GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 194: Ước định một năm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Đừngcố, giờ ngươi đang như vậy, làm sao đi một mình được.” Tư Không Thiên Lạc cả giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nói.

Tiêu Sắt khó nhọc đi tới bên cạnh Lôi Vô Kiệt, giơ tay đặt lên bả vai Lôi Kiệt, cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 gắng chống đỡ thân thể không ngã xuống: “Tiên sinh, thể kể lại mật về đảo Bồng Lai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cho ta không?”

Tạ Tuyên nhíu mày: “Đương nhiên. Ngươi nói đúng, ta chỉ kể lại mật này cho một mình ngươi. Đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Bồng Lai dẫu sao cũng chỉ do Bách Đông Quân nói ra. Chothực sự tiên nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tuyệt thế thì chữa được cho ngươi không vẫn không biết được. Nhưng lần này tới đảo Bồng Lai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xa xôi ngàn dặm, đường đi cùng nguy hiểm, ngươi muốn đi thật không?”

“Đi.” Tiêu Sắt đáp rất dứt khoát.

Tạ Tuyên lại nói tiếp: “Nếu ngươi trở lại Thiên Khải, thứ cho ta to gan. Ta đánh cược Tề Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Trần kia tuy không thể chữa khỏi ẩn mạch của ngươi nhưng thể bảo vệ ngươi cả đời không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cần lo lắng...”

“Sau đó sống cả đời như một phế nhân ư?” Tiêu Sắt ngắt lời Tạ Tuyên: “Trước kia ta cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đảo Bồng Lai chỉ một truyền thuyết, nhưng nếu Bách Đông Quân tận mắt chứng kiến, vậy cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chỉmột chút hy vọng ta cũng muốn đi, không ai cản được ta đâu!”

Tạ Tuyên gật đầu: “Được, được lắm. phụ ngươi không nhìn lầm ngươi. Chỉ điều...” Tạ Tuyên đảo mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một vòng quanh đám người, như đang suy nghĩ.

Kim y Lan Nguyệt Hầu.

Đại tướng quân trung quân Diệp Khiếu Ưng con gái

Tông chủ Thiên Ngoại Thiên Tâm.

Đường Liên, Lôi Kiệt, Không Thiên Lạc.

Những người trong sân đại biểu cho bốn thế lực bất đồng, ai lại bỏ qua hội đi cùng Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Sắt tới đảo Bồng Lai chứ?

“Nếu Sở ngươi đã nói vậy, hoàng thúc sẽ đi theo ngươi lần này.” Lan Nguyệt Hầu mở miệng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 “Có điều phải tới đảo nhỏ hải ngoại, ra biển từ phía đông, dùng thuyền dài Tuyết Tùng nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhất cũng phải mất nửa tháng mới tới đảo Tam Xà.”

“Hoàng thúc.” Tiêu Sắt cung kính chào Lan Nguyệt Hầu.

“Hả?” Lan Nguyệt Hầu ngạc nhiên.

“Diệp tướng quân.” Tiêu Sắt lại nhẹ giọng gọi một tiếng.

“Lục hoàng tử căn dặn?” Diệp Khiếu Ưng cũng kinh ngạc.

“Mời hai vị về Thiên Khải đi.” Tiêu Sắt ho nhẹ một tiếng rồi chậm rãi nói.

Lan Nguyệt Hầu cười khổ: “Sở Hà, ta ra ngoài lần này được phụ thân ngươi nhờ vả, không mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngươi về làm sao bàn giao được đây.”

“Ta biết.” Tiêu Sắt gật đầu: “Một năm sau, một năm sau vào giờ này khắc này, bất kể thương tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 của ta khỏi hắn hay không, chỉ cần ta còn sống, ta sẽ chờ các ngươi ở Tuyết Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thành. Bất luận ai tới ta cũng sẽ theo các ngươi về Thiên Khải.”

Mọi người đây nghe vậy đều thầm giật mình. Lan Nguyệt Hầu nhẹ tay lên chuôi đao sáu cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không nặng không nhẹ, khẽ mỉm cười: “Nếu là người khác chắc chắn hoàng thúc sẽ không thỏa hiệp. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngươi thì khác, ta rất hiểu ngươi. Đã vậy, một năm sau gặp lại Tuyết Nguyệt thành.”

“Tiêu Sắt chắc chắn sẽ giữ lời.”

“Tiêu Sắt.” Khóe miệng Lan Nguyệt Hầu nhướn lên: “Cái tên này không tệ. Vậy chờ một năm nữa, khi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngươi sẽ lại tên Tiêu Sở Hà.” Lan Nguyệt Hầu nói xong bèn xoay người đi ra khỏi cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bộ áo kim chói mắt giữa ánh mặt trời. Hắn nhảy một cái lên nóc nhà đối diện, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 quay lại cúi đầu nhìn về phía Tiêu Sắt: “Ngày đó, ta sẽ dẫn một chi Thiên Hổ Lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 của phụ hoàng ngươi, giương cao cờ thần điểu vàng kim Đại Phong của Tiêu gia chúng ta, đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 dưới Tuyết Nguyệt thành gọi to tên của ngươi. Ngươi lục hoàng tử của dòng họ Tiêu chúng ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Vĩnh An Vương của Bắc Ly, nhà của ngươi Thiên Khải!”

Tiêu Sắt ngửa đầu lên nhìn Lan Nguyệt Hầu, ánh mắt hai người giao nhau nhưng đều không nói gì. Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Nguyệt Hầu cười một tiếng, đột nhiên quay sang nhìn Hoa Cẩm một cái: “Tiểu thần y, duyên sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 gặp lại.” Tiếp đó tung người nhảy một cái, biến mất ở phía xa.

“Hả?” Hoa Cẩm ngẩn ra: “Đang nói với ta à?”

“Vậy phải xem Hổ lang của ngươi chạy nhanh hơn hay Diệp Tự doanh của ta chạy nhanh hơn.!” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Khiếu Ưng hạ giọng nói, tiếp đó hắn kéo theo Diệp Nhược Y nói với Tiêu Sắt: “Lục hoàng tử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vậy một năm sau gặp lại.”

“Tướng quân đi nhé.” Tiêu Sắt cúi đầu.

Diệp Khiếu Ưng xoay người, Diệp Nhược Y cũng bị hắn kéo theo. quay đầu lại nhìn Tiêu Sắt, muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nói nhưng lại thôi. Tiếp đó lại nhìn sang Lôi Kiệt.

“Diệp nương...” Lôi Kiệt giơ tay muốn giữ lại.

“Tam thành chủ quan sát lâu như vậy vẫn không nghĩ ra cách, vậy thì để quốc nghĩ cách thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Nhược Y, con theo cha về Thiên Khải.” Diệp Khiếu Ưng nói.

Diệp Nhược Y đành quay đầu, đi theo Diệp Khiếu Ưng ra ngoài.

“He he, Lôi Kiệt, ta cảm thấy ngươihy vọng đấy.” Vô Tâm dùng khuỷu tay thúc Lôi Vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Kiệt một cái.

Lôi Kiệt kinh ngạc: “Thật à?”

“Thật đấy, lúc đi ấy nhìn hai người. Một người là Tiêu Sắt, đóngười quen cũ. Một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khácngươi, đó mới người mới thích.” Tâm nói rất nghiêm túc.

“Ngươi hòa thượng thì hiểu cái gì?” Lôi Kiệt khinh thường nói. “Đúng rồi, hòa thượng, ngươi định đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đâu?”

Tâm cười nói: “Ta phải về Thiên Ngoại Thiên, có thể tiện đường tới đế đô dạo một vòng. Thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phận ta đặc thù, đi cùng các ngươi sẽ khiến người ta cảm thấy trong lòng ta có ý đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xấu, mặc dù ta ngay thẳng lương thiện.”

“Không nhận ra.” Lôi Kiệt lắc đầu.

“Chẳng trách ngươi không nhận ra Diệp Nhược Y kia ý với ngươi. Được rồi, ta phải đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đây. Nhưng này Tiêu Sắt, đã nói chúng ta sẽ cùng tới ngắm đỉnh Côn Luân, cảnh đẹp nơi biển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khơi, phía cuối chân trời.” Tâm thở dài: “Tạm thời ta không đi được, thế nhưng lần này ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sẽ thấy cảnh đẹp nơi biển khơi kia, chẳng lẽ ngươi muốn đi một mình? Ngươi mang theo Lôi Vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Kiệt đi.”

“Cả ta nữa!” Không Thiên Lạc nói.

“Đương nhiên ta cũng phải đi.” Đường Liên nhẹ giọng nói.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Thiên Khải Tứ Thủ Hộ gì chứ, đó thân phận do người khác áp đặt cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 các ngươi, không cần để ý tới ta.”

“Thanh Long thủ hộ gì chứ, ngươi tưởng tachuyện đó thật à?” Lôi Kiệt trừng mắt với hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 “Chẳng qua nói ra cho khí thế, dọa người khácthôi. Ta giúp ngươi chỉ chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ta là bằng hữu.”

“Bằng hữu?” Tiêu Sắt lẩm bẩm.

“Bằng hữu cùng trải qua sinh tử.” Lôi Kiệt lặp lại.

Tạ Tuyên mở miệng: “Tiêu Sắt ngươi không cần cứng đầu trong chuyện này làm gì. Nếu một mình ngươi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tới đảo Bồng Lai, khéo không đi được trăm dặm đã bị cướp về Thiên Khải rồi. Nếu ngươi muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trở lại thành ngươi trước kia, vậy hãy nhận trợ giúp từ các bằng hữu của ngươi đi.”

Tiêu Sắt cau mày: “Chẳng lẽ tiền bối không đi?”

“Đúng ta rất muốn tới hải ngoại tiên sơn ngắm cảnh, đómột trong những tâm nguyện của ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Thế nhưng giờ ta chuyện quan trọng hơn cần làm. Hàn Y tẩu hỏa nhập ma không rõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tung tích. TuyLôi Oanh đi theo, nhưng ta vẫn không yên tâm. Ta phải tìm ấy.” Tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tuyên nói.

“Tỷ tỷ của ta tẩu hỏa nhập ma ư!” Lôi Kiệt kinh hãi. “Có chuyện xảy ra?”

“Đạo Kiếm Tiên cứu Hàn Y nên chết trên tay Ám Đường môn. Hàn Y đang trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thương lại gánh thêm nỗi đau này nên tẩu hỏa nhập ma. Trận chiến lần trước tại Lôi gia bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86vẻ càng nghiêm trọng. Nhưng ngươi cứ yên tâm, có taLôi Oanh, chắc chắn sẽ bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tỷ tỷ của ngươi không vấn đề gì.” Tạ Tuyên nói. “Hơn nữa nếu thuận lợi ta sẽ tới Tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Nguyệt thành một chuyến, báo lại chuyện này cho Không Trường Phong.”

Tiêu Sắt gật đầu: “Được, vậy phiền tiên sinh dẫn Thiên Lạc về Tuyết Nguyệt thành.”

“Ngươi nói cái gì?” Không Thiên Lạc kinh ngạc: “Vì sao ta không thể tới đảo Bồng Lai?”

Tạ Tuyên không buồn để ý tới cô, nói: “Được.”

“Đợi đã, vì sao ta không được đi?” Không Thiên Lạc hỏi.

Đường Liên ngăn cô lại: “Chuyện đó sau này hẵng nói. Hiện giờ thể của Tiêu Sắt còn rất yếu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không cần quyết định vội.”

Hoa Cẩm nãy giờ không hề lên tiếng, nhìn Tiêu Sắt, giọng nói hơi tức giận: “Tiêu đại hoàng tử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngươi dặn xong chưa?”

Tiêu Sắt kinh ngạc, tiếp đó chậm rãi gật đầu một cái.

“Vậy thì đi ngủ cho ta!” Hoa Cẩm vung tay, một mũi châm bạc cắm vào huyệt Thiên Linh của Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Sắt. Tiêu Sắt lập tức cảm thấy hai mắt choáng váng, ngủ thiếp đi. Lôi Vô Kiệt vội vàng đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lấy hắn.

Hoa Cẩm chống nạnh mắng: “Một tên thể lăn quay ra bất cứ lúc nào, còn lắm mồm thế!”

“Hải ngoại Bồng Lai đảo, di thế kiến tiên nhân.” Tâm nhẹ giọng ngâm nga. “Giúp ta nói với Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Sắt một câu, mong ngày chúng ta gặp lại.” Tâm nhảy một cái ra khỏi Kỳ Lân các, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhảy một cái lên mái hiên đối diện.

“Hẹn gặp lại người!” Đường Liên LôiKiệt cùng nói.

(Kết thúc quyển ‘Phong Hoa Tuyết Nguyệt’)

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thiếu Niên Ca Hành full, Thiếu Niên Ca Hành online, read Thiếu Niên Ca Hành, Đang cập nhật Thiếu Niên Ca Hành

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 194 — Thiếu Niên Ca Hành

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc