GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 445: Đôn Hoàng (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Bộ đầu lợi hại giỏi giang kia những năm gần đây đang làm gì?

Hàn Tiếu nói:

- Đúng vậy, hắn đang phủ Hưng Khánh, chính là hắn chủ động tìm ta. Cặp mắt của Diệp bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu thật sắc bén, tuy ta đã cải trang nhưng hắn nhìn một cáinhận ra ta. Hắn nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói Địch tướng quân bị nhốt tại vương cung, còn thoải mái nói với ta hắn cách cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi.

Địch Thanh ngẩn ra, nhớ tới Diệp Tri Thu thì lại nghĩ tới Quách Tuân, không kìm được nói:

- Hắn có biện pháp cứu ta? Lẽ nào Quách đại ca tìm hắn?

Hàn Tiếu giật mình, lưỡng lự nói:

- Quách đại ca? Ai Quách đại ca?

Địch Thanh cũng không biết giải thích làm sao, một lát hạ thấp giọng nói:

- Quách Tuân Quách đại ca...Là đại ca của Quách Quỳ.

Nói đến đây, lại nghĩ: “Tại Thiên Hòa Điện, Quách Tuân bị trúng một tiễn, hiện giờ sao không?”

Hàn Tiếu trợn mắt líu lưỡi, một lát mới nói:

- Quách Tuân? Vậy chẳng phải…

Hắn cũng không nói nữa, nếu không phải Địch Thanh đứng trước mặt thìđã sớm phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sai lầm rồi.

- Quách Tuân...

- Quách Tuân không chết!

Địch Thanh vừa mới hai ra hai từ thì cũngmột giọng nói cùng đồng thời vang lên, hắn quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoắt đầu lại, thấy một người từ đầu tường nhảy xuống, nói:

- Quách Tuân không chết,

Người nọ đầy phong trần, ăn mặc theo y phục của quân Hạ Hưng Khánh phủ. Mặc dù y phục rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nát nhưng vẫn không che giấu được hai hàng lông mày như kiếm phong, phong thái như kiếm quang. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mọi người nhìn thấy người nọ thì vừa mừng vừa sợ, người đó chính Diệp Tri Thu!

Hiện tại Địch Thanh vẫn luôn hoài nghi việc Quách Tuân sống lại, thậm chí nghĩ mình đang nằm mộng, giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe Diệp Tri Thu nói vậy, trong lòng vừa mừng rỡ vừa chua xót, vội bước lên trước, nói:

- Diệp bộ đầu, nhiều năm không gặp, huynh khỏe không?

Hắn thấy Diệp Tri Thu nói như vậy, biết Diệp Tri Thu chắc chắn biết chuyện của Quách Tuân,

Diệp Tri Thu cười ha ha, sang sảng. Mấy năm nay hắn vẫn mang danh là bộ đầu nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa hề quay lại kinh thành, nhưng tính cách hào hùng vẫn không hề thuyên giảm.

- Quách Tuân bị thương, nhưng không chết được.

- Quách đại ca đâu? Mấy năm nay vì sao huynh ấy không xuất hiện?

Địch Thanh vội hỏi.

Diệp Tri Thu khoát tay chặn lại, nói:

- Hiện tại không phải lúc nói chuyện, Quách Tuân bảo ta tới tìm các ngươi xong thì lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa các ngươi đi gặp hắn, sau đó đi Sa Châu, không được chậm trễ. Nói gì thì vừa đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đường vừa nói.

Địch Thanh ngẩn ra, quay sang nhìn Phi Tuyết, không hiểu sao Phi Tuyết Quách Tuân đều nóng lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi Sa Châu?

Những năm gần đây quá nhiều chuyện xảy đến, hình như Phi Tuyết và Quách Tuân đều tỏ vẻ đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt lo lắng! Chẳng lẽbởiGia Luật Hỉ Tôn đi Hương Ba Lạp? Nhưng Hương Ba Lạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không bay mất,Gia Luật Hỉ Tôn đến đó thì làm sao? Nhưng ngay cả Quách Tuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẫn Phi Tuyết đều cho rằng lúc này nước Hạ nội loạn, là hội tốt nhất để đi Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ba Lạp.

Không kịp suy nghĩ, Địch Thanh phân phó:

- Hàn Tiếu, ngươi lập tức chuẩn bị đưa chúng ta đi Sa Châu.

Lại nói với Diệp Tri Thu:

- Diệp bộ đầu, Quách đại ca ở đâu? Xin huynh hãy dẫn ta đi gặp. Phi Tuyết, ngươi đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta.

Mọi người không dị nghị, thuốc giải đã phát huy tác dụng, thể lực của Địch Thanh đã dần dần hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phục, gặp phải binh Hạ cũng không đáng lo, nhưng để tránh phức tạp, liền đơn giản cải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang thành quân Hạ, Phi Tuyết cũng không phản đối.

Diệp Tri Thu ra khỏi cửa trước, hạ thấp giọng nói với Hàn Tiếu hai câu, Hàn Tiếu gật đầu, trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời:

- Ta sẽ nhanh đến đó.

Lúc này Diệp Tri Thu mới xuất phát, dẫn theo Địch Thanh đi xuyên qua đường phố chợ ràng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen thuộc địa hình đây.

Lúc này trong Hưng Khánh phủ đã sớm bao phủ bầu không khí lạnh lẽo tiêu điều, binh thường lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới, không ít bách tính chỉ biết trong cung biến, nhưng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì.

Địch Thanh nhìn thần sắc người qua đường, lẩm bẩm:

- Nếu bọn họ biết vươgn cung đã xảy ra chuyện gì, chỉ sợ cũng không thể nào bình an như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này.

Hắn chỉ chút cảm thán, đồng thời suy nghĩ tại Hưng Khánh phủ vẫn chưa hoàn toàn giới nghiêm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm sao thuận lợi ra khỏi thành.

Diệp Tri Thu nhướng mày, khẽ nói:

- Không sai, tin tức này thật sự kinh thiên động địa. Nếu truyền ra, ai cũng không che giấu được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quách Tuân nói, nếu Mục Liên Vương trong Hương Ba Lạp biết Nguyên Hạo đã chết, rất khả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ phá hủy Hương Ba Lạp!

Phi Tuyết vốn như không để tâm chuyện gì trong lòng, nghe Diệp Tri Thu nói vậy, sắc mặt đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay đổi. Địch Thanh nghe xong cũng chấn động, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên. Hắn cuối cùng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu sao Quách Tuân nóng lóng muốn dẫn hắn đi Hương Ba Lạp, cũng hiểusao Gia Luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hỉ Tôn phải lập tức đi đến nơi đó.

Tại Hộ Quốc Tự, hắn từng nghe Một Tàng Ngoa Bàng nói, lúc này trấn thủ tại Sa Châu chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mục Liên Vương!

Long Bộ Cửu Vương, bát bộ tối cường. Mục liên trung hiếu, dữ thiên đồng cương.

Trong Phật giáo truyền thuyết, Mục Liên một trong mười đại đệ tử của Phật đà, thần thông bậc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất, cùng hiếu thuận với mẫu thân với tính cách tử đạo khiến thế nhân kính ngưỡng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Long Bộ cửu vương dưới trướng Nguyên Hạo đã chết hơn phân nửa, lúc này ngoại trừ La Hầu Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 A Nan Vương vẫntại Vân Trung ra, thì chỉ còn lại Mục Liên Vương!

Mục Liên Vương người trung thành tận tâm nhất đối với Nguyên Hạo. Một người như vậy, nếu biết Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hạo bị phản bội giết chết, tiếp theo đó sẽ làm ra chuyện thì không ai biết được.

Địch Thanh nghĩ tới đây, trong lòng như bị sốc, hận không thể lập tức bay đến Sa Châu.

Diệp Tri Thu biết nỗi lòng của Địch Thanh, bước đi liền nhanh hơn. Ba người rất nhanh đã lại đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một ngõ hẻm. Diệp Tri Thu đi vào trước, cuối ngõ nhỏ không còn đường!

Diệp Tri Thu cũng không dừng lại, búng người nhảy lên tường, thì ra hắn đi đường tắt cho tiện, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn người khác chú ý đến, ngay cả cửa chính cũng không đi qua.

Địch Thanh quay lại nhìn Phi Tuyết, tay ôm lấy eo nàng, dùng chân mượn lực mang Phi Tuyết bay lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu thành, nhảy vào trong viện. Đối với Địch Thanh nói, thời gian cấp bách, Phi Tuyết tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không qua được tường cao,vậy hắn mới hành động đó.

Nhưng lúc hắn ôm tấm lưng mảnh khảnh của Phi Tuyết, trong lòng chợt cảm thấy kỳ lạ.

Loại cảm giác này như rất quen thuộc.

Mặclúc này gió lạnh nhưng khi hắn ôm Phi Tuyết mềm mại thì lại cảm giác tựa như hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phi Tuyets đã thân quen cả đời rồi.

Trong đầu tựa như bóng hình hiện lên, thế hào hùng, phồn hoa tự cẩm. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế hào hùng tướng quân chiến trường ngang dọc, trong phồn hoa tự cẩm người ngóng trông...

Hình ảnh này hắn chưa bao giờ gặp nhưng sao lại hình ảnh này xuất hiện?

Địch Thành tràn ngập kinh ngạc, lúc nhảy xuống đầu tường thì không kìm được nhìn vào mắt Phi Tuyết, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong mắt nàng đầy ý dịu dàng, trongthức dựa vào ngực hắn, nhưng ngay tức khắc thân thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mềm mại lại cứng ngắc lùi ra xa.

Nhưng động tác rất nhỏ đó Địch Thanh lại nhìn thấy, trong lòng chấn động, dưới chân cũng chấn động, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người liền rơi xuống mặt đất.

Địch Thanh lập tức ngẩng lên nhìn về phía trước, thấy trước bàn đá trong viện một người ngồi đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉm cười nhìn hắn, chính Quách Tuân!

Giây phút đó, Địch Thanh tràn ngập vui sướng, sự hoang mang trong ngực tức thì quăng hết đi, chăm chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước đến cầm tay Quách Tuân, liên tục nói:

- Quách đại ca, huynh không chết... Thật tốt quá.

Ngoại trừ mấy câu này ra, hắn thật sự không cách nào biểu đạt sự kích động trong lòng mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Gương mặt Quách Tuân gầy gò, thần sắc hơi tái, nhưng khi cầm tay Địch Thanh vẫn mạnh mẽ có lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như trước. Nhìn Địch Thanh, Quách Tuân mỉm cười nói:

- Địch Thanh, những năm qua đệ...tốt chứ. Đi thôi, chúng ta cùng đi Sa Châu.

Địch Thanh nghẹn ngào, không ngờ Quách Tuân đột nhiên xuất hiện việc đầu tiên muốn cứu hắn, chuyện thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai chính dẫn hắn đi Sa Châu.

Lẽ nào những năm qua Quách Tuân vẫn luôn bôn ba chuyện Hương Ba Lạp?

Nghĩ tới đây, lại để ý thấy gương mặt tái nhợt của Quách Tuân, Địch Thanh đột nhiên chau hàng lông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mày, thầm nghĩ: “Với tính tình của Quách đại ca, nếu dẫn ta đi Sa Châu thì chỉ cần để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Tri Thu đưa ta đi được rồi, sao huynh ấy nhất định phải chờ ta?” Lại nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy ngực Quách Tuân hơi gồ lên, bỗng nhiên Địch Thanh hiểu, tay đang cầm tay Quách Tuân run lên: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Quách đại ca, huynh bị thương rất nặng?

Quách Tuân nhìn sang Diệp Tri Thu, Diệp Tri Thu cười khổ nói:

- Ta chưa hề nói ca. Nhưng đệ đệ của ngươi hiểu ngươi.

Quách Tuân muốn cười nhưng cuối cùng lại lấy tay che miệng khẽ ho khan vài tiếng, khàn giọng nói:

- Ta trúng một tiễn của Nguyên Hạo, nhưng không hề gì.

- Nhưng một tiễn đó...

Địch Thanh đã từng thấy một mũi tên đó bắn trúng ngực của Quách Tuân, tức thì sống mũi cay cay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn biết chuyện giữa Quách Tuân nhà hắn, nhưng chưa bao giờ hắn hận Quách Tuân, đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quách Tuân, hắn chỉ cảm kích.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 445 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc