GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 96: Ám Sát (5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Dụng Hòa bên nói:

- Thần không tán thành đề nghị của Vương Khuê. Nơi này cách lăng tẩm tiên đế không xa. Đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đó thì sẽ tốt hơn đây rất nhiều.

Vương Khuê phản bác:

- Theo như thần thấy. Cung Hiếu Nghĩa này bây giờ đã nguy trùng trùng. Ai biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lăng tẩm đó sẽ không kẻ địch lẫn vào? Hơn nữa kẻ địch trong tối ta© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài sáng, ai thể đảm bảo dọc đường chúng ta đến lăng tẩm không xảy ra vấn đề gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Triệu Trinh nghe đến mức đau đầu, hỏi Địch Thanh:

- Ngươi nói xem nên làm thế nào?

Địch Thanh do dự nói:

- Thần lại đồng ý với ý kiến của Vương Khuê.

Triệu Trinh bất đắc nói:

- Vậy được rồi. Trẫm sẽ lại đây.

Vương Khuê thấy Triệu Trinh đồng ý đề nghị của mình, trong lòng an tâm một chút, mời Triệu Trinh dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào tường viện để ngồi. Hơn mười thị vệ làm thành vòng tròn vây quanh Triệu Trinh. Như thế thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy trăm binh tiến đến, trong lúc cấp thiết, chỉ sợ cũng không phá được vòng hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ của mọi người.

Vương Khuê thấy thần sắc mọi người hoặchoảng sợ, hoặc mờ mịt thì biết được rằng mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên gặp phải tình huống như thế này, nhất thời chưa biết ứng biến thế nào. Từ đủ loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dấu hiệu như việc cung Hiếu Nghĩa cháy, Tiền Duy Tế không thấy đâu, bốn thị vệ bị giết, Trị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quốc Thiên Vương đến ám sát phán đoán, kẻ địch đã tính toán một cách tỉ mỉ cả rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuy Trị Quốc Thiên Vương đã đi rồi nhưng đêm nay khó tránh một cuộc chiến ác liệt. Huống chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên trong doanh trận của ta lại còn một Dụng Hòa lén lén lút lút như thế nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cục diện như thế chỉ sợ rất nhiều người sẽ không thấy được ánh mặt trời ngày mai. Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khuê nghĩ đến đây bèn nhìn sang Địch Thanh.

Địch Thanh cũnglòng đầy tâm sự, nhìn lại Vương Khuê. Hai người bốn mắt gặp nhau, chậm rãi gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu. chưa nói câu nào nhưng lòng đã cùng quyết tâm. Lúc này chỉ đồng tâm hiệp lực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới thể bảo hộ sự an nguy của Triệu Trinh.

Lúc này ánh trăng đã lên cao, bóng cây sum suê, trong trẻo nhưng lạnh lùng treo trên biển lửa, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự xán lạn là đơn. Trải qua canh giờ này, chỉ nghe thấy xa xa có một tiếng ầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vang lớn. Hóa ra cung Hiếu Nghĩa không chịu nổi lửa lớn, chủ điện cũng sập xuống luôn. Một cột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khói đặc phóng lên cao, kéo dài không tắt. Thế lửa nung đỏ nhuốm đỏ bầu trời, giống như ráng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiều đỏ trước lúc mặt trời lặn vậy.

Lại một tuần trà (tầm nửa canh giờ) nữa trôi qua, chỉ nghe được tiếng ngựa gấp gáp từ phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa xa như sấm rền. Ngay sau đó tiếng ngựa dài, tiếng chân bước vang lên, trong bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đêm người đi nhanh về phía các thị vệ. Giản bên ngoài vòng bảo vệ quát lên: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Ai đó?

Mọi người nghe thấy tiếng bước chân dày đặc thì biết có rất nhiều người đến, không khỏi kinh sợ.

người trả lời:

- Vị đại ca nàythị vệ tiền điện đúng không? Ty chức Đương Dương huyện úy huyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Củng, phụng thủ dụ (chỉ thị viết tay) của Trương huyện lệnh đến để hộ giá. Trương Huyện lệnh biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cung Hiếu Nghĩa biến đã phái chúng ta nhanh chóng đến trước, Trương Huyện lệnh sẽ cùng với nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nữa đi theo sau. Cung Hiếu Nghĩa cháy, thần cứu viện chậm trễ xin Thánh thượng thứ tội!

Giản tiếp nhận thủ dụ, nhìn thấy có tới mấy chục người đến thì trong lòng mừng thầm, nói:

- Các ngươi cứ chờ đây đã.

Nói xong liền quay người đi đến trước mặt Vương Khuê, nói lại sự việc. Kỳ thật Vương Khuê sớm đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe được, cẩn thận kiểm tra thủ dụ, xác định không sai liền nói với Triệu Trinh:

- Thánh thượng, huyện Củng đến cứu viện, còn sớm hơn thần dự liệu tới mấy canh giờ.

Triệu Trinh thấy viện trợ đến thì mừng rỡ nói:

- Mau bảo bọn họ đến. Trẫm sẽ thưởng cho bọn họ.

Giản nhận lệnh đến gặp Đương Dương. Vương Khuê nói với Địch Thanh:

- Địch Thanh, huynh đi xem mấy người đến từ huyện đó đi, xem thể lấy ra trong đó mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đi hộ giá được không.

Trong suy nghĩ của Vương Khuê, một huyện nho nhỏ thì cũng chẳng mấy nhân tài, nhưng hiện tại trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt thì chỉ có thể tìm những người lớn nhất trong những người lùn mà thôi. Địch Thanh gật đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước đi ra ngoài. Giản cũng đã dẫn Đương Dương đến.

Đương Dương thoạt nhìn người khôn khéo lanh lợi, trên mặt một cái nốt ruồi rất to, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh gãcó hai trợ thủ, đều ăn mặc kiểu quan sai.

Lúc Địch Thanh đi lướt qua Đương Dương, trong lòng chợt động, nhưng liếc thấy Đương Dươnghai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ hạ của gã, thấy thần sắc của ba người đó đều điềm tĩnh, không thấy vấn đề gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong lòng Địch Thanh luôn cảm thấy điều lạ thường nhưng bước chân không dừng đã đến trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những quan sai đó, rồi đột nhiên trong lòng kinh hoàng...

Đương Dương đã đi vào vòng trong các thị vệ, tiến lên một bước, cùng với hai trợ thủ quỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống nói:

- Thần khấu kiến Thánh thượng.

Vương Khuê thấy Đương Dương tiến lên một bước thì theo bản năng che trước người Triệu Trinh. Triệu Trinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 âm thầm nhíu mày, thầm nghĩ Vương Khuê này tâm hộ giá tốt, nhưng nhiều lúc dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩn thận quá. Anh ta nhẹ nhàng nói:

- Miễn lễ bình thân.

Đương Dương thấy Vương Khuê ngăn trước người như thế thì ngẩng đầu cười nói:

- Đại nhân cẩn thận như vậy chẳng lẽ sợ ta tập kích hay sao?

Vương Khuê thấy cười chân thành, trán lại đầy mồ hôi, chắc đã vội tới trong đêm đến hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giá thì không khỏi hổ thẹn với sự hoài nghi của mình, lui hai bước, nói tránh:

- Trương Huyện lệnh khi nào sẽ tới?

Đương Dương nói

- Cung Hiếu Nghĩa cháy, sau khi Trương Huyện lệnh biết được thì cùng lo lắng. Bởi vậy mới bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ty chức đến trước hộ giá. Trương Huyện lệnh gần đây bị cảm phong hàn, cố gắng dậy thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải người đỡ tay. Nhưng thần nghĩ trước khi trời sáng chắc ông ấythể đến được.

Vương Khuê cảm giác đó không đúng nhưng nhất thời lại không nghĩ ra ràng được nên thuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng nói:

- Vậy ngươi dẫn theo bao nhiêu người...

Nói còn chưa dứt lời thì nghe thấy tiếng Địch Thanh từ xa xa vang đến:

- Cẩn thận, kẻ lừa dối!

Vương Khuê giật mình, nhìn thấy một tia âm tàn trong mắt Đương Dương thì không chút nghĩ ngợi, rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm đâm thẳng vào cổ họng Lã Đương Dương.

Một kiếm Vương Khuê đâm ra, đã hiểu được không đúng chỗ nào. Tên Đương Dương thật sự rất trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh! Theo nói thì một huyện úy bình thường sẽ không được nhìn thấy Hoàng đế bao giờ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trước mặt đấng Thiên tử thì sẽ không thể bình tĩnh như vậy được, huống chi hai thủ hạ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đương Dương cũng lại trấn tĩnh quá mức!

Vương Khuê xuất kiếm ý thăm dò. Chỉ cần đối phương ý xấu thì tất phải đề phòng. Qủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên Đương Dương rút kiếm, một kiếm đã ngăn trường kiếm của Vương Khuê. Một tiếng keng vang lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đốm lửa văng khắp nơi sáng như ngân tinh. Trong mắt Đương Dương hiện lên vẻ kinh ngạc, hiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên cũng ngạc nhiên sự phản ứng nhanh chóng của Vương Khuê.

Vương Khuê lập tức nói:

- Hộ giá!

Y vươn người chặn phía trước Triệu Trinh. Nhưng trường kiếm của Lã Đương Dương như rắn, đã uốn lượn đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới khiến Vương Khuê không thể không lui.

Nhưng Vương Khuê không lùi! Phía sau y chính là Triệu Trinh. Triệu Trinh tay trói gà không chặt, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y lui một cái không cẩn thận sẽ đặt Triệu Trinh vào chỗ nguy hiểm. Vương Khuê không do dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, thân người đón lấy mũi kiếm vọt tới.

Lã Đương Dương vừa mừng vừa sợ, trường kiếm đâm nhanh nhưng lại không đâm vào thể Vương Khuê. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường kiếm đâm vào thịt, Vương Khuê nhô khuỷu tay ra đánh thật mạnh vào mặtĐương Dương. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời khắc mấu chốt, Vương Khuê đã ra đòn, dùng vết thương nhẹ để được hội.

Đương Dương chỉ cảm thấy một lực lớn tác động lên, cả người bay ra ngoài, mặt mũi hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mắt đầy sao. Vương Khuê cũng không đuổi theo, vừa vung tay lên, trường kiếm vung ra, xuyên thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào ngực Đương Dương trong không trung.

Máu tươi bắn ra, trong trời đêm cực kỳ đẹp. Vương Khuê giết chết Đương Dương, nhưng trong lòng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng căng thẳng. Bởi khi Đương Dương cuốn lấy y thì hai trợ thủ mà mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã tả hữu thoát ra, chạy xẹt qua Vương Khuê, đánh về phía Triệu Trinh. Vương Khuê giết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đương Dương, nhưng lại không kịp ngăn hai tên thích khách còn lại.

May mắn còn người bên cạnh! Trương Ngọc cũng xem như trải qua trăm trận chiến. Trong thời khắc sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử, đã phản ứng lại ngay, bổ nhào một cái liền nắm lấy mắt cá chân của thích khách. Tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó trên không trung, chỉ cảm thấy một lực mạnh mẽ truyền từ dưới chân lên, vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kịp chuẩn bị,kêu lên một tiếng ngã bịch một cái xuống đất.

Cứ coi là có Trương Ngọc thì cũng chỉ có thể vồ bắt được một người. Nhưng vẫn còn một tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích khách khác nữa!

Một thích khách khác rung cánh tay lên, đã tung ra đường sắc bén bắn thẳng vào Triệu Trinh đang kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ hốc mồm.

Vương Khuê căng thẳng, muốn gọi Thánh thượng mau tránh đi nhưng cổ họng đã câm, hai mắt đỏ thẫm, âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thanh thế một tiếng cũng không nói ra được. Mắt thấy tia sắc bén kia sẽ bắn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể Triệu Trinh thì liền vẹo người đánh tới, chắn trước người Triệu Trinh. Ba tia sắc bén đó cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng không vào người.

Người nhào lên đó chính Dụng Hòa. Dụng Hòa đã không cần giải thích gì, chỉ cần bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màn bổ nhào đó, Vương Khuê biết đã trách nhầm Dụng Hòa.

Dụng Hòa ngăn trở ám khí của thích khách. Người trên không trung, gập cánh tay, hai tia ám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí đã bị đánh bật trở lại. Y Tán Trực nên bên người lúc nào cũng mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỏ!

Thích khách kia vốn tưởng rằng đã đạt được rồi, không kịp vội mừng thì thấy ám khí đánh trước mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Y cố dốc sức tránh về phía bên, hai ám khí xoẹt qua chạm người. Thích khách đã quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tháo chạy!

Đương Dương đã chết, các đồng bọn cũng đang bị đối phó. Y đánh một đòn không trúng, đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn cơ hội xuất thủ nào nữa rồi. Mũi chân thích khách chạm đất, lại tung người lên đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra bên ngoài. Nhưng còn chưa kịp tháo chạy thì một mũi tên bắn tới trúng ngực của y. Y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắc mạnh hai cái, cúi đầu nhìn thì chỉ thấy trên ngực bị đâm một tên, y ngửa mặt lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời ngã xuống.

Thị vệ Anh ra tay đúng lúc bắn chết thích khách. Anh bình thường trầm mặc ít lời nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong thời khắc mấu chốt thì cũng không nương tay.

Trong lòng Vương Khuê nhẹ nhõm, thấy Trương Ngọc đang đánh nhau với thích khách cuối cùng, thân hình vừa nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên liền đã đến bên tên thích khách kia. Tên thích khách kia bị Trương Ngọc cuốn lấy thân mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác gió táp ập đến sau đầu gió táp nhanh như tên bắn, mới né tránh, thì liền đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy một tiếng “phịch” lớn, hai mắt lồi ra, đương nhiên mất mạng.

Vương Khuê một cước đá vào làm gãy cổ thích khách!

Lúc này phương xa tiếng kêu thảm thiết không nguôi, không ngờ lại tiếng của thị vệ.Vương Khuê lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắng cho tình hình của Địch Thanh, hét lên:

- Các ngươi bảo hộ Thánh thượng! Nếu có người đến gần thì giết luôn không tha!

Bên hông y còn vết máu nhưng cũng không thèm nhìn, cả người tung lên phóng về hướng Địch Thanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản.

Lúc vừa đến gần, Vương Khuê can đảm nhưng nhìn thấy tình trạng thê thảm trước mắt cũng không khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rùng mình một cái. Trong giờ phút này y chỉ cảm thấy không phải nhân gian mà như rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào tầng mười tám địa ngục. Những nha dịch Đương Dương mang đến đã trở nên như chó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điên vậy, gặp người liền vồ. mấy người thị vệ không kịp đề phòng liền bị những người đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm cổ cắn họng.

Vương Khuê chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay rét run, thấy Địch Thanh bỗng nhiên nhảy vào trong đám người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường đao vung lên, chém vào một tên nha dịch, đoạt lại một thị vệ. Vương Khuê không khỏi âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầm khen ngợi, Địch Thanh này ngày thường láu cá nhưng những lúc thực sự thì có thể trọng dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được.

Địch Thanh cũng là chút bất đắc dĩ. Với cảnh tượng như thế này, hắn dường như đã từng quen. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảnh tượng này cũng dữ dội giống với cảnh tượng thung lũng Phi Long năm đó?

Địch Thanh nghe theo sự dặn dò của Vương Khuê đến đó xem xét nhân sự nha dịch, nhưng vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến trước mặt mọi người thì đã cảm thấy có đó không đúng. Bởi trong bóng đêm những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đó đứng như tượng gỗ, ánh mắt mờ mịt. Lập tức Địch Thanh cảm thấy như đã nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình cảnh này rồi. Hắn liền nhớ ra ngày những người dân bị mất tâm thần của thung lũng Phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Long cũngbộ dạng y hệt như vậy.

Ngay lập tức Địch Thanh ra lời cảnh báo, nhưng hắn vừa mới hét lên thì trong đám người người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói:

- Di Lặc ra đời, tân Phật độ kiếp. Giết người thiện nghiệp, lập địa thành Phật!

Trong lòng Địch Thanh run lên, quay đầu nhìn lại. Năm đó thung lũng Phi Long cũng là mười sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chữ này, mới dẫn đến một đại họa khôn cùng. Địch Thanh thật không thể ngờ được rằng, hôm nay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ phút này lại nghe thấy những lời này!

Đêm đen như mực, một đôi mắt sáng trong. Trong đôi mắt sáng đó mang theo một sự ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tận. Từ trong đáy lòng Địch Thanh một tiếng gào thét, hắn đã nhận ra người đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai.

Người nọ ràng chính là Đa Văn Thiên Vương -người khiến hắn nhiều năm đau khổ!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 96 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc