GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 383

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Như thế này đúng là đi mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi gặp được thì lại chẳng tốn chút công sức nào, bà cụ Châu vui vẻ cười nói: “Nếu như cháu thực sự định mua thì đương nhiên là tốt quá rồi, bán cho cháu trong này bà thực sự yên tâm.”

cụ biết rõ Nguyễn khê mở hai cửa tiệm quần áo trong thành phố, trong tay không thiếu tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ cụ không ngờ lại ý định muốn mua nhà, nếu không đã sớm hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi. Nếu Nguyễn Khê muốn mua thì cụ đương nhiên cảm thấy cùng ổn, trong lòng càng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy thoải mái hơn so với việc bán cho người khác.

Nguyễn Khê cầm lấy đai an toàn của túi da: “Vậy đừng tìm người khác để hỏi nữa, cháu về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuẩn bị tiền một chút rồi mấy ngày nữa sẽ tới tìm bà. Quyền sở hữu căn nhà này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bà không có vấn đề đấy chứ?”

Nghe nói nhiều căn nhà quyền sở hữu khôngràng, một căn nhà có thể đứng tên nhiều người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Như vậy khi bán nhà sẽ rất phiền phức, vì phải được tất cả mọi người đồng ý, thủ tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sang tên cũng sẽ rườm hơn.

cụ Châu nói: “Nhà của không vấn đề gì, quyền sở hữu đứng tên bà, thủ tục đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giản lắm. Cháu xem nhà tới mấy hộ gia đình ở, như vậy phiền lắm, phải được từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà đồng ý mới được.”

Vậy thì đơn giản, Nguyễn Khê cười nói: “Được, vậy chờ cháu về chuẩn bị tiền kỹ càng, rồi tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tìm bà.”

cụ Châu vui vẻ nắm lấy tay của cô: “Ôi dào, may nhờ cháu đồng ý mua nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà thực sự không thể bán được. Tiểu Khê, cháu là người phóng khoáng, thực sự rất thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cháu!”

Nguyễn Khê cười vỗ vỗ vào tay bà cụ: “Vừa khéo cháu cũng đang thiếu chỗ ở.”

Hai người trừ lẫn nhau, cả hai đều vui vẻ.

Nguyễn Khê đi từ trong nhà ra ngoài cửa, nụ cười trên môi vẫn không hề thu lại.

Nguyễn Hồng Quân mang xe đạp tới, nhìn Nguyễn Khê nói: “Chị cả, tại sao em cảm thấy so với chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cụ kia vẫn vui vẻ hơn vậy? Bỏ ra số tiền tiền mười hai nghìn để mua căn nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó, hơn nữa còn nhà trệt, đáng sao?”

Nguyễn Khê dong xe đạp tới cười nói: “Nhà trong thành phố, còn cửa trước như thế này, đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đáng rồi. Hiện tại cũng không nhà cao tầng để mua, muốn sắp xếp đểlại thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phố chỉ thể mua những căn nhà trệt như vậy thôi.”

Nói xong ngồi lên xe đạp, Nguyễn Thu Nguyệt ngồi lên ghế sau.

Nguyễn Hồng Quân cũng ngồi lên xe, Nguyễn Hồng Binh đuổi theo vài bước rồi cũng nhảy lên phía sau.

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Những mười hai nghìn đồng đó, dù chị muốn hay không, thuận miệng nói mua như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vậy khiến em chút bối rối đó, mười nghìn mà cứ như một trăm đồng vậy, mua nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứ như mua rau cải.”

Nguyễn Khê không nhịn được bật cười: “Cũng không thể coi là tùy ý được, sau này khi mở cửa hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xong trong tay tiền thì chị lại mua, nhưng thời buổi này khôngai rao bán nhà cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trừ khi cả ra đình ra nước ngoài, hoặc bởi vì công việc khá nên mua nhà cao tầng ở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia đình dọn đi cả rồi mới nghĩ tới chuyện rao bán. Hơn nữa thực tế còn có những nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ, tận bốn người có quyền sở hữu, thậm chí năm bảy người, muốn nhiều người như vậy đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý bán già thực sự không dễ. Hiếm khiChâu muốn rao bán, vậy chị lập tức lấy đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể do dự chỉ một giây được.”

Do dựchỉ nửa giây cũng không tôn trọng tứ hợp viện!

Nguyễn Thu Nguyệt nghe xong gật đầu: “Vậy thì mua đi, để có thể sống trong thành phố dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn một chút!”

Bốn anh chị em họ vừa đạp xe vừa nói chuyện, Nguyễn Khê dẫn bọn họ đi tới gần cổng Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 A, chơi quảng trường một lát, một cụ bán kem lạnh gần đó mời bọn họ mua.

Lúc này cửa trường học, những người rao bán đồ lạnh ven đường hoặc băng rôn quảng cáo đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dùng xe đạp kéo một cái thùng ra ngoài, trên thùng viết chữ. Bên trong lót một cái chăn trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như tuyết, tất cả đồ lạnh đều bọc lại trong chăn.

DTV

Khi mở thùng kéo chăn bông ra, hơi lạnh lập tức phả lên mặt.

Nguyễn Khê Nguyễn Thu Nguyệt muốn vị bơ, Nguyễn Hồng Quân Nguyễn Hồng Binh thì muốn đậu đỏ.

Ăn xong kem lạnh toàn thân mát mẻ thoải mái, bọn họ chơi quảng trường thêm một lát, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạp xe tới Thiên Đàn cách đó tám dặm.

Bốn người chơi tường vọng âm trong Thiên Đàn một chút, chủ yếu Nguyễn Hồng QuânNguyễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hồng Binh đã điên lên rồi.

Nguyễn Hồng Quân Nguyễn Hồng Vân thử thử đứng hai bên tường vọng âm, Nguyễn Hồng Quân nằm nhoài ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghe tiếng vọng, che miệng nói nhỏ: “Hồng Binh, trên m.ô.n.g em nốt ruồi đó.”

Nguyễn Hồng Binh còn chưa lên tiếng, Nguyễn Thu Nguyệt đã nằm ngoài trên vách nghe thấy tiếng vọng, liếc mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói: “Trẻ con!”

vậy nên Nguyễn Hồng Binh lại gần nói: “Đúng vậy, đồ trẻ con!”

Nguyễn Khê bên cạnh mỉm cười.

Vốn dĩ Nguyễn Khê còn muốn dẫn họ đi công viên Bắc Hải chèo thuyền nhưng không đủ thời gian, cho nên không thể đi. Lúc gần chạng vạng tối, cô dẫn bọn họ tới bộ giáo dục.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 383 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc