GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 129: Tiên nhân từ tây tới

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hoàng hôn, mặt trời xuống núi.

Đường Liên Lạc Minh Hiên ngồi trong gian đình, hạ giọng bàn luận mọi chuyện. Đường Liên thần sắc nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 túc, còn Lạc Minh Hiên trước nay luôn cười đùa tởn lúc này càng nghe chân mày càng nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chặt.

“Cho nên bây giờ Đường môn định phản bội Tuyết Nguyệt thành?” Lạc Minh Hiên kinh hãi nói.

Đường Liên gật đầu một cái: “Mặc dù không biết dự định cụ thể của lão gia tử, nhưng rất rõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ràng, bọn họ không muốn giữ quan hệ đồng minh với Tuyết Nguyệt thành nữa. Họ đã lựa chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tốt hơn.”

Lạc Minh Hiên hít một hơi lạnh: “Đây không phải chuyện nhỏ,huynh, ngươi mau về Tuyết Nguyệt thành với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ta, báo lại cho tam thành chủ!’

“Không được, ta không thể trở về Tuyết Nguyệt thành.” Đường Liên lắc đầu một cái.

“Vì sao? Chẳng lẽ đại huynh vẫn chưa quyết định?” Lạc Minh Hiên vội vàng la lên.

Đường Liên lắc đầu: “Đường môn gia tộc của ta, Tuyết Nguyệt thành môn của ta. Ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 muốn phản bội bất cứ ai, ta chỉ muốn ngăn cản chuyện này xảy ra. Ngươi về Tuyết Nguyệt thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đi, còn ta, ta có chuyện quan trọng hơn phải làm.”

“Chuyện vậy?” Lạc Minh Hiên hỏi.

“Lôi gia bảo sắp tổ chức Anh Hùng yến. Nhưng hiện nay Lôi gia bảo, Tuyết Nguyệt thành đều không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thay đổi của Đường môn, cho nên rất có thể bữa Anh Hùng yến đó lúc Đường môn bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đầu làm phản. Ta muốn ngăn cản chuyện này xảy ra. Ngươi về Tuyết Nguyệt thành tìm tam thành chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trợ giúp. Còn ta tới Lôi gia bảo, ngăn cản hành động của Đường môn.” Đường Liên nghiêm mặt nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“Đạihuynh, chuyện này...” Lạc Minh Hiên do dự một chút nhưng không nói tiếp.

“Đúng vậy, ta không làm nổi chuyện này.” Đường Liên nói nốt lời của Lạc Minh Hiên: “Nhưng dẫu sao cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phải cố hết sức, không thể để mình tiếc nuối được. Đúng rồi, gần đây tincủa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phụ ta không?”

“Đại thành chủ à?” Lạc Minh Hiên lắc đầu: “Vẫn không tin tức gì.”

“Ài.” Đường Liên thở dài nhìn ánh nắng chiều, trong lòng thầm than: Nếu phụ bên cạnh lúc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86lẽ ta không cầnmang như vậy.

Còn bên kia, Tiêu Sắt đang nằm trên nóc nhà, lười biếng tắm ánh chiều cuối cùng.

Lôi Kiệt nhảy tới bên cạnh Tiêu Sắt,mắt Tiêu Sắt hơi nhấc lên: “Cuối cùng cũng yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rồi à?”

“Trông coi hai canh giờ, không có đáng ngại rồi.” Lôi Vô Kiệt cười một tiếng, ngồi xuống cạnh Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Sắt: “Tiêu Sắt, ta phát hiện ngươi một sở thích, rất thích nằm trên nóc nhà.”

“Vì rất yên tĩnh.” Tiêu Sắt đáp.

“Không, trên nóc nhà thể thấy nơi rất xa. Chỗ đó, quê hương của ngươi.” Lôi Kiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ngươi Diệp Nhược Y quen biết nhau nơi rất xa đó.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“Đúng vậy, Thiên Khải thành. Đónơi chúng ta gặp nhau.” Không ngờ Tiêu Sắt không phản bác.

Lôi Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Tiêu Sắt, có vẻ ngươi không muốn nhắc tới những chuyện xưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 của mình. Thật ra lúc ta cũng rấtmò, sao ngươi cố ý muốn quên đi những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chuyện trước kia?”

“Khi thứ ngươi tin tưởng ngưỡng mộ đột nhiên sụp đổ, ngươi cũng sẽ nghĩ vậy. Đẩy sập hết tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cả, làm lại từ đầu.” Tiêu Sắt mở mắt ra, ngây ngốc nhìn phía xa: “Sau đó mọi thứ đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khởi đầu mới, mọi thứ đều hội vãn hồi. Ta muốn một cuộc sống hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mới.”

“Cho nên khi gặp Diệp nương lần đầu mới cố tình không nhận nhau?” Lôi Kiệt hỏi.

“Ừ. ấy là cố nhân, cái gọi cố nhân cũng người không nên xuất hiện lại trong cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đời.” Tiêu Sắt nhẹ giọng nói.”

“Được.” Lôi Kiệt gật đầu một cái, Tâm kiếm bên hông đột nhiên rời vỏ, chỉ thẳng vào giữa đũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 quần của Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt kinh ngạc, hét lên giận dữ: “Lôi Vô Kiệt, ngươi làm vậy!”

“Ta muốn nói, mặc chúng ta huynh đệ tốt của nhau, nhưng chuyện tình cảm không thể nhường được! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Chúng ta cạnh tranh công bằng!” Lôi Kiệt nhìn Tiêu Sắt, thần sắc nghiêm túc.

Tiêu Sắt vẫn chỉ lo mắng: “Huynh đệ tốt quái gì, ai muốn cạnh tranh với ngươi! Tình cảm chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Chả hiểu cái gì cả!’

“Ngươi nói giữa chúng ta không cạnh tranh vì ngươi vốn không định tranh đoạt Diệp nương với ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhưngràng Diệp nương thích ngươi?” Ngón tay LôiKiệt ngoắc nhẹ, Tâm kiếm cũng rục rịch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“Ta đâunói vậy!” Tiêu Sắt mắng.

“Về vỏ.” Lôi Vô Kiệt lạnh nhạt nói, Tâm kiếm theo tiếng vào vỏ. “Dù sao ta cũng mặc kệ, huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đệ là huynh đệ, tình cảm tình cảm.”

Còn trong nội điện chỉ có một mình Không Thiên Lạc ngồi đó trông nom Diệp Nhược Y. nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Diệp Nhược Y sắc mặt điềm tĩnh ngủ say, lẩm bẩm: “Ngươi quen biết Tiêu Sắt lâu như vậy. Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nữa... nghe vẻ quan hệ không đơn giản.”

“Nhưng ràng các ngươi gặp nhau từ trước rồi mà, sao lại không nhận nhau?”

“Chẳng lẽ từng tình nhân?”

"Quá đáng!"

Không Thiên Lạc không ngừng lẩm bẩm, đột nhiên nghe Diệp Nhược Y rên nhẹ một tiếng. Cô vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đứng dậy, lại thấy lúc này sắc mặt Diệp Nhược Y đã đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi, sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mặt đầy đau đớn.kinh hãi quay người lại, định gọi mọi người bên ngoài vào, nhưng lại bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thấy trước mặt nhiều thêm một người.

Đột nhiên xuất hiện, như bước ra từ không.

Người nọ mặc đạo bào màu trắng, râu bạc tóc bạc, tay cầm một phất trần màu trắng. Râu dài rủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xuống bên hông nhưng gương mặt không chút già nua, dung nhan vẫn rất tuấn tú, con ngươi sáng bừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 toàn thân tỏa ra một luồng tiên khí.

“Thần... thần tiên?” Tư Không Thiên Lạc ngây ngẩn.

Lão thần tiên kia nhẹ nhàng mỉm cười với Không Thiên Lạc, đi tới bên cạnh Diệp Nhược Y, ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tay đặt nhẹ lên trán Diệp Nhược Y, gật nhẹ đầu nói: “Không sao.” sau đó phất trần hất nhẹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Không Thiên Lạc chỉ thấy một luồng sáng trắng truyền vào ngực Diệp Nhược Y. Chỉ trong chớp mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vẻ đau đớn trên gương mặt Diệp Nhược Y từ từ tiêu tan, thân thể yên tĩnh trở lại, sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mặt rốt cuộc cũng khôi phục như thường.

Lão thần tiên kia quay đầu lại nhìn sang phía Không Thiên Lạc, cười nói: “Có phải con gái Thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tiên không?”

Nếulúc bình thường, người khác mở miệng nói bốn chữ ‘con gái Thương Tiên’ kiêng kỵ nhất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cô đã sớm vác gậy đánh một trận rồi. Thế nhưng đối mặt với ông lão bộ dáng như thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tiên kia, gương mặtKhông Thiên Lạc đầy lo sợ:”Đúng... đúng vậy. Dám hỏi lão thần tiên là...”

“Từngduyên gặp mặt phụ thân ngươi vài lần.” Lão thần tiên kia vẫy nhẹ phất trần, thân thể đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhiên lướt tới bên cạnh Không Thiên Lạc, tay nắm nhẹ lấy thanh trường thương của cô: “Ngân Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thương, khốc đoạn tràng. một mũi thương không may mắn, nhưng một chủ nhân rất tốt.

Không Thiên Lạc hoàn toàn không thấy người này cướp đi trường thương của mình ra sao, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 còn một loại ảo giác sau khi người này tới bên cạnh mình, bản thân tự tay đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thương cho người ta. Đây là một cảm giác rất kỳ quái, thế nhưng trong lòng không cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bất cứ sợ hãi nào, vì trên người ông lão này dường như không có bất cứ khí tức nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hiểm nào.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thiếu Niên Ca Hành full, Thiếu Niên Ca Hành online, read Thiếu Niên Ca Hành, Đang cập nhật Thiếu Niên Ca Hành

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 129 — Thiếu Niên Ca Hành

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc