GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 425: Đằng Hài (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

-Ngươi sai rồi.

A đột nhiên giận dữ hét:

-Không phải người nào cũng nghĩ như ngươi. Ngươi đem bọn ta đến đây,phải muốn uy hiếp một việc? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cậu tuy tuổi nhỏ, nhưng thể nhìn thấu.

Trong nụ cười của Một Tàng Ngộ Đạo vài phần lãnh ý, cuối cùng gật đầu nói:

-Ngươi nói vừa đúng, vừa không đúng, tính mạng của hai người cuối cùng của tộc Vệ Mộ các ngươi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan trọng như các ngươi nghĩ.

Chuyển qua nhìn Địch Thanh nói:

-Địch tướng quân,

Ngột Tốt nói rồi, Thiên Đô điện ngày mai rất náo nhiệt, hắn mời Địch tướng quân ngày mai quang lâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng trước mặt nhiều người, nói quyết định của ngươi. Sự sống chết của hai người này, đương nhiên do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng quân quyết định.

Nói xong, Một Tàng Ngộ Đạo xoay người muốn đi, A lại bi thương cười đáp:

-Ngươi sai rồi…

Cậu đột nhiên đứng dậy, bỗng dưng phẫn nộ hét lên một tiếng, dập đầu vào bức tường đá xanh.

Địch Thanh trên mặt biến sắc, giơ tay kéo lại, “a” một tiếng:

-Đừng!

Nếu thân thủ trước đây của hắn, muốn kéo A về sẽ không tốn bao nhiêu sức, nhưng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đường cũng suy yếu, saothể kéo được A đang quyết liệt thế chứ?

“Bang” một tiếng lớn, Địch Thanh lảo đảo đuổi đến, A đã mềm nhũn ngã xuống, trên trán đầy máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tươi.

Địch Thanh ôm lấy A Lý, khản giọng nói:

-A Lý, sao đệ ngốc như vậy?

Vệ Mộ Sơn Thanhbên bị doạ đến đờ đẫn, nhất thời không thể động đậy.

Rốt cuộc Một Tàng Ngộ Đạo cũng dừng bước chân lại, dường nhưvài phần ngập ngừng, cuối cùng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sải bước rời đi. Mã Chinh dường như cũng bị xúc động bởi hành động quyết liệt của A Lý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Địch Thanh một cái, không còn bộ dạng ngang tàng như trước nữa, cũng rời đi với Một Tàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngộ Đạo.

Mặt A mặt đầy máu, gắng gượng mở mắt nhìn Địch Thanh, khó nhọc nói:

-Địch tướng quân, chúng ta xin lỗi ngài.

Địch Thanh ôm lấy A Li thở dài:

-Đệ ngốc ạ, đệ xin lỗi ta chứ? Tất cả điều này liên quan đến đệ chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hắn kéo vạt áo xuống, muốn băng lại vết thương cho A Lý, cái đập đầu vừa nãy làm A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị thương không nhẹ, nhưng vẫn còn cứu được.

A nắm lấy tay Địch Thanh, khàn giọng nói:

-Địch tướng quân, ngài đừng cầm máu cho đệ, để đệ chết đi, đệ sẽ dễ chịu hơn một chút. Đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cha không mẹ, mấy ca ca cũng chết rồi, đến nay, còn liên luỵ đến ân nhânngài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đệ sống trên đời, còn ý nghĩa gì?

Vệ Mộ Sơn Thanh nghe vậy, trên mặt sớm đã đầy nước mắt, giây phút này lòng càng như chết. A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói không sai, tộc Vệ Mộ đều đã bị Nguyên Hạo giết hết hầu như không còn, đến nay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại ca cũng chết rồi. Nhưng đại ca trước lúc chết, còn hãm hại Địch Thanh, bọn họ giờ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị nhốt vào đại lao, làm gì còn đường sống chứ?

Địch Thanh chậm rãi nắm lấy tay A Lý, nhìn trên mặt đứa trẻ vị thành niên đó, sự thăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trầm khó thể làm phai mờ, nhẹ giọng nói:

-Đê vẫn còn người thân. Người thân của đệ, chính ta!

A ngẩn ra rồi đột ngột lớn tiếng khóc, đầu ngã vào lòng Địch Thanh.

Cậu sớm đã có ý niệm muốn chết không muốn tiếp tục liên luỵ Địch Thanh, nhưng nghe câu nói này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Địch Thanh, làm sao có thể cầm được sự áy náy kích động trong lòng?

Tuy không phải cậu hại Địch Thanh, nhưng cậu lại cảm thấy hổ thẹn thay chotộc Vệ Mộ tộc.

Địch Thanh nhẹ vỗ vai A Lý, thấp giọng nói:

-Các ngươi yên tâm, chúng ta sẽ không chết như vậy.

Vệ Mộ Sơn Thanh nghe thấy Địch Thanh nói như vậy, ngược lại càng tuyệt vọng. Việc đã đến nước này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu Địch Thanh không đầu hàng Nguyên Hạo, bọn họ còn hy vọng chứ?

Nhưng Địch Thanh tuyệt đối sẽ không đầu hàng,bọn họ cũng sẽ không sống hàng, vậy đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ, chẳng phải chỉ còn đường chết?

Tiếng “lạch cạch” vang lên, cửa sắt nhà lao đột ngột mở ra,một cơn gió lạnh thổi qua, dập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắt mấy ngọn đèn dầu. Cơn gió đó thổi đến, mang theo vài phần lạnh lẽo.

tia sáng bạc của ánh trăng chiếu vào, hành lang phản phức màu sắc ảm đạm.

Nơi cửa lao, đang đứng một người, làm cho mọi người nhìn không mặt. Người đó đứng đó, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát ra tiếng động, giống như một oan hồn.

Vệ Mộ Sơn Thanh nhìn qua, giật mình, lạnh run? Người đến ai? Tại sao không ngục tốt cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại?

Thấy người đó từng bước tiến đến, bước đi cực thong thả…cử chỉ cực cổ quái.

Vệ Mộ Sơn Thanh nhìn người đi đến cảm thấy lạ, dường như muốn la lớn. Người đến rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ai? Chẳng lẽ linh hồn chết oan của Vệ Mộ Sơn Phong, chết không cam lòng, giờ mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm đến Địch Thanh nói rằng y bất đắc dĩ?

Sau khi Trương Diệu Ca ra khỏi nhà lao, đôi mày thanh tú chau lại.

Ngẩng đầu nhìn ánh trăng phía trên ngọn liễu trong cung, phiền muộn như cũ, nàng đứng dưới tàng cây một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi lâu, gió lồng lộng trong tay ống áo, dường như tràn ngập ưu sầu. Nhìn về hướng Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đô điện, trông thấy trong đó ánh đèn vẫn rực rỡ, Trương Diệu Ca do dự giây lát, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn đi qua đó.

Bên trong điện to lớn, những ngọn đuốc chiếu sáng đại điện hệt như đang ban ngày.

Dưới ánh đuốc rực rỡ đó, chỉ một người đang ngồi, vẫn mũ đen áo trắng như cũ, bộ cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên to lớn, tinh xảo như cũ. Cây hiên viên cung kia, Định Đỉnh tên đó hầu như chưa bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ xa cách y, nhưng ngoại trừ cung tên, nhưng lại thiếu người bên cạnh y.

Ngoài điện vẫn mười sáu kim giáp hộ vệ canh giữ như cũ, nhưng trong toà điện rộng thênh thang, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ một mình Nguyên Hạo.

Dưới ngọn đuốc, bóng người lay động, dường như cũng biểu lộ sự độc biên.

Y thểđại quyền trong tay, thể nắm quyền sinh sát trong tay, nhưng cái y từ bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng nhiều hơn. Giây phút trông thấy Trương Diệu Ca, trong mắt Nguyên Hạo đột nhiên xẹt qua vài tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần thái.

Nhưng cho chút thần thái đó, cũng từ từ biến mất…

Trương Diệu Ca đi đến trước điện, mười sáu kim giáp hộ vệ trông thấy, cũng không ngăn cản. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai khi không được phép của Nguyên Hạo thể đến bên cạnh y, cho thái tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không ngoại lệ. Nhưng Nguyên Hạo đã từng lệnh, Trương Diệu Ca thể bất cứ lúc nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến tìm y, không được ngăn cản.

Trương Diệu Ca đi đến trước Nguyên Hạo, chậm rãi ngồi xuống.

Nguyên Hạo khẽ thở dài, buồn cớ nói:

-Đan Đan nói không sai, ta thể nắm trong tay sinh tử của người khác, nhưng không thể thao túng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình cảm của người khác. Ta không thể ngăn cản Đan Đan yêu Địch Thanh, cũng như không thể ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh thích Đan Đan.

Y không có hỏi Trương Diệu Ca kết quả, bởi y đã nhìn thấy kết quả qua biểu lộ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trương Diệu Ca.

Ánh mắt Trương Diệu Ca lưu chuyển, nhìn gương mặt đầy tính đó:

-Vậy ngươi quyết định thế nào?

Ánh mắt nàng nhìn vào người phía trước, cảm thấy như gần như xa.

Nàng rất muốn nói, ngươi đừng để ý đến tình cảm của bọn họ, lúc gặp nhau thật sự không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng hoài niệm. những người cho dù luôn gặp nhau, nhưng có lúc lại không hiểu được người bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạn mình, không thao túng được tâm người đó..

Nhưng nàng rốt cục không có nói gì, nhìn Nguyên Hạo trầm mặc, lại đáp:

-Tại sao không nói chân tướng cho Địch Thanh? Hắn người trọng tình cảm, nếu như biết chân tướng….

Nói chưa hết lời, Nguyên Hạo đã khoát tay ngắt, từng chữ nói:

-Đan Đan không cần thương hại, muội ấy cần chân tình!

Ngọn đuốc chiếu sáng rực, trong mắt Trương Diệu Ca lộ ra tia bi thương, nhưng đồng ý lời Nguyên Hạo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đan Đan gái nhỏ quật cường, kiêu ngạo, muội ấy quả thật sẽ không cần tình cảm bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thí. Sau một lúc lâu, nàng mới đáp:

-Vậy Đan Đan có biết ngươi muội ấy làm tất cả?

Nguyên Hạo đáp:

-Mấy ngày trước, ta để Địch Thanh gặp Đan Đan, sau đó Đan Đan….tinh thần tốt hơn một chút. Ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nói tất cả cho muội ấy, nhưng ta nghĩ…muội ấy biết hết.

Trong mắt lộ ra ý đau khổ hiếm có, Nguyên Hạo nheo mắt lại, nhìn ánh đuốc đang nhảy mua, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như đang nhìn năm tháng trôi qua khó đuổi theo đó:

-Bây giờta giả vờ không biết muội ấy biết.

Câu nói này rất đơn giản, nhưng lại cùng phức tạp, trong ngữ khí, còn hàm chứa sự đau khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bi thương sâu sắc.

Ánh mắt Trương Diệu Ca rơi trên người Nguyên Hạo, một hồi lâu mới nói:

-Đan Đan đại ca như ngươi, sẽ không cảm thấy tiếc nuối, ngươi làm đã đủ tốt rồi.

Nguyên Hạo đột nhiên đấm một quyền lên bàn “rầm” một tiếng, cái bàn đó sập xuống.

Y đột nhiên đứng lên, quyền đó tuy mạnh, nhưng vẫn như cũ, không cách nào trút hết ưu thương trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng y:

-Ta làm chưa đủ, năm đó ta vẫn cho rằng, ta thể thay đổi muội ấy, nhưng ta hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới phát hiện, ta sai lầm cùng. Muội muội này của ta, người muội muội ta bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi!

Đột nhiên nhìn về phía Trương Diệu Ca, Nguyên Hạo trong mắt tràn đầy chí lớn, đã có ánh sáng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 pha loé lên, cổ họng y khàn xuống, nhìn Trương Diệu Ca khàn giọng nói:

-Đời này của ta, thiếu muội ấy quá nhiều, nay muội ấy đã không còn sống được mấy ngày, nếu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã biết tâm ý của muội ấy, không thể để muội ấy ra đi trong tiếc nuối. Bất luận thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, ta muốn Địch Thanh ngày mai nhất định phải cưới muội ấy, nhất định!

Sau khi y nói xong, hai quyền nắm chặt, ngẩng đầu nhìn chân trời phía ngoài điện, thần sắt sắc lạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều hiu.

Trên trời trăng, ánh trăng hoa lệ.

Người đó đi trên hành lang, nhịp độ chậm rải, mang theo động tác hơi cứng ngắc. Dưới ánh trăng hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lệ, xuyên qua cửa sổ nhà lao, tạo thành chiếc bòng dài.

Vệ Mộ Sơn Thanh không biết đó người hay quỷ, không ngừng lùi về phía sau, ép đến bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bức tường. Địch Thanh nhìn thân ảnh đó, trên mặt từ từ lộ ra vẻ dị.

Người đó cuối cùng đi đến trước chấn song, giây phút nhìn về hướng Địch Thanh, chậm rãi nói:

-Địch Thanh, huynh đó không?

Địch Thanh càng lấy làm lạ, tạm thời giao A cho Vệ Mộ Sơn Thanh, đứng lên đáp:

-Đan Đan công chúa, sao ngươi lại đến?

Người đến lại Đan Đan. ràng nàng ấy đã hẹn với Địch Thanh rồi mà, phải mấy ngày sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới gặp, ban đầu nàng không chịu gặp Địch Thanh, tại sao giờ lại chủ động đến nhà lao tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh?

Trong nhà lao không đèn, bóng tối bao phủ, Địch Thanh chỉ thể lờ mờ trông thấy bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Đan Đan, dựa vào trực giác biết rằng đó Đan Đan.

Đan Đan vẫn vận bộ y phục màu tím, nhưng sắc mặt nàng dường như trắng hơn, môi đỏ hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nàng hôm nay trang điểm hơi đậm. Đan Đan không trả lời vấn đề của Địch Thanh, đột nhiên cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nhà lao, nhìn thấy cảm thấy quyếnhơn nhiều:

-Huynh hôm nay….vẫn khoẻ chứ?

Địch Thanh chậm rãi tiến lên một, nhìn vào cặp mắt của Đan Đan, trông thấy trong ánh mắt của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dường như vài phần mênh mang, trong lòng không biết tại sao cảm thấy sợ hãi. Đan Đan thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi rồi, thay đổi quá nhiều, quá nhiều. gái nhỏ trước kia tràn ngập sự quật cường, tinh quái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình như đã trở nên trầm lặng rất nhiều.

- Ngươi …vẫn khoẻ chứ?

Địch Thanh hỏi ngược lại.

Nghe trong khẩu khí của Địch Thanh tràn đầy ý hỏi, Đan Đan cười, cười một cách rất vui vẻ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

-Ta đương nhiên rất khoẻ. Địch Thanh, sao huynh không cẩn thận như vậy, lại bị đại ca của ta bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được?

Nếu người khác nói như vậy, Địch Thanh quá nửa sẽ chochâm chọc, nhưng nghe Đan Đan nói, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như nói chuyện thông thường với bạn bè, Đan Đan không phải cố ý. Hắn không trả lời, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ nhàng đưa tay ra phía trước lay lắc lắc..

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 425 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc