GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 85

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cao Phân muốn đi Lạc Thành, nhưng lại không nỡ đóng cửa quán ăn ở Kinh thị, mỗi năm chỉ cần duy trì thôi cũng kiếm được hai ba vạn, trong khi lương ở thành phố bây giờ, cao lắm cũng chỉ năm sáu chục một tháng, hai vợ chồng công chức không ăn không uống một năm cũng chỉ được hơn một ngàn.

Bà nói: “Các con nhìn xem, đóng quán ăn thì tiếc biết bao.”

Đóng chắc chắn không thể đóng rồi, phải tìm một người đáng tin để cùng hợp tác, cũng giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mở chi nhánh vậy.

nội Chu suy nghĩ một hồi về người phù hợp. Mẹ của Hàn Tích đơn vị hiệu quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 làm việc kém, thấy quán ăn làm ăn phát đạt, thực ra cũng muốn mở quán, nhưng chưa từng kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 doanh, không dám đem hết tiền tiết kiệm ra mạo hiểm.

Hơn nữa, Tần Tố Vấn lại người thân bên bà, con dâu còn hai đứa con trai, chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ ưu tiên nghĩ đến người nhà mình, nên không thể tự mở lời được.

nội Chu đề nghị: “Hay gọi anh cả chị dâu của Phúc Sinh đến, mẹ nghe nói anh cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chị dâu cũng được lắm.”

Cao Phân lập tức lắc đầu, mười ngón tay còn ngón ngắn ngón dài, đến lúc đó lại sinh chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bất hòa giữa anh em: “Không ổn đâu, rồi nhà thằng hai lại làm loạn lên.”

Cao Phân nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định để bà họ của Phúc Sinh – chính Tần Tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Vấn góp vốn vào quán Kinh thị. người biết ơn, nếu không phải Hàn Nguyên Tông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tìm được manh mối, thì Phúc Sinh cũng chưa chắc thuận lợi nhận lại thân phận như vậy.

“Quán Kinh thị để họ Phúc Sinh góp vốn vào, mẹlại trong tiệm, cũng dễ sống hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thuận vớiấy.”

Chu Cẩm cười nói: “Con đã nói thì để mẹ đi nói với Tố Vấn. ấy chỉ ngại làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kinh tếthể thôi. Tiểu Ngọc còn nói rồi, vài năm nữa còn làn sóng thất nghiệp, chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bằng bây giờ nhảy vào kinh doanh còn hơn.”

Tần Tố Vấn người đầu óc nhanh nhạy, thực ra do Hàn Nguyên Tông không kéo nổi mặt mũi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sợ hàng xóm đồng nghiệp cười chê vợ mình mất việc rồi đi làm kinh tế cá thể.

Tần Tố Vấn làm công tác tưởng cho chồng, nói kiếm tiền không phải chuyện đáng xấu hổ, một mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Cao Phân kiếm được bằng cả hai vợ chồng họ làm mười mấy năm, bất kể ông có đồng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hay không, nhất định sẽ góp vốn vào.

Hàn Nguyên Tông chỉ giằng co một đêm đồng ý, đúng vậy, thể diện quan trọng hay tiền quan trọng? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Huống chi, dùng sức lao động để kiếm tiền thì mất mặt.

Bàn bạc xong tỷ lệ góp vốn, Cao Phân hướng dẫn một tháng, Tần Tố Vấn đã thể tự xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 công việc. Đợi Tạ Tiểu Ngọc làm việc xong với thầy trong trường, xác định được thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi Lạc Thànhsẽ khởi hành.

Hôm đó, Phúc Sinh về nhà nói với Cao Phân một chuyện: “Mẹ, anh cả với anh hai tìm con mượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ít tiền để làm ăn ở huyện, con đã đồng ý rồi.”

Cao Phân: ??

Hai đứa con bất hiếu này lại đi vòng qua để tìm thằng ba, là biết sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 từ chối sao?

tức giận nói: “Anh cả con thì thật thà, chắc chắn nhà anh hai con xúi giục, sao không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đến tìm mẹ?”

“Họ sợ mẹ mắng, cũng thật lòng muốn làm ăn.”

Cao Phân mấy năm nay đối xử với đám cháu nội quê rất tốt, Tết năm ngoái còn đón cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Đại Trụ, Tiểu Trụ hai chị em Tiểu Ni lên Kinh thị ăn Tết, lúc về thì mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đầy đủ đồ đạc. Mấy đứa nhỏ nghe nhân viên nói mỗi ngày cửa hàng lời bao nhiêu, kiếm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bao nhiêu, về nhà liền kể lại cho cha mẹ.

Nghe rồi thì ai không động lòng chứ. Gọi điện cho Phúc Sinh ngoài chuyện mượn tiền, còn mong Phúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Sinh giúp họ thiết kế cửa hàng. Nghĩ tới nghĩ lui, họ cũng chẳngtài cán gì, mẹ bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đồ ăn kiếm được tiền, thì họ cũng bán đồ ăn, chỉ cần chịu khó, chắc chắn sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lỗ.

Cao Phân nghĩ một hồi, mấy đứa đó cũng con sinh ra, tất nhiên cũng mong chúng tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lai. Không nói đến hai đứa con trai, chỉ riêng mấy đứa cháu Đại Trụ, Tiểu Trụ Tiểu Nii, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đều ngoan ngoãn lễ phép, ai nấy cũng suy nghĩ đúng đắn.

thở dài: “Con bảo anh cả anh hai viết giấy nợ, chỉ cho mượn lần này thôi. này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Tiểu Ngọc không ý kiến chứ?”

Phúc Sinh nói: “Tiểu Ngọc bảo, anh cả với anh hai đều con của mẹ, nếu sống không tốt thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mẹ cũng sẽ buồn lòng. Tiểu Ngọc nói, bây giờ làm ăn, chỉ cần chịu khó, không gây chuyện, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ không đến mức tệ đâu.”

Cao Phân nghe vậy thấy ấm lòng:

“Con cưới được vợ tốt, phải đối xử với vợ cho tốt vào. Sau này nếu anh cả với anh hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại nhờ giúp đỡ, con không được cái cũng đồng ý, phải nghe ý kiến của vợ nhiều hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nghe chưa?”

Anh cả anh hai gọi điện tới, Phúc Sinh đã nói với Tiểu Ngọc ngay từ đầu, sau khi được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đồng ý thì anh mới nhận lời. Anh sẽ không tự ý quyết định không hỏi qua ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kiến của Tiểu Ngọc.

Phúc Sinh gật đầu: “Vâng, con nghe lời mẹ.”

Tạ Tiểu Ngọc mang về một xấp giấy thương hiệu, nói rằng đã đăng thương hiệu “Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Quán”, cửa hàng quê cũng dùng tên này, bảo anh cả với anh hai tìm mặt bằng ga © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tàu bến xe, mỗi người mở một tiệm Cao Ký.

Nếu sau này có ai ganh tị thì cũng không dùng được cái tên này, về sau tiếng tăm sẽ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gây dựng nên.

Cao Phân cũng thấy cách này rất hay. bỗng nhớ ra điều gì, dặn Phúc Sinh:

“Đúng rồi, lần này đi thực tập con nhớ xin đơn vị cấp túc cho vợ chồng. Nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 được thì mẹ thuê nhà cho hai đứa. Kết hôn mấy năm rồi, cũng nên tranh thủ sinh đứa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 để mẹ trông giúp cho.”

Phúc Sinh mặt đỏ ửng, vội kiếm cớ trường việc rồi đi luôn. Cao Phân trong lòng thấy không đúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mấy năm nay hai đứa túc xá, nhưng nghỉ về nhà, cũng đâu phải không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hội chung phòng.

Cao Phân nghi ngờ hỏi con trai: “Con trai ngốc của mẹ, chẳng lẽ còn chưa động phòng với vợ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 à?”

Phúc Sinh chịu hết nổi, liếc ra ngoài cửa, rồi muốn chạy: “Mẹ ơi, hình như Tiểu Ngọc gọi con, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra ngoài xem một chút!”

Vừa liếc mắt một cái đã không thấy người đâu,nội Chu bưng bát cơm thịt kho ra, không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Phúc Sinh, liền hỏi: “Phúc Sinh đâu rồi? Không phải nói đói bụng, muốn ăn cơm thịt kho sao?”

Cao Phân rầu hết sức, bèn đem nỗi lo của mình kể với mẹ chồng, nói Phúc Sinh với Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Ngọc vẫn chưa động phòng.

lo lắng nói: “Mẹ à, mẹ nói xem khi nào Phúc Sinh vấn đề không? Con sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Tiểu Ngọc sớm muộn cũng chán ghét nó. Hay để Phúc Sinh đến bệnh viện kiểm tra xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sao?”

Chu Cẩm nói: “Nói linh tinh! Phúc Sinh một mình còn khiêng nổi mấy trăm cân bia đá, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể vấn đề phương diện đó được? Tiểu Ngọc chẳng phải đã nói rồi sao, Phúc Sinh mắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cái mà... chứng tự kỷ gì đó, nhưng bây giờ nói chuyện cũng trôi chảy rồi, chắc chắn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngại ngùng thôi. Con cứ nói chuyện với cháu dâu đi, chỉ cần Tiểu Ngọc chủ động một chút, Phúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Sinh xấu hổ đến đâu cũng sẽ theo. Đàn ông mà, phải chuyện gì to tát đâu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6



Đã đến thời gian thực tập, bạn học trong lớp ai cũng đang tìm cáchlại Kinh thị, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Phúc Sinh nộp đơn xin được đến Lạc Thành thực tập, tiếp tục tham gia khai quật mộ Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Hoàng Tử cùng đội khảo cổ.

Giang Vạn đã chắc chắn được thực tập tại một đơn vị di tích văn vật Kinh thị, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thấy tiếc thay cho Phúc Sinh, rõ ràng là người đứng đầu lớp về thành tích chuyên môn.

Anh hỏi: “Hồi Chu,lại Kinh thị chẳng phải tốt hơn sao? Cậu thật sự muốn đến Lạc Thành à? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Một ngôi mộ lớn như vậy, khai quật phải mất mấy năm đó. Đến khi cậu muốn quay lại Kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thị, có khi chẳng dễ dàng nữa đâu.”

Một công việc so với việc tìm kiếm tung tích cha thì chẳng cả. Phúc Sinh đáp: “Quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rồi, Tiểu Ngọc cũng đi cùng tôi.”

Giang Vạn vừa ngưỡng mộ, vừa chút ghen tị. Vợ của Phúc Sinh không chỉ không chê tính cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lạnh nhạt của anh, còn sẵn sàng đi cùng anh, từ bỏ hội lại Kinh thị.

Còn bên kia, Lương Thiên Đông nghe tin Tạ Tiểu Ngọc sẽ đến Lạc Thành thực tập, suýt chút nữa tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phát điên.

Trong lòng ta cùng uất ức.

Ban đầu chọn ngành khảo cổ đã chẳng phải điều ta yêu thích, từ lâu đã trông đợi kỳ thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tập thể giúp lại làm việc tại Kinh thị, được hộ khẩu thành phố. Nếu cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chồng Kinh thị, khi còn thoát khỏi sự kiểm soát của anh trai.

Giờ Tạ Tiểu Ngọc lại đi thực tập Lạc Thành, không phải vào những đơn vị văn vật hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bảo tàng danh giá, mà đến mộ Đại Hoàng Tử để khai quật mồ mả, chuyện này khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ta sao chịu nổi.

ta chạy đi tìm Tạ Tiểu Ngọc: “Tạ Tiểu Ngọc, cậu thật sự muốn đi Lạc Thành đào mộ à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Nụ cười trên mặt Tạ Tiểu Ngọc lập tức biến mất. Đại Hoàng Tử chính cha ruột của Phúc Sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ở kiếp trước, đáp: “Tôn trọng chuyên ngành của mình một chút đi.”

Tạ Tiểu Ngọc xoay người đi vào căn tin ăn cơm, để lại Lương Thiên Đông cúi đầu lau nước mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Bạn cùng phòng Hứa Xuân Hồng đi theo Tạ Tiểu Ngọc, hỏi: “Thiên Đông sao vậy? Em đi thực tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lạc Thành thì liên quan gì đến ta? ta khóc cái gì chứ?”

Tạ Tiểu Ngọc cũng chẳng biết làm sao: “Có thể cô ta cũng phải đi thực tập Lạc Thành.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Không thể nào.” Hứa Xuân Hồng ngạc nhiên, mấy hôm trước Lương Thiên Đông còn vui mừng nói với rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 muốn lại Kinh thị làm việc trong viện bảo tàng mà.

“Tại sao em đi Lạc Thành thì ta cũng phải đi Lạc Thành chứ?”

sao mấy chuyện rối rắm giữa Tạ Tiểu Ngọc nhà họ Lương, Lương Thiên Đông đã tám chuyện hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 với các bạn cùng phòng. nói:

“Chắc là do anh trai ta sắp xếp. Mấy năm nay ta cứ viết thư, gọi điện kể hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chuyện của em cho anhta nghe. bạn cùng phòng, em cũng không tránh được ta, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sự quá phiền.”

Hứa Xuân Hồng nổi cả da gà. Bị mộtđàn ông biến thái như vậy bám lấy, thật sự buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nôn quá. Tiểu Ngọc đúng xui xẻo, mấy năm nay anh trai Lương Thiên Đông không dám đến, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không đánh lại Phúc Sinh.

“May em Phúc Sinh.”

Tạ Tiểu Ngọc nghĩ, đúng vậy, Phúc Sinh càng giỏi giang thì cô càng an toàn. Giờ nhà mở tiệm buôn bán, có tiền, Phúc Sinh có bản lĩnh, là sinh viên đại học, còn có nhiều mối quan hệ, cô chẳng sợ nhà họ Lương nữa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến full, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến online, read Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến, Khương Ti Chử Tửu Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 85 — Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc