GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 5

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lúc này, phía sau, một nam nhân cường tráng đã một phen túm Thẩm Nam Châu ra, kéo khỏi Hoa Ngọc bên cạnh.

"Ngô Đức, ngươi đâymuốn làm cái gì?"Thuận tức giận nói.

"Thôn trưởng, cùng cái quỷ nghèo nghĩa này ý nghĩa gì? Tiểu ngốc tử này sao cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải thứ hắn thểước."

Thẩm Nam Châu rốt cuộc không phảitiểu ngốc tử như họ đã nói, sao thể dễ dàng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy thúc thủ chịu trói. Nàng giãy giụa muốn tránh khỏi vòng tay của nam nhân này.

Chỉ điều, nam nữ lực lượng chênh lệch quá lớn, tiểu ngốc tử lạithân thể đặc biệt suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhược, nàng còn chưa chạy ra hai bước thì đã bị nam nhân bắt lại.

Thẩm Nam Châu tuyệt vọng nhìn Hoa Ngọc trước mặt, gắt gao nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng, một bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cố gắng dùng hết toàn lực để chống cự với nam nhân phía sau.

Nàng đang đánh cược!

Đánh cược rằng ánh mắt của người này mắt lạnh nhưng tâm thì ấm áp.

Đánh cược rằng sẽ không để mặc cái tiểu ngốc tử này bị người khác khi dễ.

Trong một lần tiếp xúc ngắn ngủi, nàng thể cảm nhận được rằng Hoa Ngọc không phải là người xấu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng lúc này, Thẩm Nam Châu cũng không hoàn toàn chắc chắn.

Hoa Ngọc nhắm mắt lại, thân hình vẫn không nhúc nhích, giống như một tấm bia đá.

Thẩm Nam Châu cảm thấy thời gian như kéo dài qua một thế kỷ, nam nhân kia đưa tay che miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nàng, chỉ khiến nàng phát ra những âm thanh ô ô.

"Đem bàn tay thúi kia bỏ ra!"

Âm thanh lạnh lùng ấy trong tai Thẩm Nam Châu giống như tiếng nhạc thiên đường, êm tai đến mức khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nàng không kiềm chế được khóc như một người sống sót sau tai nạn. Nàng từ trước đến nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luôn kiên cường, rất ít khi khóc, nhưng giờ đây lại không thể ngăn nổi nước mắt.

Nhưng từ phía sau, câu nói tiếp theo lại làm cả hai người đều cứng lại: "Ngôi sao chổi, muốn học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người khác làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Ngươi tiền không? Hai mươi lượng bạc, không phải hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lượng, ngươi phải làm ràng."

Sắc mặt Hoa Ngọc lập tức trở nên trắng bệch.

Còn bên cạnh, đại cẩu thấy chủ nhân biểu tình nghiêm túc, dường như không phải đang chơi đùa với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nó, cái mũi cũng đưa lên, thò vào trước mặt nàng.

Hoa Ngọc từ trong miệng đại cẩu nhặt lên một túi tiền,chút gian nan nói: "Ta chỉ mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lăm lượng, ngươi đợi thêm mấy ngày nữa, đến lúc đó ta sẽ mang đủ hai mươi lượng."

"Mấy ngày? Đừng nói là mấy ngày, ngay cả một ngày cũng không được, tiền và người, ta hôm nay cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải bắt được một cái." Tam Tinh hùng hổ đe dọa.

Hoa Ngọc nắm chặt bạc trong tay, môi rung rung vài cái, nhưng vẫn không nói được một câu nào.

Nàng nhìn thấy ánh mắt Thẩm Nam Châu vốn tràn ngập kỳ vọng dần dần tắt đi.

Cố gắng! Nhưng vẫn phí công!

Hoa Ngọc nhắm mắt lại.

"Chết tiệt, cút đi chỗ khác." Tam Tinh đẩy nàng một chút.

Hoa Ngọc bị đâm mạnh, thân mình hơi lung lay.

"Chờ đã!"

Khi một giọng nói vang lên, cắt đứt không khí ồn ào tại hiện trường, khiến cho Thẩm Nam Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ngô Đức cũng ngừng lại, cùng nhìn về phía nam nhân đang tiến đến.

"Lệ công tử, ngài đến đây ý gì?" Ngô Đức mở to mắt nói.

Người đây phần lớn đều nhận ra vị thanh niên khí hiên ngang này, người này tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lệ Phi Dương, là con trai của người đứng đầu, mối quan hệ với thôn trưởng, đã đến Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng thôn hai lần.

Ngô Đức Tam Tinh, những người thường xuyên chạy đến huyện thành, tự nhiên biết về hắn. Họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thường xuyên nịnh bợ hắn, nhưng không hiểu sao hôm nay hắn lại xuất hiện đây.

"Hoa Ngọc, ta cho ngươi mượn năm lượng, ngươi hãy mang nàng về đi." Lệ Phi Dương đưa tay ra, lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bàn tay hắn vừa vặnnăm lượng bạc vụn.

Mọi người đều bị sự chuyển biến đột ngột này làm cho im lặng.

Lệ công tử lại chủ trương gả tiểu ngốc tử cho cái Thiên Sát Tinh, mà còn sẵn lòng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiền, không sợ tiểu ngốc tử sẽ bị khắc chết sao?

Thuận đẩy đám người sang một bên, hướng về Lệ Phi Dương hỏi: "Phi Dương, sao ngươi lại đến đây?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

"Cữu cữu, gần đây ta ra ngoài giúp thúc thúc làm việc, vừa vặn đi ngang qua Phượng Hoàng thôn, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiện đường ghé qua xem cậumợ. Không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy." Lệ Phi Dương ôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hòa cười nói.
*cữu cữu: ông cậu.

"Aizz, Phi Dương, thật là làm ngươi chê cười, Thẩm gia tiểu nha đầu thật sự không thể đưa ra số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiền này, mọi người đều bất lực." Thuận thấy đại cháu ngoại trai của mình lại nhận đồng tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từ Hoa Ngọc, lập tức cảm thấy điều kiện của Hoa gia tiểu tử này so với mấy người kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tốt hơn rất nhiều, nhìn cũng thuận mắt hơn.

Thấy nàng không nhận bạc, Thuận sợ xảy ra biến cố khác, liền nhanh tay cầm lấy số bạc vụn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên tay Lệ Phi Dương nhét vào tay Hoa Ngọc.

Hoa Ngọc nắm trong tay hai mươi lượng bạc, trong lòng cảm thấy nặng trĩu, không biết nên phút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chốc xúc động hối hận hay không.

Nàng ngẩng mắt, như điều suy nghĩ quét qua Thẩm Nam Châu, thấy đối phương đang vui mừng khóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 môi mỏng hơi mím lại.

Ngô Đức còn đang giữ chặt bả vai của tiểu ngốc tử, Hoa Ngọc ánh mắt lướt qua cánh tay thô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bạo của hắn, trong đáy mắt hiện lên một tia sắc lạnh, tiến lên một bước đẩy hắn ra, kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thẩm Nam Châu đến đứng phía sau mình.

Ngô Đức lập tức cảm thấy khó chịu, hướng về phía Thuận nói: "Thôn trưởng, ngươi ý đây? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nói ra giá tiền xong thì mang tiểu ngốc tử đi, sao lại thứ tự trước sau chứ?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Thuận nhìn thấy hắn vừa rồi hành xử thô bạo, trong lòng đã sớm không vui. "Nếu muốn bàn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 việc trả tiền, Hoa Ngọc bây giờ cũng số tiền như nhau, nếu mọi người đều thể giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nàng, tự nhiên đến lúc đó Châu nhi sẽ tuyển chọn người mình thích."

"Chỉ có bạc thôi, ta cũng thêm năm lượng." Ngô Đức cắn răng, oán hận nói.

"Ngô Đức, ngươi làm đi, chuyện này không phải như mua bánchợ!" Lý Thuận vừa nghe hắn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy thì càng thêm tức giận.

"Hừ, nếu nói về việc kêu gọi tiền bạc giúp ngốc tử trả nợ, thì cũng chẳng khác nào mua bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chợ." Ngô Đức cười nhạo.

Thuận tự biết không lý lẽ để nói, nhưng chưa kịp lên tiếng thì một người lớn tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã khó chịu hét lên: "Nếu luận ra, ta lão ngũ gia đều quan hệ trong sạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn luân phiên cũng trước đến lượt chúng ta, chẳng lẽ chúng ta còn không bằng một cái Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sát Tinh sao?"

Ngô Đức nghe được lời này, hung tợn trừng mắt nhìn hắn một cái. Sự việc đã thay đổi, vài người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tranh chấp không ngừng, toàn bộ khung cảnh trở nên ồn ào không thể kiểm soát.

Lúc này, một âm thanh trong trẻo vang lên lần thứ hai. "Ta đã nói rồi, ta tuyển Hoa Ngọc!"

Âm thanh không lớn, nhưng lại khiến người khác phải chú ý. Mọi người đều sôi nổi kinh ngạc trước sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiên quyết của tiểu ngốc tử, Hoa Ngọc cũng không nhịn được quay đầu liếc nàng một cái.

"Ngô Đức, ngươi không thiếu nương, sao lại cứ kiên quyết với một cái ngốc tử như vậy?" Lệ Phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dương lại lên tiếng.

"Lệ công tử, chúng ta trong thôn quy tắc, ngài không cần phải chen vào." Ngô Đức không dám đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tội với người này, nhưng cũng không cam lòng nhìn miếng thịt béo bỗng dưng bay đi.

Tam Tinh mặctrong nhà có quyền thế, nhưng trước mặt vị này, người quan hệ thúc cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với huyện trưởng, hắn cũng không dám đắc tội. Luôn bắt nạt kẻ yếu, nay quay đầu lại đã thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mã Tam Tinh tươi cười rạng rỡ.

"Nếu Lệ công tử giúp cầu tình, hôm nay ta sẽ xem mặt mũi của Lệ công tử, không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 các ngươi tranh cãi nữa, tiểu ngốc tử chỉ cần trả tiền xong việc."

Hai người còn lại định nói thêm đó, nhưng nhìn thấy bọn họ như rắn độc đều thu mình lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đành phải ngoan ngoãn im lặnglùi về một bên trong tâm trạng xám xịt.

Lúc này, Lý Thuận đẩy đẩy Hoa Ngọc, nói: "Tiểu ngốc, còn không mau đem bạc trả lại, lấy giấy nợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trở về."

Hoa Ngọc chần chừ một chút, cuối cùng vẫn không răng mà đem năm lượng bạc vụn cùng với số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiền của mình hợp lại một chỗ, rồi đi về phía Mã Tam Tinh.

Nàng mạnh tay ném bạc vào lòng ngực hắn, rồi một phengiấy nợ trên tay đối phương, nát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nó ra, vứt lên không trung. Những mảnh giấy bay lả tả như hoa tuyết rơi xuống.

Hoa Ngọc như một bóng ma, khuôn mặt giấu sau mái tóc, theo động tác của nàng như ẩn như hiện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Chỉ thấy đôi môi đỏ thắm của nàng hơi mở ra, phun ra một chữ.

"Cút!"

Tam Tinh ẩn nhẫn sự tức giận, nhưng lại ngại mặt mũi với Lệ Phi Dương, đành phải cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhịn xuống, dẫn theo hai người đi cùng xoay người rời khỏi Thẩm gia.

Nhìn thấy bụi bặm rơi xuống đất, đám đông vây quanh vẫn chưa rời đi, họ mò quan sát xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiểu ngốc tử Thiên SátTinh sẽ như thế nào ở bên nhau, nhưng đều bị thôn trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quát cho lùi về.

Thạch Đại Ngưu lưu luyến nhìn Thẩm Nam Châu đứng cửa, khuôn mặt ngăm đen của hắn lộ ra vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phần không cam lòng.

Hắn nhận ra rằng, Thẩm Nam Châu đã không còn tiểu ngốc tử như trước kia. Trước đây, nàng đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuần đáng yêu, thiện lương chất phác, tuy rằng đầu óc không tốt lắm, nhưng rất ấm áp.

Khi còn nhỏ, hắn thường dẫn nàng chơi cùng, cho đến khi nàng bị ngã khiến đầu óc không bình thường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng nàng vẫn mơ hồ hồ nhớ được hắn, gọi hắn Đại Ngưu ca ca.

Hắn không hề ghét bỏ nàng vì nàng ngốc, nhưng nếu thực sự cưới Châu nhi, cũng không khỏi chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếc nuối.

Nhưng giờ đây, ngay cả cái tiếc nuối này cũng xa xôi không thể chạm tới.

Hôm nay, trong trận khôi hài này, Châu nhi thể hiện sự ẩn nhẫnkiên định, với giọng nói nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yếu ớt thân thể mảnh mai, nhưng lại chứa đựng dũng khíThạch Đại Ngưu không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có, cùng với sự đấu tranh với hiện thực.

Cuối cùng, mọi chuyện cũng đã qua.

Đám đông tan đi, chỉ còn lại vợ chồng thôn trưởng và Lệ Phi Dương. Hoa Ngọc vẫn kiêu ngạo tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mãn, nhưng nàng vẫn là người lễ nghĩa.

Mặc không hiểu sao Lệ Phi Dương lại giúp mình, nhưng người đàn ông này dường như đặc biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chú ý đến nàng, thậm chí ý muốn thân cận, nhưng nàng đều tránh.

Nàng quay người, hướng về Lệ Phi Dương ôm quyền nói: "Cảm ơn Lệ huynh hôm nay đã dũng cảm giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỡ, tiền mà ta đã tích cóp sẽ trả lại ngươi."

Lệ Phi Dương cười nói: "Không đáng gì, chỉchuyện nhỏ, không cần để trong lòng. Ta biết ngươi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉxuất phát từ hảo tâm, tiền bạc sau này cũng không cần nhắc lại."

Nói xong, không đợi nàng trả lời, hắn chắp tay cùng thôn trưởng cáo từ đi.

Thuận nhìn hai người trước mắt, một người ngây thơtri, một người không coi lễ giáo ra gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dường như không coi việc làm mai này để vào mắt. Hắn lên tiếng: "Hoa Ngọc, Châu nhi vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nợ, ngươi cũng đã lớn rồi, sau này phải sống cho tốt."

Hoa Ngọc nghe vậy lại biểu lộ không cảm xúc, nói: "Ta không thích nàng ấy."

Thuận hơi ngạc nhiên: "Hoa tiểu tử, tiền của ngươi đã xài rồi, sao lại thay đổi như vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải ngươi ghét bỏ Châu nhi không đủ thông minh?"

Hoa Ngọc nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Thuận vợ ông, cùng với đôi mắt đen như mực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Thẩm Nam Châu, rồi nói: "TaThiên Sát Tinh, thì không liên quan đến nàng."

"Khụ, đây do gì kỳ quái vậy? Những lời này đều lời đồn," Thuận phẩy tay nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 "Châu nhi khi còn nhỏ cũng là một cô gái thông minh lanh lợi, chỉ bị bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lỡ mất trí óc. Tuy con không thông minh lắm, nhưng ít nhất cũng sẽ không gây phiền phức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho ngươi."

"Hơn nữa ngươi đã 23 tuổi, chẳng lẽ không hy vọng một người vợ con cái sao?ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nghĩ cho bản thân, cũng nên Hoa gia suy nghĩ một chút."

Hoa Ngọc quay lưng lại, không thèm nghe lời thôn trưởng nói.

Ai ngờ, một thể ấm áp tiến lại gần...

"Hoa ca ca, ngươi dẫn ta đi đi, ta sợ..." Thẩm Nam Châu ôm lấy cánh tay của nàng, mềm mại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cầu xin.

Hoa Ngọc không quen bị ai ôm như vậy, cảm nhận được cái đầu lông xù xù của đối phương cọ vào cánh tay mình, cả người lập tức dâng lên một cảm giác lạ lùng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Điền văn, truyện Điền văn hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ full, Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ online, read Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ, Đại Miêu Truy Nguyệt Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 5 — Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc