GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 156: . Chị Dâu Họ Đáng Ghét 4

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Vậy thì thêu một chiếc túi cho con gái dùng.” Chương Nam Tuyền lại nói.

“Lúc thì anh tặng con trai, lúc thì tặng con gái.” Đường Văn Tuệ nhìn chằm chằm cậu ấy: “Anh đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lừa em đúng không?”

“Anh lừa em làm gì?”

Chương Nam Tuyền hừ nhẹ một tiếng: “Năm đồng một cái, em nhận không?”

Đường Văn Tuệ động lòng rồi, ấy đặt cằm mình lên vai Nguyên Đản, dường như đang do dự.

“Sáu đồng thì sao?”

Chương Nam Tuyền ngồi xuống: “Tám đồng nhé?”

“Đừng lên giá nữa.” Đường Văn Tuệ kêu lên một tiếng, thật sự muốn đưa Nguyên Đản cách xa cậu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chút: “Anh trả tiền à, sao lại phóng khoáng vậy!”

Anh đưa được chứ gì?

Chương Nam Tuyền trừng mắt với cô ấy, vừa bất lực vừa đau lòng: “Giúp đỡ đi mà, anh sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lừa em đâu.”

“Em muốn thêu cũng được sao?”

“Đúng.”

“Vậy được.”

Sau khi Chương Thục Phân quay lại thì Chương Nam Tuyền đã đi mất.

Liếc mắt nhìn theo bóng lưng cậu ấy, Đường Văn Tuệ cứ cảm thấy đó lạ lạ, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sau khi đưa đồ buộc tóc cho Chương Thục Phân thì nhắc đến chuyện lúc nãy.

Chương Thục Phân có đồ buộc tóc thì phấn khởi chuẩn bị buộc lên, gỡ cái buộc tóc đen nhẻm trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đây xuống, nghe vậy ấy nói: “Cậu không đoán ra người đó là ai đâu, cậu quan tâm anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ấy tặng ai làm gì, tiền đã đưa đến tận cửa, đương nhiên phải nắm bắt chứ!”

Cũng đúng, không nào lại bỏ lỡ tiền như thế, thế Đường Văn Tuệ lại trò chuyện ríu rít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với Chương Thục Phân, không lâu sau các gái khác cũng đến sân phơi, thấy buộc tóc trên bím © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tóc của họ thì đều vây đến xem.

Vừa nghe do chị dâu ba của Đường Văn Tuệ làm thì đám người họ đều giương mắt nhìn Đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Văn Tuệ.

Mắt Chương Thục Phân đảo một vòng, lập tức lấy ra chiếc túi mà trước đây Đường Văn Tuệ tặng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mình, sau khi mở ra thì lấy năm xu ra đưa ấy: “Xém chút quên đưa tiền cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cậu.”

Vừa thấy ấy còn phải đưa tiền thì cho rằng tình cảm hai người không còn tốt nữa, những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khác đều lần lượt kéo Đường Văn Tuệ xinấy nhờ chị dâu ba làm vài cái cho họ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Phong Ánh Nguyệt không biết em chồng đang tìm mối làm ăn cho mình, lúc đạp xe đi ngang qua một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gia đình nông dân thì phát hiện một đứa tầm hai tuổi đang ngồi gặm ngón tay dưới đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một mình.

Trời lạnh như thế, cho dù mặt đất khô thì cũng rất lạnh. nhanh chóng dừng xe lại, bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 về phía đó bế đứa nhỏ lên, đi vào sân nhà phía sau cậu nhóc, phát hiện cửa vẫn chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đang khép hờ, lẽ đứa nhỏ tự ra ngoài.

“Có ai không?”

Phong Ánh Nguyệt cất tiếng hỏi.

Rồi lại đi đến một nhà gần đó nhất hỏi thử.

Bà ấy vỗ đùi một cái: “Chắc chắn đi làm rồi để đứa nhỏ ngủ nhà đây mà! May © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cháu thấy, nếu không thì xảy ra chuyện rồi.”

Đứa thấy người quen thì đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhăn nheo đầy vết chai của lão, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Phong Ánh Nguyệt để lão ôm đứa vào lòng.

Mặc hàng xóm nhưng Phong Ánh Nguyệt vẫn không yên tâm, may là lúc này mẹ đứa nhỏ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhà uống nước, sẵn tiện xem thử con mình thế nào rồi, thấy cửa nhà mở toang, con thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thấy đâu mới phát ra tiếng khóc thê lương.

Sau khi hai người họ nghe thấy thì lão kia nhanh chóng hét lên: “Đứa bé ở đây này! Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người cũng thật là, sao không đóng cửa chặt lại! Tự đi ra ngoài đấy, nếu không phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56gái này trông thấy rồi bế vào thì lẽ phải khóc thật rồi!”

“Con à.” Người phụ nữ vội vàng chạy đến ôm lấy đứa nhỏ hôn lấy hôn để, ấy lau hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nước mắt, nghe vậy thì bế con mình cảm ơn Phong Ánh Nguyệt: “Thấy bên kia chút việc, đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhỏ cũng buồn ngủ nên để nhà, nghĩ bụng cũng không xa lắm, may không xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chuyện.”

Phong Ánh Nguyệt thấy mẹ đứa quay về rồi mới yên tâm rời đi.

Thấy mẹ đứa nhỏ đi lâu quá chưa về, cha đứa nhỏ quay về xem thử, lúc này mới biết đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xảy ra chuyện gì, sau khi biết con dâu nhà họ Đường giúp đỡ đứa nhỏ thì cẩn thận hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lão vóc dáng của Phong Ánh Nguyệt, sau đó vỗ đầu: “Có lẽ con dâu của bác hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhà họ Đường, có xe đạp, lại trẻ tuổi xinh đẹp, chính vợ hiện tại của Đường Văn Sinh.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

nhà gần đại lộ, lạingười của công nên đương nhiên anh ấy quen biết Đường Văn Sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rồi.

Trước đây Đường Văn Sinh đạp xe về anh ấy có gặp qua vài lần, hơn nữa lúc đám cưới của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hai người họ cũng đi mà.

“Ôi trời, đúng không nhận ra thật!”

Vợ anh ấy cũng vỗ trán: “Em còn đến nhà ngang ăn cơm nữa! Lần này đúng thật phải cảm ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người ta.”

Đừng nói đến việc đứa bị bắt đi, chỉ cần cảm rồi bệnh một trận thôi thì cha mẹ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đủ đau lòng rồi.

Gia đình này họ Trần, người đàn ông tên Trần Đại Lực, sau khi cha mẹ qua đời thì chia nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cửa, cuộc sống một nhà ba người, hai người không rành đường, lại sợ đứa nhỏ phơi nắng, bị cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lạnh nên thường đều để đứa nhà.

Không ít người làm như thế, có một số đứa bé còn bị cột trên ghế gỗ hoặc cột nhà nữa, nếu như nhà có người trông thì cũng không cần làm như thế.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm full, Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm online, read Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm, Tả Mộc Trà Trà Quân Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 156 — Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc