GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 67: Vũ Thường (p4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh thấy Dương Thường khéo hiểu lòng người thì cảm kích nói:

- Muội nói không sai, sau này huynh tuyệt đối sẽ không để cho người khác xem thường nữa.

Rồi nghĩ thầm: ‘vì muội, huynh phải phấn chấn hơn mới được.’

Thường hỏi:

- Huynh nói đại ca nên huynh mới đánh nhau với tên cường hào ácđó, hình như trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó một vị nương tên Tiểu Thanh, trong tên nàng chữ Thanh, huynh cũng có chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh, phải chăng hai người có duyên phận?

Địch Thanh vội nói:

- Thanh sơn cũng chữ Thanh, chẳng lẽ huynh cũng có duyên phận với toàn bộ thanh sơn (non xanh) © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao?

Nhìn thấy trong hai tròng mắt của Thường ý cười ranh mãnh, Địch Thanh cười nói:

- Hay lắm, muội dám giễu cợt huynh.

Thường làm bộ nghiêm mặt lại nói:

- Muội nào dám chứ? Địch Thanh, huynh không biết là... huynh rất anh tuấn không?

Địch Thanh sờ sờ mặt, cười khổ đáp:

- Bị xăm chữ trên mặt thì sao anh tuấn cho được?

Dương Vũ Thường nói:

- Nếu không thì, muội nghĩ do huynh quá anh tuấn, ngược lại cũng không tốt lắm. Mẫu thân muội nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên đời này, vật quá hoàn mỹ, sẽ chết yểu...

Địch Thanh thầm run, nói vội:

- Cũng không hẳn vậy.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp không chút tỳ vết của Thường, tim hắn bỗng đập nhanh.

Thường thấp giọng nói:

- Mấy chữ xăm trên mặt đã giúp huynh xóa đi vẻ đẹp nhu nhược trước kia chuyển thành vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiên cường bây giờ. Vết sẹo trên đầu huynh sao mà có vậy?

Địch Thanh nói:

- Chuyện dài lắm.

DươngThường nói:

- Thế huynh kể cho muội nghe đi.

Nhìn thấy dáng vẻ đầy quyến luyến, Địch Thanh không nỡ từ chối:

- Đây thể nói một trận chém giết khó quên nhất trong cuộc đời huynh...

Thảm trạng tại thung lũng Phi Long năm đó lại một lần nữa hiện ra trong đầu, Địch Thanh không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được kể lại chuyện năm đó. Mặcchuyện đã xảy ra cách đây nhiều năm, nhưng khi Thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghe xong vẫn cảm thấy chấn động, lúc trong đôi mắt đẹp lại hiện ra vẻ kinh hãi, dẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao nàng vẫn thiếu nữ khuê phòng, thường ngày không biết đến chuyện đẫm máu như thế này, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả nghe cũng chưa từng nghe qua. Khi nghe đến chuyện Địch Thanh ra tay cứu Quách Tuân thì nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lộ vẻ tôn kính:

- Địch Thanh, muội khôngnhìn lầm huynh, lúc đó cònthể ra tay cứu giúp, đây chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hành động của trượng phu!

Địch Thanh được người yêu khen ngợi thì ngượng ngùng cười:

- Muội quá khen rồi! Suốt mấy năm sau huynh luôn tự hỏi, năm đó ra tay có đáng hay không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hay lúc đó chỉbốc đồng nhất thời.

Dương Thường chậm rãi nói:

- Trong giây phút sống chết, mới hiển lộ ra bản sắc anh hùng. Muội thấy chỉ trong khoảnh khắc đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới thể hiển lộ bản sắc con người chân chính. Vậy tiếp đó thì sao?

Địch Thanh nói tiếp:

- Khởi đầuQuách đại ca cứu huynh, tiếp đó huynh giúp huynh ấy một tay, sau đó nữa thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 huynh ấy lại cứu huynh. Trong trận đánh nhau thung lũng Phi Long, do huynh ấy vận công quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sức, nghe nói bệnh căn không dứt, đã mấy năm rồi vẫn chưa khỏe lại, song huynh ấy chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói chuyện này cho huynh biết, huynh hỏi Vương đại phu mới biết được đó. Than ôi, cả đời này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 huynh lúc nào cũng nợ huynh ấy.

Những lời này hắn chưa bao giờ đề cập với người ngoài, bởi vì hắn biết Quách Tuân xưa nay ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ơn không mong báo đáp, nhưng cuối cùng vẫn thổ lộ với Thường.

Thường tỏ ra kính ngưỡng, hồi lâu mới nói:

- Các huynh đều anh hùng! Địch Thanh, huynh không nên nản lòng, chỉ cần cố gắng thì cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ có một ngày thực hiện được ước nguyện.

Địch Thanh cười hỏi:

- Chẳng lẽ muội biết được ước nguyện của huynh sao?

Đôi mắt đẹp của Thường dừng lại trên khuôn mặt Địch Thanh, dịu dàng nói:

- Ước nguyện của huynh không phải là muốn trở thành anh hùng, được tất cả người trong thiên hạ tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sùng sao?

Địch Thanh giật mình, nắm lấy bàn tay mềm mại của Dương Thường, nghẹn lời hỏi:

- Làm sao muội biết? Chuyện này huynh chỉ nói với đại cathôi.

Thường hơi đỏ mặt nhưng không rút tay về, ranh mãnh nói:

- Muội biết mà.

Lòng bàn tay cảm giác mềm mại, hắn cúi đầu thì nhìn thấy đôi bàn tay nhỏ của nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trắng như ngọc, trắng hơn cả tuyết. Hắn chậm rãi buông lỏng tay ra, nói:

- Thường, huynh sẽ không khiến cho muội thất vọng, cũng sẽ không khiến cho bản thân thất vọng. Muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hãy tin huynh.

Lời hắn nói như chém đinh chặt sắt, ý chí chưa bao giờ kiên định đến thế.

Thường nhìn vào hai mắt Địch Thanh:

- Nếu muội không tin huynh thì còn đợi huynh làm gì?

Nàng dịu dàng cười, rồi nói tiếp:

- Được rồi, hôm nay huynh kể chuyện nên được qua ải, sau này nhớ đến kể chuyện cho muội nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa nhé.

Địch Thanh gật đầu nói:

- Ừ.

Dương Thường tiễn hắn ra đến trước cửa phòng, Địch Thanh ngăn lại:

- Gió lớn lắm, muội đừng tiễn nữa, huynh tự về được rồi.

Thường không cố chấp nữa, gật đầu đồng ý, rồi nhẹ giọng ngâm:

- Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm. Túng ngã bất vãng, tử ninh bất tự âm?

(Xanh xanh áo ai, xao xuyến lòng ta. Dẫu mình không gặp, sao chẳng nhắn đôi lời?)

Ngâm xong nàng bật cười, đóng cửa phòng lại, không còn thấy bóng dáng nữa.

Địch Thanh nghe thấy nàng ngâm bốn câu này, song trong lúc nhất thời vẫn chưa hiểu nghĩa, thầm nghĩ: ‘thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thanh’lẽ nói ‘Địch Thanh’ hắn, ý của phần sau hình như Thường oán trách hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nàng không tới tìm hắn, chẳng lẽ hắn không thể đi tìm nàng sao? Ôi, lẽ thế. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dù hắn nghĩ vậy nhưng cũng không chắc lắm, lát về phải thỉnh giáo thằng nhóc Quách Quỳ có kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thức nửa vời kia mới được.

Địch Thanh bước theo đường ra ngoài, khi đến cửa nhỏ thì tần ngần một lúc rồi mới đẩy cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rời đi. Vừa ra khỏi cửa nhỏ thì chợt nghe sau lưng vang lên một tiếng "cạch", hình như© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người cài cửa. Trong lòng Địch Thanh cảm kích, chắc hẳn nàng chờ đã lâu, lúc này mới cài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cửa. nương Nguyệt nhi này nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng thiện lương, người lạnh lùng như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại thức đêm canh cửa cho bọn họ, sau này mình phải cảm ơn nàng mới được.

Về tới Quách phủlòng Địch Thanh vẫn còn lâng lâng, nằm trên giường giống như đang trên mây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tuy vẫn còn nhiều điều băn khoăn nhưngđã bị niềm hạnh phúc lấn át đi, thậm chí cừu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hận trước đây cũng phai nhạt đi rất nhiều.

Chờ mãi cũng đến lúc bình minh, Địch Thanh rời giường thật sớm đi đến trước phòng Quách Quỳ, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn ngon giấc nồng thì không tiện làm phiền nên quay qua tìm Quách Tuân. Giường của Quách Tuân gọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gàng ngăn nắp, dường như cả đêm qua không về. Địch Thanh dần dần phát hiện ra rằng, Quách Tuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hình như cũngrất nhiều mật, nhưng hắn cũng không nghĩ thêm nhiều.

Quay lại trước cửa sổ phòng Quách Quỳ, Địch Thanh thấy vẫn ngủ say như heo, thầm nghĩ: “Cả ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lười biếng như vậy, sao coi cho được? Mình làm nhị ca thì phải trách nhiệm dẫn dắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111trở nên hăng hái hơn.”

thế Địch Thanh làm bộ làm tịch múa quyền vù trước cửa sổ phòng Quách Quỳ. Tiếng la hét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ỏm tỏi thể so sánh với bán bánh hấp đầu phố. Mới la được mấy tiếng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một quyển sách bay thẳng vào gáy Địch Thanh, Địch Thanh trở tay bắt lấy, nhìn thấycuốn « © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kinh Thi » thì mừng thầm.

Quách Quỳ la lớn:

- Mới sáng sớm huynh làm kêu gào như quỷ thế? Muốn mượn sách phải không? Mới mua hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 qua đó, cầm lấy mà xem đi.

Nó vốn tưởng rằng Địch Thanh sẽ phát cáu, aiĐịch Thanh lấy sách nhét vào trong ngực rồi mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười nói:

- Tiểu Quỳ, đệ hiểu người còn giỏi hơn so vớiNha Tử Kỳ(1) đó.

Nói xong vội vàng rời đi, cũng quên luôn trách nhiệm nhắc nhở Quách Quỳ luyện võ.

Quách Quỳ rất ngạc nhiên, lẩm bẩm:

- Địch nhị ca này, không biết đang làm cái trò quỷ nữa, lẽ nào trong sách cũngHoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kim Ốc (2) thật sao? Nếu không thì sao bị chọi sách vào đầu còn cao hứng như thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhặt được vàng?

Ngáp một cái thật dài, cơn buồn ngủ lại ập đến, không muốn nghĩ thêm nữa, nằm xuống ngủ tiếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Địch Thanh vừa ra khỏi Quách phủ thì lập tức lấy « Kinh Thi » ra xem, lật đến chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bốn chữ "thanh thanh tử khâm" thì dừng lại, phát hiện ra bài thơ này tên « Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Khâm », trừ mấy câu Thường đã đọc ra, phần sau còn bốn câu "thanh thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử bội, du du ngã tư. Túng ngã bất vãng, tử ninh bất lai?"

(Xanh xanh đai lưng

Tương dai dẳng

Người lâu không gặp

Sao nỡ không đến?)

(1) Nha Tử Kỳ (伯牙子期): Chu NhaChung Tử Kỳ là điển hình của một đôi bạn tri © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kỷ được nghìn đời ca tụng.

(2) Hoàng kim ốc (黄金屋): phòng bảo vật | chỉ cuộc sống vinh hoa phú quý

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 67 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc