GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 32: Diệu Ca (5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh cũng đã từng nghe qua tên Liễu Thất, nhưng chí hướng của hắn với Liễu Thất không giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau. Thơ văn của Liễu Thất miêu tả về tình yêu nam nữ, những nỗi sầu triền miên, tình người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa xứ cùng yến tiệc sớm khuya, nhưng chỉ độc khí chất khẳng khái nghĩa hiệp cương trựcĐịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh đang hướng tới thì lại không viết được. Chính thế, tuy Địch Thanh biết tiếng tăm của Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thất nhưng không hề cảm giác tri kỉ. Hắn tặng hoa cho Trương Diệu Ca, đơn giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn nhìn thấy nỗi đơn tịch mịch trong mắt Trương Diệu Ca, cái loại đơn này khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng hắn cảm thấy thương xót.

Nghe lời khen của Trương Diệu Ca, Địch Thanh cười nói:

- Cám ơn.

Rồi hắn xoay người trở về chỗ ngồi hết sức tự nhiên. Nhưng khi mông hắn vừa chạm vào ghế, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền nhe răng trợn mắt đau. Trương Diệu Ca nhìn thấy, cười khúc khích, nụ cười này không mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút châm biếm nào. Ngón tay gẩy nhẹ dây đàn, vang lên mấy tiếng tinh tinh tang tang, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cất tiếng hát nhưng rất nhiều người đều nghe ra đó giai điệu của bài Vũ Linh Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 (4),

"Thử khứ kinh niên, ứng thị lương thần hảo cảnh thiết. Tiện túng hữu thiên chủng phong tình, canh dữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nhân thuyết?" (5)

(Năm dài biền biệt, cảnh đẹp ngày vui chẳng thiết màng. Dẫu rằng vương trăm mối, cùng ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngỏ tâm can?)

Mọi người lại càng không vừa lòng, thầm nghĩ sao chúng ta cũng đều những người giàu sang phú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quý, sao Trương Diệu Ca lại chỉ quan tâm tới Địch Thanh?

Một người đã không nhịn được nữa, bỗng nhiên đứng dậy ra vẻ hào sảng nói:

- Nếu như Diệu Ca thích hoa, sao không nói sớm? Với khả năng của tại hạ, mua cho Diệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ca 'Đan Quế viện' cũng chỉ chuyện nhỏ.

Đan Quế viện một vườn hoa quy rất lớn kinh thành, chủng loại hoa trong đó rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đa dạng, cực xa xỉ. Người này vừa mở miệng đã nói sẽ mua cho người đẹp cả một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tòa Đan Quế viện, thể nói cực xa xỉ. Hơn nữa, chỉ mới nhìn vào trên thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đó thôi cũng đã thấy cùng xa hoa, lúc vừa mới đứng lên, người đã hiện đầy kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quang, trên mười đầu ngón tay đeo đủ mười chiếc nhẫn bằng vàng ròng, nhìn bộ dạng của cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thể chỉ hận không mọc thêm được mấy ngón tay nữa mà đeo.

Trương Diệu Ca thản nhiên cười một tiếng, nói:

- Mặc ta rất thích ăn thịt heo, nhưng dẫu sao cũng không đến mức phải đi trông chuồng heo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ?

Tuy nàng cười, nhưng dễ thấy nụ cười của nàng thiếu đi sự khoan dung mà thêm vào chút ít mỉa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mai.

Mọi người nhịn không được cười ầm lên, hóa ra người đứng lên Chu Đại Thường, người này ngoài tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra thì cáicũng không có. Lượng heo hơi hằng năm cung cấp cho kinh thành hiện giờ gã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chiếm tới một phần ba, thể gọi nhà giàu mới nổi. Nghe thấy giọng trào phúng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trương Diệu Ca, khuôn mặt Chu Đại Thường đỏ giống màu tiết heo, đứng cũng ngượng ngồi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên, nhưng rời khỏi thì không muốn.

Một người ngồi bên cạnh bỗng nhiên đứng dậy, lớn tiếng nói:

Trương Diệu Ca, Chu huynh ý tốt đối với ngươi,sao ngươi không hiểu lòng gã? Ngươi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây nhiều năm, thực ra cũng chỉnghề “dạng chân”thôi, cầnphải ra vẻ thanh cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy? Ngươi ra giá đi! Ta sẽ chồng đủ như ngươi muốn.

Dứt lời, hắn móc ra một thỏi vàng vứt xuống đất nói:

- Ngươi hiểu rồi chứ?

Mọi người không chịu nổi những lời kẻ này nói ra, sắc mặt đều thay đổi. Bởi xưa nay Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệu Ca chỉ bán nghệ không bán thân, những câu người này nói có thể xem lời sỉ nhục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cực lớn đối với Trương Diệu Ca.

Người này gọi Dương Đắc Ý, không phải gia đình giàu có nhờ nuôi chính thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưởng quỹ của "Thái Bình hành" trong nội thành. Thái Bình hành chủ yếu đảm nhiệm việc vận chuyển hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong kinh thành bằng đường thủy, thỉnh thoảng cũng phụ trách đưa heo đến kinh thành, cho nên cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua lại buôn bán với Chu Đại Thường. Lần này hắn Chu Đại Thường cùng nhau xếp số để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được gặp Trương Diệu Ca, vào đây ngồi uống trà xanh, nãy giờ đã tích đầy một bụng tức, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới mượn hội này để xả giận.

Vẻ mặt Trương Diệu Ca không thay đổi, chỉ khoát tay áo, liền thấy một tỳ nữ bước lên nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quẳng hai đĩnh vàng xuống đất.

Trương Diệu Ca cười nhạt một tiếng, nói:

- Ngươi hiểu không?

Dương Đắc Ý quát:

- Ta hiểu cái gì?

Trương Diệu Ca nói:

- Hai đĩnh vàng này ý nói chỉ cần hai người Dương công tử xuống lầu thì chúng sẽ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công tử đó.

Nói xong, nàng dùng tay gẩy đàn không nóithêm nữa, nhưng sự khinh miệt của nàng không cần nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng biết.

Tất cả mọi người đều cười, Dương Đắc Ý xấu hổ nóng cả gót chân lên, vừa định phát cáu, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bỗng nhiên đứng dậy quát:

- Hai tên ngu xuẩn này, lại dám lễ với Trương nương! Cút ra ngoài mau!

Người nọ hai mắt trợn lên, hết sức giận dữ, Chu Đại Thường Dương Đắc Ý nhìn thấy người đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức giận, trên mặt cuối cùng cũng lộ vẻ sợ hãi, do dự một lát rồi nén giận xoay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi lầu.

Đến lúc này, người đó mới quay sang Trương Diệu Ca vái một lễ thật sâu nói:

- Trương cô nương, hai người kia quá thô bỉ, làm hỏng khung cảnh, mong nàng đừng trách.

Người này ăn mặc kiểu văn sĩ, trên mặt lỗ chỗ mụn, trông rất trẻ, nếu không phải cái mặt dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn người ta một phần ba thì cũng được coi tuấn tú. Lúc này, tuy gã nhận lỗi dùm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho hai người Chu, Dương nhưng gương mặt lại ít nhiều lộ ra vẻ đắc ý.

Thượng Thánh nhìn thấy người đó, nói nhỏ với người trung niên mập trắng:

- Người này ai vậy, sao ta thấy hơi quen mặt?

Người trung niên mập trắng hạ giọng nói:

- tên Trung Lập, con trai của Quý Lương.

Thượng Thánh nhíu mày, chỉ hừ lạnh một tiếng. Địch Thanh bên cạnh đã nghe được lời nói thầm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thượng Thánh, trong lòng cũng chút cảm giác lạ, thầm nghĩ cái tênQuý Lương này rất quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tai, hình như mình đã nghe qua.

Trương Diệu Ca thấy Trung Lập mình đuổi đuổi bò, nhưng lại che miệng ra vẻ mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỏi nói:

- Rất cảm ơn ý tốt của công tử, nếu như bọn họ không liên quan gì tới ngài, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì ngài cần phải cái lỗi này vào mình?

Sắc mặt Trung Lập hơi đổi,chớp mắt cười nói:

- Hai kẻ này làm sao quan hệ với tại hạ được?nương nói đùa rồi.

Trương Diệu Ca nói:

- Thiếp thấy hơi mệt.

Nàng nói ra lời ấy, đã ý đuổi khách.

Ánh mắt của Trung Lập lộ vẻ cổ quái, nói:

- Vậy không biết người nương muốn mời phẩm tràai nhỉ?

Trương Diệu Ca có một nguyên tắc mỗi ngày chỉ gặp không quá mười người, nhưng thể sẽ giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người lại để phẩm trà luận thơ. Những người đến Trúc Ca lâu ai nấy đều coi việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được cùng Trương Diệu Ca phẩm trà luận thơ làm vinh dự, Trung Lập hỏi như vậy đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý ôm mộng kề cận hồng nhan.

Trương Diệu Ca chỉ một ngón tay, tùy tiện nói:

- Vị quan nhân này vẻ rảnh rỗi, không biết thể cùng thiếp trò chuyện được không?

Trung Lập cố vươn cái cổ mình cho dài như cổ đi nữa thì ngón tay thon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thon vẫn cáchrất xa, kéo cổ ra cũng chẳng tới. Vừa quay đầu lại, gã đã tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến mức lỗ mũi thiếu chút nữa thì nứt ra. Hóa ra người Trương Diệu Ca chỉ không phải ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác chính Địch Thanh!

Mọi người đều kinh ngạc cùng, một người đứng dậy không phục nói:

- Trương tiểu thư, vì sao chúng ta chân thành ngưỡng mộ cũng không bằng một nhánh hoa tươi?

Trương Diệu Ca thản nhiên nói:

- Mong cầu với không mong cầu thì khácnhau?

Câu vặn lại khiến người này cựcxấu hổ, phất tay áo rời đi. Có một người mặc áo lụa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẽ nói:

- Như thể gặp cao tăng vậy.

Trong lời nói ý mỉa mai, nhưng cũng biết rằng không cách nào để cố chấp lại, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó đành ngượng ngùng rời đi.

Trong mắt Trung Lập hiện lên vẻ oán hận, lại đánh giá Địch Thanh từ trên xuống dưới một lượt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi phất tay áo rời đi. Chỉ chốc lát sau, trong phòng chỉ còn lại Địch Thanh, Thượng Thánh cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người hầu của gã.

Trương Diệu Ca nhìn về phía Thượng Thánh nói:

- Thiếp hình như không có giữ công tử lại.

Thượng Thánh mặt dày mày dạn nói:

- Nhưng ta vốn bằng hữu của Địch huynh, sao nỡ nhẫn tâm bỏ hắn đi?

Địch Thanh vừa bực mình vừa buồn cười, thấy Thượng Thánh đang nhìn mình, trong mắt đầy sự cầu khẩn, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Trươngnương, Thượng huynh ngưỡng mộ tên tuổi của nàng đã lâu, lần này tới đây chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy. Chúng ta chỉ nghe thấy tiếng đàn, nhưng chưa nghe được trọn vẹn một khúc, nếu được nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấu cho một khúc nhạc thì thực vinh hạnh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 32 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc