GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 88

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đến nhà khi trời đã tối, Thẩm Nam Châu đi nấu nước, nhìn Hoa Ngọc với khuôn mặt đỏ bừng, nhẹ nhàng chạm vào má nàng rồi nói: "Mới chỉ nửa chén rượu gạo, có phải là say rồi không?"

"Không say, chỉ là hơi nóng một chút thôi."

"Ngươi vui không? Có người muốn làm bạn với ngươi." Thẩm Nam Châu dùng mu bàn tay mát lạnh chạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào mặt nàng để hạ nhiệt.
"Ừ, cũng tốt, nhưng chủ yếu vẫn ngươi."

"Cái miệng nhỏ này thật ngọt." Thẩm Nam Châu không kìm lòng được, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi nàng, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi: "Tiểu nữ hài kia hôm nay đáng yêu không?"

Nghe nàng nói vậy, trong đầu Hoa Ngọc không khỏi hiện lên hình ảnh cô con gái của Tạ Viễn, với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ ngây thơ, chất phác buổi chiều hôm nay.
"Đáng yêu lắm, chúng ta cũng muốn một đứa."

Hoa Ngọc vừa nói, vừa định nhào vào lòng nàng để làm nũng.

Nhưng lại bị Thẩm Nam Châu nắm cổ áo kéo lại: "Còn chưa tắm rửa, cũng chưa ăn trái cây nữa!" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Trước tiên nếm thử mùi vị đã." Hoa Ngọc nói xong liền cúi người xuống, ngậm lấy môi nàng, nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà sâu đậm hôn hồi lâu.

Thẩm Nam Châu bị nàng trêu chọc như vậy, cả người mềm nhũn, suýt chút nữa đã buông thả mặc nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm càn ngay tại đây.

Cũng may trí vẫn còn, hai người đùa nghịch một hồi lâu, đợi đến khi nước đã gần đủ độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấm, Hoa Ngọc đứng dậy đi múc nước để tắm.
Khi nàng tắm xong trở lại phòng ngủ, nhìn thấy trên bàn đầu giường, trong một chiếc chén nhỏ,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai trái cây - một quả đỏ, một quả xanh. Cảnh tượng này khiến nàng không khỏi đỏ mặt.

Đợi đến khi Thẩm Nam Châu cũng tắm xong trở lại phòng, nhìn vào chén nhỏ, nàng phát hiện quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu đỏ ban đầu đã biến mất. Ngẩng đầu lên, thấy Hoa Ngọc đang tựa vào đầu giường, khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng vẫn còn ửng hồng, mái tóc dài buông xuống vai, mang theo một vẻ quyến dịu dàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tả.

"Ta ăn rồi, để lại phần cho ngươi." Giọng nói khàn khàn đầy hoặc, như một ly rượu nguyên chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến người ta không nhịn được muốn nếm thử.

Thẩm Nam Châu vươn tay định nhặt quả màu xanh còn lại, nhưng lại bị đôi ngón tay thon dài của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoa Ngọc nhanh chóng giành trước, gắp lấy trái cây.

Ngay sau đó, cảm giác bên hông bị siết chặt, trời đất như quay cuồng, lập tức liền ngã xuống giường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Ta đút ngươi ăn".

Kế đó, một gương mặt quyến cúi xuống, một quả trái cây trơn trượt được đẩy vào miệng nàng bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một thứ mềm mại.
"Ngô...".

Sau một đêm quấn quýt, cuối cùng Thẩm Nam Châu mệt mỏi thiếp đi. Hoa Ngọc dịu dàng lau mồ hôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên trán nàng, vệ sinh sạch sẽ thể của cả hai rồi ôm nàng chìm vào giấc ngủ ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngào.

Mấy ngày sau đó, lẽ do tác động tâm lý, Thẩm Nam Châu trở nên rất cẩn thận. Nàng luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy như trong thể mình đó vừa được gieo vào, khiến lòng lúc nào cũng thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thỏm, đứng ngồi không yên. Nhưng thể không bất kỳ sự thay đổi rệt nào, điều này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm nàng nhẹ nhõm đôi chút nhưng cũng không khỏi lo lắng, chẳng lẽ không thành công?

Tuy nhiên, nàng nghĩ lại rằng ngay cả những cặp vợ chồng bình thường cũng không thể thành công ngay lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu. Hơn nữa, vẫn còn những loại trái cây giúp hỗ trợ. Nếu lần này không được, thì vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những lần sau. Nghĩ vậy, nàng thả lỏng tâm trạng tiếp tục làm những việc cần làm.

vậy, những công việc nặng nhọc trong nhà đều được Hoa Ngọc làm hết, nên nàng chẳng cần phải bận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm hay mệt nhọc cả.

Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày, đông qua xuân tới, trong nhà khoai lang đỏ khoai sọ đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chín. Sáng sớm, Hoa Ngọc đi giao hàng cho tửu lầu, lúc trở về lại dẫn theo hai người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lớn một nhỏ, giống như hai củ cải nhỏ lần đầu xuất hiện.

Tiểu Hổ vừa vào cửa đã gọi: "Châu nhi tỷ tỷ." Còn muội muội Tiểu Nguyệt thì trốn phía sau hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhút nhát sợ sệt.

Thẩm Nam Châu vừa nhìn thấy hai người liền vui mừng: "Tiểu Hổ, sao các ngươi lại tới đây?"

"Hôm nay nghỉ tắm gội, không cần đến tửu lầu làm việc. Trấn trên không có chơi, liền nhờ Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ca ca dẫn chúng ta tới đây chơi. Hoa ca ca nói trong nhà đang thu hoạch khoai lang đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoai sọ, ta không việc gì, nên đến giúp một tay." Tiểu Hổ nói thẳng.

Hiện giờ đã làm tửu lầu được ba, bốn tháng. Ban đầu Tiểu Hổ chỉ nghĩ rằng chỗ ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ ngủ cho mình muội muội tốt lắm rồi, không ngờ còn tiền công. Một tháng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ bốn ngày, công việc trong tiệm lại nhàn hạ, chỉ cần thu dọn chén đĩa tiếp khách, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có gì khó khăn.

Hai vị lão bản ở tửu lầu đều rất tốt, đối xử với hắn muội muội như người thân, điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này khiến Tiểu Hổ vô cùng cảm kích.

Ơn cứu giúp của Hoa Ngọc ngày đó, hắn luôn khắc ghi trong lòng. Vừa nghe nói ở Hầu Nhi Lĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang vào mùa thu hoạch, nhân lúc rảnh rỗi liền đến giúp một tay.

Thẩm Nam Châu nhìn thiếu niên cao lớn hơn cả mình, mỉm cười: "Tiểu Hổ có lòng quá, ta với Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ca ca chậm rãi làm cũng thể thu hoạch hết mà."

"Châu nhi tỷ tỷ, ngươi đừng khách sáo. Gần đây ta ăn nhiều, đang tăng cân. Không vận động một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chắc mập lên mất!"

Tiểu Hổ vừa dứt lời, từ phía sau liền truyền đến một giọng nói yếu ớt: "Ta cũng thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc..."

Thẩm Nam Châu nhìn Tiểu Nguyệt, chỉ nửa khuôn mặt ra. Nàng dịu dàng vẫy tay gọi: "Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyệt, sao vừa tới chỗ mới đã sợ người lạ thế này? Trước đây tửu lầu chơi cùng Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhi tỷ tỷ chẳng phải rất tốt sao?"

Nghe vậy, Tiểu Nguyệt mới rụt bước ra từ sau lưng Tiểu Hổ, đi tới bên chân Thẩm Nam Châu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẽ gọi: "...Châu nhi tỷ tỷ..."

"Ngoan lắm. Sau này cứ xem Hầu Nhi Lĩnh như nhà của mình, muốn đến thì đến, không cần ngại ngùng... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đói bụng không? Tỷ tỷ đi nấu cơm cho các ngươi." Thẩm Nam Châu xoa đầu bé. Tiểu Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ nhỏ đã theo anh trai ra ngoài ăn xin, chịu đủ cực khổ, điều đó tạo nên tính cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự ti của bé, khiến người ta nhìn mà không khỏi xót xa.

"Chúng ta đến đây đã ăn ở tửu lầu rồi, Châu nhi tỷ tỷ. Giờ chúng ta xuống ruộng thôi!" Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hổ nôn nóng, không thể chờ thêm nữa.

"Gấp chứ, việc nhà nông trong ruộng làm sao xong được? Làm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta hiện giờ sống cuộc sống thư thái, lúc làm việc thì làm, lúc nghỉ ngơi cũng phải nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngơi. Tiền bạc cũng không thể thiếu được." Thẩm Nam Châu dẫn Tiểu Nguyệt vào sân, bưng ra một rổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn đầy trái cây cho bọn họ ăn.

Mặc tửu lầu cũng thường xuyên được ăn, nhưng những loại trái cây tươi ngon như thế này không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải lúc nào cũng thấy. Anh em Tiểu Hổ nhìn thấy không kìm được, nước miếng cứ thế chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ròng.

"Đúng mấy con mèo thèm ăn, nhanh ăn đi."

Hoa Ngọc đẩy xevề, nhìn thấy mấy người trong sân đang trò chuyện, cười nói rôm rả, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng thêm vui vẻ. Nàng cảm thấy ngôi nhà ngày càng đông vui, không còn giống như trước đây, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi hoang vu như phế tích, khôngsức sống, cũng chẳng ai qua lại, chỉ toàn một bầu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí lạnh lẽo, u ám.

Giờ thì khác hẳn, nơi nơi đều tràn đầy sức sống, tiếng nói cười rộn rã. Ngay cả những người dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong thôn Phượng Hoàng, mỗi lần nàng đi giao hàng trở về, cũng đã bắt đầu chào hỏi, làm quen. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cuộc sống ở nông thôn như thế này, trong mắt Hoa Ngọc, thật vừa vặn. Không quá lạnh nhạt, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá thân mật, nàng đang dần dần thích nghi với nhịp sống chậm rãi, nhẹ nhàng này.

Khoai lang đỏ khoai sọ mỗi loại một mẫu ruộng, hơn nữa đều giống cao sản. Ngày thường chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thẩm Nam Châu Hoa Ngọc hai người làm, cũng phải mất hai đến ba ngày mới xong.

Nhưng lần này, nhờ Tiểu Hổ, cậu thiếu niên với sức lực phi thường, Thẩm Nam Châu Hoa Ngọc còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa kịp nhổ hết khoai lang đỏ thì cậu đã vác cả bao lớn, dùng xe kéo về nhà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chưa đến tối, toàn bộ ruộng đã được thu hoạch xong.

Trước đây, Hoa Ngọc đã cảm thấy mình rất giỏi, nhưng giờ nhìn Tiểu Hổ làm việc như một chiếc máy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng khác nào "máy xúc" chuyên nghiệp, Thẩm Nam Châu chỉ biết gật đầu hài lòng.

Buổi tối, nàng cố ý làm mấy món ngon để chiêu đãi hai anh em, khiến Tiểu Hổ ăn uống vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ, cười không ngớt.

Tiểu Nguyệt mới năm tuổi, vẫn luôn ngủ cùng anh trai.thế, Thẩm Nam Châu không bận tâm chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng riêng, cứ để hai anh em ngủ phòng kế bên. Nhưng khác với hôm Thanhngủ lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần này chỉ hai đứa trẻ, nên nàng Hoa Ngọc không dám làm gì. Thêm vào đó, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày lao động vất vả đã tiêu hao hết sức lực, cả hai nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, mọi người dậy sớm để tiếp tục xới đất trồng trọt.

Nhờ sức làm việc như máy của Tiểu Hổ, mọi việc diễn ra nhanh như tên lửa. Công việc vốn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm trong một tuần, giờ chỉ mất chưa đến một ngày rưỡi hoàn thành. Ngay cả Tiểu Nguyệt cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp được không ít việc, khiến ai nấy đều hài lòng.

Bọn trẻ còn nhỏ tuổi nhưng rất hiểu chuyện. Ngoài việc yêu thương, họ chỉ có thể cho chúng chút tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẻ để mua đồ ăn ngon, chứ cũng chẳng giúp thêm được.

Tuy nhiên, Tiểu Hổ Tiểu Nguyệt lại rất thích Hầu Nhi Lĩnh, hy vọng sau này mỗi khi được nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngơi đềuthể đến chơi.

Thẩm Nam Châu tất nhiên vui vẻ đón chào, ngay cả Hoa Ngọc, người vốn ít nói, cũng không kìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: "Sau này trong nhà thêm muội muội, các ngươi đều thể thường xuyên đến chơi."

Tiểu Hổ đã mười lăm tuổi, tự nhiên hiểu được ý nàng, tròn mắt hỏi: "Châu nhi tỷ tỷ sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em sao? Vậy thì ta sẽthêm hai muội muội để yêu thương rồi!"

Thẩm Nam Châu cười: "Còn chưa có, nhưng chắc cũng sắp rồi."

Tiểu Nguyệt cũng cười rạng rỡ, phấn khích nói: "Vậy thì ta thể làm tỷ tỷ!"

"Ừ, đến lúc đó, nếu ta Hoa ca ca bận việc, các ngươi thể giúp ta chăm sóc muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muội cùng chơi với nó."

Thẩm Nam Châu xoa nhẹ bụng mình, tưởng tượng bên trong đãmột emnhỏ xíu.

Mọi người cứ thế vui vẻ bàn luận về " tiểu muội muội", tiếng cười rộn ràng vang mãi không dứt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tửu lầukho hàng riêng để lưu trữ nguyên liệu nấu ăn, nên Hoa Ngọc không cần ngày nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi giao hàng, chỉ cần ba ngày đi một lần.
Sau khi Tiểu HổTiểu Nguyệt giúp trồng thu hoạch xong, hai anh em ở lại Hầu Nhi Lĩnh chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đùa, lúc thì ra đồng đào giun, lúc thì lên núi bắt chim. Hoa Ngọc cũng hiếm khi được thảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thơi, liền dẫn Tiểu Hổ đến chỗ trước đây nàng đặt bẫy trên núi, dạy cậu cách săn thú.
Con chó Đại Hôi cũng trở lại cuộc sống tự do như trước, chạy lên núi chơi đùa, vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng.

Thẩm Nam Châu thì theo họ ra ngoài chơi một chút quanh nhà, hoặcnhà bận rộn với công việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ nhàng, tận hưởng sự thoải mái. Nàng chỉ cần đảm bảo đến giờ ăn nấu cơm xong© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi mọi người về nhà dùng bữa.

Sáng ngày thứ tư, khi Hoa Ngọc chuẩn bị đi giao hàng, nàng quyết định tiện đường đưa Tiểu Hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Nguyệt về luôn. Nhưng lúc lên đường, Tiểu Nguyệt cứ nắm chặt tay Thẩm Nam Châu không rời, trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất lưu luyến.

Thẩm Nam Châu hiểu đứa nhỏ này từ nhỏ đã không mẹ, thiếu thốn tình thương, nên giờ thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng, chắc hẳn xem nàng như mẹ ruột. Nàng liền hỏi Tiểu Nguyệtmuốnlại thêm vài ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không.

Tiểu Nguyệt lắc đầu, rất luyến tiếc Thẩm Nam Châu, nhưng càng không nỡ rời xa Tiểu Hổ ca ca. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thẩm Nam Châu nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Nguyệt, nói: "Không sao đâu, Hầu Nhi Lĩnh nơi này lúc nào tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng được, tỷ tỷ đã chuẩn bị sẵn phòng rồi, Tiểu Hổ ca camuội mỗi người một gian. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Về sau khi nào muốn đến, cứ nói một tiếng được. Tháng sau Hoa ca ca đi giao hàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các ngươi theo về thì tốt rồi, được không?"

Tiểu Nguyệt lúc này mới lưu luyến bước theo xe đi ra ngoài.

Ba người vừa đi, Thẩm Nam Châu cảm thấy mình không việc làm, nhưng mấy ngày gần đây không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do lại cảm thấy mệt mỏi, thậm chí giấc ngủ cũng không đủ như trước kia, ban ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường xuyên cảm thấy kiệt sức, không triệu chứng bất thường, ăn uống cũng bình thường.

nhớ lại thời gian học hành sôi nổi trước kia ở hiện đại, khi ấy ở Vân Quý khu vực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đã từng làm món yêm cá. Cảm giác bây giờ cũng nên ướp xong rồi, đợi Hoa Ngọc về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buổi tối sẽ thử một chút.

ôm cái bình nhỏ đi vào trong viện, nhưng khi chưa mở nắp, Tiểu Hoa đã vây quanh kêu miêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miêu, dường như đang xem trong bình gì, bởi ngửi thấy một mùi kỳ lạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đại Hôi thì nằm bên cạnh, chỉ mở một mắt, vẻ không quá hứng thú.

Khi cô mở nắp bình ra, một mùi tanh nồng nặc lập tức xông lên mũi.

Thẩm Nam Châu không kịp che miệng mũi, cảm thấy một cơn buồn nôn cuồn cuộn trong bụng, lập tức nôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khan.

"Chẳng lẽ ta làm sai phương pháp?" Thẩm Nam Châu theo bản năng thầm nghĩ.

Mùi hương thật sự quá mạnh, khiến nàng vội vàng đóng lại nắp bình, dựa vào bàn đá, ngồi xuống ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lúc. Hít thở vài hơi không khí mới, nàng cảm thấy cảm giác khó chịu trước đó đã dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.

"Đâycái gì?" nàng tự hỏi.

Đúng lúc này, trong đầu nàng đột nhiên vang lên một tiếng "đinh", một giọng nói quen thuộc của Châu Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất hiện.

"Đinh chúc mừng chủ, ngươi mang thai."

Tác giả lời muốn nói: "Chuyện này, tiểu kịch trường hôm nào bổ sung thêm nhé. (*/w *) Tiếp theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bổn muốn khai tân văn, mọi người thấy hứng thú thì nhanh chóng theo dõi đi nhé v •" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
"Đại tỷ bị nữ ma đầu quấn lên sau".
Uống rượu hỏng việc!
Yến Vân Môn Đại tỷ Quý Quân Dao, không cẩn thận làm rối loạn danh tiếng của mình trên giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ, bị biến thành một nữ sát thủ ác danhràng. Hoảng loạn không biết phải đi đâu, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sai lầm làm lạc mất quần áo.
Quý Quân Dao: "Cầu xin ngươi đừng quấn lấy ta nữa!"
Thanh Vũ: "Vật nhỏ còn lên tiếng thì không thể bỏ qua!"
Quý Quân Dao nhìn vào khuôn mặt đẹp đẽlại phạm quy của người kia, trái tim không ngừng rung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động, cảm giác như chân mềm nhũn.
Cuối cùng, một ngày kia, Quý Quân Dao đột nhiên trọng sinh.
Mới phát hiện rằng, cái tràng rượu loạn xà ngầu trước kia thực ra chỉ một chiêu câu dẫn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người kia.
kiếp trước, nữ nhân kia đã khơi mào mọi hiểu lầm, tạo ra số tai họa, dẫn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàn ác mộng. Chính bản thân mình cũng trở thành một con cờ bị hy sinh trong âm mưu đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Quý Quân Dao quyết định, bất kể thế nào cũng phải rời xa người phụ nữ này. Nhưng chuyện này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảy ra ngay từ đầu, người kia lại câu dẫn chính mình, rốt cuộcchuyện gì? phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người phụ nữ kia đã thay đổi sách lược, không còn làm bạn tốt chuyển sang làm khác? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
sao, nếu muốn làm đó, thì cũng phải hỏi xem ta đồng ý hay không. Kiếp này, nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định không để cho mưu đồ của ngươi thành hiện thực, thậm chí còn muốn trả lại món nợ cũ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Cái gì? Người phụ nữ kia so với mình còn sớm trọng sinh sao?
A, để cho nàng gặp quỷ đi.
Quý Quân Dao lại nhận được tin tức từ Thanh Vũ, về việc ngăn chặn âm mưu của sát thủ doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến thân thể phải chịu tổn thương. ta một ngụm máu tươi phun ra, vừa khóc vừa cười.
"Chết đi thì tốt, xứng đáng!"
*Kết cục HE, 1V1.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Điền văn, truyện Điền văn hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ full, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ online, read Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ, Đại Miêu Truy Nguyệt Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 88 — Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc