GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 72: Tình Cờ (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh âm thầm than thở, điều kiện của Nguyệt nhi đúng không quá lắm. Thử hỏi lão gia nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào lại gả con gái cho người tầm thường không chí tiến thủ chứ? Nhưng mình thì tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năngchứ? Lòng rối nhưvò, hắn thử hỏi:

- Vậy lão gia nhà thích không?

Nguyệt nhi trả lời gọn gàng:

- Người làm ăn, đương nhiên thích tiền!

Hai người nói chuyện một lúc đã đi đến gần tiền đường. Nhìn từ xa xa, thấy trong nhà ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người đang ngồi, trong đó Thường. Nàng đang nhìn ra ngoài như mong chờ ai đó, thấy Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh Nguyệt nhi đến liền nở nụ cười xinh đẹp, hai đỏ bừng, đầu cúi xuống.

Địch Thanh từ xa trông thấy Vũ Thường nở nụ cười, tình cảm dâng lên trong lòng, thầm nghĩ lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất kể ra sao cũng không thể để nàng thất vọng.

Trong phòng khách trừ Thường ra, vị trí chủ nhà một người lớn tuổi ngồi ngay ngắn, râu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoa râm, khuôn mặt đỏ như đồng, dáng vẻ khá uy nghiêm. Địch Thanh nghĩ rằng, người này chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phụ thân của Vũ Thường rồi, nhưng không giống Thường lắm, may mà cũng không giống.

Ngồi vị trí phía dưới lão một người thanh niên, dưới mông giống như có đinh, ngồi không yên. Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay người thanh niên này đeo một chiếc nhẫn lục ngọc cực lớn, ăn mặc xa hoa cầu kì, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111đang nói chuyện với lão giả, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Dương Thường. Lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giả phát hiện có khách đến, không khỏi kinh ngạc:

- Tiểu Nguyệt, chuyện gì đấy?

Tiểu Nguyệt ấp úng đáp:

- Lão gia, khách viếng thăm.

Nàng dẫu sao cũng nha hoàn, mặctoàn tâm Thường nhưng cũng không dám làm Dương lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia tức giận.

Dương lão gia tức giận không vui, lão đang tiếp khách mà sao Nguyệt nhi lại không biết lễ độ, dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người đến đây làm gì? Thấy Địch Thanh đã đến trước mặt, lại thoáng thấy hình xăm trên mặt Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh, Dương lão gia hơi giật mình, đứng dậy chắp tay hỏi:

- Vị quan quân này, không biết tới đây việc không?

Vào lúc này, Địch Thanh đã định ra đối sách, nói thẳng ra:

- Tại hạ tìm Dương phụ.

Dương Thường vừa mừng vừa sợ, không nghĩ tới Địch Thanh lại thẳng thắn như thế. Dương lão gia nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mày, tâm xoay chuyển, trong lúc nhất thời không biết đối đáp ra sao! Địch Thanh chỉ hiền lành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước mặt Thường thôi, còn với người ngoài thì một chút cũng không có, con ngươi khẽ đảo, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 định giải thích do:

- Dương phụ...

Dương lão gia ngắt lời:

- Lão hủ Dương Niệm Ân, ngươi nể mặt ta thì gọi talão trượng, phụ thì thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không dám nhận.

Thường cúi đầu không nói, khóe miệng thủy chung vẫn mang nụ cười nhưnhư không. Người thanh niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỏm dáng vẫn luôn coi Địch Thanh như không khí, nhưng khi thấy Địch Thanh dường như cũng làm ngơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với thì nhịn không được nói:

- Rốt cuộc ngươi ai? Đừng lôi kéo làm quen!

Địch Thanh quay đầu nhìnhỏi:

- Ngươi ai? sao đến nhà Dương lão trượng, muốn trộm cắp sao?

Người đó phẫn nộ kêu lên:

- Ta cảnh cáo ngươi, ngươi nói chuyện lễ độ chút!

Địch Thanh vặn lại:

- Không lễ độ thì sao nào?

Người đó sững lại, rồi nhìn thấy trên mặt Địch Thanh xăm chữ thì cười lạnh nói:

- Ta cần chấp nhặt thứ đồ như ngươi?

thầm nghĩ: “Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, tiểu tử này quân nhân cấp thấp, chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái mạng rách, mình không cần phải liều mạng với hắn.”

Dương Niệm Ân vội hòa giải:

- Quan nhân, vị tiểu ca này La Đức Chính, đến đây nói chút chuyện riêng với lão hủ, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phảiloại người trộm cắp.

La Đức Chính tự dưng cảm thấy yếu thế đi, cả giận:

- Dương bá phụ,tất phải nói lờinghĩa với hắn?

- Bá phụ thì không dám nhận, hay ngươi gọi lão trượng đi.

Chàng tiếp lấy câu chuyện, ngược lại đã chiếm được tiện nghi của La Đức Chính.

Thường không kìm được, bật cười khúc khích.

La Đức Chính chợt đứng lên, vỗ bàn nói:

- Ngươi dám chiếm tiện nghi của ta?

Địch Thanh kinh ngạc nói:

- Đâu có, đâu có. Ta thấy Dương lão trượng khiêm tốn nên mới thay người nói ra, chẳng lẽ ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không muốn gọi người lão trượng, muốn gọi là huynh đài sao?

Dương Niệm Ân nhíu chặt mày, nói lảng đi:

- Đức Chính hiền chất, vừa rồi con nói mang tới ít trà. Đâu? Cho lão hủ xem.

La Đức Chính thấy Dương Niệm Ân khách sáo với thì bình tĩnh lại, lấy hộp gấm ra, hai tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đưa lên nói:

- Kính mờiphụ đánh giá.

Dương Niệm Ân đưa tay nhận lấy, cười nói:

- Không biết đây trà nơi nào?

Lão vốn thương trà, chuyển chủ đề không muốn Địch Thanh La Đức Chính xung đột nhau, chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối với trà thông thường, lão thật sự không để vào trong mắt.

La Đức Chính mỉm cười nói:

- Đây là trà Long Đoàn của Kiến Khê.

(trà Long Đoàn: một loại trà dùng để triều cống. được ép thành hình cầu, trên vẽ hình rồng.)

Dương Niệm Ân giật mình, vội vàng mở hộp gấm ra, thấy chính giữa để một bánh trà, màu sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rực rỡ, trên hiệu Kim Long đặc trưng của Kiến Khê, vui vẻ nói:

- Ai chà! Lễ vật này thật quý, rất quý!

Địch Thanh nhìn không ra bánh trà này quý giá chỗ nào, nhưng không muốn xấu mặt đành phải trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặc để giấu dốt. Mặc Địch Thanh muốn ẩn mình nhưng La Đức Chính thì lại không buông tha, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111khinh khỉnh hỏi:

- Vị quan nhân này, ngươi biết lễ vật quý trọng này điểm nào không?

Địch Thanh trả lời:

- Thường lắm.

Hắn vừa nói ra lời này, Dương Thường Nguyệt nhi đều nhíu mày, Địch Thanh biết mình đã nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sai, con ngươi đảo vòng vòng, nghĩ cách ứng đối.

La Đức Chính cười ha ha nói:

- Thường lắm? Ha ha, nếu ngươithể đưa ra được lễ vật nào quý trọng hơn nó, ta liền… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

- Ngươi liền dập đầu gọi ta gia gia?

Địch Thanh khiêu khích.

La Đức Chính tức giận đỏ mặt tía tai, Dương Niệm Ân vội giải vây:

- Quan nhân nói đùa rồi, lễ này không quá quý trọng, nhưng cũng không phải tầm thường. Phải biết rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kiến Khê - Phúc Kiến cái nôi sản xuất trà trong cả nước, trà Long Đoàn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cực phẩm trong các loại tràKiến Khê, một cân trà cũng chỉthể làm ra hai mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bánh trà Long Đoàn, trị giá tới hai lượng vàng đó. Huống chi, đây trà dùng trong cung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiền cũng không mua được.

Địch Thanh ra vẻ xem thường nói:

- Giá hai mươi bánh trà chỉ có hai lượng vàng? Giá cũng tàm tạm thôi.

Hắn đương nhiên biết cái giá này không phải tàm tạm, đắt chết người, lương bổng một năm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn còn chưa được hai lượng vàng. Nhưng lúc này,nhiên Địch Thanh không thể xuống nước.

La Đức Chính cười giận dữ:

- Hừm! Thật huyênh hoang khoác lác, không biết trên người được hai lượng bạc không nữa?

Địch Thanh cười nói:

- Không gạt ngươi chứ, tuy tại hạ bần hàn nhưng vung tay một cái cũng mua được mấy trăm bánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trà. Chừng này có gì? À, Long Đoàn đúng không? Mua mấy trăm bánh Long Đoàn cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vấn đề.

La Đức Chính tức giận:

- Nếu ngươi có thể mua mấy trăm bánh, ta liền...

- Ngươi liền dập đầu gọi ta gia gia?

Địch Thanh hỏi.

La Đức Chính tức muốn điên lên, vỗ bàn nói:

- Được, chỉ cần ngươi có thể ngay tại đây đưa ra năm mươi lượng vàng, ta liền dập đầu gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi là gia gia, nhưng nếu ngươi không làm được thì sao nào?

thấy Địch Thanh tên cấm quân quèn, quần áo rách nát, tuyệt đối không tin Địch Thanh vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong người.

Địch Thanh thầm buồn cười, giả bộ lưỡng lự:

- Nói đùa thôi mà, cần chothật chứ?

La Đức Chính thấy Địch Thanh chùn lại, càng thêm lòng tin, quát:

- Ai rỗi hơi đùa với ngươi? Nếu ngươi không năm mươi lượng vàng thì đừngkhoác lác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cút ra ngoài đi!

Địch Thanh ra vẻ giận dữ hỏi:

- Nếu ta có vàng thì sao nào?

- Ngươi khôngthì sao?

- Ta thì sao?

Dương Niệm Ân thấy bộ dáng tranh hơn thua kiểu "Anh một câu, ta một câu" của hai người, sợ đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khẩu đến ngày mai cũng không kết quả, liền nói:

- Hai vị đừng cãi nhau nữa, người tới khách, hòa khí sinh tài. Tuy lão hủ không trà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Long Đoàn, nhưng vừa lúc chút trà Tảo Xuân của Giang Nam, chờ lão hủ pha trà giảm nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho hai vị.

La Đức Chính nói:

- Dương phụ, không phải ta không nể mặt người, điều người này lớn lối quá mức, nếu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không dạy dỗ hắn một trận, hắn còn không biết trời cao đất rộng gì. Hôm nay ta quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 định đánh cược một trận.

Địch Thanh bỗng đứng lên, quát:

- Được, cược thì cược, nếu ta lấy ra năm mươi lượng vàng ngay tại đây. Ngươi phải lập tức gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta gia gia, nếu ta không lấy ra được, ta liền rời khỏi nơi này, sau này sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bao giờ đến đây nữa.

Sắc mặt Thường khẽ biến, nhỏ giọng:

- Đừng làm việc theo cảm tính.

Địch Thanh đưa lưng về phía Thường, bàn tay vẫy vẫy. Thấy Địch Thanh vẻ đã có dự tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước, nàng cũng không hiểu cho lắm, bởi nàng rất Địch Thanh, biết hắn không phải là người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111tiền. La Đức Chính thấy Địch Thanh trúng kế, cười ha ha nói:

- Quân tử nhất ngôn, tứ nan truy! Hôm nay, xin phụ làm chứng cho.

Địch Thanh nói:

- Tuyệt không đổi ý?

- Tất nhiên!

Địch Thanh cười hì hì, đưa tay móc hộp sách Thánh công tử đưa, quăng lên mặt bàn cái rầm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

- Vậy ngươi mau mau gọi tagia gia đi.

Phịch một tiếng, nắp hộp sách bung ra, mấy miếng vàng sáng choang xuất hiện, đập vào mắt mọi người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

La Đức Chính sững sờ, thốt không nên lời.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 72 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc