GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 186: Con trai cố nhân

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Đúng vậy, chính Tam Nhật hoàn!” Tòng gật đầu: “Nuốt viên thuốc này vào xong, bất luận thương thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ra sao cũng giữ mạng được ba ngày.”

“Tam Nhật hoàn, thứ này linh đan diệu dược quý giá hơn cả Bồng Lai đan. Năm xưa Tân Bách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Thảo chỉ luyện được ba viên, không ngờ tiểu truyền nhân kia lại hào phóng như vậy, tặng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 người khác.” Tạ Tuyên trầm suy nghĩ.

“Thế rốt cuộc được hay không!” Không Thiên Lạc vội vàng la lên.

Tạ Tuyên suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Hai người các ngươi mau đi đi, trong vòng bảy ngày nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 định phải về đến Lôi gia bảo!”

“Chắc chắn hai huynh đệ chúng ta sẽ về trong bảy ngày!” Khứ Tòng chắp tay, quay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nói với LôiKiệt: “Thiếu chủ, hai chúng ta đi trước đây.”

“Đừng gọi thiếu chủ.” Lôi Kiệt gãi đầu nói: “Tóm lại, chuyện huynh đệ Tiêu Sắt của ta xin nhờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vào hai vị.”

Khứ Tòng gật đầu một cái, lập tức đi ra phía ngoài.

Tạ Tuyên ngáp một cái: “Ta sẽ nghỉ ngơi hai canh giờ, sau đó tới thay cho tiểu hoà thượng. Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cũng nghỉ ngơi đi đã, ít nhất mấy ngày này Tiêu Sắt sẽ không đáng ngại.”

Không Thiên Lạc Diệp Nhược Y vốn đã cực kỳ mệt mỏi, giờ nghe tin Tiêu Sắt tạm thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không đáng ngại, trái tim đang thấp thỏm cũng thoáng buông lỏng, nhưng vẫn do dự không quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 định được.

“Đi đi, ta ở đây được rồi.” Lôi Kiệt cười nói: “Ta ngủ cả ngày rồi, giờ thân thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đã không đáng ngại! Ngươi mau nghỉ ngơi đi, không thì Tiêu Sắt khỏe lạingươi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sinh bệnh đấy!”

“Nếu trong đóchuyệnphải lập tức báo cho ta.” Tư Không Thiên Lạc vẫn nói nốt lời cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rồi mới đi khỏi.

Diệp Nhược Y lại hỏi Lôi Kiệt: “Ngươi đã khỏi hẳn chưa?”

“Ai da, ai da, thật hiếm có. cũng quan tâm tới ta à?” Lôi Kiệt ra vẻđược quan tâm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Diệp Nhược Y thấy bộ dáng này của hắn bèn bật cười: “Xem ra khỏi thật rồi.”

LôiKiệt gật đầu: “Không chết được, ngươi nghỉ ngơi đi!”

“Ừ.” Diệp Nhược Y mỉm cười, cũng xoay người đi khỏi.

“Tiểu tử, ngươi còn nhớ món quà ta tặng ngươi không?” Tạ Tuyên đột nhiên mở miệng hỏi.

Lôi Vô Kiệt ngẩn ra: “Quà gì?”

“Lúc đó ta tặng Diệp nương quyển sách về điệu nhảy ‘Kinh Hồng’, tặng Đường Liên Tửu Kinh’, Tặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tiêu Sắt quyển sách không tên, tặng ngươi một quyển ‘Văn Lai Tuyết’. Ngươi quên rồi à?” Tạ Tuyên nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“À, nhớ ra rồi. ‘Văn Lai Tuyết’!” Lúc này Lôi Kiệt mới nhớ ra.

“Có đọc không đấy?” Tạ Tuyên mỉm cười.

“Chưa từng.” Lôi Kiệt đáp rất thản nhiên.

“Chẳng trách, chẳng trách.” Tạ Tuyên vỗ lên vai Lôi Kiệt. “Chẳng trách trình độ nói chuyện với con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vẫn non nớt trúc trắc như vậy. Tạ Tuyên ta tặng sách trước nay luôn bốc thuốc đúng bệnh, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đừng tưởng ‘Văn Lai Tuyết’cuốn sách tùy ý mua được ven đường khinh thường. Hiện giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rất có giá trị với ngươi đấy. Đầu óc chậm chạm, đúng đầu óc chậm chạp!” Tạ Tuyên thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tay lại, vừa lắc đầu vừa đi, bỏ lại Lôi Kiệt lúng ta lúng túng đứng yên tại chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không biết làm thế nào.

nên xem qua một chút không. LôiKiệt ngồi xuống trước cửa gian nhà, vừa phơi nắng vừa suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nghĩ.

Tiêu Sắt thật sự lục vương tử Tiêu Sởbị lưu đày? Vậy theo lời trăn trối của mẹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 người mình phải bảo vệ chính là hắn? Thế nhưng sao hắn cứ giấu diếm thân phận, không chịu trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 về Thiên Khải?

Dọc đườngsao Diệp Nhược Y lại coi trọng Tiêu Sắt như vậy, thậm chí còn liều mình bảo vệ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phải ấy thích Tiêu Sắt không?

Hình như Thiên Lạc tỷ cũng ý với Tiêu Sắt, liệu sau nàyhiềm khích với Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nương không?

Lúc chia tay hình như tỷ tỷ hoàn toàn không nhìn thấy mình, phụ bỏ lại mình đang trọng thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chạy theo ra ngoài, rốt cuộc giữa hai người chuyện xảy ra?

Rất nhiều vấn đề khiến Lôi Kiệt nghi hoặc không thôi, nhưng những ngườithể trả lời câu hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trong lòng hắn đều không có mặt. Nộ Kiếm Tiên đã đi nghỉ, Lôi Vân Hạc đang bận trấn an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lòng người trong Lôi gia bảo, dù sao Lôi Thiên Hổ trông coi Lôi môn đã nhiều năm, đã in © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sâu vào trong lòng mọi người. Giờ hắn chết, toàn bộ Lôi môn hỗn loạn bất an, lẽ ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cả Lôi Vân Hạc với tính cách lười biếng cũng không thể không bận tâm.

Bất luận ra sao, cầm kiếm lên, bảo vệ người nên bảo vệ, như vậy sẽ không sai. Lôi Vô Kiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thầm nghĩ. Đang lúc hắn nghĩ vậy, hai canh giờ đã trôi qua, đột nhiên xung quanh vang lên tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 náo loạn. Đệ tử Lôi môn không ngừng chạy từ trong viện ra. Lôi Kiệt vội vàng kéo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 người lại: “Có chuyện xảy ra vậy?”

“Đột nhiên, đột nhiên rất nhiều quan binh chạy tới bao vây Lôi gia bảo!” Người nọ thở hồng hộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nói.

“Quan binh? Sao quan binh lại tới? Lôi Vân Hạc đâu?” Lôi Kiệt nghi hoặc hỏi.

“Quyền chưởng môn, quyền chưởng môn đang bàn bạc với tổng quản Thiên Ngân phía sau viện, đã phái người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tới gọi. Nhưng những quan binh kia khí thế hung hăng, cảm giácthể phá cửa xông vào bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cứ lúc nào!” Người nọ lo lắng nói.

“Để ta!” LôiKiệt cầm Tâm kiếm bên cạnh lên, coi như gậy chống, khập khiễng chạy ra phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngoài. Hai người chạy tới cửa Lôi gia bảo, Lôi Kiệt mới phát hiện mọi chuyện không chỉ đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giản như vậy.

Người bên ngoài không chỉ quan binh.

Người cầm đầu lưng đeo song đao, ánh mắt đầy hung ác, thân hình khôi ngô, toàn thân toát ra sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ý. Đây đâu phải quan binh, ràng quân đội đã từng ra chiến trường!

“Ta kính trọng Lôi gia bảo, không muốn xúc phạm.” Tướng quân khôi ngô cầu đầu cao giọng nói: “Nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 môn chủ Lôi môn không ra ngoài nghênh tiếp, vậy đừng trách ta lễ!”

Vị tướng quân khôi ngô kia đương nhiên người đứng đầu quân đội Bắc Ly, Diệp Khiếu Ưng. Hắn nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tấm biển Lôi gia bảo, hạ giọng nói: “Năm xưa đã muốn cưỡi ngựa đạp tan Lôi gia bảo nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bị đại ca cản lại. Hôm nay liệu thực hiện được tâm nguyện không đây?”

“Muốn xông vào Lôi gia bảo, phải bước qua thanh kiếm của ta.” Ngay lúc đám đệ tử còn do dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chưa quyết, Lôi Kiệt đã bước lên, vung kiếm ngăn trước mặt một ngàn binh sĩ.

Khí thế lẫm liệt, không thua kémkhí tức sát phạt của ngàn người.

Chỉ điều thân thể quấn đầy băng vải, khiến người ta không khỏi tức cười.

Diệp Khiếu Ưng cúi người xuống nhìn hắn: “Vị tiểu huynh đệ này đã trọng thương vẫn dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 như vậy à.”

“Ngươiai?” Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu lên hỏi.

“Hỏi hay lắm.” Diệp Khiếu Ưng rút hai thanh trường đao trên lưng ra. Hai thanh đao đều vẻ rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nặng, nhưng trên tay hắn lại chẳng khác gì món đồ chơi. “Tên của ta đều trên đao này. Ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cũng nói phía bắc trọng kiếm, phía nam thích đao. Đó người trong giang hồ nông cạn, chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 từng thấy đao của quân đội Bắc Ly!” Diệp Khiếu Ưng thúc vào bụng ngựa, lập tức lao tới.

“Tướng quân!” Quan truyền lệnh kinh hãi, hắn rất ít khi thấy đại tướng quân xúc động như vậy.

“Ta nghĩ, ta đoán được tên của ngươi.” Diệp Khiếu Ưng thúc ngựa chạy tới trước mặt Lôi Vô Kiệt, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tay vung trường đao: “Nhưng ta vẫn muốn biết tên của ngươi từ trên kiếm của ngươi.”

Dứt lời, hai thanh trường đao chém thẳng xuống.

Lôi Kiệt cố chịu đau đớn khắp người do vết thương rách ra, hắn cắn chặt răng giơ tay thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 triển một chiêu kiếm!

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thiếu Niên Ca Hành full, Thiếu Niên Ca Hành online, read Thiếu Niên Ca Hành, Đang cập nhật Thiếu Niên Ca Hành

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 186 — Thiếu Niên Ca Hành

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc