GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 70: Tình Cờ (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thánh công tử ho khan một cái, sắc mặt khôi phục bình thường, miệng lẩm bẩm:

- Sao hắn lại thể tới chỗ này chứ?

Ánh mắt chợt quắc lên, nói tiếp:

- Tới hay lắm.

Địch Thanh không hiểu hỏi:

- Ngươi cũng thể tới nơi này, còn ai không thể tới chứ?

Thánh công tử lắc đầu, nói tránh đi:

- Đi vào đi! Địch Thanh, ngươi cách chưa?

Địch Thanh không trả lời đi thẳng vào Trúc Ca lâu. Khi vào tới bên trong, Địch Thanh chợt nảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra một ý, hắn ngăn một tỳ nữ lại:

- Ta Địch Thanh, ngươi gọi Phượng Ảnh ra đây.

Tỳ nữ này nghe thấy hai chữ "Địch Thanh" thì giật mình kinh hãi, vội vàng đi ra hậu đường. Chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bao lâu sau, Phượng Sơ Ảnh đi ra, Diêm tiên sinh bên cạnh cười lạnh, đang chờ xem Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh mất mặt đến mức nào. Cùi không sợ lở, Địch Thanh vừa định đọc bài đã nghĩ sẵn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu ra thì Phượng Ảnh đột nhiên nở một nụ cười xán lạn, nói:

- Ôi chao, đây không phảiĐịch công tử sao? Đã lâu không gặp, mừng ngài lại đến.

Địch Thanh nghệch mặt ra, lời vừa định nói liền nuốt trở vào.

Phượng Sơ Ảnh cười nói:

- Diệu Ca nương vẫn luôn nhắc tới ngài. Nàng nói nếu ngài đến thì không cần phải chờ đợi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứ đưa ngài vào gặp được. Ngài nhất định phải nể mặt đến gặp Diệu Ca nhé.

Mặt Diêm tiên sinh đang đen liền chuyển thành xanh, lão không hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Địch Thanh cũng không hiểu đầu cua tai nheo sất. điều bây giờ hắn tất nhiên sẽ không từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chối, mỉm cười nói:

- Phượng lão bản, quả người hiểu chuyện.

Tuy vậy, hắn lại nghĩ thầm: “Chẳng lẽ đang đao phủ mai phục trên lầu, chờ khi mình đi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì chém mình thành thịt vụn? Nếu không thì cớ sao Trương Diệu Ca chỉ mới gặp mình một lần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn qua nàng ta cũng không thuộc dạng trai, sao lại muốn gặp mình chứ?”

PhượngẢnh dường như nhận ra Địch Thanh đang nghi hoặc, ta cười xòa nói:

- Địch công tử, nhưng bây giờ trên lầu của Diệu Ca người, ngài tạm thời không thể đến.

Địch Thanh thầm giật mình, cố trấn tĩnh hỏi:

- ai?

Phượng Ảnh nhíu mày:

- Người này... lẽ Địch công tử không biết đâu, nhưng y nhất định sẽ xuống ngay thôi. Tiểu Liên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mau dẫn ba vị công tử này đến Thính Trúc tiểu viện ngồi chờ. Địch công tử, mụ xin lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thể tiếp chuyện được.

Phượng Ảnh nói xong, vội vàng rời đi. “Người như thế cứ để Diệu Ca tống cổ đi là được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Xin Phật phù hộ, ngàn vạn lần đừng để gia biết con từng qua lại với tên Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này.” Tuy mụ sợ gia, nhưng lần này để cho Địch Thanh đi gặp Trương Diệu Ca, cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thân bất do kỷ.

Đám người Địch Thanh tất nhiên không biết suy nghĩ của Phượng Ảnh. Trong lòng cũng chút kỳ quái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bọn họ khó có thể tin chuyện lại đơn giản như vậy.

Diêm tiên sinh cau mày nói:

- Đơn giản như đùa vậy. lẽ nào đây bẫy?

Dụng Hòa mặt đen gật đầu nói:

- Đúng vậy, chuyện này kỳ quái thiệt.

Thánh công tử gấp quạt lạiđầu hai gã, cười mắng:

- Các ngươi quá đa nghi rồi, Địch Thanh anh hùng, Trương Diệu Camỹ nữ, từ xưa tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay mỹ nữ yêu anh hùng, đáng ngờ hay sao?

Khi nhát gan thì so với chuột còn cẩn thận hơn, nhưng khi lớn gan thì chẳng khác nào ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải gan báo vậy.

Mọi người đi theo Tiểu Liên đến Thính Trúc tiểu viện. Trước Thính Trúc tiểu viện, tuyết phủ trúc cong, vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoa ngàn thảo điêu linh, trúc nhọn như mũi tên, phá tan cái lạnh nổi bật trên nền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tuyết trắng, khiến cho ngày đông vẫn ngập tràn sức sống.

Thánh công tử khen:

- Không đi ra ngoài sao thể nhìn thấy cảnh đẹp thế này?

Địch Thanh không tâm tình thưởng thức, tròng mắt xoay chuyển nói:

- Thánh công tử à, chuyện ngươi muốn ta làm, ta đã lo xong cho ngươi, mong rằng ngươi đừng quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lời hứa của mình. Ngươi đi lên trên là có thể gặp được Trương Diệu Ca rồi, ta không lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đâu.

Thánh công tử vội vàng kéo Địch Thanh lại:

- Vừa rồi ngươi không nghe sao? Người ta nói chỉ muốn gặp ngươi. thế nào đi nữa thì ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng phải đi với ta lên trên đó, đợi đến khi nào người ta không đuổi khách mới được.

Vì kế hoạch thăng quan, Địch Thanh đành phải chờ đợi. Trên lầu tiếng động vang lên, một người nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhàng đi xuống, người này miệng rộng, đầu to, lỗ mũi hướng lên trời, trông rất quái dị. Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vừa thấy, giật mình kêu lên:

- Sao hắn lại đến nơi này?

Người này chính Thổ Phiên tăng - Bất Không. Địch Thanh thầm nghĩ, Trương Diệu Ca này làm ăn phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đạt thật, ngay cả Bất Không cũng đến ủng hộ. Nhưng Bất Không đến nơi này làm gì, chẳng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng muốn nghe Trương Diệu Ca đánh đàn sao? Hắn cảm thấy không khả năng này, nhưng nhớ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lời nhắc nhở của Quách Tuân, Địch Thanh không muốn nhiều chuyện nên cúi đầu xuống.

Lần này Bất Không ít phô trương hơn cũng không mặc quần áo của Lạt Ma, thoạt nhìn trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 diện mạo chút quái dị ra thì không khác biệt lắm so với người bình thường.

Diêm tiên sinhbên cạnh nói:

- Ngươi cũng thể đến, còn ai không thể đến?

Vừa rồi Địch Thanh dùng câu này để nói với Thánh công tử, Diêm tiên sinh dường như nhìn Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không vừa mắt nên mượn cớ châm chọc.

Thánh công tử hỏi:

- Địch Thanh, ngươi biết người này à? Hắn ai vậy?

Địch Thanh cau mày đáp:

- Ta...không biết.

Thánh công tử bỗng phì cười, vừa định nói thêm gì đó thì đúng lúc này Bất Không lướt qua bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cạnh. Hắn liếc Thánh công tử một cái. Thánh công tử cảm thấy trong đôi mắt này ẩn chứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ma lực bí, ngay cả nói chuyện cũng quên luôn. Khi Bất Không nhìn thấy Thánh công tử thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng bước chân không dừng lại, thoáng cái đã đi xa.

Thánh công tử lắc đầu, vừa phục hồi lại tinh thần liền nhớ tới Trương Diệu Ca, đưa tay kéo Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh, sốt ruột nói:

- Đến lượt chúng ta rồi.

Địch Thanh cười khổ, đành phải cùng Thánh công tử đi lên lầu. Khi đến trước rèm che, gió thổi rèm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 động, tiếng va chạm lao xao thanh thúy như băng. Vén rèm ngọc lên, không khí trong phòng ấm áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như xuân.

Trương Diệu Ca đang thả lỏng thể, biếng nhác ngồi trước đàn, thấy bốn người bước vào thì yểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điệu nói:

- Thiếp thân hơi mệt, xin thứ lỗikhông thể đứng dậy nghênh tiếp.

Trương Diệu Ca mặc váy thêu mỏng màu lục nhạt, dáng ngồi nhàn nhã, thân mình mảnh mai thon thả lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hết ra. Mặt nàng chỉ trang điểm nhẹ như hoa chớm sắc xuân, nữ trang hình hoa mai buông thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên trán làm cho vẻ lười nhác thờ ơ đó mang theo một khí chất diễm lệ kinh người.

Thánh công tử vội hỏi:

- Diệu Ca tiểu thư đã xem bệnh chưa? Tại hạ biết mấy vị lương y, nếuđồng ý, tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạ sẽ lập tức mời họ đến xem bệnh chonương.

Trương Diệu Ca dịu dàng lắc đầu, tay gẩy dây đàn hát vài câu:

- Tử huệngã, khiên thường thiệp trăn. Tử bất ngã, khởi tha nhân? (1)

(1) Chàng nhớ thương em, xắn áo vượt sông. Chàng không còn nhớ, bao kẻ ngóng trông?

Làn điệu đều đều, không trầm bổng cao trào như lần đầu tiên nghe được.

Thánh công tử cũng chưa từng nghe qua khúc nhạc này, chỉ cảm thấy âm điệu êm dịu, quanh co uốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lượn, không khỏi vỗ tay khen hay.

Địch Thanh nghe thấy thì khẽ giật mình. Nếu như mấy tháng trước, Địch Thanh tuyệt đối không hiểu hàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý trong lời hát của Trương Diệu Ca, nhưng dạo này chàng đọc Kinh Thi không ít nên nghĩ mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 câu hát này lẽ cũng nằm trong đó. Ý nghĩa của hình như là: ‘nếu chàng nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em thì phải không ngại cực khổ vén áo vượt sông tìm em, nếu chàng không cần em, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lẽ khôngngười khác nhớ em sao?’

Bốn câu thơ này vốn lời thổ lộ mạnh dạn của thiếu nữ với người mình yêu, giờ Trương Diệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ca bỗng hát ra làm cho Địch Thanh nghe chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả. Nơi này làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối tượng cho Trương Diệu Ca thổ lộ chứ?

Trương Diệu Ca nghe Thánh công tử trầm trồ khen ngợi thì mỉm cười nói:

- Hóa ra Thánh công tử còn là người tao nhã. Vậy thiếp thân sẽ đàn thêm một khúc để tặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử...

Nói xong, cổ tay nàng nhẹ nhàng gảy lên dây đàn. Đàn này vật chết, nhạc khúc lại là vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sống, lên xuống không ngừng, vang vọng trong gian lầu ấm áp, tràn đầy linh cảm. Điệu hát vừa dừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trương Diệu Ca lại nhỏ giọng ngâm:

- Yêu yêu thảo trùng, địch địch phụ chung...

Địch Thanh đang ngắm nghía miếng ngọc vừa mới mua cho đỡ nhàm chán, chợt nghe hai câu hát này thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giật cả mình, nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn. Sóng mắt long lanh mờ ảo của Trương Diệu Ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang lay động trên mặt Địch Thanh, đôi tay vẫn gảy đàn không ngừng, nhưng ngâm xong hai câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó nàng lại không hát tiếp nữa.

Thánh công tử không biết xuất xứ hai câu này, đang nhíu mày suy nghĩ thì thấy Địch Thanhvẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đăm chiêu, hỏi nhỏ:

- Địch huynh, ngươi nói xem hai câu 'Yêu yêu thảo trùng, địch địch phụ chung' này nghĩa là gì?

Địch Thanh thản nhiên cười:

- Ta không biết.

Thánh công tử nhìn ra vấn đề, khích tướng:

- Ta cũng nghĩ ngươi không biết, vốn định hỏi thử xem ngươi biết không, nếu ngươi biết thì lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xin quan cho ngươi còn thể xin thêm cái quan hàm Kỵ Úy.

Dứt lời,giả bộ liên tục lắc đầu ra vẻ tiếc rẻ lắm.

Hai mắt Địch Thanh sáng ngời, hỏi:

- Ngươi nói thật chứ?

Thánh công tử lập tức đáp:

- Đương nhiên.

Địch Thanh mừng rỡ, thầm nghĩ đọc sách hay thật, lần này lại lượm được chỗ tốt. Thì raKỵ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Úy là huân quan(2), huân quan thiếp chức (kiêm chức) (3), tuy có danh không quyền nhưng được nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bổng lộc. Vừa rồi Địch Thanh sợ phiền toái nên không muốn nói, lần này tự dưng lại được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hội thăng tiến, đương nhiên không thể bỏ qua, trả lời:

- Đây vốnhai câu của bài « Thảo Trùng » trong « Kinh Thi », hai câu cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 'Vị kiến quân tử, ưu tâm xung xung'. Ha ha, Đừng quên chuyện ngươi đã đáp ứng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó nhé.

(3) Thiếp chức: chức vị kèm theo một chức vị sẵn khác.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 70 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc