GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 315

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nguyễn Khê đi vòng qua bên trái xe đạp, nắm lấy tay cầm dắt ra đường. Cô ngồi lên xe, đạp tới đạp lui trên con hẻm trước tiệm sửa xe mấy vòng, cô có thể cảm nhận được xe này quả thực rất không tệ, đẹp nhẹ lại còn mượt.

Đạp xong dắt xe vào lại cửa hàng sửa xe, nhìn chàng trai hỏi: “Có thể rẻ hơn một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được không?”.

Chàng trai nói: “Chiếc xe này sao? Tôi tùy tiện dắt đi cũng thể bán với giá một trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi, do tôi thấy còn trẻ lại thực sự rất cần một chiếc xe, mới để cho© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tám mươi, căn bản không lấy chi phí tiền công của cô.”

Nguyễn Khê nhìn chiếc xe rồi lại nhìn chàng trai, vẫn cảm thấy tám mươi quá đắt.

Nhưng cũng không thể tìm được một chiếc xe rẻ hơn tốt hơn thế này, thế thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phào gật đầu: “Được rồi.”

Chàng trai đứng trước mặt nhìn lấy tiền ra, sau khi nhận tiền từ đếm lại, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy bỗng nói một câu: “Như vậy đi, chờ một chút, tôi cho một cái vòng khóa thép.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nguyễn Khê đợi bên ngoài một lúc thì thấy chàng trai cầm lấy cái vòng khóa thép từ trong cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hàng đi ra.

Cô nhận lấy cái vòng khóa thép từ chàng trai, cười nói: “Cảm ơn anh”.

Chàng trai nhìn rồi lại hỏi: “Cô học trường nào thế?”

Nguyễn Khê nở nụ cười: “Bắc Đại.”

Nghe xong vẻ mặt của chàng trai nghiêm lại: “Ây da, thật là kinh ngạc, nhân tài trụ cột của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quốc gia đây mà.”

Nguyễn Khê không nói nhiều với anh ấy, khoá vòng khoá thép vào xe rồi đạp xe rời đi.

Đương nhiên cũng không quay lại trường học, đạp xe đi vòng quanh thành Tứ Cửu một lượt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ngày hôm nay đi chưa hết, chủ nhật tuần saulại tiếp tục đi khắp hang cùng ngõ hẹp.

Thật tình cờ lại gặp lại chàng trai sửa xe đạp kia trong một con hẻm nhỏ, chàng trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận ra cô, cũng nhận ra cả chiếc xe đạp do mình lắp ráp, anh ấy chặn lại hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “Cô rốt cuộc là sinh viên trường Bắc Đại hay hẻm Xuyến Tử thế?”.

Nguyễn Khê đáp lại anh ấy: “Sinh viên trường Bắc Đại thì không thể hẻm Xuyến Tử sao?”

Chàng trai: “Được rồi, tôingười sửa xe hẻm Xuyến Tử!”

Thời gian rảnh rỗi sau khi học xong của năm nhất đại học này, ngoại trừ vùi đầu vẽ bản thảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiết kế quần áo, thiết kế một số bộ quần áo phù hợp với thẩm mỹ của thời đại này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi làm mẫu ra giấy ra, thời gian còn lại Nguyễn Khê đều đạp xebên ngoài.

Đi dạo hết thành Tứ Cửu lại ra vùng ngoại ô, mục đích ra ngoại ô chủ yếu xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nơi đó những nhà máy gì. Đương nhiên là muốn tìm những nhà máy liên quan đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 may quần áo, chẳng hạn như xưởng dệt vải, xưởng làm khuy áo và dây cao su này.

Sau khi tìm hiểu hết tất cả các nhà máy ở ngoại ô, khoảng cách một chiếc xe đạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể đến được cũng hạn, vì vậy lại mua ngồi tàu hoả để đi đến các địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điểm xung quanh một chút, chủ yếu là dọc theo tuyến đường sắt xem xemcòn nhà máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào liên quan nữa hay không.

Tất nhiên một năm này chỉ xem, rồi tán gẫu với các ông chú gác cổng chứ cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bất kỳ hành động cả.

Ánh nắng mặt trời xuyên thủng qua lớp sương mù, một năm nhanh chóng trôi qua.

Năm 1979.

Mùa xuân tháng ba, băng các sông băng tan ra.

Năm nay, một tiếng sét đánh vào tiết Kinh Trập ( bắt đầu từ mùng năm, mùng sáu tháng ba), đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thức thị trường kinh tế đã ngủ say suốt mười hai năm.

Dưới rạp che mưa trước cửa hàng sửa xe, một chàng trai mặc bộ đồng phục màu xanh da trời đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cắn cành cây nhìn mưa phùn ẩm ướt bên ngoài, tiếng mưa rơi lách tách. Trên mái rạp đọng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những giọt nước, những giọt nước lớn đó rơi trên mặt đất, bị đập vỡ thành từng mảnh và b.ắ.n © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước ra tung tóe.

DTV

Ngay khi anh ấy đang ngẩn ngơ, chợt nhìn thấy một gái mặc áo khoác trắng dày cộp thu ô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi vào dưới rạp.

Vừa nhìn thoáng qua anh ấy đã nhận ra, đây không phải sinh viên Bắc Đại xinh đẹp năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoái tới mua xe cũ, sau đó lại gặp nhau mấy lần trong hẻm nhỏ đấy sao? Sau đó anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy cũng không gặp lạitrong hẻm nhỏ nữa, đã chưa gặp lại cô một khoảng thời gian dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi.

Nguyễn Khê cũng không khách sáo,đặt ô sang một bên, hỏi thẳng anh ấy: “Sao anh lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây suốt thế?”

Chàng trai nhổ cành cây khô trong miệng ra, không trả lời câu hỏi mà chỉ nhìn hỏi: “Sao thế? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Xe đạp bị hỏng à?”

Nguyễn Khê đi đến trước mặt anh ấy: “Xe của tôi không hỏng, nhưng tôi muốn nhờ anh giúp chút chuyện.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Chàng trai duỗi tay lấy cái ghế gấp nhỏ, căng ra đặt ở trước mặt: “Ngồi xuống từ từ nói chuyện.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nguyễn Khê ngồi xuống trước mặt anh ấy, nhìn anh ấy hỏi: “Anh hẳn biết rất rõ thành Tứ Cửu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỉ?”

Chàng trai gật đầu: “Ừm, từ nhỏ tôi đã sống ở hẻm Xuyến Tử. Tôi lớn lên ở đây, khắp thành Tứ Cửu, cổng trước Chính Dương Môn, cổng đơn phía Đông, cổng đơn phía Tây, phố Vương Phủ Tỉnh, không có chỗ nào là tôi không biết.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 315 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc