GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 89: Vận Số (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Giản đôi chút khó xử, nhưng Triệu Trinh lại không gây khó khăn gì, nói:

- mang thứ ấy, chỉ cần ăn no được rồi.

Lão bán rượu nói:

- Tiểm tiệm chỉ chút món kho, chút để ăn thôi ạ.

Triệu Trinh mỉm cười nói:

- Thế thì mang lên những món kho đi, mỗi người một bátđược rồi.

Lão già nhìn thấy Triệu Trinh nói thế trong lòng vui mừng, không lâu sau đã mang một rượu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên. Vương Khuê lấy ra cây kim bằng bạc để thử rượu, thấy rượu không độc, mới rót rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Triệu Trinh. Khi rót rượu, Vương Khuê liếc xéo xem bên trong tửu quán thấyngười đang dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào bànngủ thì nhíu mày.

Triệu Trinh mang theo một đám người đến quát tháo, những người ngồi bên cạnh thấy thế đã vội tránh đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi khác, chỉ có mỗi vị khách kia vẫn say sưa ngủ, hoàn toàn không để ý đến ai. Cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dựa vào bàn ngủ, nhìn không mặt, chỉ nhìn thấy mái tóc đen trên đầu gã, thân hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gày yếu, dường như tuổi còn rất trẻ. Người này ai? Nếu là thường dân, lại dám to gan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế này sao?

Vương Khuê nháy mắt với vài tên thị vệ, mấy tên kia gật gật đầu, làm bộ như không để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi xung quanh thực khách kia, bọn họ cũng không ý sinh sự, chỉ phòng vệ chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 may chuyện xảy ra.

Triệu Trinh không hề để ý quá nhiều, uống một ngụm rượu, chỉ cảm thấy rượu đó caycùng, ho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khan liên tục, nước mắt trực trào ra, liền nói to:

- Rượu ngon!

lâu trong thâm cung, lần đầu tiên uống rượu thấy sảng khoái đến thế, chỉ muốn uống cho say, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lòng lại thấy nặng nề, tới lăng Vĩnh Định một mật lớn, lại lo một đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không trở lại, vì thế không thể vui vẻ được. Thấy Vương Khuê mọi người vẫn đang đứng, Triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trinh nói:

- Ngồi xuống hết cả đi, đứng làm gì! Rượu này cũng không tồi, các ngươi cũng uống một ít đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Vương Khuê nói:

- Thánh công tử, ta đang mang chức trách trong người, không được phép uống rượu. Mọi người đều ngồi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn đi.

Triệu Trinh cải trang vi hành lấy tên là Thượng Thánh. Trước mặt người ngoài Vương Khuê liền gọi Triệu Trinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Thánh công tử. Đám thị vệ cũng lần lượt ngồi xuống bàn. Triệu Trinh một mình uống rượu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không mấy hứng thú, mới gọi thêm Địch Thanh tới uống, đột nhiên nghe thấy tiếng ngựa gấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gáp truyền đến.

Trong lòng Vương Khuê hơi run, đưa mắt nhìn quanh, nhìn thấy đầu đường đằng kia bụi mù lên,mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỵ binh cưỡi như bay tới, người đi đầu cử chỉ hết sức ngông cuồng, mấy người đằng sau ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc như gia đinh, đám người này đang treo trên mình mấy con thỏ chim trĩ, xem bộ dạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như kết quả từ một cuộc đi săn về.

Tên công tử cầm đầu kia tới bên cạnh quán rượu, ghìm cương ngựa, nói:

- Mấy con thú hôm nay săn được, cứ ăn đây luôn đi.

Đám gia đinh đều vui mừng, lập tức xuống ngựa, mới phát hiện trong quán rượu người ngồi kín cả rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tên gia đinh mập mạp quát:

- Các ngươi ăn xong rồi cút.

Lúc này một số món ăn thị vệ gọi vẫn chưa được mang lên, nghe vậy thì giận dữ, trong bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ: “lão mày ăn cơm kinh thành còn không ai dám đuổi, chúng mày chỉ dân chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một huyện dám kiêu ngạp với lão tử như thế?

Vương Khuê không muốn nhiều chuyện, dặnthuộc hạ:

- Mấy người các ngươi ngồi tụ tập vào với nhau, để dồn ra hai chiếc bàn trống.

Mấy tên thị vệ được chỉ định tuy tỏ vẻ không đồng ý nhưng vẫn đứng dậy chuyển hai chiếc bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trống ra, nhưng tên gia đinh béo lại được voi đòi tiên, nói với Triệu Trinh:

- Chỗ này của ngươi tốt nhất, đem bàn trống ra đây đi.

Lời nói của tên gia đinh béo chưa dứt, chỉ nghe “bùm” một tiếng, đã kêu thảm bay ra ngoài.

Mọi người kinh hãi, chỉ nhìn thấy Vương Khuê hạ nắm tay xuống, nói:

- Còn ai dám đòi bàn nữa không?

Vương Khuê vốn tưởng đã giàn xếp ổn thỏa, nhưng thấy đám gia đinh vẫn chỉ vào mũi hoàng thượng, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể chịu đựng được nữa?

Sắc mặt tên công tử thay đổi, thấy đám gia đinh định xông lên phía trước, liền ngăn bọn chúng lại: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Các vị từ đâu tới?

Vương Khuê không đáp, chỉ hừ lạnh một tiếng, từ từ ngồi xuống, Công tử kia trong lòng tức giận, ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng thì cười lớn nói:

- Tại hạ làm phiền rồi, các ngươi cứ từ từ ăn đi.

Nói xong liền lên ngựa rời đi, đám gia đinh đem tên béo lên ngựa, cùng rời đi với công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia.

Bọn thị vệ trong lúc vui mừng cũng thấy chút ngạc nhiên, trong bụng nghĩ tên công tử này© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ như không phải loại người dễ đối phó, sao thể dễ dàng đi như thế được? Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh lại thường chứng kiến những vụ việc như thế này, lập tức nói:

- Đám người này hơn phân nửa là đi tìm trợ thủ.

Bọn thị vệ đều nói:

- Cứ chotrăm quân vạn mã, chúng ta phải sợ bọn này sao?

Khi mọi người nói chuyện đều nhìn về phía Triệu Trinh, trong bụng nghĩ: “Hoàng thượng đang đây, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại là thị vệ nếu thật sự lùi bước thì đúngbị thiên hạ chê cười.”

Vương Khuê thi lễ với Triệu Trinh nói:

- Thánh công tử, tại hạ không thể không ra tay, xin công tử tha tội, trước mắt nên làm thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, xin công tử định đoạt.

Trong lòng Triệu Trinh vốn đang phiền muộn, thấy Vương Khuê trừng phạt tên ác thì thấy sảng khoái, thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên nói:

- Ăn xong rồi đi tiếp vậy.

Tên công tử kia tuy đang đi tìm giúp đỡ, nhưng Triệu Trinh cũng muốn xem bản lĩnh bọn thị vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình, trong lòng nghĩ tatrong cung chạy trốn nhiều rồi, lẽ nào đến nơi này vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải trốn.

Vương Khuê đã hiểu dụng ý của Triệu Trinh, dặn nói:

- Ăn cơm đi.

chậm rãi chọn mì, ý đã rõ, chính đợi người của tên công tử kia tới. Đám thị vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng xoa xoa tay, nóng lòng muốn thử.

Lúc này đột nhiênngười ngái ngủ nói:

- Ôi, trời xanh như cái nắp, che phủ ấy cao. Ngày tháng cứ qua đi, lui tới không ngơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ, cây dẫu muốn lặng, gió kia chẳng ngừng, phàm những người muốn cầu an sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó đến thế.

Mọi người cùng nhìn lại, chỉ nhìn thấy người dựa vào bàn ngủ ban nãy đã duỗi lưng đứng dậy. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó trán cao, hai mắt sáng, dưới căm để râu. mặc quần áo bình thường tuy cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vải thô, nhưng lại thoải mái đứng nơi đó, nói ra những lời nói đầy hàm ý.

Vương Khuê nhìn thấy người kia cũng đã buông lỏng cảnh giác, không biết vì sao, y luôn cảm giác người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia thái độ thật thản nhiên, không những không thèm để mắt tới đám thị vệ của Triệu Trinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cũng chẳng thèm để ý tới vạn vật trong thiên hạ, bất cứ ai khi đối mặt với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, đều rất khó cảm giác thù địch. Trong mắt của người đó, thâm sâu như đáy hồ nước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dường như đang ẩn chứa một mật nào đó.

Ánh mắt người đó quét một lượt về phía mọi người, rồi dừng lại trên người Triệu Trinh, hơi có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạc nhiên, lẩm bẩm nói:

- Ngươi ốc còn không mang nổi mình ốc, sao lại cứ thích gây ra những chuyện không đâu như vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tim Triệu Trinh đập mạnh, cảm giác người kia đã nhìn thấu tâm can mình, nhất thời chân tay đổ mồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôi. Người đó đã rời ánh mắt định rời đi. Trong lúc đó thân hình vẫn còn đứng yên, Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khuê vẫn tỏ thái độ nghiêm nghị, như hổ nằm trên đồi cao, chỉ e người đó đột nhiên gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó dễ. tuy cảm thấy người nọ bình thản nhưng bản thân đang làm nhiệm vụ, nên không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phòng?

Chỉ nhìn thấy người nọ chậm rãi xoay người, ánh mắt lướt qua thân người Trương Ngọc, Hanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dừng trên người Địch Thanh. Y chỉ nhìn một cái lướt qua đám thị vệ, nhưng khi nhìn thấy Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh, lại xem xét một lúc, ánh mắt có chút kinh ngạc.

Địch Thanh bị y nhìn tới mức nổi da gà, miễn cưỡng tươi cười, trong một thời gian ngắn cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết nên phản ứng thế nào, người đó lẩm bẩm nói:

“Chuyện đã qua vẫn hướng quay về chỉ điểm,

Tương lai chờ đợi xoay chuyển,

Chắng biết tương lai ai xưng đế,

sinh ra lắm bậc trượng phu!

Người đó nói giọng rất nhẹ, nhưng Địch Thanh lại nghe thấy rất rõ, nhưng nhất thời không hiểu được ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của người đó như thế nào.

Người nọ chắp tay nói:

- Đại danh của huynh đài?

Địch Thanh ngỡ ngàng nói:

- Địch Thanh

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 89 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc