GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 52: Tửu Tiên tiêu dao

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Kiệt sửng sốt: “Ta gặp rồi? Sao ta không nhớ?” Hắn nhìn sang phía Tiêu Sắt nhưng lại phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hiện Tiêu Sắt vẫn ôm vẻ mặt thản nhiên uống rượu, dường như không hề ngạc nhiên trước chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 này. Lôi Kiệt không nhịn được bèn hỏi: “Tiêu Sắt? Ta từng gặp thật à?”

Tiêu Sắt gật đầu: “Ngươi không chỉ gặp vị Tửu Tiên trong truyền thuyết này rồi, ngươi còn uống Tang Lạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Tân Phong, Thù Du, Tùng Lao, Trường An, Đồ Tô, Nguyên Chính, Quế Hoa, Đỗ Khang, Tùng Hoa, Thanh Văn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Bàn Nhược tổng cộng mười hai chung rượu cùng với một bình Phong Hoa Tuyết Nguyệt.”

Lôi Kiệt kinh hãi nhảy dựng lên từ chỗ ngồi: “Là hắn?”

Đường Liên mỉm cười: “Thật ra từ khi ngươi nói mình uống một bình Phong Hoa Tuyết Nguyệt, cảnh giới lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tức tăng thêm vài tầng, ta đã đoán người đó phụ. Nhưng mãi đến hôm nay uống mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bình rượu này mới dám xác nhận, nhưng phụ...” Đường Liên quay đầu nhìn tiểu nhị ngồi bên quầy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mỉm cười lười biếng.

“Đại thành chủ đã rời thành đi rồi, nói đi tìm một loại thuốc dẫn rượu cuối cùng, để ủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Mạnh Thang.” Tiểu nhị nói.

“Không biết kiếp sau nàngai, uống canh quên hết chuyện ba đời. Trên đời này thật sự thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 rượu như Mạnh Thang ư?” Đường Liên thì thào nói.

“Năm xưa đại thành chủ một tay cầm đao một tay cầm kiếm, dùng đao kiếm trên tay tung hoành khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 giang hồ nhưng lại không được đưa tên vào Đao Tiên, Kiếm Tiên được xưng là Tửu Tiên. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cố ý tới Điêu Lâu Tiểu Trúc Thiên Khải thành, dùng bảy chung rượu Tinh Dạ đánh bại Thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Bạch Lộ nổi danh thiên hạ. Rượu mà người như vậy muốn ủ, cuối cùng sẽ được thôi.” Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nhị nói.

Đường Liên đi ra cửa, nhìn về xa xăm thở dài: “Mấy năm nay luôn cảm thấy phụ thật tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sái nhưng lúc lại tâm sự nặng nề. Tên đệ tử ta đây lại chẳng giúp được cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ông ấy.”

Lôi Kiệt cũng bước tới vỗ vai Đường Liên: “Yên tâm đi, Bách thành chủ là người ra sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Cho không phải thiên hạ đệ nhất thì cũng gần thế.”

Đường Liên cười khổ: “Có một số thứ không phải chỉ suy xét bằng công được.”

“Đại huynh, hôm nay ngươi tâm sự à.” Lôi Kiệt nhìn vào mắt Đường Liên, như đang suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tư.

Đường Liên xách một bầu rượu, nhảy lên trên mái hiên: “Ta sinh ra trong chi chính của Đường môn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đệ tử của trưởng lão Đường môn Đường Liên Nguyệt. Vốn tưởng sẽ sinh tại Đường môn, chết tại Đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 môn, thế nhưng đột nhiên bị đưa tới Tuyết Nguyệt thành, còn bái Tửu Tiên - Bách Đông Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nổi danh thiên hạ làm phụ. Bọn họ nói với ta, phải đây đợi một người. Nhưng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đã đợi sáu năm rồi.”

“Ngươi nhớ Đường môn à?” Tiêu Sắt cũng bước ra cửa.

“Không.” Đường Liên lắc đầu: “So với Đường môn, ta thích Tuyết Nguyệt thành hơn. Nhưng ta muốn biết do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sống của mình.”

Tiêu Sắt cười lạnh: “Người của Đường môn luôn như vậy. Từ khi sinh ra đã bị giao phó quá nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sứ mệnh, cho nên mỗi người đều sống quá mệt mỏi. Chuyện của Bách Đông Quân ngươi cũng lo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sứ mệnh của Đường môn ngươi cũng chẳng thể quên. Nhưng thế gian này có bao người như vậy, cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sống mỗi ngày chẳng qua để mình tiếp tục sống, lấy đâu ra nhiều việc cần nghĩ như vậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Đường Liên nhấp một ngụm rượu, hỏi ngược lại: “Thế thì sao ngươi lại Tuyết Nguyệt thành, tám trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lượng kia thật à?”

Tiêu Sắt nhảy dựng lên, ngồi bên cạnh Đường Liên: “Ta đã nói bao lần rồi,tám trăm vạn lượng.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

“Nếu thật sự nhiều tiền như vậy, ngươi định làm gì?” Đường Liên mặc kệ Tiêu Sắt nói thật hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nói dối, hỏi theo.

“Chiêu binh mãi mã, đạp vỡ Thiên Khải thành!” Tiêu Sắt đoạt lấy rượu trong tay Đường Liên uống một hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cạn sạch, ném bầu rượu về phía Lôi Kiệt dưới lầu.

Lôi Kiệt giơ tay bắt lấy bầu rượu kia, cười nói: “Vậy ta đi cùng ngươi.”

“Đi theo ta làm gì?” Tiêu Sắt nhíu mày.

“Ngươi đi theo ta tới Tuyết Nguyệt thành, ta sẽ theo ngươi tới Thiên Khải thành!” Lôi Kiệt trả lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 rất nghiêm túc.

Tiêu Sắt cười: “Được!”

Đường Liên do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn hỏi: “Ngươi thật sự không phải người ta đang đợi?”

Tiêu Sắt trừng mắt với hắn: “Ai muốn một đại lão gia như ngươi chờ!”

Đường Liên cả giận: “Ngươi dám trừng mắt với đại huynh? Ta đánh ngươi phát khóc bây giờ?”

Tiêu Sắt chẳng hề sợ hãi: “Ngươi chỉ biết đánh một người không có võ công à? dám đọ cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 khác không?”

“Đọ thì đọ? Ta sợ ngươi chắc? Đạp Vân thì ghê gớm lắm à? Ngươi nghe tới Nhất Túy Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189Tửu Tiên sáng tạo ra chưa? dám thử không?” Đường Liên tưởng Tiêu Sắt định đọ khinh công, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vẻ mặt khinh thường cười đáp.

Nhưng Tiêu Sắt lại đột nhiên vỗ mái hiên: “Ai nói muốn đọ khinh công, chúng ta đọ rượu! Tiểu nhị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đưa rượu lên!”

Tiểu nhị vẻ mặt lười nhác kia đã cầm theo một rượu xuất hiện sau lưng hai người, hắn mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nắp bình, hương rượu tỏa khắp bốn phương.

“Đây rượu gì?” Tiêu Sắt ngửi một chút, không khỏi vui mừng.

Hai mắt Đường Liên cũng tỏa sáng: “Là một trong bảy bình rượu Tinh Dạ phụ đã ủ, Khai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Dương!”

Hai người lập tức cầm chén ngồi xuống đọ rượu. Thật hiếm khi Lôi Vô Kiệt không tham gia náo nhiệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đi tới một gốc cây ven đường hái một chiếc lá, đặt lên môi thổi.

Giai điệu miên man mà âu sầu lạnh lẽo, chính khúc nhạc Hàn Y và Tiêu Sắt đã từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thổi.

Tiêu Sắt ngây người, buông chẻn rượu trong tay xuống, nhẹ giọng thì thầm: "Xuân đình nguyệt ngọ, diêu đãng hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lao quang dục vũ.

Bộ chuyển hồi lang, bán lạc mai hoa uyển vãn hương. Khinh vân bạc vụ, tổng thị thiểu niên hành nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 xử. Bất tự thu quang, chích dữ ly nhân chiếu đoạn tràng." Tiếp đó thân hình từ từ đổ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sau, hai mắt nhắm lại, đã say tới man.

Lôi Vô Kiệt ném chiếc đi, tung người nhảy lên nóc nhà cười nói: “Xem ra đại huynh thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 rồi?”

Nhưng Đường Liên không lên tiếng.

Lôi Kiệt đi tới nghiêng người thăm dò, cuối cùng lại nghe thấy tiếng ngáy nhẹ nhàng, nhìn kỹ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mới phát hiện Đường Liên đã ngồi đó ngủ thiếp đi từ lúc nào.

“Đại huynh giỏi thật, say cũng không chịu nằm xuống.” Lôi Kiệt tán thưởng, thế nhưng trong lòng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hơi thất vọng. “Lại quên hỏi hắn lai lịch của gái áo lục rồi.”

Đang lúc Lôi Kiệt cực kỳ hối hận, đột nhiên sau lưng nổi lên một cơn gió mạnh. Hắn lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tức quay đầu lại, chỉ thấy một bóng đen lướt qua trước mắt, tung người nhảy vài lần đã tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trên nóc nhà phía xa.

Có người muốn nhân ban đêm xông vào Tuyết Nguyệt thành?

LôiKiệt cau mày, phát hiện bên dưới cũng vài bóng đen đang nhanh chóng hành động. Hắn hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đây chính Mạng Nhện của Tuyết Nguyệt thành. Mạng Nhện rải rác khắp các ngóc ngách, bất luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ai bước vào thành Hạ Quan, tên gì, lai lịch ra sao, bọn họ đều nắm giữ ràng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Nhưng đại đa số thời điểm bọn họ chỉ quan sát chứ không ra tay. Cũng như lần trước Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Kiệt Phàm Tùng của núi Thanh Thành, tuy hành tung bị nắm giữ nhưng Mạng Nhện lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 không hiện thân. Lúc này bọn họ xuất quan chứng tỏ vị bên trên chắc chắnkhách không mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mà tới. Tuy mình cũng từngkhách không mời tới, nhưng ít nhất cũng tới giữa ban ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ban mặt, tới quang minh lỗi lạc, huống chi giờ mình đãmôn nhân của Tuyết Nguyệt thành, theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lý lúc này cũng nên ra tay.

Lôi Kiệt lập tức suy nghĩ một chút rồi vội vàng tung người đuổi theo. Nhưng tốc độ của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nọ quả thật rất nhanh, với khinh công của LôiKiệt cũng chỉ thể miễn cưỡng không bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bỏ xa. Mạng Nhện bên dưới không hổ là cao thủ truy tung của Tuyết Nguyệt thành, đã sắp đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 kịp. Nhưng sau khi đuổi được ba dặm Lôi Kiệt lại phát hiện những Mạng Nhện vốn đang bám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sát lại đột nhiên bỏ đi. Trong lòng hắn thầm buồn bực, chẳng lẽ những người này thấy ta đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 theo nên để cái chuyện khổ cực này lại cho ta? Nhưng khi nhìn kỹ lại, cuối cùng hắn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hiểu.

Hướng người này đi tới không phải Tuyết Nguyệt thành,là...

Thương Sơn.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thiếu Niên Ca Hành full, Thiếu Niên Ca Hành online, read Thiếu Niên Ca Hành, Đang cập nhật Thiếu Niên Ca Hành

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 52 — Thiếu Niên Ca Hành

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc