GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 86

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hoa Ngọc cũng không làm gì nàng, chỉ lặng lẽ nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn, đắc ý của nàng, rồi ôm chặt lấy cánh tay nàng.

Nàng ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của Thẩm Nam Châu, cảm nhận được mùi hương thoang thoảng, thanh mát từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nàng vừa mới tắm xong. Bất giác, Hoa Ngọc nhớ lại những chuyện đã xảy ra khi hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần đầu gặp mặt, không kìm đượchỏi:

"Trước đây trong thôn, ta gặp ngươi rất nhiều lần. Nhưng khi đó, trông ngươi không vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thông minh. Vậy lần đầu tiên ngươi thực sự để ý đến ta khi nào?"

Thẩm Nam Châu hồi tưởng lại hình ảnh lần đầu gặp Hoa Ngọc: nàng trông vẻ đơn, lạnh lùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó gần. Nhưng Hoa Ngọc vẫn sẵn sàng đưa nàng về nhà, dạy nàng cách chăm sóc bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỗi khi đến kỳ nguyệt sự. Thực ra, Hoa Ngọc luôn một người dịu dàng ấm áp như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy. Điều may mắn nhất chính là, chỉ mình nàng mới cảm nhận được sự ấm áp ấy.

Một viên ngọc quý bị bụi bẩn che phủ, thật may mắn khi nàng là người nhặt được nó, lau sạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi lớp bụi ngoàiđể tỏa sáng rực rỡ.
Thẩm Nam Châu trả lời thật lòng, nhưng ngay sau đó Hoa Ngọc lại hỏi thêm:

"Vậy, ngươi phát hiện tanữ từ khi nào?"

"Chính lần đó. Nếu ngươi không phải nữ, làm sao ngươi lại biết những chuyện liên quan đến nữ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy."

Lúc này, Hoa Ngọc mới nhận ra rằng, trước đây nàng vẫn luôn nghĩ Thẩm Nam Châu ngốc, nhưng thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chất, người thật sự ngốc lại chính nàng.

Thẩm Nam Châu nghĩ về quá khứ, không khỏi nhớ lại ngày nàng phát bệnh. Đến giờ, nàng vẫn còn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy sợ hãi. Nàng hôn nhẹ lên khóe môi Hoa Ngọc rồi nói:

"Châu Châu đã bắt đầu nghiên cứu Hỏa Chi. Tin rằng rất nhanh thôi, hạt giống sẽ được phát minh ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến lúc đó, ta nhất định sẽ chữa khỏi hoàn toàn hàn độc cho ngươi."

Trước đây, Hoa Ngọc đã chấp nhận sự thật rằng mình có thể không sống qua tuổi 30 hàn độc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng điều nàng không ngờ tới chínhsự xuất hiện của người này đã thay đổi hoàn toàn quỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạo cuộc đời nàng, mang lại cho nàng một cuộc sống mới ánh sáng hy vọng.

Hoa Ngọc ôm chặt lấy thể mềm mại của Thẩm Nam Châu trong vòng tay, cảm nhận từng nhịp đập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ trái tim của nàng. Nàng khẽ đáp lại bằng một tiếng "ừ" nhẹ nhàng.

Hai người vừa trò chuyện vừa ăn đồ ăn vặt, chẳng mấy chốc thời gian đã trôi đến 12 giờ đêm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đáng tiếc cơ thể của Thẩm Nam Châu vốn quen ngủ sớm, đến giờ này nàng đã nằm gọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng Hoa Ngọc ngủ thiếp đi.

Hoa Ngọc nhìn dung nhan say ngủ của nàng, cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi nhỏ nhắn, rồi nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt nàng xuống, sửa lại chăn thật kỹ. Sau đó, nàng đứng dậy, bước đến trước bàn thờ, chỉnh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi thứ, thắp hương, thêm sáp rượu. Cuối cùng, nàng nghiêm túc quỳ xuống, dâng lời cầu nguyện một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách trịnh trọng.

"Hài nhiHoa Ngọc, sinh ra nơi thâm cung. Khi mới năm tuổi đã bị ban rượu độc, may mắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được dưỡng phụ liều mạng cứu giúp, đưa ta thoát khỏi chốn thị phi. che giấu thân phận của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, cả gia đình Hoa gia, từ cha mẹ, tổ mẫu đến trưởng huynh, đều hy sinh mạng sống, chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 oan uổng không lời giải thích.

Thân ta mang hàn độc, vốn không muốn kéo dài hơi tàn cõi đời này. Nhưng khi nghĩ đến cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ, tổ mẫu, cùng trưởng huynh đã mạng sống của ta trả giá tất cả, ta hiểu rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạng của ta đã không còn của riêng ta nữa, mạng sống của Hoa gia. thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta buộc phải cố gắng sống tiếp, phải dốc hết sức mình.

Hàn độc từng muốn đoạt mạng ta, nhưng từ khi kiều thê bên cạnh, dường như chùn bước. Nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu ta, thương ta, không tiếc thân mình kiếm tiền, chỉ vì muốn tìm giải dược cho ta. Giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây,nàng bên cạnh, ta như được nhận một báu vật tuyệt thế. Hiện tại, Hầu Nhi Lĩnh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi phục dáng vẻ của năm đó, ruộng tốt bát ngát, cây trái trĩu quả, gà, chó, dê, tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tăng khắp nơi, cuộc sống sung túc đủ đầy. Ta đã mãn nguyện, chết cũng không còn hối tiếc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Châu nhi từng nói, trong Tu Di Cảnh một dược có thể giúp ta để lại huyết mạch. Giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây, ta đã hậu nhân duy nhất của Hoa gia, và nếu điều này thành hiện thực, Hoa gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng sẽ có người kế thừa. Khi mới nghe chuyện này, ta vừa vui mừng, vừa lo lắng. Nhưng đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếc, cha mẹ, tổ mẫu, cùng trưởng huynh đã không còn trên đời để chứng kiến ta Châu nhi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều đó thật sự khiến ta đau lòng khôn nguôi.

Châu nhi tuy tuổi còn nhỏ, nhưng lại rất thông minh, thấu hiểubiết chăm sóc người khác. Được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên nàng phúc phận ta không biết đã tu luyện qua bao nhiêu đời mới được. Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độc đau trên người ta, nhưng nàng lại người chịu đựng khổ sở nhiều hơn cả..."

Hoa Ngọc quỳ trước bàn thờ, để mặc cho cảm xúc cuộn trào. Miệng nàng lẩm bẩm những lời tâm sự, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc khóc lúc cười, không thể kiềm chế được cảm xúc. Cho đến khi bất ngờ cảm nhận được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể ấm áp ôm lấy từ phía sau, nàng mới khẽ giật mình.

thể Hoa Ngọc khẽ run lên, nàng quay đầu lại, đập vào mắt là đôi mắt sáng lấp lánh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thẩm Nam Châu.

Nàng không biết những lời mình vừa nói đã bị nghe thấy bao nhiêu, trong lòng chút lo lắng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất an. Thẩm Nam Châu nhìn thấy ánh mắt lo sợ của nàng, lòng đau như cắt. Nàng vươn tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt Hoa Ngọc, dịu dàng nói:

"Vừa rồi còn nói ta thấu hiểu lòng người, giờ lại sợ ta nghe được những lời đó. phải ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn chưa đủ tin tưởng ta không?"
Nghe vậy, Hoa Ngọc thoáng hiện vẻ áy náy trên gương mặt, đôi môi mấp máy vài lần mới yếu ớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thốt lên:

"Ta chỉ sợ ngươi sẽ ghét bỏ ta... ghét bỏ ta liên lụy đến ngươi..."

Nàng còn chưa kịp nói hết câu, Thẩm Nam Châu đã mạnh mẽ cắn lấy môi nàng. Mãi cho đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị tanh của máu lan ra đầu lưỡi, Thẩm Nam Châu mới chịu buông nàng ra, giọng nói mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút giận dữ, đang định mở miệng thì bất ngờ bị ngắt lời.

Hoa Ngọc đột nhiên hôn lên môi nàng, ngăn cản những lời nàng sắp nói, nuốt trọn tất cả lời trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 móc vào trong bụng.

"Ta sai rồi!" Hoa Ngọc vội lên tiếng trước khi Thẩm Nam Châu kịp nói thêm điều gì. Gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng tỏ ra đáng thương, ánh mắt long lanh khiến người khác không thể giận lâu.

Thẩm Nam Châu nhìn dáng vẻ tội nghiệp ấy, lòng lại một lần nữa mềm nhũn.

"Cái đồ đáng ghét này!" Thẩm Nam Châu thầm nghĩ, "Lần nào cũng dùng chiêu này, chỉ biết giả bộ đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương. So với Đại Hôi Tiểu Hoa Miêu còn gian xảo hơn!"

"Ta hứa từ nay về sau sẽ không giấu ngươi bất cứ điều gì. Ngươi muốn hỏi thì cứ hỏi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hoa Ngọc đang quỳ trước bài vị trên chiếc đệm lót hương bồ. Ban đầu, nàng quỳ đối diện với thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị, nhưng giờ đây, nàng xoay người lại, thành ra đang quỳ đối diện với Thẩm Nam Châu.

Thẩm Nam Châu bất giác nhớ đến những người đàn ông hiện đại sợ vợ, không nhịn được bật cười. Nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng buồn so đo với Hoa Ngọc nữa, nhưng vẫn cúi xuống, ghé sát tai nàng nói:

"Ta không tức ngươi giấu ta chuyện gì. Ta tức cách ngươi phản ứng với ta."

Hoa Ngọc chớp chớp mắt, vẻ mặt như hiểucũng như không, ngây thơ mờ mịt như đại cẩu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dáng vẻ này khiến người khác không kiềm được muốn đưa tay ra xoa đầu nàng.

Thẩm Nam Châu nghĩ sao làm vậy, ôm lấy Hoa Ngọc rồi bóp nhẹ hai nàng một lúc mới tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên phía trước. Nàng quỳ xuống chiếc đệm hương bồ bên cạnh, nắm lấy tay Hoa Ngọc, hướng về bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị của Hoa gia nói:

"Hoa gia liệt tổ liệt tông, tổ mẫu, cha, nương, đại tỷ, Châu nhi con đã gả vào đây lâu rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng hôm nay mới chính thức thỉnh an các vị, thật sự thất lễ.

ConA Ngọc đã kết đồng tâm, từ nay con cũngmột phần của Hoa gia. Trong những ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tháng sau này, con nàng sẽ nắm tay nhau bước tiếp. Con xin hứa sẽ giống như các vị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu thương, bảo vệ nàng, nối tiếp dòng dõi Hoa gia, đời đời không dứt."

Nói xong, Thẩm Nam Châu thành kính cúi lạy ba lần.

Khi nàng quay đầu lại, nhìn thấy người bên cạnh, đôi mắt Hoa Ngọc đẫm lệ nhìn mình. Đâymột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh tượng hiếm thấy, người này thể khóc đến mức như vậy.

Thẩm Nam Châu quay người lại, ôm lấy Hoa Ngọc, nói:

"Đã mắng ngươi không được, nói yêu thương ngươi thì ngươi lại rơi nước mắt, sao còn giống tiểu hài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử vậy?"

Hoa Ngọc vùi đầu vào cổ nàng, hít nhẹ một hơi, nói:

"Không giống tiểu hài tử..."

"Được rồi, không giống tiểu hài tử." Thẩm Nam Châu nhẹ nhàng vỗ lưng Hoa Ngọc, rồi nói tiếp, "Khi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta mang thai, sinh con, ngươi cũng sẽ mẫu thân, lúc đó đừng khóc nữa nhé."

Hoa Ngọc ôm lấy vai nàng, nói:

"Sinh con rất đau, sao Châu Châu cũng chưa nói ai phải sinh, ta không sợ đau, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếp sau thì sẽ sinh."

"Đồ ngốc, ai sinh con không quan trọng, đều con của chúng ta thôi. Chỉ mang thai mười tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi, trong nhà này sống lâu, ta khôngsức như ngươi. Nếu đến lúc đó phải làm ruộng rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thu hoạch, còn phải đưa hàng nữa, nếu ngươi mang thai, ta làm không nổi đâu." Thẩm Nam Châu vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói vừa dùng ngón tay lau đi nước mắt trên khóe mắt của Hoa Ngọc.

Hoa Ngọc suy nghĩ một chút, rồi nói:

"Chính là rất đau, ta đau lòng."

Thẩm Nam Châu cười, nói: "Đau trên người ta, đau trong lòng ngươi, nếu cả hai cùng đau, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng phải cũng giống nhau sao? Nghe lời, chuyện này không cần phải tranh cãi."

Hoa Ngọc ôm chặt eo nàng, khó khăn phát ra vài tiếng hừ hừ, xem như đã đồng ý với cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải quyết này.

Tác giả lời muốn nói:
Thẩm Nam Châu: "Người này làm việc cứ lằng nhằng, thật khiến ta thất vọng."
Hoa Ngọc: "Không thể nào, từ trước đến nay ta làm việc đều kế hoạch và hiệu quả cao mà." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Thẩm Nam Châu: "Nói hay lắm, nhưng hai người tắm chung đâu? Ta đã đợi hơn nửa năm rồi."
Hoa Ngọc: "Cái này..."
Thẩm Nam Châu: "Nghĩ đến cái thau tắm chơi đùa, tiếc không có điều kiện."
Hoa Ngọc: "Ngày mai lập tức lên núi chặt cây."
Cảm ơn vào khoảng thời gian từ 15:00 ngày 19 tháng 2, 2021 đến 20:17 ngày 21 tháng 2, 2021, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đã tặng cho tôi phiếu vương hoặc tưới dinh dưỡng dịch, tiểu thiên sứ nhé~
Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã tặng địa lôi: Độ Mộng, 47793312, wddw, mặc mặc 1 cái;
Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã tưới dinh dưỡng dịch: Một ly trà sữa 60 bình; Nơi phồn hoa, lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 5 bình; Điệu thấp phú 2 bình; Phốc ăn chanh, 41171632, tiểu thái, nhặt thất &+ 1 bình;
Rất cảm ơn các bạn đã duy trì ủng hộ tôi, tôi sẽ tiếp tục nỗ lực!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Điền văn, truyện Điền văn hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ full, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ online, read Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ, Đại Miêu Truy Nguyệt Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 86 — Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc