GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 331

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lục Viễn Chinh nhìn gương mặt nghiêm túc của Nguyễn Khê, không hề nói thêm gì nữa, sải bước đi ra ngoài.

Giọng nói của lại vàng lên lần nữa: “Cùng thời gian này vào tuần sau, chúng ta sẽ chờ các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người. Nếu tới lúc đó hai người không tới thì rõ ràng thư do ta lấy. Tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cần biết Diệp Thu Văn trốn nơi nào, sớm muộn tôi cũng sẽ tóm được ta.”

Lục Viễn Chinh không hề dựng bước, ra khỏi phòng bao thì đóng “rầm” cửa một cái.

Trong phòng bao lại yên tĩnh trở lại, Hứa Chước nhìn Nguyễn Khê một lúc rồi nói: “Em muốn làm Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Viễn Chinh tức c.h.ế.t à!”

nhìn anh ấy: “Nói không chừng, Diệp Thu Văn thực sự ý với anh đấy. Chỉđiều, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không để ý thôi.”

Hứa Chước nghĩ một lúc: “Nghe cũng rất khả năng, thế tôi cảm thấy Lục Viễn Chinh đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kích thích.”

Nguyễn Khê hỏi: “Anh cảm thấy cuối tuần bọn họtới không?”

Hứa Chước cũng không thể chắc chắn được: “Tới lúc đó rồi xem tình huống.”

Lục Viễn Chinh ra khỏi nhà hàng tây thì lập tức đạp xe về căn phòng nhỏ anh ta thuê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho Diệp Thu Văn. Sau khi ta tới Bắc Kinh vào đầu nằm, mọi thứ từ ăn tới ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều do anh ta lo.

Bởi vì Diệp Thu Văn không hộ khẩu nơi này nên không thể tìm việc làm, hơn nữa còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa quen thuộc với cuộc sống nơi đây. thế,ta chẳng thể làm được, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể dựa vào Lục Viễn Chinh nuôi.

thể nói, bây giờ Lục Viễn Chinh tất cả của cô ta. Khi anh ta còn chưa đạp xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về tới căn trọ nhỏ kia thì đã thấy Diệp Thu Văn cáo ốm không thể rời giường. Lục Viễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chinh siết chặt phanh dừng xe lại nhìn ta đi từ trong cửa hàng ra.

Trong tay Diệp Thu Văn còn cầm một túi lớn, đi trên đường chẳng hềdáng vẻ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bệnh. Thậm chí, ta đi được mấy bước còn đá đá mấy viên đá nhỏ trên đường, bước chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất nhẹ nhàng.

Cứ thế trong nháy mắt, tựa như thứ đó vừa đổ rầm trong lòng Lục Viễn Chinh. Anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dừng xe lại đứng tại chỗ một lúc, cố gắng điều chỉnh hô hấp cho ổn đỉnh rồi mới giẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên bàn đạp đi theo phía sau Diệp Thu Văn một khoảng cách.

Lúc sắp tới căn phòng trọ kia, ta mới ý thức được đó bỗng nhiên quay đầu lại. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người đứng cách nhau một khoảng nhìn thẳng vào mắt đối phương. Sắc mặt Diệp Thu Văn lập tức trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên cứng ngắc khó coi.

Mặt của Lục Viễn Chinh lại chẳng biểu cảm gì, chỉ con mắt đang nhìn ta chớp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Diệp Thu Văn đặt mấy thứ vừa muacửa hàng lên bàn, cười nói với anh ta: “Chẳng phải anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi ăn cơm với đám Hứa Chước sao? Sao nhanh như vậy đã quay về rồi?”

Lục Viễn Chinh ngồi xuống cạnh bàn, chỉ nhìn cô ta chứ không nói lời nào.

Diệp Thu Văn bị anh ta nhìn tới mức toàn thân run rẩy, gượng cười nói: “Buổi trưa bụng dưới của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 em đau dữ dội, không thể xuống giường được. Nhưng sau khi anh đi thì đột nhiên lại đỡ hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều. Emnhà một mình không chịu được nên ra ngoài cửa hàng mua một ít đồ.”

“Thật sao?” Lục Viễn Chinh vẫn nhìn cô ta.

Nụ cười trên mặt Diệp Thu Văn càng cứng ngắc hơn nhưng ta vẫn cố gắng gượng cười: “Đúng vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chẳng phải em ra ngoài còn gặp anh sao?”

Lục Viễn Chinh nhìn ta chằm chằm, không đón lờiim lặng một lát rồi hỏi tiếp: “Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lừa gạt anh không?”

Diệp Thu Văn bị anh ta hỏi như vậy thì sững sờ, nhưng lập tức mỉm cười đáp: “Chẳng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh không biết em người như thế nào sao? Sao em thể lừa gạt anh chứ?”

Trong lòng Lục Viễn Chinh đang cực kỳ buồn phiền, phiền tới sắp không thở ra hơi. Anh ta biết trạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thái hiện tại của bản thân rất không ổn nên im lặng một lúc rồi đột nhiên đứng lên, chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị trở về trường học để bản thân bình tĩnh lại.

Diệp Thu Văn thấy anh ta muốn đi thì vội túm lấy cổ tay của Lục Viễn Chinh níu lại: “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi đâu vậy?”

Anh ta cố gắng bình tĩnh nói: “Đêm nay anh về trường.”

Diệp Thu Văn không buông tay: “Chẳng phải lúc trước chủ nhật anh đều lại đây sao?”

Lục Viễn Chinh đứng tại chỗ hít sâu mấy hơi, cuối cùng vẫn không nhìn được mở miệng hỏi những câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện tại bản thân thể nói ra khỏi miệng: “Có phải em đã động tới thư Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chước viết cho Nguyễn Khê khi cònbộ đội không?”

Nếu không phải Nguyễn Khê nói Diệp Thu Văn thích Hứa Chước, chỉ coi anh ta vật thay thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lẽ Lục Viễn Chinh cũng không để ý tới chuyện này như vậy. Nhất vừa rồi khi thấy dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ chẳng có bệnh tật của Diệp Thu Văn thì càng để ý hơn.

ta đã chuẩn bị tâm cho chuyện này từ trước nên vội nói: “Không hề, bọn họ nói vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao?”

Lục Viễn Chinh nhìn cô ta một lúc, không hề nói thêm nữa.

Diệp Thu Văn nhìn dáng vẻ này của anh ta, hốc mắt lập tức ướt át. Nước mắt đọng trong hốc mắt long lanh như giọt sương nhỏ, giọng nói hơi xúc động: “Viễn Chinh, anh đang nghi ngờ em đấy à? Tại sao em lại động tới thư của bọn họ chứ?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 331 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc