GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 288: Vùng Đất Quỷ (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Triệu Minh không truy hỏi, tiếp tục nói:

- Rất nhiều người vốn không muốn rời khỏi gia tộc, nhưng người họ Lịch kia mỗi ngày trả hai lượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bạc, không hề nuốt lời. số bạc đó, bọn ta đều phải cố gắng, Sa Châu vốn thuộc sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hữu của Quy Nghĩa quân, sau đó bị Tào thị chiếm cứ.

Địch Thanh nghe Chủng Thế Hành nhắc tới Quy Nghĩa quân, nghe Triệu Minh đặc biệt nhắc tới Tào thị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại nhớ tới bản đồ Hương Ba Lạp có liên quan tới của Tào thị thì cảm giác như mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc đang được xâu chuỗi với nhau.

Sa Châu hoang vu, chuyện cũ kia cũng như cát bụi, không biết che dấu bao nhiêu những nỗi đau xót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng.

Địch Thanh biết, Sa Châu bị người Hán và người Thổ Phiền tranh giành, sau đó mới bị Nguyên Hạo chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lĩnh. thể nói vùng đất này đã bị quét sạch.

Điều Địch Thanh nghi ngờ chính là, nếu Hương Ba Lạp đúng là ở Sa Châu, trong khiLợi Vượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vinh cũng nó mà chết, thì tại sao Nguyên Hạo lại pháiLợi Ngộ Khất đi trấn thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Sa Châu? Bao nhiêu những ẩn giằng co không rõ. Triệu Minh tiếp tục nói:

- Bọn ta đến Sa Châu, liền đi về phía núi Tam Nguy. Không lâu sau, chúng ta tới được Đôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hoàng!

Địch Thanh hơi run, lẩm bẩm nói:

- Đôn Hoàng? Hương Ba Lạp chẳng lẽ lại Đôn Hoàng?

Đôn----lớn; Hoàng---Vượng

Đôn Hoàng huy hoàng thịnh vượng có lịch sử lâu đời. Bao nhiêu đời Trung Nguyên đã để lại nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây những dấu ấn huy hoàng cùng với huyết lệ truyền thuyết.

- Hương Ba Lạp ở Đôn Hoàng ư? Cũng thể? - Triệu Minh lẩm bẩm nói.

Địch Thanh cảm thấy thắc mắc, không hiểu Triệu Minh rút cuộc định nói

- Sau khi đến Đôn Hoàng, tiến vào trong loạn sơn, nơi đó dường như gần với núi Tam Nguy.

Thần sắc Triệu Minh chút hoảng hốt.

- Tên thương nhân họ Lịch đó cực kì thông thuộc đối với khu rừng núi đó. đưa bọn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi xuyên núi vượt rừng, chẳng mấy chốc đã tới vách Tuyệt Bích,ta vẫn còn nhớ đi qua đông Tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bích, đúng một sa mạc toàn màu xám. Đỉnh Tuyệt Bích đó, một thác nước chảy xuống thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự bao la hùng vĩ. Bọn ta tới trước một cái bụi cỏ, thương nhân họ Lịch gạt cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bụiđó ra để lộ một cái hang động đó.

Trống ngực Địch Thanh đập thình thịch, vốn định hỏi Triệu Minh nếu tới đó tìm lại được địa điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia không. Nhưng nhìn sắc mặt của Triệu Minh như đang hoảng hốt, hắn đành nén ý nghĩ đó lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Bọn ta thấy một hang động tối tăm, tất cả đều sợ. Không ngờ…tên thương nhân họ Lịch đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước, còn dặn bọn ta đi theo sau. Bọn ta thấy to gan như thế, nên mới nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động huyệt đó chắc cũng không nguy hiểm, đểu đi vào. Cùng lúc đó bọn ta cũng cân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhắc xem tên thương nhân họ Lịch đưa bọn ta tới đây, rút cuộc mục đích gì?

Địch Thanh cảm thấy khó iểu nói:

- Lúc đó các ngươi biết…là sẽ đi đâu không?

Triệu Minh lắc lắc đầu

- Lúc đó không biết, mãi sau đó mới biết. Nhưng dẫu biết, cũng không thực sự tỏ tường.

Thần sắc Triệu Minh hoảng hốt, câu trước không ăn nhập với câu sau, khiến Địch Thanh chỉ biết cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gượng. Nhưng hắn sợ Triệu Minh không nói, nên không dám hỏi.

- Bọn ta cứ theo hang động đó đi, chưa được bao lâu, phía trước bỗng nhiên sáng tỏ, hóa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 là một hang đá rất lớn. Đối diện hang đá, một huyệt động. Cái hang đá đó chắc hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108tự nhiên tạo ra, trên đỉnh lại một khe nên ánh mặt trời thể xuyên qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vậy trong hang đá cũng không tối lắm. Chúng ta mới bước chân vào trong hang đá thì chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghe tiếng người nói:

“Ngươi tới muộn rồi.”

Giọng nói của Triệu Minh thay đổi, khiến cho Địch Thanh giật mình, thầm tưởng tượng ra tình cảnh lúc ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đột nhiên có người nói, đúng khiến người ta kinh sợ.

- Thương nhân họ Lịch không hề thấy sợ hãi, chỉ nói “ đến muộn còn hơn không đến”. Tới lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này ta mới nhìn thấy bên hang đối diện một người mặc đồ đen, che mặt cũng bằng khăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đen, chỉ lộ ra hai con mắt sáng quắc đang đứng. Người đó nói’ không ngờ ngươi còn đem theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đám người này.’ Thương nhận họ Lịch nói’ bọn họ không phải là trợ thủ của ta, ta thì cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trợ thủ? Người kia nhìn bọn ta một lượt với ánh mắt như rắn độc, một lúc sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới nói việc ta cần làm, đã làm xong. Việc ngươi phải làm, đã làm tốt chưa?”

Địch Thanh nghe đến đây, trong lòng đã khái quát được tình hình. Thương nhân họ Lịch nhất định phải liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thủ với người trong hang đó để hành động, mới hẹn gặp nhau ở đó, nếu chiếc hang đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mối liên hệ tới Hương Ba Lạp, việc của hai người này cần phải làm, đương nhiênliên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới Hương Ba Lạp? nhưng thương nhân họ Lịch đưa theo đám người Triệu Minh tới đó để làm gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chứ?

Triệu Minh nhớ lại, cứ như nói mộng vậy. Giọng nói của y hết sức nhỏ:

- Thương nhận họ Lịch nói’ ta đã kiểm tra rồi, nhưng không tìm thấy tung tích của Ngũ Long.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Địch Thanh thất thanh nói

- Ngũ Long?

Triệu Minh hơi kinh sợ, định thần lại, thấy sắc mặt Địch Thanh có vẻ lạ, hỏi:

- Địch đại nhân, ngươi sao thế?

Địch Thanh lắc lắc đầu nói:

- Không gì, ngươi…cứ tiếp tục nói đi.

Trong lòng hắn thầm nghĩ:”Vì sao Địch thương nhân lại đi tìm Ngũ Long? Xem ra Ngũ Long chắc hẳn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mối liên hệ đó với Hương Ba Lạp”

Triệu Minh nhìn Địch Thanh một lúc lâu sau, lại hỏi:

- Người che mặt lạnh lùng nói ‘ không Ngũ Long, ngươi tới làm gì? Không Ngũ Long, vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được Hương Ba Lạp cũng không giải quyết được vấn đề

Bây giờ Địch Thanh nghe từng câu nói của Triệu Minh như sấm rền cuồn, giọng khàn hỏi:

- Tại sao?

Triệu Minh lắc đầu,

- Ta vốn không biết bọn họ nói cái gì, nhưng cuối cùng rồi cũng hiểu, hóa ra nơi đó là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hương Ba Lạp…

Khóe miệng lộ ý giễu cợt

- Mọi người đếu nói Hương Ba Lạp đẹp hoàn mĩ, chốn tiên cảnh trên trần gian, từ trước tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay ta chưa từng tới nơi nào như thế. Vốn tưởng người che mặt đó nói trêu đùa, nhưng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy bộ dạng nghiêm túc của người đó, cảm giác như không phải họ đang đóng kịch. Thương nhân họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lịch nói: “Nhưng các ngươi cũng phải thử đã chứ.”Gã đi tới nói thì thầm bên tai người che mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy câu, người che mặt nhìn bọn ta một lúc lâu rồi nói cho thế nào, ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đợi lâu lắm rồi, thể nào cũng phải thử”, quát vào mặt bọn ta như vậy.

- Đây lối vào của Hương Ba Lạp, các ngươi đều đã nghe tới tên này rồi đúng không, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cần vào được nơi này, nguyện vọng của các ngươi sẽ thành sự thật

từ trong người rút ra một túi tiền, vung tay lên, bên trong rơi ra mười viên bảo thạch, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây chính đồ lấy từ Hương Ba Lạp, các ngươi mỗi người một viên. Một khi đã vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được Hương Ba Lạp, cònnhiều bảo thạch cho các ngươi lấy, bảo thạch đó đều trứng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiên nga, lúc đó mắt ta đều hoa hết cả lên, từ trước tới nay chưa từng thấy cảnh tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó bao giờ.

Địch Thanh cau mày nói:

- Người này tự dưng lấy số tiền lớn dụ dỗ các ngươi, không cần phải hỏi, bên trong nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nguyên do.

Triệu Minh cười gượng, thở dài nói:

- Địch tướng quân, ngươi nói đúng, nhưng lúc đó ta nhìn thấy châu báu sao thể nghĩ được nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến thế? Nghe nói trong hang động nhiều châu báu, rất nhiều người mắt cứ sáng lên, không đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dặn dò, đã lần lượt vào trong hang. Thương nhân họ Lịch sớm đã chuẩn bị đuốc, đưa cho bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta mỗi người một cây, nói ‘ ai tìm được lối vào Hương Ba Lạp trước, thể nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nửa số tài sản.

Địch Thanh khó hiểu nói:

- Huyệt động kia vẫn chưa phải lối vào của Hương Ba Lạp sao? Lẽ nào nói….bên trong còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động khác?

Triệu Minh gật đầu nói:

- Không sai, cái động đó đúngthông bốn phương tám hướng, hình như đâm xuyên toàn bộ ngọn núi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nếu bỗng dưng tiến vào, chỉ e bị lạc đường. Chỉ điều bên trong lại công nhân đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dấu vết, bên tường đá khắc mũi tên, chỉ phương hướng. đám người bọn ta, cứ theo hướng mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên vào, đi được vài dặm lộ trình liền.

Địch Thanh ngạc nhiên

- Công trình khai thác núi lớn như thế, lại gần Sa Châu, chỉ Tào gia của Quy nghĩa quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới làm được việc này.

Triệu Minh nói tiếp:

- Đi xa như thế, trong lòng bọn ta cũng chút sợ hãi, muốn trở về, không ngờ đằng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một người gọi bảo thạch, trên vách đá bảo thạch này. Bọn ta ngẩng đầu lên nhìn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn thấy những tảng đá trên đỉnh đầu. tuy chỉ mấy viên nhưng dưới ánh sáng, cũng rực rỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lóa cả mắt. đoàn người lên, cứ như bị điên hết cả lên.

Địch Thanh vẫn nghĩ cùng một vấn đề đó, thương nhân họ Lịch đem theo mười người Tạng tới, rút cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ẩn chứatâm gì?

- Thương nhân họ Lịch luônphía sau bọn ta, thấy thế nói’ hiếm thấy cùng, phía trước chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắn còn nhiều bảo thạch nữa’ riêng điều này không cần thúc giục, đám người kia không khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ong vỡ tổ đuổi theo. Ta mới lấy vợ, nên cũng phần tham lam, hơi chút do dự, thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩ nếu lấy được viên đã bảo thạch, đủ tiêu cả một đời. cũng chính đang nghĩ thế, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta đi chậm hơn họ vài bước chân…

Trên mặt Triệu Minh tự nhiên biểu hiện thê thảm,vốn người xấu xí, đã thế lại càng xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn, Địch Thanh thấy vậy, trong lòng run mình, biết đượcchuyện khủng khiếp đã xảy ra.

- Lúc đó sự điên loạn trong hàng lang khódiễn tả thành lời được, đột nhiên chân ta mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhũn ra, ngã xuống một khe đá bên hành lang. ánh lửa phía trước bỗng nhiên chuyển biến, đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tắt phụt, chỉ còn lại bóng tối trong hành lang đó.

Hai Triệu Minh giật giật, thở dốc nói:

- Ngay sau đó, trong hành lang vang lên tiếng rít chói tai, sau đó ta nghe được mấy huynh đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong tộc thét lên sợ hãi rằng đừng bắt ta, đừng bắt ta.’

Đừng bắt ta!

Triệu Minh gần như dùng toàn bộ sức lực của mình để thốt lên mấy câu đó, âm thanh đó nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật thảm thiết, như âm hồn vừa khóc vừa kể lể, tràn đầy sự tuyệt vọng.

Mặc dù là ban ngày, gió xuân ấm áp, Địch Thanh nhìn thấy gương mặt vẹo vọ của Triệu Minh, toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân không khỏi lạnh thấu xương.

Đừng bắt ta? ý đây?

Đầu phía hành lang, đúng là đó cổ quái, lẽ nàođóhồng hoang quái thú, bát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trảo bạch tuộc, chỉ trong khoảnh khắc đám người này đều bị bắt? vẫn trong hành lang đó, cũng có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những con quỷ chết oan, tới bắt những người sống chuyển thế đầu thai?

Trời đất ảm đạm, khắp nơi không khí đau thương.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 288 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc