GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đợi đến khi Hoàng đế rời đi, Du Phi mới bước tới góc phòng, từ trên cao nhìn xuống ta, "Đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lên đi."

"Nương nương, ta thể về Hầu phủ được không?" Ta khẽ hỏi.

Hầu phủ, ta chẳng khác nào một cái bóng, bị người ta ức h.i.ế.p cũng chẳng ai bận tâm.

Ta sống ở khu viện hẻo lánh nhất, nhưng nhờ vào số tiền mẫu thân để lại, cuộc sống của ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng không tệ.

Du Phi ngồi xuống, vươn tay nắm lấy cằm ta, "Uyển Uyển, vào cung rồi thì không còn đường quay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đâu."

"Tại sao?" Ta hỏi, mặc trong lòng nhiên đã rõ.

Một khi đã quen với sự phú quý, quyền lực ngút trời trong cung, ai còn muốn trở về nơi hẻo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lánhHầu phủ chứ?

"Đồ ngốc!" Du Phi cười khẩy.

"Trở về đi, lần sau không được đến hồ sen nữa."

"Nương nương…" Ta khẽ gọi.

"Nương nương, trong cung ta không lấy một người bạn, cũng chẳng ai để làm bạn, ta… ta…"

Nói đến đây, mắt ta đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.

Thật là bộ dạng yếu đuối đáng thương.

Du Phi vươn tay đỡ ta đứng dậy, "Uyển Uyển, nhớ kỹ, trong cung không ai bạn cả."

Ta không hiểu tại sao Du Phi lại nói những lời này với ta, nhưng ta biết chắc chắn nàng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ý tốt.

Nàng giống hệt như mẫu thân của mình, vẻ ngoài hiền lành, nhưng thực chất lại tàn nhẫn độc ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhất.

Ta cũngngười như thế.

Trong những gia tộc danh giá, liệu mấy ai còn ngây thơ, vô tội?

"Trở về đi."

Ta trở về căn phòng nhỏ, khóc thật lâu.

Nói với Liên Nhi rằng ta muốn về Hầu phủ, muốn ăn bánh ngọt Lâm Tiên Lâu.

Những lời này không chỉ than thở với Liên Nhi, còn nói cho đám thái giám, cung nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đang giám sát ta nghe.

Cũng để Hoàng đế, người dường như đã bắt đầu chú ý đến ta, biết được.

Chỉ cần ngày sau ta nhận được bánh ngọt từ Lâm Tiên Lâu, hoặc thưởng thức bánh ngọt trong cung, mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đích của ta coi như đã đạt được một nửa.

Quả nhiên không ngoài dự liệu.

Hoàng thượng thưởng rất nhiều bánh ngọt cho Du Phi, Du Phi ăn không hết liền ban cho ta vài phần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Ăn bánh ngọt, ta nở một nụ cười hài lòng.

Chỉ ta mới hiểu rõ do vì sao nụ cười của mình lại mãn nguyện đến vậy.

Ta cùng vài cung nữ chơi đá cầu trong sân, như thể đã mất hứng thú với hồ sen ngay bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 kia tường, hoặc cũng thể ta sợ Du Phi mà không dám đến nữa.

vậy, có một cung nữ thân thiện khuyên ta nên ra ngoài dạo chơi.

Ngay khi nàng mở lời, ta đã biết nàngngười của Hoàng đế, hoặc cũngthể là tai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của Du Phi.

"Nhưng nương nương không cho phép ta đi." Ta làm ra vẻ thất vọng.

biểu hiện sợ hãi đối với Du Phi.

"Tiểu thư, nếu muốn đi thì cứ đi thôi, tỳ sẽ canh chừng giúp người giữ kín chuyện này." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

nhiên, ta muốn đi.

Nhưng trước hết, ta phải thử xem cung nữ này người của ai.

Nếu không để Du Phi biết, vậy nàng hẳn người của Hoàng đế.

"Việc này…"

Ta do dự, phân vân giữa đi không đi.

Cung nữ Bích lại tiếp tục khuyên, "Tiểu thư, giờ này chắc chắn hoa sen trong hồ đã nở rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đẹp, gương sen cũng nhiều hơn rồi."

"Hạt sen không chỉ thể ăn sống, cònthể nấu chè, tim sen thì pha trà cũng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngon."

nhiên ta biết.

Ta cắn môi, cuối cùng như thể quyết tâm, "Liên Nhi, chúng ta đi."

Rồi quay sang Bích Hà, "Ngươi nhất định phải giữ kín chuyện này nhé."

"Tiểu thư yên tâm, tỳ tuyệt đối giữ kín miệng."

Ta chẳng để tâm đến lời cam đoan chắc nịch của Bích Hà.

Hôm nay, khi ta đến hồ sen, ban đầu Hoàng đế không mặt. Ta dẫn Liên Nhi lên thuyền, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chèo thuyền, còn ta hái gương sen, hoa sen, rồi ngân nga khúc hát mà mẫu thân đã dạy, "Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Nam khả thái liên, liên diệp điền điền..."

Ai ngờ được một thứ nữ của Hầu phủ lại giọng hát hay đến vậy.

Mẫu thân từng nói, ta thiên kim của Hầu phủ, không phải con hát tầm thường, cần biết giữ mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Nhưnglại quên nhắc ta rằng, trong những gia tộc lớn, quy củ nặng nề, thân phận lại càng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phân biệt rõ.

"Tiểu thư, sao người lại khóc?" Liên Nhi hốt hoảng lau nước mắt cho ta.

Ta hất tay nàng ra, quay đầu, tay tự lau nước mắt.

Một chiếc thuyền nhỏ dần dần tiến lại gần chúng ta.

Hoàng đế ngồi mũi thuyền, thổi khúc nhạc giống với bài hát của ta.

Trong lòng ta vui sướng khôn tả.

Nhưng ta lập tức bảo Liên Nhi mau rời đi.

Chỉ Hoàng đế lại nhanh hơn, hắn bước một bước đã sang thuyền của ta.

Con thuyền lập tức chao đảo, ta cố ý tỏ ra hoảng sợ, đứng bật dậy tìm kiếm thứ gì để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bám víu.

rồi, ta nắm lấy Hoàng đế, kéo hắn cùng rơi xuống hồ sen…

Trong hồ sen, ta vùng vẫy vài cái, liền bị Hoàng đế ôm vào trong lòng.

Toàn thân ta cứng đờ, tim đập như trống dội.

Đây lần đầu tiên ta tiếp xúc gần gũi với một người đàn ông.

Cũng lần đầu tiên ta gần một nam nhân đến vậy.

"Ngươi... ngươi... ngươi mau buông ta ra!"

Sợ hãi thật, run rẩy cũng thật.

"Ngươi biết bơi sao?" Hoàng đế trầm mặt hỏi.

nhiên ta không biết.

Ta được hắn ôm vào bờ, Liên Nhi đã sợ hãi đến mức hồn bay phách tán, vội vàng chạy đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hỏi, "Tiểu thư, người không sao chứ?"

Ta lắc đầu, rồi lại gật đầu.

Ta tức giận liếc nhìn Hoàng đế một cái, đứng dậy định quay về nhanh chóng.

Nhưng bất ngờ, ta bị trật chân.

"Á!"

Ta đau đến mức bật thốt lên.

Ta thề với trời, lần này thực sự không phải là cố ý.

Ta không bao giờ lấy thân thể của mình ra để tính kế người khác.

Khi Hoàng đế bế bổng ta lên ngang lưng, ta luống cuống đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn, "Ngươi mau thả ta xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngươi muốn làm gì? Ngươi đúng đồ lại!"

"Ngươi muốn thế này mà trở về, để bị Du Phi trách phạt sao?" Hoàng đế lạnh lùng hỏi.

"..."

nhiên ta không muốn.

Hoàng đế bế ta vào một căn phòng, sai người mang y phục tới cho ta thay.

Sau khi thay xong, ta phát hiện đó vốn quần áo của ta.

Nhìn thấy Hoàng đế sau khi rửa mặt, khoác lên long bào, dáng vẻ anh tuấn oai phong.

...

Ta kinh ngạc, sững sờ, hoảng sợ rồi vội vàng quỳ xuống hành lễ, "Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng."

Sau đó, ta bật khóc.

Hoàng đế lẽ thấy ta khóc không nguyên do, liền hỏi, "Ngươi khóc vậy?"

"Ta... ta đã mạo phạm Hoàng thượng, hu hu..."

"Sợ rồi sao?"

Ta gật đầu.

Trong mắt ta đều vẻ hoang mang sợ hãi.

"Hừ!" Hoàng đế cười khẽ, trêu chọc, "Kẻ không biết thì không tội, đứng lên đi."

"Hoàng thượng không trách ta sao?" Ta lấy hết can đảm hỏi.

"Ừ, không trách, đứng dậy đi."

Ta ngước nhìn Hoàng đế, thấy trên mặt hắn chút vui vẻ, mới từ từ đứng dậy, "Hoàng thượng, thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thiếp thể trở về không?"

"Ngươi sợ trẫm sao?"

nhiên ta không sợ.

Khi một người đã không còn trong tay, họ sẽ không còn sợ hãi.

Nhưng ta thể nói vậy sao? Tất nhiênkhông thể.

"Ta muốn trở về, nếu nương nương biết ta chạy ra ngoài, sẽ lại phạt quỳ ta, Hoàng thượng... ta có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể hỏi ngài một câu không?"

"?"

"Tại sao nương nương không cho phép ta đến hồ sen chơi? Ta ngoài việc hái vài bông sen, gương sen, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thì chẳng làm cả, cũng không gây ra chuyện xấu gì."

Càng nói, ta càng uất ức, nước mắt không ngừng rơi.

Người ta thường nói, mỹ nhân rơi lệ sẽ khiến người khác phải thương xót.

Ta nghĩ rằng lúc này ta hẳn đã khiến Hoàng đế động lòng.

Bởi hắn giơ tay lên lau nước mắt cho ta, trong mắt ngập tràn sự dịu dàngcưng chiều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 "Đừng khóc nữa, chuyện nhỏ nhặt thôi mà."

"Nếu ngươi thích chơi hồ sen, trẫm sẽ nói với Du Phi, để nàng không ngươi nữa."

"Thật sao?" Ta ngước mắt, giọng nghẹn ngào hỏi.

"Ừ."

Được Hoàng đế hứa hẹn, ta không nhịn được bật cười.

Nụ cười ngây ngô, lại chút kiều diễm.

Biểu cảm này, ta đã luyện đến thuần thục từ lâu.

"Hoàng thượng, ta thể cầu xin ngài thêm một việc nữa được không?"

"?" Hoàng đế nhướng mày.

"Ta muốn xuất cung về lại Hầu phủ, nhưng nương nương nói đã vào cung thì không thể trở ra nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta... ta..."

Nói đến đây, mắt ta đỏ hoe.

"Ngươi thích ra ngoài lắm sao?" Hoàng đế hỏi.

"Dĩ nhiên rồi, thành Trường An náo nhiệt cùng, bánh ngọtLâm Tiên Lâu ngon không thể tả..."

Ta ríu rít kể về vài lần hiếm hoi được ra ngoài, chuyện ta từng lén trèo lên tường viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hỏi thăm hàng rong để mua vài món ăn vặt.

Lúc này, Phó Uyển Uyển một gái không toan tính, không mưu mô, chỉ một người tràn đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sự ngây thơ chân thành.

"Đi thôi, trẫm sẽ dẫn ngươi xuất cung chơi."

"..."

Ta trừng mắt nhìn hắn.

Kinh ngạc, choáng váng, không thể tin nổi.

Nhưng đôi chân ta như ý thức, tự động theo sau Hoàng đế.

Hắn bảo ta gọi hắn Thịnh ca ca.

Ta không ngừng tự nhủ trong lòng, vinh hoa phú quý, quyền lực, b.á.o t.h.ù cho mẫu thân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Rồi ta e thẹn, ngượng ngùng gọi một tiếng, "Thịnh ca ca."

Hoàng đế đúng kẻ đáng ghét.

Hắn dẫn ta đi dạo phố, còn bắt ta đội che mặt.

Mời ta ăn kẹo hồ lô, rồi lại tranh giành với ta.

Thậm chí, hắn còn dẫn ta đến bờ sông Tần Hoài, nghe các kỹ nữ hát ca.

Không thể phủ nhận, kỹ nữ đó một giọng hát tuyệt vời, âm điệu uyển chuyển, du dương, vô cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 êm tai.

Hắn thấy ta chăm chú lắng nghe, liền bảo ta rời đi.

"Ta không đi, chưa nghe xong mà."

"Sắp pháo hoa rồi, ngươi thực sự không đi sao?"

Pháo hoa ư.

Ta thực ra đã từng xem pháo hoa, nhưng chỉ có thể đứngphía sau, kiễng chân nhìn đích tỷ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 huynh trưởng b.ắ.n pháo hoa. Còn ta, một thứ nữ, không hề cách tham gia.

Ta đứng đó, ánh mắt trĩu nặng, "Pháo hoa, ta từng xem qua rồi."

"Ngươi từng b.ắ.n pháo hoa sao?" Hoàng đế nhướn mày hỏi.

Ta mở miệng, cứng đầu đáp, "Tất nhiên rồi!"

Rồi nhỏ giọng bổ sung, "Thật ra là…chưa từng."

Hoàng đế khẽ cười khẩy, "Nếu ngươi gọi ta thêm vài tiếng Thịnh ca ca, có lẽ ta sẽ cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chuẩn bị pháo hoa cho ngươi đốt chơi."

"..."

Ta chớp mắt.

Trong lòng ta quá rõ, người không cớ tỏ ra ân cần, nếu không có lợi ích, tất chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ý đồ.

Hoàng đế không thể nào duyên cớ đối tốt với ta.

Nhưng ta phải giữ nguyên vẻ ngây thơ, không hiểu chuyện, ham vui của mình, chỉ đành nhẫn nhịn, không cam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lòng, đi theo sau hắngọi, "Thịnh ca ca."

"Thịnh ca ca..."

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sủng Từ Cái Nhìn Đầu Tiên full, Sủng Từ Cái Nhìn Đầu Tiên online, read Sủng Từ Cái Nhìn Đầu Tiên, Đang cập nhật Sủng Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Sủng Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc