GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7: "Không lẽ cô ấy đến tìm cháu?"

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cô bối rối không biết trước đây mình với đãkhúc mắc gì, nhìn gắng nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết mức khi nói chuyện với mình, lòng như nghẹn lại. đột nhiên rất tức giận, chẳng hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tại sao cô ấy lại đối xử với mình tới mức này. Tuyết Dao xoa lưng muốn khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho cảm xúc dịu lại:

“Cháu không trách đâu, của cháu mà”

cố tỏ ra vui vẻ, nhoẻn miệng cười: cứ để cháu đi bán nước đi, sau này để cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nuôi bà”

cười: “Vậy chờ đến ngày đó nhé”, ngồi trò chuyện thêm một lúc giúp bình ổn lại cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xúc, lại nghe thấy hỏi:

“Thế cháu muốn lấy trái cây gì, thơm hay ổi, hay là bà lấy cam cho cháu nhé?”

Nhìn sốt sắng như thế, Tuyết Dao ân cần bảo: “Bà đưa cháu trái cũng được, chỉ nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ép thôi mà. Bán đa dạngkhi còn thu hút được nhiều khách hơn ấy chứ”

“Bà không cần lo cho cháu đâu”, tóc đã bạc đến thế, không biết bao nhiêu sợi được hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thànhlo lắng cho đứa cháu bất hiếu như nguyên chủ đây.

À không, giờ mình nguyên chủmột, trách cũng không trách được, chỉ thể cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đắp tiếp tục sống hiếu thảo thôi, nếu cứ nghĩ mãi về nguyên chủsẽ tự khiến mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành người ngoài cuộcthế giới này mất. Nhưng biết mình không phải, linh hồn của cô xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến đây tức cô đã người thế giới này, đã sống thật sau này cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chết thật nên không thể sống với tâm thế bàng quang được. Không biết hệ thống làm thế nào khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuyên vào thân xác của nguyên chủ, cũng không biết linh hồn nguyên chủ đang đâu, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao cũng đang sống phần đời lẽ ra phải của ấy.thế nên, lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108phải sống thật tốt, thay cho cả phần của nguyên chủ.

“Tóm lại, sau này chuyện của nguyên chủ chính chuyện của mình”, thầm nhủ, "nếu đã lấy thân xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của ấy thì chuyện của ấy, mình nhất định sẽ hoàn thành"

Vừa đưa về phòng, điện thoại đã reo lên, bên trên hiển thị một dãy số lạ không có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ghi chú. Đâylần đầu tiên người gọi điện cho cô, Tuyết Dao nhanh chóng bắt máy, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghe vừa đi về phòng: “Xin chào, ai vậy ạ?”

“Tớ, Ánh Vân đây, cậu không lưu số tớ hả”

Tuyết Dao nghe thế hơi sượng, đầu dây bên kia cô bạn vẫn nói liên tục: “Cậu không lưu số tớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 buồn đấy nhé, à bỏ qua chuyện này đi, tớ cái này muốn hỏi cậu”

“Cậu dạo này đang làm gì thế, tự nhiên lại nổi hứng ra ngoài đi bán hàng thế?”

“Bà cậu ép cậu à?”

“Tuyết Dao, nếu cậu không muốn thì đừng làm, không cần ép bản thân đâu, nếu không đủ tiền thứ cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói với tớ, tớ chuyển cho cậu một ít”

“Tuy Ánh Vân tớ cũng không giàu gì,…”

Ánh Vân nói liên tục, không hề để ý xem đang nghe hay không, Tuyết Dao không thể chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nổi việc một người cứ nói liên tục như bắn liên thanh bên tai mình, vội cắt lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108nàng:

“Được rồi, tớ không cần tiền của cậu đâu, cậu gọi tớ chỉ hỏi như thế thôi à?”

Cậu đừng lạnh lùng như thế chứ, tớ quan tâm cậu mà, sao tiền của tớ cũng không ít….”

hắng giọng,nàng biết ý lập tức chuyển chủ đề:

“Thật ra cũng không gì, cậu biết tớ làm thêm quán cơm trên quảng trường mà, à ý© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái quán sáng cậu ăn á, tên là quán cơm Hương Ký”

“Ừ, rồi sao”

“Thì chủ tớ thấy cậu bán nước ép khá ngon nên bảo tớ hỏi cậu xem cậuthể cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cấp nước cho quán tớ được không, chính kiểu hai ngườihợp đồng rồi cậu giao nước đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quán tớ rồi bọn tớ trả tiền lại cho cậu í”

Thì ra muốn hợp tác kinh doanh à, cũng hơi động lòng.thời gian hệ thống cho cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuẩn bị có lẽ không nhiều, bán nước ép cũng không tích được bao nhiêu, túi vàng hệ thống cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì sài mãi rồi cũng hết. vẫn nhớ sáng nay mình đã sài gần hết một phần ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 túi vàng, giờ nghĩ lại vẫn sót tiền.

“Thế thỏa thuận thế nào?”

Ánh Vân nghe thế, giọng nói cũng trở nên vui vẻ hơn: “Cậu cũng biết vụ thỏa thuận này à, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chủ tới bảo mai cậu cứ mang nước ép đến cho bà ấy xem rồi ấy thỏa thuận kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn với cậu”

“Có điều, tớ nghe người ta bảo thỏa thuận kiểu này dễ bị bắt chẹt lắm, cậu cứ lấy giá cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào cho tớ nhé”

Tuyết Dao nghe thế thì cười thầm, lấy giá cao thì còn thỏa thuận nữa, nhưng cô vẫn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kích bởi tấm lòng của cô bạn, “Tớ biết rồi”

“Thế nhé, tớ đi ngủ để mai đi làm đi, mai cậu ghé quán bọn mình lại nói tiếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cậu ngủ ngon nhé”

Nói rồi cô ấy cúp điện thoại cái rụp, chưa kịp đáp lời đã nghe thấy tiếng “tút…tút” hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phát ra từ điện thoại.

“Cô nàng này bộp chộp thật, thế cũng thân được với mình mới hay”

Tuyết Dao thầm cảm thán. ngồi dậy, lôi tất cả đồ vật bỏ vào balo trong hệ thống ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiểm tra, kết quả khiến bất ngờ.

“Không thay đổi cả?”

Tất cả các món ăn kể cả đồ đông lạnh hoặc đồ tươi sống đều không thay đổi, nước sôi vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn sôi, điều đó chứng tỏ thời gian trong balo không tuân theo một quy luật nào, chỉ đơn giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 là một không gian chưa đồ tĩnh thường thấy trong trò chơi. Vừa hay tiện cho dự trữ đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dạng thực phẩm hơn, thể dành riêng một ô để chứa nước dùng cho sinh hoạt.

Nhìn đồng hồ đã hơn chính giờ tối, quyết định đi ngủ chuẩn bị tinh thần sáng mai dậy sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chạy bộ, sau rất nhiều lần tưởng chửng như tắt thở khi đang hoạt động, Tuyết Dao không thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngơ trước sức bền đáng báo động của mình.

….………………

Tuyết Dao tỉnh dậy sau một đêm không mộng mị, nhìn ánh nắng ngoài trời rồi lại nhìn giờ trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điện thoại, mới năm giờ sáng bầu trời đã sáng hẳn, còn le lói vài tia nắng tưởng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã hơn bảy giờ.

xuống giường, thay bộ đồ thể thao mới mua rồi lên đường chạy bộ khắp trấn dưới, lúc chạy đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gần khu dân cư hôm qua định rẽ hướng lên núi, nhưng trong mắt bỗng xuất hiện hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ảnh một người đàn ông , người hôm qua đã đuổi khỏi khu vực hàng rào.

Anh ta đang trò chuyện với một ông lão, theo nhớ thì ông ấy là một người nông dân già © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khôngcon cái đang sống ở cạnh nhà ông cô. Hai người họ trò chuyện một lúc thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông lão lái xe hướng về phía trấn trên, còn người đàn ông thì quay người vào trong một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 máy móc.

“Gì thế?”

Cuộc trò chuyện đó dấy lên nhiều nghi ngờ trong lòng Tuyết Dao, nhưng nỗi sợ hôm qua vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất đậm sâu nên không nán lại đó lâu tiếp tục rẽ hướng chạy lên núi. Vừa chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa cố gắng nhớ lại từng chi tiết của sự việc vừa rồi hòng tìm kiếm sự thật, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi cũng đành bỏ cuộc không đủ dữ kiện.

chỉ có thể đoán người bên trong muốn thông qua ông lão để thu mua đồ gì đó, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, nhìn vẻ thông thạo của ông ta thì vẻ giao dịch này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã từng xảy ra khá nhiều lần, chỉ hơi băn khoăn: “Không biết bao nhiêu người tham gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào chuyện này”

Nếu chỉ mình ông lão biết khả năng nguy hiểm cao, còn nếu cả trấn dưới đều biết tức ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng từng đến đây, thế thì còn nguy hiểm hơn. Bởi không biết bên trong khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dân đó trang bị thiết bị nguy hiểm đến thế. Bởi vì lúc ông kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho nghe về hoàn cảnh trấn Thanh Sơn không hề đề cập đến khu vực này nên hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghiêng về giả thuyết chỉ mình ông lão biết, thế thì thể bọn họ đang mưu tính chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó không hợp pháp,thể qua mặt cả trấn để xây dựng một khu dân lớn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế thì thế lực sau lưng bọn họ cũng không nhỏ.

“Lát về phải nhắc ông một tiếng mới được”

Vừa nghĩ vừa chạy, bất giác đã chạy về đến trước cổng nhà. Thấy trong nhà khôngai nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô ghé kho lấy trái cây về ép chuẩn bị cho ngày hôm nay. Vừa đế cổng kho đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy chú khiêng một thùng dứa xếp lên xe hàng, bên trên còn có các loại trái cây khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

“Cháu chào chú’, tiến lại xe thử, mỗi thùng hàng trên xe là một loại trái cây khác nhau, riêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưa hấuđến ba thùng lớn.

“Đến rồi à, giúp chú bưng nốt mấy thùng qua đây đi”

“Có cả ạ?”Cô giật mình, chạy đến cạnh kho xem.

Chú Hà đợi bưng đến rồi đỡ hàng, xếp vào trong xe, đoạn chú cười bảo: “Chỗ này chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mang từ chợ Thanh về đấy"

Tuyết Dao thoáng ngạc nhiên, thùng cuối cùng đặt lên xe rồi hỏi: “Chợ Thanh thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ạ? có vui không ạ?”

“Vui chứ, mai chú qua đó giao lúa, hay chú dẫn cháu đi chung nhé?”

giật mình, xua tay bảo “Dạ thôi, mai cháu còn đi bán mà ạ”, đùa chứ đâu dám tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiện rời khỏi trấn Thanh Sơn, làm chuyện người chơi tự động rời khỏi map hệ thống quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 định chứ, khi bước chân ra khỏi phạm vi trấn lăn đùng ra chết rồi ấy chứ

vẫn còn quý cái mạng nhỏ này của mình lắm.

Đang miên man suy nghĩ, cô nghe thấy chú hỏi, giọng nói trầm ngâm như thể chú ấy đã băn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khoăn rất lâu:

“Ờm….Tiểu Dao, chú hỏi này”

“Dạ?” Hiếm khi nào thấy chúngập ngừng thế này nên hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn chú cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khó hiểu.

“Dạo này cháu gặp khó khănhả?”, chú ấy thuận thế nhìn thẳng vào mắt cô, “Có cứ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với chú nhé, chú giúp cháu”

“Gì ạ?” Khó khăncơ, đã làm mà đột nhiên chú ấy hỏi thế chứ, không lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông bà…?

Đúng hiện tại có rất nhiều khó khăn, nhưng làm cái nào chú thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giúpgiải quyết đâu chứ. Thế nhưng biết, khó khăn chú ấy nói tới không phải cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang nghĩ, bèn hỏi dò:

“Ai nói với chú ạ?”

Chú trở nên sốt ruột thấy rõ: “Cháu thật sự gặp khó khăn à, gì thế, cháu nợ tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ai à, hay là, hay cháu bị thất tình…Thằng nhãi nào dám tồi tệ với cháu, cháu cứ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chú….”

Thấy chúcàng đoán càng xa, hoảng loạn cắt ngang: “Không có, cháu khôngbị mấy cái đấy” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nghe vậy chú ấy còn sốt ruột hơn, đột nhiên nghe thấy chú ấy thốt lên:

“Không lẽ, ấy đến tìm cháu rồi?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thẻ bài Mạt Thế, Thẻ bài Mạt Thế Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thẻ bài Mạt Thế Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thẻ bài Mạt Thế Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Thẻ bài Mạt Thế Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thẻ bài Mạt Thế Linh dị, truyện Linh dị hay, Thẻ bài Mạt Thế Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thẻ bài Mạt Thế Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Thẻ bài Mạt Thế full, Thẻ bài Mạt Thế online, read Thẻ bài Mạt Thế, Chuyện Thẻ bài Mạt Thế

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Thẻ bài Mạt Thế

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc