GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 51: Dòng Chảy Ngầm (p2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tên Bất Không trước mặt nàythần trợ giúp hay không, Quách Tuân không dám khẳng định. Nhưng Quách Tuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hai con ngươi tràn đầy thần quang giống như ma lực, vả lại cơ bắp Bất Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như sắt, Quách Tuân thật không dám có chút nào.

Lưu Thái hậu cũng đang quan sát Bất Không, hồi lâu mới nói:

- Không cần đa lễ.

Chẳng những bắp như sắt, giọng nói của Bất Không cũng sắc bén chói tai y như hai cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạt sắt vỗ vào nhau.

- Phật tử thật lòng muốn kết thân với Đại Tống, khẩn cầu triều đình Đại Tống xuất binh cùng đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyên Hạo. Thái Hậu nói mấy ngày nữa sẽ câu trả lời. Hôm nay triệu thần vào cung, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chăng đã đáp án?

ý như hữu ý liếc nhìn Quách Tuân, trong mắt hiện lên cái nhìn quỷ dị.

Lưu Thái hậu chậm rãi đáp:

- Phật tử thật lòng muốn kết thân với Đại Tống, đâyviệc may của thiên hạ. Ta đã nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Lưỡng Phủ, quyết định phong cho Phật tử các chức vụ Ninh Viễn đại tướng quân, Ái Châu Đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luyện sứ, Mạc Xuyên Đại thủ lĩnh. Qua ít ngày nữa, Đại Tống còn chuẩn bị phát triển giao dịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trà ngựa với các ngươi, không biết ý của ngươi ra sao?

Bất Không thẳng thắn hỏi:

- Vậy còn chuyện xuất binh thì sao?

Lưu Thái hậu lạnh nhạt nói:

- Phật tử muốn kết thân với Đại Tống, Triệu Đức Minh cũng muốn như thế. Ta không thể coi trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên này xem nhẹ bên kia. Qua vài ngày nữa ta sẽ viết một thư khuyên y bãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 binhđược. Mà dù cho Triệu Nguyên Hạo không bãi binh, với thực lực của Phật tử, muốn đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bại y cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Chỉ mấy câu này thôi bà ta đã dễ dàng hóa giải đòi hỏi của Bất Không, ngay cả Quách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuân cũng có chút bội phục.

Hào quang trong mắt Bất Không thoáng hiện rồi biến mất. Hai tay kết ấn nói:

- Vậy chuyện Ngũ Long thì sao?

Phía sau rèm, giọng nói của Lưu Thái hậu chút âm trầm:

- Ta muốn hỏi một câu, các ngươi làm sao biết Ngũ Long ở trong tay ta?

Bất Không mỉm cười.

- Trí tuệ của Phật tử thể thông thần, từ lâu đã biết vật này nằm trong tay Thái Hậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thật ra thì viên Ngũ Long này vốn vật của Phật tử, hoàng đế Chân Tông chỉmượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạm, bây giờ dùng đã nhiều năm rồi, cũng nên sớm trả lại?

Ngũ Long này cực kỳ thần bí. Lưu Thái hậu không biết nhiều, giờ nghe Bất Không nói như thế thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lúc nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Song bà ta không khỏi nghĩ, bọn chúng nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất muốn Ngũ Long, chẳng lẽ nói... ban đầu người hủy tượng phật không phải bọn chúng sao? Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trừ những tên Lạt Ma này ra, cònai cũng muốn đánh cắp Ngũ Long chứ?

Quách Tuân đột nhiên nói:

- Tiên đế đã băng gần mười năm rồi.

Bất Không nói:

- Vị này là Điện tiền thị vệ Quách đại nhân Quách Tuân của Chân Tông năm đó sao?

Thấy Quách Tuân gật đầu, Bất Không nói:

- Chân Tông mặc dù đã khuất, nhưng vật mượn cũng nên trả lại, chẳng lẽ không đúng sao?

Quách Tuân hờ hững đáp:

- Vật mượn đương nhiên phải trả, nhưng nếu không phải mượn thì đương nhiên không cần phải trả lại. Tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đế giữ Ngũ Long mười năm, bănggần mười năm, ta biết Phật tử bây giờ cũng chỉ khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba mươi. Lẽ nào tiên đế lại đi mượn đồ của một đứa trẻ mới hơn mười tuổi thôi sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bất Không mỉm cười đáp:

- Chuyện nàycùng huyền diệu, khó mà nói chi tiết được. Nhưng ta nghĩ rằngcho Thái Hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vật này, chắc hẳn cũng không biết tác dụng của nó.

- Lẽ nào ngươi biết sao? Nếu không ngại, ngươi nói ra nghe xem. Nếu Thái Hậu thấy các ngươi thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự cần dùng gấp, nói không chừng sẽ cho các ngươi mượn Ngũ Long một thời gian.

Quách Tuân ra vẻ thoải mái nói.

Ánh mắt Bất Không chợt lóe sáng, lát sau mới nói:

- Đó là vật của Thần. Phật tử sử dụng để kết nối với trời.

Lưu Thái hậu không nhịn được quát:

- Nói bậy nói bạ!

Thái độ của ta uy nghiêm, giọng nói vốn luôn ôn hòa nhưng chẳng biết tại sao bây giờ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên giận dữ.

Bất Không thở dài nói:

- Nếu Thái Hậu không tin, thì cứ coi Ngũ Long dụng đi. Vậy thì hãy thương tình ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Phật tử chúng ta. Không biết ý của Thái Hậu ra sao?

Lưu Thái hậu thoáng chút ngạc nhiên, ta không ngờ rằng Bất Không lại cung kính đến thế. ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xưa nay rất tâm cơ, chỉđang nghĩ, lần này CốcTư La đặc ý phái Bất Không đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây muốn lấy Ngũ Long biểu hiện thì vừa cứng vừa mềm, khẳng định trong đó tất kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái. Mặckhông biết công dụng của Ngũ Long, nhưng ta nhất định không thể đưa cho bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng! Năm đó tên ma quỷ kia từng nói, ở bên trong Ngũ Long một mật rất lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ‘có thiên...’ song chưa nói hết câu thì đã chết rồi. Chẳng lẽ ý ‘có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nó có thiên hạ’ sao? Nếu đúng như vậy thì không thể để thứ đó lưu lạc bên ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Còn nếu như định nói ‘có được thiên thần tương kiến’(gặp được thần tiên) thì sao chứ? Vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng là gặp quỷ rồi. Nghe nói Phật tử CốcTư La rất trí, y khao khát Ngũ Long đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, nhất định mật kinh thiên ẩn giấu trong đó.

Tên ma quỷ trong suy nghĩ của Lưu thái hậu tất nhiên là Chân Tông Triệu Hằng đã băng hà. Đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờta vẫn còn hận Triệu Hằng, mà vì sao lại hận thì chỉ chínhta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới biết được!

Song phụ nữ đều như thế cả, thứ người ta càng muốn đoạt được thì họ lại càng muốn. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngược lại thì họ cũng không muốn! Lưu Thái hậu cũng phụ nữ nên thái độ không khác gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trước đây đối vớita, Ngũ Long không quan trọng lắm,cũng được mà không cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao. Nhưng từ khi Ngũ Long bị trộm, ta liền cảm thấy không ổn, từ đó mới căn dặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Tri Thu tận lực tìm kiếm tung tích của Ngũ Long. Lần này thấy Bất Không cũng hứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thú với Ngũ Long,ta càng thêm mò.

Nhưng Lưu Thái hậu căn bản không Ngũ Long, nên không cách nào ban cho. ta trầm ngâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lát rồi nhìn Quách Tuân hỏi:

- Quách khanh gia, ý của khanh thế nào?

Quách Tuân hiểu ý nghĩ của Thái Hậu, đột nhiên quay qua Bất Không nói:

- Sáng nay ta ăn cơm, còn thừa lại nửa bát.

Lưu Thái hậu ngẩn ngơ, Bất Không cũng ngạc nhiên buột miệng hỏi:

- Vậy thì sao nào?

Quách Tuân chậm rãi nói:

- Cơm đặt trên bàn, ta không ăn không nghĩa là ngươi thể ăn. Muốn ăn nhiều hay ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít thì phải xem bản lãnh của ngươi!

Cung Trường Xuân bỗng dưng chìm trong nặng nề tĩnh lặng.

Hào quang trong mắt Bất Không lóe lên, lạnh nhạt nói:

- Hóa ra Quách thị vệ muốn xem bản lãnh của tại hạ.

Nói xong, gã chậm rãi bước tới gần Quách Tuân. Quách Tuân cũng bước lên phía trước một bước, khóe miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nở nụ cười:

- Không dám.

Khoảng cách giữa hai người chỉ khoảng một trượng, nhưng ai cũng không động chân nửa bước. Không khí trong cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trường Xuân vốn ôn hoà như xuân đột nhiên trở nên lạnh lẽo như băng.

Lưu Thái hậu rùng mình, vừa định gọi thị vệ vào cung hộ giá, đánh đuổi Bất Không ra ngoài, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ lại nên thôi, bỏ đi ý định này. ta biết Quách Tuân từ trước tới nay luôn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng, giờ muốn ra tay thì nhất định là có do. Vả lại ta biết trước đây Quách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuân là Ngự tiền thị vệ bên cạnh Triệu Hằng,công rất cao cường nên ta đặt niềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin vào Quách Tuân.

Thế nhưng Quách Tuân vẫn không ra tay, chỉ nhìn Bất Không chằm chằm. Từ lúc Bất Không vào cung, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay không ngừng kết ấn, vào thời khắc này cả người gã như bị đóng băng, không động đậy chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào. Song môi lại không ngừng mấp máy giống như đang niệm cái đó.

Thật lâu sau, hai người vẫn đứng bất động, bốn mắt nhìn nhau như đao kiếm giao nhau, ẩn chứa đốm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lửa. Thái Hậu nhìn qua rèm châu, trong đầu đột nhiên chút mê man.

ta giật mình kinh hãi, tay vung ra hất chén trà rơi xuống đất, "choang" một tiếng vỡ tan tành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiếng vang này phá vỡ bầu không khí ngưng trọng giữa Quách Tuân Bất Không. Quách Tuân chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lui về phía sau một bước, lạnh nhạt nói:

- Xem ra chén cơm này, cũng không dễ ăn.

Khóe miệng Bất Không khẽ nở nụ cười, tiếp lời:

- Vậy lần sau ta nếu đến, nhất định sẽ đòi nữa.

bỗng xoay người sải bước rời đi, không thèm hỏi đến chuyện Ngũ Long nữa.

Lưu Thái hậu ngạc nhiên hỏi:

- Quách Tuân, xảy ra chuyện gì?

Mắt Quách Tuân lộ ra vẻ suy trả lời:

- Thái Hậu cứ yên tâm, sẽ không đòi hỏi Ngũ Long nữa đâu. Về việc tìm mật của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngũ Long, thần sẽ làm tận lực.

Lưu Thái hậu cảm thấychút mệt mỏi, khoát tay nói:

- Được rồi, việc này giao cho ngươi xử lý. Nếu tin tức thì lập tức bẩm báo cho ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bất Không mỉm cười sải bước ra khỏi cung Trường Xuân. Mọi người đều biết đây là sứ giả của Thổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phiên nên không ai dám cản trở. Khi Bất Không ra khỏi hoàng cung thì kiệu đã chờ sẵn. Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạt Ma đứng đó kính cẩn lễ phép giống như thấy thần tiên vậy. Xung quanh không ai khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ còn lại gió đao tuyết kiếm. Một cơn gió lạnh thổi qua, nụ cười trên mặt Bất Không chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắt. Sau một tiếng “khụ”, hộc ra một ngụm máu tươi.

Màu máu đỏ tươi, như hoa mai nở rộ. Cả đám Lạt Ma hoảng sợ, cùnglên:

- Đại sư...

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc