều hôm nay
nhiều người mang tâm sự khác thôi. Đợi người tới đã đầy đủ rồi, Hoàng hậu tự mình đứng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn mọi người đi ngự hoa viên ngắm hoa. Quả nhiên
trong ngự hoa viên trăm hoa đua thắm khoe hồng, đã đầu hè, cảnh
sắc không hề thua mùa xuân. Các qúy nhân tốp năm tụm ba ngồi với nhau
nói chuyện ngắm hoa, mấy người Diệp Ly thân phận cao nhất tự nhiên đi theo Hoàng hậu. Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một vòng trong hoa viên, Hoàng hậu dẫn mọi người
tới chòi nghỉ mát trong ngự hoa viên ngồi xuống, hoàng hậu mới mỉm cười
hỏi: “Định vương phi rất ít tiến cung, xem cảnh sắc trong cung thế nào?” Diệp Ly cười nói: “Tự nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là phú quý ung dung tựa như tiên cảnh.”
Hoàng hậu quét nàng một cái nói: “Ngươi lại nói lời khách sáo với bổn
cung rồi, phú quý ung dung thì đúng, tựa như tiên cảnh lạitiên cảnh
nào lại như thế ?” Trong giọng nói ẩn chút phiền chán vị, lắc đầu
cười nói: “Muốn ta nói thì thuận theo tự nhiên thì tốt, phong cảnh trong cung cùng đẹp đẽ, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đông một đám tây một cụm tổ hợp vào nhau,
thật ra khiến người ta hoa cả mắt. Bản cung đã từng đến Định vương phủ,
nói vậy hết sức được lòng Vương phi?”

Định Quốc vương phủ có diện tích rất lớn, nhưng bố trí lại hết sức
khoan khái u nhã, cũng khiến Diệp Ly rất thích. Công chúa Chiêu Dương
cũng gật đầu hùa theo cười nói: “Hoàng hậu nương nương nói rất đúng, khi bản cung còn nhỏ cũng thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuyên thích lại Định vương phủ, lần nào
cũng không nỡ trở về.”

Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Nương nương công chúa quá khen, Định
vương phủ các đời đều tướng, không tránh khỏi hơi thô kệch, ta
vương gia đều không thích náo nhiệt, chỉ mưu cầu yên tĩnh thôi.”

Vân phi ngồi bên cạnh Diệp Ly, nói: “Nô tì nghe hoàng thượng
nói Vĩnh Châu Định vương phi từng trấn giữ Vĩnh Lâm, giúp đỡ ngăn cản
phản quân vương mới bảo vệ Toái Tuyết quan bình an, Vương phithể
nói tình hình lúc đó cho chúng ta được không? Hóa ra Vương phi cũng
công, thảo nào năm ngoái thể dùng một mũi tên dọa công chúa Tây
Lăng mất hồn mất vía.”

Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Vân phi nương nương nói đùa. Chẳng qua là
Vương gia lo lắng an nguy của ta nên học mấy chiêu đơn giản thôi.
Trấn giữ Vĩnh Lâm các tướng biên quan, cũng không phải công của Diệp Ly.” Vương chiêu dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nói: “Vương phi quá khiêm nhường, cũng nghe Hoàng thượng nói. Hoàng thượng còn nói nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhờ công của Vương phi chỉ sợ Toái Tuyết quan đã sớm không giữ được, Vương phi đúng
tâm huyết với giang sơn Đại Sở. Đáng tiếc đámtỳ nơi thâm cung
không thể hết mình cho Đại Sở như Vương phi, thực sự là nỗi tiếc nuối
trong cuộc đời.

“Ồ? Vương chiêu dung cũng muốn cống hiến cho Đại Sở sao? Không bằng
ta đi cầu xin phụ hoàng đưa ngươi đi biên quan cống hiến cho Đại Sở được không. Vương chiêu dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trung thành với Đại Sở như vậy, phụ hoàng nhất
định sẽ thật vui mừng.” Tiếng trẻ con lanh lảnh vang lên ngoài đình, mọi người quay đầy lại thấy công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúa Trường Nhạc nháy đôi mắt sáng ngời
cười nhìn Vương chiêu dung nói.

Vương chiêu dung gượng cười một tiếng nói: “Công chúa nói đùa,tì. . . Tay trói không chặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . . . . .” Cho được sủng ái rồi, trong
nhà được trọng dụng rồi Vương chiêu dung vẫn không dám trêu chọc vị công chúa Trường Nhạc này. Công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trường Nhạc chính nữ nhi duy nhất
của Hoàng hậu, cũng con vợ cả duy nhất của hoàng thất Đại Sở. Với
Hoàng hậu, Mặc Cảnh Kỳ không sủng ái nhưng lại hết sức tôn trọng, đối với công chúa đơn thuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng yêu này càng thêm yêu quý. Nếu như công
chúa Trường Nhạc thật chạy đến ngự thư phòng đi nói lung tung một trận,
bản thân mình thể phiền phức rồi.

Công chúa Trường Nhạc trợn trắng mắt, khinh thường liếc nàng một cái
nói: “Vậy ngươi còn nói lảm nhảm cái gì. Bản công chúa còn tưởng rằng
ngươi ngại nói với phụ hoàng, vừa lúc Định vương thúc đang ngự thư
phòng, bản công chúa đi giúp ngươi van cầu phụ hoàng, nói không chừng
phụ hoàng niệm tình ngươi trung thành sẽ đồng ý đây.”

“Trường Nhạc, đừng nhiễu.” Hoàng hậu nhìn hành động thiếu lễ phép của công chúa Trường Nhạc, không vui cau mi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại. Công chúa Trường Nhạc
dỏm làm mặt quỷ, bước vào trong đình lễ phép chào hỏi, “Nữ nhi thỉnh an
mẫu hậu, ra mắt Định vương phi ra mắt hai cô.” Công chúa Chiêu Dương kéo công chúa Trường Nhạc qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nói: “Lâu rồi không gặp, tiểu công chúa
đã sắp trưởng thành, trở thành đại nương rồi.” Diệp Ly dẫn đầu mỉm
cười, mới một năm không gặp, công chúa Trường Nhạc quả thật trưởng thành hơn nhiều so với lúc gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài cung Dao Hoa trước kia. Ít nhất thoạt
nhìn không giống nhưcòn thể chui vào bụi cây nữa. Công chúa
Trường Nhạc hiển nhiên còn nhớ rõ Diệp Ly, gục trong lòng công chúa
Chiêu Dương nháy mắt với nàng, Diệp Ly hơi ngẩn ra, đáp lại nàng bằng nụ cười nhàn nhạt.

Vân phi nhìn công chúa Trường Nhạc làm nũng trong lòng công chúa
Chiêu Dương, cười nói: “Công chúa, chúng ta đang muốn nghe Vương phi nói chuyện mang binh đánh giặc biên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành đây. Công chúa không muốn nghe
sao?”

Công chúa Trường Nhạc chuyển con ngươi, nở nụ cười trong sáng, “Bản
công chúa thục nữ, mới sẽ không đi thăm chuyện riêng của người
khác. Chỉ những nữ nhân hỏng cả ngày chỉ nghĩ tới đấu đá, hãm hại
nhau mới có thể hao hết lòng dạ đi tìm hiểm việc riêng của người
khác. Vân phi nói phải không?” Nụ cười dịu dàng trên gương mặt Vân
phi hơi cương cứng, cười to nói: “Công chúa đương nhiên là thục nữ rồi.”

Công chúa Trường Nhạc hừ nhẹ một tiếng, quay đầu nói với hoàng hậu:
“Mẫu phi, nhi thần thể mời Định vương phi biểu tỷ đi chơi không?”

Hoàng hậu cười yếu ớt nói: “Vậy phải xem Định vương phi rãnh rỗi
cùng con đi chơi hay không đã. Con này đã không nhỏ rồi, cả ngày chỉ
quấn người muốn chơi còn ra thể thống gì?” Công chúa Trường Nhạc cười
nói: “Nhi thần thích Định vương phi.” Hoàng hậu nghiêng đầu cười nói với Diệp Ly: “Con này không hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện, Vương phi chê cười.” Diệp Ly
cười nói: “Làm sao sẽ, công chúa lương thiện dễ thương, thể được công chúa thích vinh hạnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly. Không biết công chúa muốn mời ta
đi chỗ nào chơi?”

Công chúa Trường Nhạc vui mừng rời khỏi lòng công chúa Chiêu Dương,
một tay lôi kéo Diệp Ly một tay kéo Hoa Thiên Hương chạy ra ngoài, “Các
ngươi cùng bản công chúa đến đây đi.” Diệp Ly tay chân nhanh nhẹn thì
không sao cả, ngược lại Hoa Thiên Hương bị công chúa Trường Nhạc kéo
chạy lảo đảo, Hoàng hậu phía sau bất đắc sai người theo sau nhìn
các nàng.

Công chúa Trường Nhạc lôi kéo hai người rẽ đông ngoặt tây trong ngự
hoa viên, chạy thẳng tới núi giả góc tây bắc ngự hoa viên mới ngừng lại, quay đầu nhìn những cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân phía sau không hề theo kịp mới yên tâm,
nhíu mày nhẹ giọng oán giận: “Những người này thật đáng ghét, đến đâu
cũng đi theo.”

Diệp Ly cười nói: “Các nàng đều nghe theo lời sai bảo của Hoàng
hậu Hoàng thượng, ngộ nhỡ không tìm được ngươi, không ngừng bọn họ sẽ bị phạt đây.” Công chúa Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhạc khoát tay một cái nói: “Ngươi yên

tâm đi, mẫu hậu ta người tốt, mới sẽ không tùy tiện trách phạt cung
nhân đâu. Nhưng những người đó rất đáng ghét, bọn họ thích thuật lại
lời của ta cho phụ hoàng, nói cho các phi tử khác nữa. Bản công chúa
ghét các nàng. Các ngươi đi theo ta.”

Công chúa Trường Nhạc tươi cười leo lên trên núi giả, vừa quay đầu
nói với hai người: “Ở đây rất rộng, chúng ta leo lên các nàng sẽ không
tìm được đâu.”

Diệp Ly nhìn một chút, dãy núi giả này quả rất rộng, nếu núp bên
trong, không nhìn không kỹ thì thật đúng khó tìm thấy. Chẳng qua là. . . “Công chúa, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 leo lên làm gì?”

Công chúa Trường Nhạc quay đầu lại nhìn nàng, sờ sờ trâm trân châu
quanh đầu mình nói: “Định vương thúc nói nữ nhân xấu chọc ngươi không vui, muốn ta tìm một chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấu ngươi đi, đợi lát nữa hắn sẽ tới đón
ngươi. Ừ. . . Cònnghĩ lại, không phải biểu tỷ có chuyện muốn nói
với ngươi sao?”

Diệp Ly dở khóc dở cười, giấu nàng đi? Nàng dám đánh cuộc tuyệt đối
không phải Mặc Tu Nghiêu nói với công chúa Trường Nhạc như thế. Nghiêng
đầu nhìn Hoa Thiên Hương cũng đang kinh ngạc, Hoa Thiên Hương cũng nhìn
công chúa Trường Nhạc. Công chúa Trường Nhạc hừ nhẹ một tiếng, quay đầu
lại tiếp tục leo lên: “Bản công chúa ai, phụ hoàng muốn đưa Hương
Hương biểu tỷ đến Bắc Nhung. Ta hỏi ma ma rồi, Bắc Nhung nơi rất
không tốt, người vừa thô lỗ vừa man, âm u lạnh lẽo không đồ ngon.
Ta đi tìm Định vương thúc, Định vương thúc nói chuyện này do Định vương
phi định đoạt, cho nên hiện tại chúng ta thể nói rồi. Các ngươi đi
lên đi.”

Hai người bất đắc dĩ, chỉ đành phải leo lên theo nàng. Trên sườn núi
núi giả quả nhiên một nơi thể giấu người, nhìn mức độ sạch sẽ thì
cũng biết nhất định thường xuyên có người nơi này. Ngồi trên núi
giả, Diệp Ly mỉm cười nói: “Cho nên, công chúa là muốn cầu xin ta đừng
để Thiên Hương đến Bắc Nhung sao?”

Công chúa Trường Nhạc mong ngóng nhìn nàng: “Ngươi sẽ đồng ý chứ?”

Diệp Ly cười một tiếng: “Ta đồng ý rồi thì ích lợi gì?”

Công chúa Trường Nhạc suy nghĩ một lát: “Bản công chúa thể tặng
tất cả bảo bối cho ngươi, ta rất nhiều bảo bối nha. Đều là phụ hoàng
cho ta, mẫu hậu nói những thứ đó rất quý trọng. được không?”

“Trường Nhạc. . . . . .” Hoa Thiên Hương ửng đỏ mắt, nhiên nàng
cũng không muốn đến Bắc Nhung. Nhưng bất kể nàng hay phụ thân mẫu
thân tổ phụ tổ mẫu đều biết rõ, Hoàng thượng nói do Định vương phi
toàn quyền phụ trách, nhưng nếu quả thật muốn nàng đi hòa thân thì cả Ly nhi cũng không thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì. Chẳng qua là muốn Định vương phủ mang tiếng
đắc tội Hoa phủthôi, cho nên ngay từ đầu cả tổ phụ tổ mẫu hay chính
nàng đều chưa từng suy nghĩ đến đi tìm Ly nhi nói chuyện, chỉ duyên
cớ khiến nàng ấy khó xử thôi.

“Tại sao công chúa không muốn Thiên Hương đi hòa thân?”

Công chúa Trường Nhạc cắn khóe môi nhìn hai người, mãi lâu sau mới
lại chần chừ nói: “Mẫu hậu nói. . . công chúa mới thể hòa thân.
Nhưng hiện tại chúng ta không công chúa thích hợp cho nên mới muốn
chọn người khác đi hòa thân. Mẫu hậu nói những thứ này. . . đều
chuyện hoàng gia, ta. . . bản công chúa còn nhỏ, nếu không bản công chúa sẽ tự mình đi hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân. . . Hương Hương biểu tỷ đi, ngoại tổ mẫu cậu mợ sẽ khổ sở. Mợ còn khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt mẫu hậu. . .” Công chúa Trường Nhạc nói đứt quãng, tuy vậy hai người vẫn nghe rõ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Công chúa Trường Nhạc
tưởng là Thiên Hương thay mình đi hòa thân chịu khổ, cho nên mới nóng
lòng van cầu Diệp Ly như thế. Thật vất vả nói xong rồi, công chúa
Trường Nhạc mong mỏi nhìn nàng: “Định vương phi, ngươi thể đừng để
biểu tỷ đi hòa thân không?”

Diệp Ly cười nhạt, gật đầu nói: “Có thể, ta đồng ý với ngươi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 101 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc