GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 191: Thanh Long thủ hộ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Bên ngoài Kỳ Lân các.

Nam tử áo kim tuấn cầm đao đứng nhìn Lôi Kiệt cười một tiếng, Lôi Kiệt cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thức mỉm cười với hắn, sau đó mới nhớ ra mình chưa từng gặp người này, bèn mở miệng hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 “Vị huynh đài này người phương nào? Có phải người trong Kiếm Tâm trủng?”

“Không, chỉ người qua đường thôi.” Nam tử áo kim lắc đầu: “Tình cờ gặp vị tiểu muội muội này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đi qua, nhưng ngựa của ấy không chạy nổi nữa, nên ta đưa cô ấy đi một đoạn đường.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“Thì rathế, nói vậy ngài cũng coi như ân nhân của chúng ta.” Lôi Kiệt quỳ một chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xuống đất. “Đa tạ.”

“Đừng khách khí.” Nam tử áo kim đỡ Lôi Kiệt dậy.

“Hầu gia, không ngờ lại gặp nhau đây.” Một giọng nói thô lỗ bỗng nhiên vang lên. Lôi Vô Kiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 và nam tử áo kim cùng quay sang nhìn, chỉ thấy Diệp Khiếu Ưng cõng song đao, thân hình khôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngô đã xuất hiện tại đó từ lúc nào chẳng hay.

“Đại tướng quân.” Nam tử áo kim không hề kinh ngạc, chỉ cười khẽ. Thấy Diệp Nhược Y đứng bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Diệp Khiếu Ưng bèn nói: “Cháu gái cũng tới à, lâu rồi không gặp, không ngờ lớn lên lại xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đẹp tuyệt trần như vậy.”

Diệp Nhược Y cúi người: “Xin chào Lan Nguyệt Hầu.”

“Kim Y Lan Nguyệt Hầu.” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, đương nhiên hắn từng nghe tới cái tên này, đệ đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhỏ nhất của đương kim hoàng đế Minh Đức Đế, hoàng tử duy nhất trong hoàng tộc thế hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trước không được phong tước bên ngoài.

“Đại tướng quân, sao ngài lại tới đây?” Lan Nguyệt Hầu cười hỏi.

Diệp Khiếu Ưng vỗ vỗ lên vai Diệp Nhược Y: “Đứa con gái này của ta không nghe lời, ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thân thể không được khỏe còn chạy tới cái chỗ nguy hiểm này. Ta tới đây bắtlại.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“Mang tận một ngàn binh lính Diệp tự doanh ư?” Lan Nguyệt Hầu hỏi đầy ẩn ý.

“Ta luyện binh, chẳng lẽ hầu gia cũng muốn quản à?” Diệp Khiếu Ưng hỏi ngược lại. Còn hầu gia, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngồi yên đế đô, chạy tới Lôi gia bảo làm gì?”

“Ta tới Giang Nam giải sầu.” Lan Nguyệt Hầu ngửa đầu, nhắm mắt lại, nhẹ hàng hít thở bầu không khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xung quanh: “Tới cảm thụ tình thơ ý họa của vùng đất phía nam này, thuận tiện mở mang kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thức về Anh Hùng yến nổi danh thiên hạ. Ngươi biết đấy, ta vốn không có chí lớn gì, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thích tham gia trò vui.”

Diệp Khiếu Ưng cười lạnh một tiếng, không nói gì thêm. Hai người cứ thế đứng đó, mặc thần sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đều rất bình tĩnh nhưng lạicảm giác giương cung bạt kiếm. Trong lòng Diệp Nhược Y biết trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nay phụ thân không thích vị hầu gia này, nhưng với thân phận hầu gia lại đột nhiên chạy tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Lôi gia bảo, tuyệt đối không đơn giản tới ngắm phong cảnh. Diệp Nhược Y suy nghĩ một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thầm nghĩ: Chẳng lẽ ngay cả hoàng đế bệ hạ cũng biết chuyện Tiêu Sở ở Lôi gia bảo? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Cho nên phái Lan Nguyệt Hầu tới đây đón hắn về?

“Thiên Lạc tỷ.” Lôi Kiệt đột nhiên lên tiếng.

Tư Không Thiên Lạc còn chưa hiểu chuyệnxảy ra, vẻ mặt ngây ngốc: “Sao... sao cơ?”

“Bảo với đại huynh, Tiêu Sắt sắp tỉnh rồi. Bảo huynh tới đây luôn đi.” LôiKiệt nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhẹ như mây gió.

Không Thiên Lạc gật đầu một cái: “À, ờ. À, chờ đã... sao lại đệ nhà ngươi sai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khiến tỷ ta?”

Lôi Kiệt nhìn Tư Không Thiên Lạc, ánh mắt trong trẻo, lại như cất giấu điều gì: “Làm phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tỷ, chân của ta vẫn bị thương nhẹ.”

“Được.”Không Thiên Lạc không nghĩ nữa, xoay người đi về phía gian phòng của Đường Liên. Mấy ngày nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Đường Liên vẫn luôn trong phòng vận công chữa thương, hầu như không ra khỏi cửa. Nhưng vừa rồi nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ánh mắt của Lôi Kiệt, vẻ hắn muốn mời Đường Liên tới mục đích khác.

Không Thiên Lạc vừa đi khỏi, cánh cửa Kỳ Lân các đã bật mở. Vô Tâm Tạ Tuyên vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mặt mệt mỏi bước ra, thấy cảnh tượng bên ngoài cũng ngây ra một hồi.

“Tạ tiên sinh?” Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc.

“Ơ? Hầu gia?” Tạ Tuyên nhìn đầy ẩn ý, tiếp đó lại nhìn Diệp Khiếu Ưng một cái, thở dài: “Vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tưởng chuyện này cuối cùng cũng kết thúc, nhưng giờ xem ra vẻ càng lúc càng phức tạp rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Lan Nguyệt Hầu cười một tiếng, lại nhìn sang hòa thượng Tâm, chân mày không khỏi nhíu lại. Tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phát hiện ra chi tiết này, bất mãn nói: “Ngươi thấy ta nhíu mày cái gì? Thấy ta đẹp trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hơn ngươi nên không vui à?”

“Đúng một thiếu niên tuấn tú.” Trong triều Lan Nguyệt Hầuthể ngồi ngang hàng với người đứng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 quân ngũ Bắc Ly, khi Minh Đức Đế vi hành Tây Vực còn đảm nhiệm chức vụ giám sát quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 gia, đại nhân vật dưới một người trên vạn người, chưa một ai dám bất kính với hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 như vậy. Thế nhưng hắn không hề nổi nóng, chỉ quan sát gương mặt Tâm vài lần: “Trông rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giống một vị cố nhân của ta.”

“Cha ta Diệp Đỉnh Chi, ngươi biết không?” Tâm bĩu môi nói.

“Nghe danh đã lâu nhưng chưa từng được gặp mặt.” Lan Nguyệt Hầu đột nhiên nói: “Hóa ra ngươi là tông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chủ mới nhận chức của Thiên Ngoại Thiên, hân hạnh gặp mặt.”

“Kim Y Lan Nguyệt Hầu, ta cũng nghe tới danh hiệu của ngươi. Thiên Khải đệ nhất mỹ nam tử, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không?”Tâm cười nói.

Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc, danh hiệu này lan truyền khắp các phố phường, đặc biệt thanh lâu với sòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bạc, đương nhiên hắn biết. Nhưng đây lần đầu tiên hắn nghe người ta nói ra ngay trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mình như vậy, cho hắn lúc này cũng không khỏi lúng túng.

“Vô Tâm, Tiêu Sắt thế nào rồi?” Diệp Nhược Y chen giữa hai người, hỏi.

“Các ngươi đúngkiếm được bảo bối. Vị tiểunương bên trong đúng thật là thần y.” Tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khoanh tay trong áo nói: “Chỉ vài châm đã đoạt lại mạng của Tiêu Sắt từ Diêm Vương điện. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86điều, tính khí vị tiểu thần y này cũng không nhỏ, các ngươi nói năng phải chú ý chút.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Tạ Tuyên nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, cũng cảm thấy bồn cười: “Đúng là kiếm được bảo bối, mười bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tuổi đã học được hết y bát của Dược Vương - Tân Bách Thảo, còn giỏi hơn tên đồ đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giả Không Trường Phong kia nhiều.”

“Vậy thì được. Để chúng ta vào thăm Tiêu Sắt một chút.” Diệp Khiếu Ưng đi tới.

Lúc này Tạ Tuyên nghiêng người sang, nhường lối vào cửa. Tâm vẫn cản trước nửa cánh cửa còn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vừa vặn ngăn trước mặt Lan Nguyệt Hầu. Lúc này Lan Nguyệt Hầu cũng nhấc chân định đi sang bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kia nhưng bị Diệp Khiếu Ưng đoạt trước.

Song, một bộ áo đỏ lập tức lướt qua người hắn, tiếp đó xoay người ngay trong phòng, cắm kiếm trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mặt, gằn từng chữ một: “Ai đi qua kiếm này, giết!”

Kẻ đó khi mới vào giang hồ đầu óc còn ngây thơ, luôn bị Tiêu Sắt mắng ngu ngốc, Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Kiệt. Kẻ đó với ai cũng hiền lành hòa ái, đối mặt với sát thủ hung ác nhất vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khiêm tốn lễ độ, Lôi Kiệt. Nhưng lúc này, khí chất trên người hắn đột nhiên thay đổi.

Đómột cảm giác hào hùng đạo chưa từng có.

“Xem ra tiểu tử này trưởng thành nhiều đây.” Tâm cười nói.

Diệp Khiếu Ưng dừng bước, nhìn Diệp Nhược Y một cái. Diệp Nhược Y cũng không hiểu nguyên nhân, khẽ lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đầu.

Lan Nguyệt Hầu nhìn thanh Tâm kiếm hỏi: “Vừa rồi quên không hỏi thân phận vị tiểu huynh đệ này. Chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hay tiểu huynh đệ người phương nào, vì sao lại không cho ta vào?”

“Thanh Long.” Lôi Kiệt ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: “Thiên Khải Tứ Thủ Hộ, xếp tại phía đông.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thiếu Niên Ca Hành full, Thiếu Niên Ca Hành online, read Thiếu Niên Ca Hành, Đang cập nhật Thiếu Niên Ca Hành

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 191 — Thiếu Niên Ca Hành

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc