GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 198: Phượng Hoàng Vu Phi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Kiệt nhìn chiếc thuyền kia, trong lòng hơi động, bèn hỏi: “Chiếc thuyền kiatới được đảo Tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không?”

Trân Châu nhìn hắn, lấy làm lạ: “Ngươi thật kỳ lạ, cứ nghĩ tới chuyện đến đảo Tamlàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vậy?đó khắp nơi đều rắn độc, bị cắn một cái toi mạng đấy.”

“Ta muốn tới xem thử, sao cũngđiểm cuối của biển khơi trong truyền thuyết.” Lôi Kiệt cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một tiếng. “Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.”

“Được. Nhưng toàn bộ Bắc Ly chỉ sáu mươi hai chiếc thuyền dài Tuyết Tùng.” Trân Châu cau mày suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nghĩ một lát rồi nói: “Ta nhớ cha từng nói, dài bốn mươi bốn trượng, rộng mười tám trượng, là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thuyền nhanh nhất của Bắc Ly. Trên đời này chỉ thuyền dài Tuyết Tùng mới có thể đi sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vào trong biển đến vậy.”

“Hóa ra thế.” Lôi Kiệt bừng tỉnh hiểu ra. “Trân Châu, ngươi rất hiểu về thuyền à.”

“Đều do cha nói với ta. Năm xưa cha ta là thợ mộc giỏi nhất trong thành, từng được gọi tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tham gia chế tạo thuyền Tuyết Tùng.” Trân Châu nói đầy tự hào.

“Ta hiểu rồi.” Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái, ôm cái bọc nói: “Vậy ta về trước tìm bằng hữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đã.”

“Mai ngươiđến không?” Trân Châu hơi mất mát.

“Đương nhiên rồi, mai còn chợ cá không?” LôiKiệt hỏi.

“Có, lần này chợ cỡ lớn, kéo dài ba ngày liền.” Trân Châu cười nói.

“Vậy mai ta sẽ dẫn bằng hữu của ta cùng tới.” Lôi Vô Kiệt nói với Trân Châu rồi quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sang, nhìn chiếc thuyền lớn như đang suy nghĩ.

Quán trọ Quan Triều.

Tuy đặt tên rất phong nhã nhưng thực tế lại đổ nát hoang tàn, thể sánh được với Tuyết Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sơn trang của Tiêu Sắt. Tiêu Sắt mệt mỏi nằm trên giường, hai mắt khép hờ. Đường Liên ngồi bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chiếc bàn, thấy sắc trời dần tối bèn lấy đá lửa ra đốt nến.

“Đạihuynh.” Tiêu Sắt gọi một tiếng huynh rất hiếm thấy.

“Ta biết ngươi định nói gì.” Đường Liên ngắt lời hắn, thừa nhận. “Ta cũng đói.”

Cái bụng của hai người cùng kêu một tiếng.

Đường Liên thở dài: “Không nên để tên tiểu tử thối kia ra ngoài, tiểu tử kia quá không đáng tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cậy, đi suốt hai canh giờ vẫn chưa về, không biết chạy đâu chơi rồi. Chẳng lẽ... gặp bất trắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 gì?”

“Không biết, chặng đường vừa qua chúng ta che giấu hành tung rất kỹ, cũng không có ai theo dõi. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trận đánh Lôi gia bảo, Ám cũng tổn thất không nhỏ, gần đây không động tĩnh gì.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tiêu Sắt suy nghĩ một chút rồi nói. “Ta đoán.”

“Hắn rơi xuống biển chết chìm rồi!”

Đường Liên cười khổ gật đầu một cái: “Rất hy vọng lời ngươi nóithật.”

“He he, đại huynh, sao giờ ngươi cũng học theo tên hồ ly thối nói xấu ta?” Lôi Vô Kiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giơ chân đá văng cánh cửa, bước vào đặt cái ‘cạch’ cả chậu cua biển lớn lên bàn: “Ta đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mua cua về luộc cho các ngươi đây, thoải mái lắm chắc?”

Mùi cua lập tức bay đầy phòng. Tiêu Sắt vốn nằm trên giường như đang hấp hối cũng lập tức xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giường xoay cái ghế ra bên cạnh bàn ngồi, giọng điệu vẫn lạnh lùng: “Bảo ngươi ra ngoài mua ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đồ ăn, ngươi lại mua cua sống về nấu. Kiếm được ở đâu thế?”

“Nói ra thì dài lắm, ta ra chợ tiếng tăm lừng lẫy. Nơi đó có rùa đen lớn thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 này.” Lôi Kiệt làm một động tác khoa trương. “Còn con cá chấm xanh dài thế này này.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Tiêu Sắt đang ăn một con cua nghe câu này kinh ngạc, vứt con cua trong tay lên bàn: “Rùa biển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lớn như vậy, chấm xanh dài như thế. Được lắm, tạm không nói tới chuyện ngươi đi chơi quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cả thời giờ, ta hỏi ngươi sao cuối cùng lại mang cua về, chỉcua thôi!”

Lôi Kiệt giơ một ngón tay, ngạo nghễ đáp: “Vì nó rẻ. Một chậu to như vậy mà chẳng tốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bao tiền. Chỉ mười đồng tiền!”

Đường Liên Tiêu Sắt nhìn nhau. Đường Liên thấy đồ ăn, cơn giận trong lòng đã tiêu tan quá nửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lại biến thành đại huynh rộng rãi với mọi người: “Lôi đệ nghĩ vậy cũng không sai. Chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ta còn cần thuê thuyền ra biển, không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền. Tiêu Sắt, thân thể ngươi đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 suy yếu, đừng nổi nóng.”

“Ta nhổ vào.” Tiêu Sắt nói chữ ‘nhổ’ rất ràng, không như một người bệnh nặng. Hắn vỗ bàn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cái: “Ta trang chủ Tuyết Lạc sơn trang, nam nhân từng thắng cả một tòa thànhThiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Kim thành. Ta không thuê thuyền, ta mua một chiếc cho ngươi.”

“Được được được. Tiêu trang chủ đạo, Tiêu thành chủ uy vũ.” Lôi Kiệt cầm cua trong chậu lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giả bộ định lấy “Vậy Tiêu công tửăn không?”

“Ăn!” Tiêu Sắt ấn chậu cua xuống.

Cuối cùng ba người lặng lẽ ăn cua, toàn bộ gian phòng chỉ còn tiếng bóc vỏ nhấm mút. Đang ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tiêu Sắt đột nhiên buồn bực: “Đống vỏ sò này đâu ra?”

“Một gái đánh bản địa cho ta.” Lôi Kiệt cười nói: “Nhưng ta đã hứa sẽ tặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ấy một cái gương. Tiêu Sắt, ngươi gương không, cho ta một cái?”

“Có.” Tiêu Sắt đáp rất dứt khoát, lấy từ trong lòng ra một cái gương bạc đặt lên bàn.

“Thế nàyhơi nhỏ không?” Lôi Kiệt vội vàng cầm lên, nhưng vẫn chê. “Thế này thì thành ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hẹp hòi mất, nhưng thật tinh xảo.” Chỉ thấy tuy chiếc gương đó nhỏ nhưng hoa văn trên góc được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 điêu khắc hết sức tỉ mỉ.

“Đây thợ thủ công Tả Tam của cung đình làm, một cái này mua được một ngàn cái gương đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngươi nói.” Tiêu Sắt lạnh lùng nói: “Ta thấy hiếm lắm ngươi mới gặp vận đào hoa nên mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cố đưa cho ngươi.”

“Đào hoa?” Lôi Kiệt đầu tiên kinh ngạc, sau đó cả giận nói: “Tiêu Sắt, ngươi được lắm. Ngươi sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ta cướp Diệp nương với ngươi nên định tìm hội đẩy ta đi đúng không! Ta nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngươi biết, không cửa đâu!”

“Im đi!” Tiêu Sắt trừng mắt với hắn.

“Không ngờ Tiêu Sắt ngươi lại người như vậy! Lôi Kiệt ta đúng mắt như mù, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nói là nam nhi hảo hán phải cạnh tranh không bằng...” Lôi Kiệt vẫn lải nhải không thôi, Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Sắt cũng lười để ý tới hắn, tiếp tục cúi đầu ăn cua.

“Được rồi, được rồi.” Đường Liên quát bảo ngưng lại: “Đừng làm trò nữa, bảo ngươi hỏi thăm thuyền, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hỏi được không?”

Lôi Kiệt tức giận quay sang: “Có, thuyền ở đây không đi được xa như vậy. Hơn nữa quan gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cũng không cho đi.”

“Ngư dân bình thường bị cấm tới vùng biển cách đây trăm dặm. Đó vùng biển của quan phủ, mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hai năm trước Bắc Ly ban bố lệnh cấm biển. Chỉthuyền quan của thành Đông Cập hoặc thuyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 buôn giấy thông hành mới được phép đi vào.” Tiêu Sắt nói.

“Ngươi biết lắm nhỉ!” Lôi Kiệt tức giận nói. “Biết rồi sao còn bảo ta đi hỏi, lãng phí thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 gian.”

“Bảo ngươi đi xemxem gần đây thuyền buôn lớn qua đây không, thuyền buôn lớn thường giấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thông hành.” Tiêu Sắt nói.

“Đúng một chiếc.” Lôi Kiệt đột nhiên nói: “Một chiếc thuyền rất lớn, gọi là thuyền dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tuyết Tùng. gái kia nói thuyền nàythể đi tới vùng biển rất xa.”

“Thuyền dài Tuyết Tùng!” Tiêu Sắt Đường Liên đều giật mình.

“Đúng vậy, trên thuyền đó còn một cờ lớn rất uy phong, trên đó thêu một con phượng hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 như đang tắm trong lửa bay lượn!” Lôi Kiệt nhớ lại nói.

“Là thuyền của quan gia à?” Đường Liên cau mày hỏi Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt lắc đầu, thần sắc trịnh trọng. “Không phải, hình vẽ trên lá cờ ‘Phượng Hoàng Vu Phi’, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 gia huy của Thanh Châu Mộc gia.”

“Mộc gia?”

“Đúng. Gia tộc giàu nhất Thanh Châu, Mộc gia.”

Để tri ân độc giả đã donate ủng hộ bộ truyện, mình sẽ gửi file ebook full cho các độc giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đã donate cho nhóm, các bạn vui lòng liên hệ nick 4rum của mình BNS, nick fb nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hoặc nhắn tin qua momo để xác nhận nhé ^^

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thiếu Niên Ca Hành full, Thiếu Niên Ca Hành online, read Thiếu Niên Ca Hành, Đang cập nhật Thiếu Niên Ca Hành

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 198 — Thiếu Niên Ca Hành

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc