GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 47: Ninh Minh (p3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tống đại nhân cau mày hỏi lại:

- Hi Văn huynh ý gì?

Hi Văn nói:

- Nếu thật như Tống huynh nói thì đúng chuyện may mắn của quốc gia. Nhưng lẽ Tống huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết rõ, lần này cũng giống như lễ Trường Ninh, Thánh Thượng sẽ dẫn văn quan đến điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hội Khánh chúc thọ Thái Hậu, sau đó mới đến điện Thiên An tiếp nhận triều bái.

Tống đại nhân chậm rãi nói:

- Đósự hiếu thuận của Thánh Thượng, giống như...giống như...

Ông ta vốn định nói đó, nhưng thấy Hi Văn nhìn mình trân trân, trên mặt liền lộ ra vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hổ thẹn, cuối cùng nói không nên lời.

Hi Văn hỏi:

- Giống như cái gì? Sao Tống huynh không nói tiếp? Nghĩ rằng Thiên tử bày tỏ đạo hiếu, thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng lễ bề tôi; đã ngồi hướng Nam, thì đừng quay hướng Bắc. Nếu phụng dưỡng người thân bên ngoại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì có thể dùng lễ người nhà vậy! Nhưng đằng này, Thánh Thượng bách quan tề tựu, hướng Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hậu triều bái, mất quân thể, giảm chủ uy, không thể làm gương cho hậu thế. Cứ thế mãi, thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ đại loạn không còn xa nữa!

Tuy Hi Văn vẫn bình tĩnh, nhưng giọng điệu hùng hồn.

Địch Thanh nghe được không hiểu hết. Hắn thầm nghĩ: hai người này chắc là đang bàn chuyện tế thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của tiểu hoàng đế Thái Hậu. Hoàng đế muốn nhân dịp tế thiên đến điện Hội Khánh mừng thọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thái Hậu, vậy tại sao Hi Văn không đồng ý nhỉ? Hi Văn nói cái ‘thiên hạ đại loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn xa nữa’, khiến hắn cũng chút buồn lo cớ.

Tống đại nhân cười lạnh nói:

- Hi Văn huynh nói với tại hạ có tác dụng gì? Chẳng lẽ muốn tại hạ đi nói là Thánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thượng làm không đúng?

Hi Văn mỉm cười nói:

- Đúngtại hạ có ý nghĩ này.

Tống đại nhân cười ha ha nói:

- Vậy Hi Văn huynh muốn tại hạ làm chuyện đây? Chẳng lẽ muốn khoe tài miệng lưỡi như© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tần(1) sao?

Hi Văn chậm rãi nói:

- Những lời của tại hạ hôm nay, ngày hôm qua đã trình lên Lưỡng Phủ.

Tống đại nhân sững lại, mặt hiện lên vẻ xấu hổ. Hi Văn nói:

- Hôm nay mời Tống huynh đến đây, tại hạ không muốn làm khó, chỉ xin Tống huynh nhớ chuyện 'Vi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần bất trung' ngày đó, thể hoàn toàn giác ngộ, rửa sạch nỗi nhục lúc trước, đó chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạnh phúc của thiên hạ, hạnh phúc trong triều đình. Tại hạ biết mình không cách nổi giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng nhìn văn cả triều, không người nào dám nói, nay từ bỏ danh, bị giáng chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều chắc chắn. Tại hạ chỉ mong thể dùng vài câu làm cho chí tri thức trong triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức tỉnh, chết cũng không hối tiếc.

Lời của Hi Văn càng lúc càng hùng hồn, rất khí phách, Tống đại nhân dường như xấu hổ, hồi lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nói gì. Không biết qua bao lâu, cuối cùng Tống đại nhân nói:

- Hi Văn huynh, tại hạ cũng muốn kể cho huynh nghe một câu chuyện xưa.

Hi Văn khôi phục lại bình tĩnh, nói:

- Tống huynh, mời kể.

Tống đại nhân nói:

- Cây rừng sum suê, chim ẩn nấp trong đó. Khi thợ săn đi qua, muôn chim yên lặng, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con nào dám lên tiếng. Nhưng một chú chim không chịu im lặng, nó hót ríu ra ríu rít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên bị thợ săn phát hiện dấu vết, một mũi tên bắn xuyên qua, lập tức toi mạng. Con chim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó không ngờ mình nhiều chuyện lại gặp tai họa này. Nếu chịu im lặng như những con chim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác thì lẽ đã sống thêm được mấy năm, Hi Văn huynh, huynh nghĩ xem đúng không?

Hi Văn huynh thở dài nói:

- Đa tạ Tống huynh nhắc nhở. Nhưng thà hót chết, còn hơn im lặng sống!

Giọng nói này tuy trầm thấp, Quách Tuân nghe xong, thân hình vạm vỡ chấn động, trong mắt biểu lộ sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kính trọng. Tuy Địch Thanh không ràng cho lắm, nhưng nghe thanh âm này vang lên hùng hồn,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng khí phách, chẳng biết tại sao trong lòng cũng sôi trào nhiệt huyết.

Thà hót chết, còn hơn câm lặng sống! Tám chữ này mạnh mẽ sắc bén, đâm thẳng vào lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến cho khuôn mặt Tống đại nhân tái nhợt. cũng phá đi sự yên lặng khó tả trong tửu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lầu, còn khuấy động làm khí phách hăng hái không lùi bước thức tỉnh khỏi cơn ngủ mê.

Tiếng gió rét ngừng lại, trên lầu im ắng tĩnh lặng. Chỉ còn tuyết nhẹ nhàng bay, giống như bóng lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độc kia, không lời ----- nhưng cố chấp như mùa đông.

Cuối cùng trong mắt Tống đại nhân hiện lên vẻ tôn kính. Y dường như bị tám chữ kia kích động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm tình, trầm ngâm thật lâu mới nói:

- Hi Văn huynh sẽ không lẻ loi!

Nói xong câu này, y uống cạn chén rượu rồi đứng dậy đi xuống lầu.

Hi Văn cũng không ngăn lại cũng không đưa tiễn, y chỉ thở dài một tiếng rồi nhấc chén rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, sau đó trầm mặc. Lúc này, Quách Tuân mới đi qua ôm quyền nói:

- Phạm đại nhân, Quách Tuân lễ.

Hi Văn nghe thấy, xoay người nhìn lại, khóe miệng nở nụ cười, nói:

- Thì ra Quách chỉ huy sứ.

Nhìn thoáng qua Địch Thanh bên người Quách Tuân, Hi Văn hỏi:

- Đây Địch Thanh sao?

Lúc này Địch Thanh mới nhìn thấy dung mạo Hi Văn. Khuôn mặt này cùng trắng trẻo, nhưng chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ảm đạm, khóe mắt đã có nếp nhăn, tràn đầy gian khổ. Lần đầu tiên nhìn thấy Hi Văn, Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh cảm thấy người này rấtđộc, nhưng khi nhìn đôi mắt người này, Địch Thanh lại phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình đã sai, rất sai.

Đôi mắt kia sáng ngời cố chấp, ôn hòa giàu tình cảm, làm cho người ta sau khi nhìn thấy sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên phát hiện ra, thì ra con người giàu tỉnh cảm này sở u sầu thở than, tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối không phải bản thân. Y không cần người ta cảm thông, bởi y đang thương cảm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính người đời.

Quách Tuân nói tiếp:

- Phạm đại nhân đoán không sai, hắn chính Địch Thanh. Lần này hắn có thể ra ngoài, còn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất cảm ơn Phạm đại nhân dâng thư nói thẳng, minh oan cho Địch Thanh.

Địch Thanh sửng sốt, ngơ ngác nhìn Phạm đại nhân, không thể tin nổi. Một người như vậy, không quen biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với hắn, lại không sợ đắc tội với Thái Hậu, dâng thư kêu oan cho hắn?

Phạm đại nhân nở nụ cười, nói:

- Chỉ huy sứ không cần cảm tạ, đây bổn phận của ta thôi.

Quách Tuân xúc động nói:

- Nếu trên đời này ai cũng như Phạm đại nhân thì....

Phạm đại nhân khoát khoát tay cắt đứt lời Quách Tuân, nhấc bầu rượu lên rót đầy ba chén nói:

- Hôm nay từ biệt, không biết lúc nào gặp lại, một ly rượu nhạt, hẹn ngày gặp lại.

Y uống cạn chén rượu, rồi gật gật đầu chào, sau đó đi xuống lầu. Quách Tuân bưng chén rượu lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cất giọng nói:

- Phạm đại nhân, gió mạnh tuyết lạnh, mong người bảo trọng!

Phạm đại nhân gật đầu rồi đi xuống lầu, chẳng mấy chốc đã khuất bóng vào màn đêm. Quách Tuân chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nản ngồi xuống. Địch Thanh bây giờ mớidịp hỏi:

- Quách đại ca, Phạm đại nhân này người nào? Vừa rồi bọn họ đang thảo luận chuyện thế? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Quách Tuân phục hồi lại tinh thần, uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, giải thích:

- Phạm đại nhân tên là Phạm Trọng Yêm, hiện nay đang giữ chức Giáo lý(2) củaCác(3). Tống đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân tên Tống Thụ, hiện đang Hàn Lâm học của triều đình.

Địch Thanh ghi nhớ thật kỹ cái tên Phạm Trọng Yêm, không nhịn được nói:

- Chức vị Giáo của Các thua kém hơn nhiều Hàn Lâm học sĩ, nhưng hình như Tống Thụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất tôn kính Phạm đại nhân?

Trong lúc nhất thời hắn không tìm được từ phù hợp, chỉ cảm thấy Phạm Trọng Yêm giống như cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên của Tống Thụ.

Quách Tuân chăm chú nhìn Địch Thanh nói:

- Đệ phải hiểu một điều, muốn nhận được sự tôn trọng của người khác thì không thể nào dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền thế và quan chức, phải nhìn vào cách đối nhân xử thế của người đó. Quyền thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan chức chỉ thể khiến cho người ta e ngại, chứ không thể khiến cho người ta kính trọng! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Địch Thanh lặng yên nghiền ngẫm lời Quách Tuân nói, rồi cảm thấy chút giác ngộ.

Quách Tuân tự rót cho mình một chén rượu, nói tiếp:

- Quan vị của Phạm đại nhânthấp kém, nhưng trong kinh thành được rất nhiều người kính trọng. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo huynh đánh giá Phạm đại nhân, huynh chỉ thể dùng tám chữ để hình dung, 'Lòng lo thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ, nước quên thân!'

Quách Tuân hiếm khi đánh giá người khác, nhưng khi nói đến Phạm Trọng Yêm, trong mắt tỏ vẻ tôn kính. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lòng lo thiên hạ, vì nước quên thân, Địch Thanh nghe đến tám chữ này, hồi lâu mới hỏi:

- Quách đại ca, người này thực sự xứng với lời bình này sao?

(1) Tần ( 蘇秦)

(2) Giáo (校理): chức quan quản các sự vụ về Các, như chỉnh lí, khảo đính.

(3) các (秘閣): Tàng Thư, nơi cất chứa sách vở, thư họa... của triều đình Trung Quốc xưa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 47 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc