GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 338: Tán Phổ (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hàn Tiếu khẽ cười, ngạo nghễ noi:

- Phích lịch ngàn dặm, thiên lắc địa trấn, Bạo như thác đổ, quỷ thần kinh sợ. Không biết hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu này ngươi từng nghe qua chưa?

Phi Ưng thấy Hàn Tiếu đối mặt với gã, nhưng anh ta vẫn tỏ vẻ thản nhiên, trong lòng càng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thận trọng, không dám coi thường, chau mày nói:

- Đây câu nói nhảm nhí gì? Ta chưa từng nghe qua.

Hàn Tiếu nói:

- Không phải là nhảm nhí là lời nói thật. Hai câu này muốn nói hai lợi khí này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do Kinh đường của Đại Nội triều Tống chế tạo - Phích lịch bạo vũ. Uy lực của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phích lịch, nói thế chắc ngươi đã biết. Nhưng còn bạorốt cuộc dùng như thế nào, ta nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi cũng sẽ nhanh chóng biết ngay thôi.

Phi Ưng nhớ lại uy lục của phích lịch đã cùng kinh sợ, lại nhìn ống trúc kia mà hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Trong tay ngươi chính bạo vũ?

Hàn Tiếu gật đầu nói:

- Không sai, trong này đựng chín chín tám mươi mốt cây kim bạc. Chỉ cần ấn nút sẽ bắn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như bạo vũ. Tuy nhiên cái kim này không giống như hạt mưa. Mưa không để lại dấu vết, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cây kim này không chỉ để lại dấu vết mà còn đâm vào thịt, kim đến khớp xương. Bạo© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93xuất ra thì trong phạm vi mấy trượng cả người vật đều không thể tránh được, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin không?

Miệng Phi Ưng co rúm lại, thấy miệng cái ống kia hướng về phía mình, lại thấy ngón tay Hàn Tiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi cong cong, tựa như muốn ấn xuống, bất giác lui xuống một bước.

Trương Hải thấy thế cũng lùi theo xuống một bước, nét mặt sợ hãi.

Nét mặt Hàn Tiếu tươi cười, nhìn chằm chằm vào Phi Ưng nói:

- Lúc nãy tathể thừa người không chuẩn bị dùng tới bạo vũ. Nhưng chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ hạ của Địch tướng quân, không đánh sau lưng kẻ thù. Phi Ưng, hôm nay ta với ngươi độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiến. Nếu ngươi thể tránh được bạo thì mạng này ta xin tặng cho ngươi,

Dứt lời anh ta liền bước lên một bước, một tay cầm ống trúc, quát lên:

- Tới đây.

Phi Ưng lại lui lại một bước nữa, thấy mấy người Đinh không ra tay, dường như rất yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về Hàn Tiếu thì trong lòng càng thêm lo lắng không yên. Thấy Hàn Tiếu cười không ngớt, ẩn hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sát khí, suy nghĩ quay cuồng. Ước chừng tình thế hai bên, chung quy không muốn mạo hiểm nên quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người rời xa Hàn Tiếu mấy trượng. Lúc này mới hét lớn:

- Thuộc hạ Địch Thanh đường đường chính chính, Phi Ưng ta cũng sẽ không đánh lén sau lưng. Địch Thanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta chờ ngươi khỏe lại sẽ quyết với ngươi một trận.

Dứt lời cùng Trương Hải đem theo Vương Tắc rời đi.

Đám người Đinh không ngăn cản. Chờ đến khi bóng Phi Ưng khuất xa mới tiến lại gần Địch Thanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rối rít nói:

- Địch thướng quân, Người thế nào rồi ạ?

Hàn Tiếu thấy môi Địch Thanh, Phi Tuyết khô nứt, đã nhanh chóng lấy nướclương thực tới. Địch Thanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phi Tuyết sau khi uống nước ăn một chút lương khô, tinh lực phần phục hồi. Hàn Tiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận ra Phi Tuyết chính người con gái Chùa Thừa Thiên thì rất kinh ngạc, nhưng không tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi điều gì.

Qua Binh đứng một bên nói:

- Địch tướng quân, rốt cuộc thế nào? sao Phi Ưng muốn đuổi giết Người?

Địch Thanh liếc nhìn Phi Tuyết một cái, thấy nàng đang ngồi yên lặng dưới gốc cây, cũng không biết đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy nghĩ điều gì. Hắn đem sự tình kể qua cho mọi người một lượt, mọi người đều tức giận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Qua Binh bực tức nói:

- Kẻ phản nghịch này, Địch tướng quân cớ sao không cho ty chức giết hết cùng lúc?

Vốn dĩ lúc nãy Địch Thanh nói không nhiều, nhưng một mực ra điệu bộ để mọi người không manh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động, đám người Qua Binh này mới không ra tay.

Nụ cười của Hàn Tiếu chút chua xót, nói:

- Qua Binh, ngươi không biết, Quách Mạc Sơn này sớm đã xưa không bằng nay, lại thêm Trương Hải, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phảinhỏ. Địch tướng quân không cho chúng ta động thủ sợ chúng ta không ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được.

Qua Binh cau mày nói:

- Thêm bạo cũng không được sao?

Đinh Khấu Binh liếc mắt nhìn nhau, đều lộ vẻ thận trọng. Hóa ra ban nãy hai người kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hợp đánh bất ngờ nên mới đánh trọng thương Vương Tắc. Nhưng biết rằng nếu mặt đối mặt giao tranh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa chắcthể làm được Vương Tắc. Quách Mạc Sơn kẻ dẫn đầu quân phản nghịch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công cao minh, lại thêm Trương Hải, nếu thật sự ra tay, chưa chắc mọi người thể cứu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh.

Hàn Tiếu không còn cầm ống trúc kia nữa, nghe vậy ném sang một bên, nói:

- Làm có bạo vũ gì? Nếu thật sự lợi hại như vậy thì ta đã sớm dùng rồi. Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng qua chỉ một ống trúc ta tiện tay nhặt được. Các ngươi không biết thực sự cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta kiên cường vậy sao?

Y dứt lời cười đau khổ.

Mọi người đứng ngẩn ra. Đến lúc này mới hiểu được Hàn Tiếu đúng là kẻ phô trương thanh thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầm kêu lên thật nguy hiểm. Bạo Chiến đứng bên lo lắng nói:

- Nếu thật sự không có bạo vũ, vậy thì Địch tướng quân sẽ gặp nguy hiểm, lúc này chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải làm sao? cần phải nhanh chóng trốn đi không?

Hàn Tiếu trầm ngâm nói:

- Phi Ưng không biết thật hư. Nếu y âm thầm theo dõi chúng ta, bắt gặp chúng ta vội vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng vàng, chỉ esẽ hoài nghi. Một khi đã thế này, việc quân kông nề dối trá, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạm thời chúng tađây nghỉ ngơi, để Địch tướng quân hồi phục chút sức lực rồi tính tiếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phi Ưng thấy ta không sợ hãi, nhất định không dám đến nữa. Ta đã truyền tin xuống, Thập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chúng ta tụ tập gần thanh đường rất nhanh sẽ đến. Chỉ cần bọn họ tới rồi, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn sợ Phi Ưng sinh chuyện. Đến lúc đó chúng ta dời đi cũng không muộn.

Mọi người đều thấy khả thi, Địch Thanh gật gật đầu, đột nhiên nhớ ra một chuyện, hỏi:

- Hiện giờ Phú đại nhân sao rồi?

Mấy người Hàn Tiếu đưa mắt nhìn nhau. Qua Binh vâng dạ nói:

- Địch tướng quân, người nghỉ ngơi trước đã, những chuyện khác sau này hãy nói.

Trong lòng Địch Thanh trầm xuống, ngóng nhìn Hàn Tiếu nói:

- Ngươi hãy nói luôn bây giờ đi.

Hàn Tiếu liếc nhìn Phi Tuyết, thấy thần sắc Phi Tuyết lạnh lùng, nhất thời không hiểu quan hệ giữa nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh gì, hạ giọng nói:

- Trong mắt người Thổ Phiên, phá hủy lễ hội Thừa Thiêntội ác tày trời. Địch tướng quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vịnương này tham gia trong đó làm cho người Tạng phẫn nộ, cho rằng triều đình ta bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kính với họ. Cốc La đã sớm hạ lệnh, giam giữ Phú Bật đại lao, nghe nói đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biên soạn sách để chất vấn triều đình của ta…

Nhìn thấy Địch Thanh trầm ngâm, Hàn Tiếu an ủi nói:

- Địch tướng quân không cần quá lo lắng. Phú đại nhân tạm thời sẽ khôngchuyện gì. Người hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an tâm lo dưỡng thương trước, những chuyện khác để sau nói.

Địch Thanh chỉ gật gật đầu, than nhẹ một tiếng, nhìn lên trời xanh, trong lòng nghĩ: lúc trước Quách Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sơn cũng chỉ hạng người hời hợt qua loa, vì sao lại thể có năng lực ngày hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay? Hóa ra Địch Thanh chưa hề từ bỏ việc dõi theo tình hình của Phi Ưng. Bây giờ thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ của hắn một đội chờ lệnh, tin tức linh thông. Tình cờ từ năm đó trong sa mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứng kiến trên người kỵ kia, tìm thấy quân phiến loạn Thiểm Tây giống như Vương Tắc. Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã xâu chuỗi tất cả các dấu vết lại với nhau, mới phỏng đoán Phi Ưng chính là tên cướp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quách Mạc Sơn lúc này mới thử nói ra. Địch Thanh đã vạch trần ván bài của Phi Ưng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một mặt không ngờ Phi Tuyết lại cùng với Phi Ưng, mặt khác cũng thực sự muốn mượn cớ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định đoạt thân phận của Phi Ưng.

“Có thể Quách Mạc Sơn cố ý phá hoại lễ hội Thừa Thiên, rốt cuộc dụng ý gì? y muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mượn cái từ Cốc La? Y Phi Tuyết….rốt cuộc có liên quan gì?” Nghĩ đến đây, Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh bất giác nhìn về phía Phi Tuyết thì thấy Phi Tuyết cũng nhìn lại, trái tim bỗng run lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Phi Tuyết uống nước, ăn một chút lương khô, tinh thần đã sảng khoái hơn nhiều. Nàng nhìn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yếu ớt, nhưng cứng cỏi như tre trúc, tốc độ phục hồi nhanh hơn nhiều so với người thường. Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh nhìn lại, Phi Tuyết bước lại nói:

- Ta phải đi đây.

Địch Thanh hơi bất ngờ, thất thanh nói:

- đi đâu?

Phi Tuyết nhìn chằm chằm Địch Thanh, hai tròng mắt tựa như sương dầy đặc, thật lâu sau mới đáp: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Ta và ngươi vốn không phải hai kẻ cùng đường. Nơi ngươi muốn đi nơi ta muốn đi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không giống nhau.

Nói rồi quay đầu định bước đi, Địch Thanh đột nhiên kêu lên:

- Phi Tuyết…

Phi Tuyết khựng lại, nhưng vẫn không xoay người lại, bình tĩnh nói:

- Ngươi đã cứu ta vài lần, nhưng ta cũng đã từng cứu ngươi. Tangươi từ giờ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn nợ nhau. Ta sẽ không cảm tạ ngươi đâu.

Địch Thanh nhìn bóng dáng nhỏ bé, nói từng từ:

- Nhưng ta sẽ cảm kích cô. vốn đã quyết ý đi cùng đường với ta, sao lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại muốn đi?

Lúc này mặt trời đã lên cao, chiếu xuống người Phi Tuyết khiến cái bóng thật dài.

Gió nổi lên, tay áo tung bay, Địch Thanh không nhìn thấy nét mặt Phi Tuyết, suy nghĩ mãi vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu được tâmcủa Phi Tuyết. Căng thẳng chờ đợi câu trả lời của Phi Tuyết, hắn đã biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phi Tuyết người quan trọng phá giải Hương Ba Lạp, đương nhiên hy vọng nàng sẽlại, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn không ngờ Phi Tuyết sẽ ra đi như thế này, cũnglo lắng cho Phi Tuyết mới trốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi căn phòng bí mật đó. Thân thể suy yếu, thật khó chịu được cái lạnh giá của vùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Tạng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 338 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc