GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 388

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lăng Hào đứng tại chỗ nhìn Nguyễn Khê đạp xe chở Nguyễn Thu Nguyệt đi xa, lúc khoảng cách đã xa khoảng mười mấy mét, Nguyễn Khê chợt điều khiển xe bằng một tay, vừa đạp xe vừa quay đầu lại vẫy tay với cậu.

Cậu không nhịn được mỉm cười, đuôi mắt khóe miệng càng cong hơn.

thời gian đã muộn, Nguyễn Khê không thể đi đêm đưa ba người Nguyễn Hồng Quân về quê được,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại đưa về nhà Nguyễn Khiết. Bốn người lên tầng rồi gõ cửa, đợi đến khi cửa mở Nguyễn Khê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn Nguyễn Khiết nói: “Lại phải đụng chạm một đêm nữa rồi.”

lại đây không thành vấn đề, Nguyễn Khiết nói: “Mau vào đi!”

Đêm nay Trần Vệ Đông không trực, đang nhà, đứng cạnh Nguyễn Khiết chào hỏi Nguyễn Khêmọi người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh Nguyễn Thu Nguyệt cũng lễ phép chào anh ấy, còn gọianh rể. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nguyễn Khê vào phòng, Nguyễn Khiết kéo tay hỏi: “Nói chuyện với Lăng Hào thế nào rồi?”

Nguyễn Khê không khách sáo khi đến nhà ấy, lập tức vào bếp rót nước nói: “Không có cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ lâu ngày gặp lại, nói chuyện đơn giản một chút, trao đổi chút thông tin hiện tại, chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói cho cậu ấy biết địa chỉ, cậu ấy cho chị số điện thoại văn phòng.”

Nguyễn Khiết suy nghĩ một chút chuyện buổi chiều, tựa vào kệ bếp cười nói: “Buổi chiều anh ấy cầm mic © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gọi chị trong hội trường như vậy, chuyện đã lan ra khắp đơn vị chúng ta rồi, chị không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chứ nhiều đồng nghiệp nữ hâm mộ chị lắm đấy.”

Trần Vệ Đông ở ngoài thu xếp cho ba người Nguyễn Hồng Quân tắm rửa, rồi bật tivi cho họ xem. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nguyễn Khê cầm cốc nước uống hai ngụm, nhìn về phía Nguyễn Khiết: “Hâm mộ ư?”

Nguyễn Khiết gật đầu: “Ừm, lúc đó tên chị lập tức trở thành điểm nhấn. Chị thấy dáng vẻ của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy lúc giảng bài ở sân khấu, làm saothể nghĩ rằng sẽ làm chuyện sau đó được chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Em thực sự khâm phục anh ấy quá.”

Nguyễn Khê không nhịn được mỉm cười: “Không phải em Lăng Lăng mới người trở thành tâm điểm sao?”

Nhớ tới chuyện Lăng Hào còn tự xưng mình em Lăng Lăng, Nguyễn Khiết không nhịn được cúi đầu xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười.

Thực sự cậu rất khác so với trước đây, khiến người ta cảm thấy vừa thương cho sự xấu hổ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh lại vừa buồn cười.

Khi còn nhỏ anh thực sự rất hợp với danh xưng em trai này nhưng hiện tại thực sự không có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút liên quan nào.

Nguyễn Khê uống hết cốc nước, tỉnh táo lại một chút còn nói: “Không gặp nhiều năm như vậy, còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liên lạc dù chỉ một lần, chị không ngờ cậu ấy vẫn nhớ tới chị, cậu nhóc này thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không tệ, không uổng công lúc trước chị đối xử tốt với cậu ấy.”

Nguyễn Khiết suy nghĩ một chút: “Có lẽ trong thời gian hai năm ở nông thôn, cảm nhận trong lòng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy đã thay đổi.”

sao Nguyễn Khê cũng đã xuất hiện trong cuộc sống của anh khi anh cần nhất, bảo vệ anh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai năm đó, làm bạn với anh, nở nụ cười ấm áp với anh, đưa than sưởi ấm trong những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày tuyết rơi thực sự còn khiến người ta ấn tượng hơn cả thêm hoa trên gấm.

Nguyễn Khê khẽ hít một hơi: “Ra ngoài được đã tốt, em xem bây giờ cậu ấy lợi hại quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi.”

DTV

Nguyễn Khê gật đầu: “Không còn cậu ngốc để người khác tiếp tục bắt nạt nữa.”

Nguyễn Khê Nguyễn Khiết đứng trong bếp nói chuyện tán gẫu về quá khứ nông thôn, tới khi ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người Nguyễn Hồng Quân đã tắm xong, Nguyễn Khê mới ra ngoài tắm rửa. Thời gian không còn sớm nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rửa mặt xong thì mỗi người đều trở về phòng riêng để ngủ.

Đêm nay còn Trần Vệ Đông nhà, Nguyễn KhêNguyễn Thu Nguyệt một phòng.

Nguyễn Thu Nguyệt nằm bên cạnh Nguyễn Khê nói chuyện với cô: “Em càng ngày càng cảm thấy các chị© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nông thôn tình cảm vẫn sâu đậm hơn. Chị nhìn Lăng Hào xem, nhiều năm không gặp nhưng vừa nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy chị đã liều lĩnh như vậy.”

Nguyễn Khê nằm nói: “Vì khoảng thời gian ở nông thôn vất vả mà, cho nên chỉ cần một chút ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng sẽ cảm thấycùng ngọt ngào, đương nhiên sẽ khắc sâu vào trong trí nhớ. Đợi đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau này cuộc sống trở lên tốt hơn, ăn thịt cũng sẽ không cảm thấy thơm như trước đây ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi nghèo đói nữa, cái này cũng là một đạo đó.”

Đặc biệt khi đó Lăng Hào còn nhỏ tuổi, tình cảm của trẻ em càng thêm đơn giản không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vấy bẩn, trong ức càng thêm quý giá hơn.

Nguyễn Thu Nguyệt thầm nói: “Em khôngnhững người bạn như vậy, hâm mộ thật.”

Nguyễn Khê bật cười: “Không phải em có chị sao?”

Nguyễn Thu Nguyệt nằm cạnh ôm lấy cánh tay Nguyễn Khê: “Sau hai năm nữa em cũng tới tìm chị.”

Ánh mặt trời vừa ló rạng, xuyên qua mái hiên lộ ra những tia sáng.

Lăng Hào ăn sáng xong thì tới văn phòng, vừa ngồi xuống, còn chưa kịp ấm chỗ thì một đồng nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi tới bên bàn làm việc của anh rồi đứng lại, tựa vào bàn làm việc của anh, trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầm cốc nước vừa uống vừa nhìn anh chằm chằm.

Lăng Hào: “Có chuyện sao?”

Đồng nghiệp hắng giọng: “Em Lăng Lăng?”

Lăng Hào: “…”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 388 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc