GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 279: Cao Thủ (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong bóng tối chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Dã Lợi Ngộ Khất. Lúc lâu sau, Lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngộ Khất đột nhiên nói:

- Ta thể tha mạng cho ngươi.

Cật Nẵng mừng rỡ nói:

- Vương gia, chỉ cần người chịu tha cho tôi cái mạng này, tôi có thể đến thành Thanh Giản thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin tức cho người. Tôi sẽ liều mạng thoát ra ngoài, cầu xin Chủng Thế Hành thu nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp đỡ, y nhất định sẽ không nghi ngờ. Vương gia vốn ý định phá thành Thanh Giản đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc đó, tôi làm nội ứng, việc phá thành nắm chắc thành công.

Địch Thanh vốn đang do dự ngheCật Nẵng xin tha mạng nên cũng định bụng làm thịt Tô Cật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nẵng.

Lợi Ngộ Khất chậm rãi nói:

- Kế hay! Kế hay!

Cật Nẵng cũng cười theo:

- Chỉ cần vương gia chịu...

Y còn chưa dứt lời thì đột nhiên hét lên một tiếng thảm thiết.

Địch Thanh thất kinh, lại nghe thấy tiếng của Cật Nẵng từ bên trong tường truyền ra:

- Ngươi... ngươi...

“Bịch” một tiếng, dường như người ngã xuống đất, bên trong tường không có tiếng động nào nữa. Địch thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy làm kinh hãi, thầm nghĩ lẽ nàoLợi Ngộ Khất đã giết Cật Nẵng? kế của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cật Nẵng mặc đê tiện nhưng đối với người Hạ đó lại kế hay, vậy cớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lợi Ngộ Khất lại giết Cật Nẵng.

Khu vườn hoang im lìm vắng lặng, không biết bao nhiêu lâu mới có người nói:

- Thiên Đô vương, Tô Cật Nẵng còn sống ràng ích hơn nếu Cật Nẵng chết đi.

Địch Thanh nhíu mày, nghe ra đó giọng nói của Bàn Nhược Vương.

Thì ra Bàn Nhược Vương vẫn chưa rời đi, vậy còn Nguyên Hạo? Còn ở đây hay không? Nghĩ đến đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh nín thở, đối diện với hai người Bàn Nhược Thiên Đô hắn đều không chút sợ hãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng đối với Nguyên Hạo, thực không cớ nửa phần suất.

Lợi Ngộ Khất cười lạnh nói:

- Nếu như ta không giết y, làm sao thể hả nỗi giận trong lòng ta?

Bàn Nhược Vương nói:

- Vương gia giết y, không phải chỉ để trút cơn giận chứ?

Lợi Ngộ Khất đột nhiên tĩnh lại, Địch Thanh đang bên ngoài cũng có thể cảm nhận được trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái yên lặng ấy một nỗi tức giận khác thường.

- Vậy ngươi nói, ta cái gì?

lợi Ngộ Khất nói từng chữ một.

Bàn Nhược Vương chậm rãi trả lời:

- Cánh tay của vương gia bị chặt đứt, mà cũng đã mệt, hơn nữa nắm trong tay Hoành Sơn vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã một việc hao tâm tổn sức... vương gia đương nhiên hiểu rõ, Ngột Tốt lần này tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn vương gia nghỉ ngơi. Vương gia tất nhiên hiểuđiểm này, chút công lao thì cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn người khác nhận được.

Lợi Ngộ Khất bỗng bột phát, khàn giọng nói:

- Không Tàng Ngộ Đạo. Ngươi thật sự cho rằng bản thân mình không không biết sao?

Bàn Nhược Vương được gọiKhông Tàng Ngộ Đạo. Đến lúc này Địch Thanh đã hiểu sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lợi Ngộ Khất lại muốn giết Cật Nẵng. Nếu nhưLợi Ngộ Khất không thể trấn thủ Hoành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sơn thì cũng không muốn đem công lai phá thành Thanh Giản của mình tặng không cho người khác.

Nội bộ người Đảng Hạng không hề hòa thuận như vẻ bề ngoài của họ. Ở đây không việc lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đục đấu tranh như Tống Đình nhưng nếu luận về độ tàn nhẫn và khát máu thì lại hơn hẳn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bàn Nhược Vương thản nhiên cười nói:

- Ta đúng không phải việc gì cũng biết nhưng có việc này ta lại biết một chút. Ngột Tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không hề trách cứ Vương gia, thậm chí hắn còn muốn phái vương gia đi Sa Châu nữa.

Lợi Ngộ Khất thất thanh nói:

- Việc này thật sao?

Bàn Nhược Vương nói:

- Đương nhiên không phảigiả.

Địch Thanhthể nghe thấy trong giọng điệu của Lợi Ngộ Khất mang đầy sự kích động, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn chút vui mừng nên không khỏi thấy quái. Sa Châu nằm ở rất xa Ngọc Môn quan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu phía tây biên giới Tây Hạ, đất đai cằn cỗi, nghèo nàn. Nếu Lợi Ngộ Khất đến đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì có thể nói là bị đưa đi đày, vậy tại sao Dã Lợi Ngộ Khất lại tỏ ra cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hứng như vậy.

Hơi thở của Dã Lợi Ngộ Khất dần trở nên nặng nề, cuối cùng cũng thở dài nói:

- Được! Được!

Y không nói thêm nữa chỉ thấy tiếng bước chân, nghe tiếng bước chânthể thấy y đã đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi khu vườn.

Địch Thanh nghĩ thầm, Nguyên Hạo có nhiều khả năngkhông còn đây nữa, nhưng việc Nguyên Hạo đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Thành trước tuyệt đối không phải khôngnguyên nhân, y rốt cuộc là đang nung nấu suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì? Tấn công thành Đại Thuận, hoặc chiếm lấy Thanh Giản hoặc tấn công Diên Châu một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa?

một nơi cách đó không xa đột nhiên nghe thấy tiếng gió,một vài người đang chạy đến chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh đang ẩn nấp.

Địch Thanh thất kinh, hình như cho rằng phía Lợi Ngộ KhấtBàn Nhược Vương liên thủ với nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tác chiến, nhân hội hắn không chuẩn bị đi vòng tới đánh giết. Đợi đến khi thấy tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm đầu cũng cách trang điểm như bọn Dạ Xoa, Địch Thanh mới biếtmình đã đoán sai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Người này mặc bộ đồ đen, ánh mắt lạnh lùng, nhìn thấy Địch Thanh nói:

- Đi theo ta!

Dứt lời liền đi về hướng tây. Đi theo người này còn mấy tên Dạ Xoa, tất cả đều im © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng không nói.

Địch Thanh biết người này không hề nhận ta hình dáng thực của mình, chỉ đoán dựa trên trang phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn đang mặc. Do dự một lúc rồi hắn cũng chạy theo mấy người kia. Dã Lợi Ngộ Khất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bàn Nhược Vương vẫn còn quanh đây nên Địch Thanh không muốn rút dây động rừng.

Trên đường đi, tên thủ lĩnh này lại triệu tập được vài tên Dạ Xoa nữa. Đi đến trước một tòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà phía tây Diệp Thành, y phân phó nói:

- Các người canh giữ đây, không để cho người ngoài tới gần. Người tự ý rời đi, giết không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tha! Người tiếp cận được chỗ này, giết không tha! Các ngươi nếu để cho người bên trong phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được hành tung cũng giết không tha!

Người này nói liền ba câu giết không tha, vẻ mặt rất nghiêm túc, trong số thủ hạ không ai dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản đối, đám Dạ Xoa lần lượt ẩn vào chỗ tối. Địch Thanh thấy vậy cũng tìm một nơi tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ẩn nấp. Tên thủ lĩnh gật đầu hài lòng, quay người bỏ đi.

Địch Thanh chẳng biết tại sao lại tới đây, trong lòng thấy rất lạ. một điều rất hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên thủ lĩnh này triệu tập mọi người đây để bảo vệ người trong nội viện nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại sao lại phải bảo vệ họ, hơn nữa lại không muốn cho họ biết? Người trong nội viện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai? Nghĩ đến đây, bàn tay nóng rực, ánh mắt thì lại sáng lên.

Bất luận thế nào, người bảo vệ quan trọng của người Hạ, hắn giết cũng là không sai. Lần này hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới Diệp Thành chẳng phải muốn quấy nhiễu người Hạ làm cho họ thần hồn nát thần tính, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hóa cuốc đó sao?

Nghĩ đến đây, Địch Thanh chuẩn bị hành động nên ngẩng đầu nhìn ra xa, trông thấy một góc của nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện.

Mái hiên trong các đều bị xiêu vẹo, trong các đột nhiênánh đèn, ánh đèn chiếu trong đêm tàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gió làm cho bóng đèn nghiên ngả.

Đến lúc trông thấy ánh đèn thì trong chốc lát, Địch Thanh đã xóa bỏ đi ý định ám sát.

Ngoài một chiếc đèn trơ trọi chỉkhông khí tĩnh mịch ban đêm. Địch Thanh nhìn về phía ánh đèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất lâu, không hềý định ra tay mà ngược lại đã suy nghĩ rời bỏ.

Đúng lúc này thì bên ngoài các có tiếng bước chân người, đi đến giữa sân thì dừng lại. Không lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau, trong sân tiếng người truyền lại:

- Công chúa, người cuối cùng cũng phải ăn một thứđó.

Đó giọng của một người con gái.

Địch Thanh hơi giật mình, công chúa? Công chúa nào, là Đan Đan? Tại sao Đan Đan cũng tới Diệp thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này? Trong đầu hắn đột nhiên hiện lên hình ảnh của người con gái với tính cách dễ thay đổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh chút hoảng hốt.

Một lúc lâu sau, mới một âm thanh, nói:

- Ta không muốn ăn gì hết.

Đầu mùa xuângiọng nói này lại mang theo cả cái lạnh lẽo của mùa đông, nhưng cũng có một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút xuân buồn. Địch Thanh đã nghe ra, quả nhiêngiọng của Đan Đan.

Cô gái lúc trước khuyên nói:

- Công chúa, nếu người không ăn chút gì, Ngột Tốt sẽ giết ta mất, ta xin người đó, ăn chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đi?

Đan Đan giận nói:

- Giết ngươi thì cứ việc giết, không can tới ta.

Địch Thanh nhíu mày, lại nghe thấy giọng của Đan Đan nói:

- Ta muốn ăn ma khôi đậu phụ, ngươi làm cho ta một mâm mang lên đây.

gái ban nãy vui mừng nói:

- Tạ công chúa.

Địch Thanh thấy Đan Đan thay đổi chủ ý rất nhanh, liền nghĩ:

- Đan Đan này, ngoài miệng cứng rắn nhưng lại mềm lòng, chỉmột gái không hiểu chuyện.

Đúng lúc đó thì một thanh âm truyền đến:

- Đan Đan, muộn như vậy rồi sao muội còn làm gì ngoài sân này. đây lạnh, coi chừng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm lạnh.

Giọng nói này rất bình tĩnh nhưng bên trong nó lại sự uy nghiêm. Địch Thanh nghe được giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này thì rùng mình, đó giọng của Nguyên Hạo.

Sau một hồi lâu, Đan Đan mới nói:

- Đại ca… Muội không ngủ được.

Nguyên Hạo hỏi:

- Sao muội lại không ngủ được?

Địch Thanh nghe thấy Nguyên Hạo hỏi Đan Đan qua bức vách ngăn, giọng điệu vẫn rất điềm tĩnh nhưng ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều cũngchút thương cảm khiến Địch Thanh không khỏi hoang mang.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 279 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc