GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 82: Nhu Tình (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh kinh ngạc nói:

- Ta vẫn chưa biết nghĩa phụ của La công tử ai nữa?

La Đức Chính ngạo nghễ nói:

- Nghĩa phụ ta họ La, hiện là Đông Đầu Cung Phụng quan. Khi ngươi bị hạ ngục để thẩm vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng gặp nghĩa phụ ta một lần.

Địch Thanh cảm thấy hơi ớn lạnh, thầm nghĩ hóa ra La Đức Chính lại con nuôi của La Sùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Huân, chả trách lại kiêu ngạo như thế. Cái tên đótên thái giám đáng chết Diêm Văn Ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia cũng đáng ghét chẳng kém nhau. Thái giám không sinh được con, nhưng lại cần có người nối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dõi tông đường, thế mới nhận con nuôi. chỉ cần là người dính dáng bên cạnh thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đềunhững thứ chẳng ra gì.

La Đức Chính thấy Địch Thanh không nói gì, nghĩ đã ép được hắn, liền đắc ý cười nói:

- Địch quan nhân! Đã nhớ ra nghĩa phụ của ta ai chưa?

Địch Thanh cười nói:

- Hóa ra các hạ nghĩa tử của Đầu Đông Cung Phụng La đại nhân, chả trách nhìn thấy quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt. Các hạ được thừa kế nghiệp cha, thật sự đáng mừng.

Địch Thanh nói như vậy, đương nhiên là châm chọc La Đức Chính cũng thái giám. Dương Thường nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong thì hơi đỏ mặt cảm thấy buồn cười.

La Đức Chính giận tím mặt, vỗ án quát, nói:

- Ngươi nói cái gì?

Địch Thanh tỏ vẻ kinh ngạc nói:

- La công tử! Ta nói sai gì không? Các hạ chính ngọc cành vàng, một đấng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài, rồi cũng sẽ ngày được như Đại cung phụng mà dương danh thiên hạ.

Trong lòng La Đức Chính hết sức tức giận, nhất thời không thể cãi lại được. Dương Niệm Ân liền vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng lên tiếng:

- Uống rượu, uống rượu nào! Nghe La công tử nói đã chút tin tức về cái giấy chứng nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó rồi đúng không?

La Đức Chính uống cạn cốc rượu, từ trong cốc lấy ra một tờ giấy, đặt mạnh lên trên bàn:

- Hôm nay ta đã lấy được giấy chứng nhận, chỉ cần Dương Phụ tên đồng ý phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên, ta sẽ đi nhờ nghĩa phụ đóng cho cái dấu thế Dương phụthể chính thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm ăn buôn bán rồi.

Dương Niệm Ân vui mừng, nói:

- La công tử lúc nào cũng phóng khoáng.

La Đức Chính nói:

- Cũng chưa bằng công phu mồm mép của một số người. Dương phụ ah, một số người dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào bộ mặt tử tế, ngôn ngữ giảo hoạt chuyên đi lừa đảo trái tim của con gái. Dương bá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ phải thật cẩn thận với những người như thế.

La Đức Chính nói vẻ chua chát, như hơi vọng DươngThường.

Tuy trên mặt Địch Thanh khắc chữ, trên trán có sẹo, nhưng hắn vốn người tuấn thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 minh, lại thêm nhiều năm bôn ba, khuôn mặt nhìn hơi phong sương, nhưng lạisức hấp dẫn đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt. La Đức Chính cũng biết nếu bàn về tướng mạo, thì y còn kém xa so với Địch Thanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy y định dùng lời lẽ để thức tỉnh Dương Thường, chỉ hi vọng nàng có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay đầu lại.

Dương Thường cũng không thèm nhìn La Đức Chính lấy một lần, bàn tay mềm mại hơi vân mép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo, khẽ giọng nói:

- Đầu ngã mộc qua, báo chi dĩ quỳnh cư...

Những ngày này Địch Thanh vất vả đọc cuốn “Kinh Thi”, còn chăm chỉ hơn cả thi Trạng Nguyên nên hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết được đây là bài “Mộc qua (cây đậu mộc)”. hai câu cuối “Phỉ báo dã, vĩnh dĩ vi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hảo dã.” Ý của bài thơ nói tình yêu nam nữ lúc này đã không còn coi trọng giá trị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của vật chất, chỉ mong được tình yêu vĩnh cửu. Dương Vũ Thường đọc bài thơ vào lúc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đương nhiênan ủi Địch Thanh, để hắn biết được tâm ý của mình. Địch Thanh nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thường đầu tuy cúi, nhưng miệng vẫn hơi mỉm cười không thể kiềm lòng mình.

La Đức Chính không biết đọc sách, nên cho rằng DươngThường cuối cùng đã bị y làm cho động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng, ngầm hiểu tờ chứng nhận đó chínhmộc qua, Dương Thường chính quỳnh cư. Nàng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết ai thật lòng nên muốn lấy thân báo đáp. Nhìn chiếc cổ cao trắng ngần của DươngThường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93trong lòng La Đức Chính lại rực lửa.

Dương Niệm Ân đã nhận được giấy chứng nhận, mặt mày hớn hở nói:

- La công tử, uống rượu nào uống rượu nào.

La Đức Chính thấy Địch Thanh không nói, không biết hắn đang chìm đắm trong tình cảm dịu dàng liền cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằng hắn không còn để nói. Y không chịu bỏhội nhục mạ hắn liền lên tiếng:

- Lần này ta đem giấy chứng nhận tới, không biết Địch công tử có mang tới không? Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chút tiền lẻ hèn mọn đấy chứ?

Địch Thanh thở dài trong lòng, nói:

- Đáng tiếc phụ thân của tại hạ là một người đầy đủ, chỉ thiếu mỗi điều không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thái giám…

La Đức Chính biến sắc, chưa kịp nói tiếp thì từ phía cửa sân người gọi:

- Dương Niệm Ân nhà không?

Điêu quản gia nghe thấy ngoài cổng có tiếng cửa ầm ầm, liền vội vàng đi ra mở cửa thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hai người đứng trước cửa, một người hơi gày, một người béo lùn. Cả hai đều ăn mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo kiểu quan gia, liền nghi ngờ hỏi:

- Hai vị quan nhân việc không?

Người hơi gày nói:

- Ta giám quan Các Hóa vụ, vị này phó sứ Các Hóa vụ.

Điêu quản gia nghe thấy mà sợ hãi, trong lòng nghĩ “Các Hóa vụ phụ trách quản việc buôn bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trà, muối. Lão gia muốn gặp hai người này đã tốn không biết bao công sức, nhưng cuối cùng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không được gặp. Sao hôm nay hai người này lại tự dưng tới đây?

Điêu quả gia mời hai người vào trong phủ, nhanh chân bước tới trước mặt Dương Niệm Ân, nói thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phận của họ. Dương Niệm Ân nửa mừng nửa lo, không biết dụng ý của hai người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền vội vàng bước ra, khom người thi lễ nói:

- Hai vị đại nhân tới đây có việc thế ạ?

Giám quan hơi gày nói:

- Ngươi tên Dương Niệm Ân?

Dương Niệm Ân gật đầu liên tục, lại hỏi:

- Ngươi biết Địch Thanh không?

Dương Niệm Ân không hiểu được, quay đầu nhìn Địch Thanh nói:

- Hắn đang phủ của lão hủ, chỉ điều…không phải do lão hủ mời tới…

Lão nói chuyện còn rào trước chỉ sợ Địch Thanh gây chuyện.

Giám quan nói:

- Thế thì đúng rồi. Dương Niệm Ân! Thánh thượngchỉ! Tể tướng lệnh! lệnh thu xếp ổn thỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấy chứng nhận cho các gian hàng của ngươi. Đây giấy chứng nhận của ngươi,tên lên đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để bọn ta còn về báo cáo kết quả.

Hóa ra Triệu Trinh hạ chỉ, Di Giản liền lập tức lo ổn thỏa mọi chuyện. sự chú ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hoàng đếthừa tướng, đám quan viên của Các Học vụ làm sao dám chần chừ. Đích thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giám quan xử lý việc này, thậm chí ngay trong đêm.

Dương Niệm Ân không nguyên do, lại vừa mừng vừa sợ, vội nói:

- Được, được.

Lão điểm chỉ rồi nói với giám quan:

- Hai vị đại nhân từ xa tới, trên đường vất vả, xin mời uống li rượu đã.

Viên phó sứ nói:

- Bọn ta thực sự không thời gian rảnh, rượu này xin miễn cho.

Địch Thanh đi tới thi lễ nói:

- Hai vị đại nhân vất vả rồi. Tại hạ là Địch Thanh, sau này mong được chiếu cố nhiều hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Giám quan nhìn từ trên xuống dưới Địch Thanh nói:

- Ngươi Địch Thanh? Không đơn giản chút nào. Sau này…

Nói tới đây y chợt dừng lại rồi lại cười nói

- Nói không chừng sau này ngươi phải quan tâm tới bọn ta ấy chứ. Địch Thanh! Sau nàychuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cần tới bọn ta, thì cứ tới thẳng Các hóa vụ nói với bọn ta một tiếng, không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm phiền đến thánh thượng.

Địch Thanh cười nói:

- Hai vị đại nhân vất vả rồi, Địch mỗ cùng cảm kích. Sau này nếu việc gì cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhờ tới huynh đệ, xin cứ dặn dò. Tại hạ vẫn còn chưa biết quý tính của hai vị.

Giám quan nói:

- Ta tên Biên Hiểu Đỉnh, đây trợ thủ của ta, tên Dịch Địch.

Địch Thanh rót đầy hai chén rượu, bưng lại nói:

- Những lời nói khách khí không cần nói thêm nữa. Hôm nay hai vị đại nhân cùng ta uống một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 li, trời giá rét thế này coi như làm ấm người.

Biên Hiểu Đỉnh cười ha ha nói:

- Cũng được.

Y cùng với Dịch Địch nâng chén rượu lên uống cạn với Địch Thanh một chén. Biên Hiểu Đỉnh đặt chén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rượu xuống nói:

- Địch Thanh! Bọn ta còn phải quay về phục chỉ, không dám chậm trễ…

- Vậy hôm khác rảnh rỗi, nhất định sẽ mời hai vị đại nhân uống một trận thật đã.

Địch Thanh cười nói. Biên Hiểu Đỉnh gật gật đầu, cùng với Dịch Địch rời đi.

Đến lúc này, Địch Thanh mới quay lại bàn tiệc, nói với DươngThường:

- Maykhông bị nhỡ việc.

DươngThường kinh ngạc nói:

- Sao thể mời giám quan của Các học vụ tới được.

Địch Thanh cười nói:

- Không phải ta mời ta nói với thánh thượng chuyện này, nên người mới sai người đi làm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chuyện này tới tận hôm nay ta mới nói, không ngờ đã làm xong rồi.

Dương Thường nói:

- Hóa ra chàng đã gặp được thánh thượng rồi à?

Địch Thanh nói:

- Nhưng ta lại chẳng có bản lĩnh gì. Thật hổ thẹn! Hổ thẹn

La Đức Chính nghe Địch Thanh nói thế, ràngđang châm chọc mình bản lĩnh mới gặp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thánh thượng của mình thì mặt đỏ tưng bừng. Lúc này tấm giấy chứng nhận chưa được đóng dấu vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mặt bàn, dưới ánh nến, đúng thật chướng mắt.

Dương Niệm Ân vội nâng chén với Địch Thanh nói:

- Địch Thanh, uống rượu, uống rượu.

Lão thấy Địch Thanh được nói chuyện với hoàng thượng, ràng còn mạnh hơn người cha thái giám kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều. Tính tình của lão vốn gió chiều nào theo chiều ấy, nên lập tức thay đổi thái độ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh luôn.

La Đức Chính vô cùng xấu hổ, giơ tay tấm giấy chứng nhận kia đi, căm giận nói:

- Dương phụ, tại hạ làm việc thừa rồi, cáo từ!

Dương Niệm Ân vội nói:

- La công tử vất vả, già nàycùng cảm kích. Rượu này uống vẫn chưa hết, chi bằng uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm lúc nữa?

La Đức Chính thấy Dương Niệm Ân nghĩ một đằng nói một nẻo, ý nghĩa thâm sâu, lại lên cơn giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phất tay áo, quay người đi. Dương Niệm Ân đợi đi ra khỏi cổng rồi mới đuổi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói:

- Trời tối rồi, La công tử về cũng được. La công tử đi cẩn thận.

(1): Mộc Qua:

Đầu ngã dĩ mộc cô (qua).

Báo chi quỳnh cư.

Phỉ báo dã,

Vĩnhvi hảo dã.

Cây Đậu Mộc (người dịch: Tạ Quang Phát)

Mộc qua người tặng ném sang,

Quỳnhngọc đẹp ta mang đáp người.

Phải đâu báo đáp ai ơi,

Để giao hảo đời đời cùng nhau.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 82 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc