GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 267: Phá Thành (5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Phi ngựa nói:

- Vẫn đang đợi tin.

Nói chưa xong, lại một ngựa chạy tới, bẩm báo:

- Tới bây giờ xung quanh người Khương, chợ Diệp, thành Kim Thang, tạm thời không viện binh đến cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành Bạch Báo.

Phạm Trọng Yêm lẩm bẩm nói:

- Nhâm Phúc nói với ta những cái này chỉ muốn ta buông lỏng tinh thần, công thành hiển nhiên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuận lợi.

Phạm Trọng Yêm mặc nghe tin vui, nhưng đã lộ ra u buồn âm thầm.

Doãn Thù bóp cổ tay nói:

- Chẳng lẽ ta toàn lực đánh một trận, vẫn không hạ được thành Bạch Báo?

- Thành Bạch Báo sừng sững tây bắc nhiều năm, người Đảng Hạng cuồng ngạo còn đó, nhưng vẫn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảnh giác. Lần này ta xuất kỳ binh, nhưng ai đều không thể đảm bảo bọn họ không đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phòng.

Phạm Trọng Yêm chậm rãi nói:

- Nhâm Phúc người này cuồng ngạo, chỉ mong y đừng khư khư cố chấp. Nếu thật sự công không nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành trì lại gặp viện binh đánh tới,thể tạm thời lui về, bàn tính lại.

Doãn Thù nói:

- Vậy thể làm thế nào? Một thành Bạch Báo nhỏ nhoi không công nổi, sau này nói gì đạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phá Hoành Sơn, bình định tây bắc?

Phạm Trọng Yêm khẽ nhíu mày, mới nói gì, lại người phi ngựa chạy tới:

- Khởi bẩm Phạm đại nhân,Anh đã giết vào thành Bạch Báo.

Doãn Thù cười ha hả, cuối cùng lộ ý vui mừng nói:

- Phạm công, ngài vẫn nói Anh dũng mãnh thiếu thay đổi, nhưng lần này lại không phụ kỳ vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của ngài.

Phạm Trọng Yêm cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn nhìn về phía thành Bạch Báo.

Tin tức không ngừng truyền tới - thành nam thành Bạch Báo bị phá! Thành tây thành Bạch Báo bị phá! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quân Tống đã thiêu Thái úy Nha thự của thành Bạch Báo.Anh bắt giữ Trương Đoàn Luyện thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lĩnh cao nhất của thành Bạch Báo, quân Đảng Hạng không chỉ huy, tranh nhau chạy thoát mạng, Nhâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại nhân tung binh chém giết, tàn sát thành Bạch Báo. Quân Tống giết bảy người thống soái quân Đảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hạng, bắt năm người quan địch... lục soát lấy được gia súc, chiến nhiều số.

Quân Tống giành toàn thắng!

Lúc Phạm Trọng Yêm nghe tới đó, lúc này mới nhẹ lòng. Lệnh người đến thông báo Nhâm Phúc sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đốt thành nhanh chóng trở về, chớ tham công đề phòng quân viện binh Đảng Hạng tìm đến, vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nổi tổn thất.

Doãn Thù đã sắp xếp tiệc ăn mừng. Phạm Trọng Yêm đột nhiên phát hiện trong những tin tức này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không tin về Địch Thanh.

Mặt mũi Địch Thanh đó thế nào? Phạm Trọng Yêm chút lo lắng. Lão chỉ nghe qua sự tích của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Địch Thanh, lại không tận mắt thấy qua Địch Thanh tác chiến. Nhưng vừa nghĩ tới khuôn mặt cương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghị đó của Địch Thanh, Phạm Trọng Yêm đã không còn lo lắng.

Phạm Trọng Yêm tin phán đoán của mình, cho rằng Địch Thanh sẽ không phụ lòng dày vọng của lão.

Lúc hoàng hôn, cuối cùng Nhâm Phúc dẫn người về. Vốn là một trại Nhu Viễn nghiêm nghị nhưng đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thắng mà sôi trào hẳn lên. Thành Bạch Báo là nơi cất nhiều thứ, quân Tống thu được số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chiến lợi phẩm binh giáp, mang về ngựa hơn vạn con.

Nhâm Phúc lưng đeo thiết giản bốn lưỡi, quay lại vênh váo tự đắc, thấy Phạm Trọng Yêm thì nói:

- Hạ quan không phụ Phạm đại nhân giao phó!

Phạm Trọng Yêm vẻ mặt tươi cười nói:

- Tốt lắm, tốt lắm.

Nghe Nhâm Phúc không ngừng bẩm báo chiến tích, thoáng nhìn Anh quanh người là máu, không nhịn được nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

- Anh bị thương rồi sao?

Anhhốc miệng nói:

- Một vết thương nhỏ, không trở ngại gì.

Nhâm Phúc vỗ thật mạnh vai của Anh khen:

-Anh bị thương không dưới bảy chỗ, nhưng vẫn bắt sống Trương Đoàn Luyện. Thành công lần này ghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công đầu.

- Vậy Địch Thanh bây giờ thế nào rồi?

Phạm Trọng Yêm hỏi.

Nhâm Phúc bĩu môi:

- Hắn à.... hắn Cao Kế Long vẫn đang kiên thủ Hoa Trì, nhưng ta đã lui binh, cũng truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lệnh bảo bọn họ trở về, không nghe thấy tin tức nhiều, nghĩ bọn họ nhặt được thuận lợi, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giao thủ với người Đảng Hạng.

Phạm Trọng Yêm thấy Nhâm Phúc thân người bố trí kế hoạch tác chiến lần này, nhưng lại đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thủ hạ Địch Thanh, Cao Kế Long không quan tâm như vậy, trong lòng không hài lòng. Nhưng thấy mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người cao hứng phấn chấn, không muốn làm cụt hứng chí của bọn họ, cuối cùng nói:

- Chư quân trận chiến này vất vả, ta đã bày rượu chúc mừng, mời vào chỗ.

Mọi người âm thầm trầm trồ khen ngợi, mừng chiến công ngoài trời. Rượuthức ăn mang lên, Phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trọng Yêm uống cùng mọi người mấy ly, lại thỉnh thoảng nhìn phía bắc trại.

Rượu qua ba tuần cạn, cuối cùng phi ngựa báo lại:

- Cao Kế Long, Địch Thanh đã dẫn binh trở về.

Phạm Trọng Yêm vui mừng, im lặng chờ Địch Thanh tiến lên. Thấy Địch Thanh bụi đầy mặt, máu nhuộm chinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 y, thân thiết hỏi:

- Địch Thanh, bị thương không?

Nhâm Phúc bên cạnh nói:

- Hắn người này nghe nói bị thương nặng. Lúc Bình Viễn vừa bị thương thì hơn nửa năm.

Dứt lời cười to, các tướng bên cạnh cũng cười theo.

Địch Thanh chỉ trả lời:

- Lần này chưa từng bị thương.

Nhâm Phúc nói:

- Vậy thu hoạch thế nào? Không biết chém bao nhiêu binh địch?

Địch Thanh cau mày, lắc đầu nói:

- Mạt tướng không biết.

Nhâm Phúc vỗ bàn, quát:

- Địch Thanh, ngươi bất kể thế nào, đã một tuần kiểm, sao ngay cả kết quả cuộc chiến thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào cũng không biết?

Phạm Trọng Yêm không đợi nhiều lời, một mình đã cười ha ha:

- Hắn là không biết kết quả cuộc chiến thế nào, hắn không quan tâm con số.

Cao Kế Long từ phía sau Địch Thanh đi ra, thi lễ nói với Phạm Trọng Yêm:

- Phạm đại nhân, trận chiến Hoa Trì, Địch Thanh lập được công lao. Chờ tộc Cốt Mị ra tiếp viện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cố sức chém Cốt Mị tam hùng, đại phá binh tộc Cốt Mị.

Doãn Thù kinh ngạc nói:

- Cốt Mị tam hùng đấucực kỳ dũng mãnh của Cốt Mị, lại bị Địch Thanh chém?

Cao Kế Long nói:

- Bất kể chúng là gấu trắng, gấu đen haygấu xám, đều chịu một đao của Địch Thanh.

Trong lòng Nhâậm Phúc khẽ rung, thầm nghĩ từ lâu đã nghe qua Cố Mị tam hùng quả thật còn dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mãnh hơn gấu. Lúc này y giao sự sống cho Địch Thanh, nhưng Địch Thanh hung ác như vậy, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giết cả ba người?

Trong lòng tuy nghiêm nghị, Nhâm Phúc vẫn cố làm ra vẻ bình tỉnh nói:

- Chuyện giết gấu, chỉ hữu dũng mưuthôi.

Cao Kế Long mỉm cười tràn đầy đắc ý:

- Chuyện phía sau, tuyệt không phải hữu dũng mưu rồi.

Trong hai tròng mắt của Phạm Trọng Yêm ý tán thưởng, mỉm cười hỏi:

- Sau đó thế nào?

Cao Kế Long nói:

- Nếu tướng lĩnh khác, sau khi đánh bại tộc Cốt Mị nên làm thế nào?

giống như hỏi người bên ngoài, nhưng chỉ nhìn Nhâm Phúc. từ lâu xem Địch Thanh huynh đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của gã. Địch Thanh thể im lặng, nhưng không muốn cho dù Nhâm Phúc cấp trên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không sợ.

Cũng không phải mọi người đều xem trọng chức quan của mình.

Nhâm Phúc tâm ý xoay chuyển, ra vẻ khinh thường nói:

- Còn phải hỏi, đương nhiênphục binh bên, gậy ông đập lưng ông.

Cao Kế Long sờ sờ râu, thở dài nói:

- Địch Thanh vốn khôngthông minh như vậy, chuyện hắn làm rất nhiều người đều nghĩ không ra.

Doãn Thù nhịn không được nữa nói:

- Địch Thanh làm sao?

ngước nhìn Địch Thanh, Địch Thanh vẫn trầm mặc im lặng, giống như đang nghe câu chuyện của người khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Cao Kế Long chậm rãi nói:

- Hắn biết nhất thời giết không hết nhân tộc Cốt Mị. Nếu đã như vậy, nếu ngồi đợi đối thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến, nói không chừng quân Đảng Hạng có phòng bị, trận chiến này, thắng bại khó lường. Do vậy hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chủ động xin đi đánh giặc, thay y phục của người Cốt Mị, đi ngược lại thành Kim Thang.

Phạm Trọng Yêm mắt đã sáng, Doãn Thù vỗ án trầm trồ khen ngợi nói:

- Đánh bất ngờ không kịp trở tay, hành động trước để kiềm chế quân địch, kế hay.

Cao Kế Long cười ha hả:

- Quả nhiên thành Kim Thang xuất gần ngàn binh tốt đế giúp. Quân chủ lãnh binh lúc đó thấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngựa của Địch Thanh, chỉ chongười mình, còn chào hỏi, thì bị Địch Thanh xông lên chém. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đảng Hạng đại loạn, bị giết lui hơn mười dặm, quăng cởi giáp, cửa thành đóng chặt, đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dám mở thành. Địch Thanh thì dẫn hơn hai trăm binh xông vào trận địa giữ trước cửa thành. Đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếc thành đầy quân Đảng Hạng, không biết hư thật, ban ngày không dám ra chiến.

Mọi người máu huyết sôi trào, tưởng tượng ra cảnh Địch Thanh hoành đao tức tốc, đứng ngạo nghễ trước thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kim Thang, nhưng cuối cùng lại để kẻ địch không dám ra đánh!

Doãn Thù rót đầy hai chén rượu, bưng một chén tới trước mặt Địch Thanh, chân thành nói:

- Hay cho một Địch Thanh, cuối cùng làm kẻ địch không dám đánh. Chỉ dựa vào điểm này ta kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi một chén. Nhớ năm đó Quách Tuân Ngũ Long Xuyên hoành chử hiên ngang, cũng chỉ như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Địch Thanh nghe thấy hai chữ “Quách Tuân” trong lòng đau xót, nhận lấy chén rượu, chán nản nói:

- Doãn đại nhân quá khen, mạt tướng làm sao thể so sánh với Quách đại ca chứ?

Doãn Thù chuyển qua hỏi Cao Kế Long:

- Vậy sau đó thì sao? Các ngươi trở về bình an thế này hả?

Cao Kế Long cười nói:

- Làm đơn giản như vậy. Cuối cùng thành Kim Thang thấy thật của Địch Thanh, lại nghênh binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đấu với Địch Thanh, do đích thân Đoàn Luyện dẫn binh thủ thành, bao vây Địch Thanh.

Doãn Thù thất thanh nói:

- Vậy như thế nào cho tốt?

Mọi người cũng là trên mặt biến sắc, thầm nghĩ Địch Thanh dẫn chỉ hai trăm kỵ binh, làm sao chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỡ?

Cao Kế Long nói:

- Hắn thể làm sao? Đương nhiên chạy trốn rồi,

Nhâm Phúc lạnh lùng nói:

- Ta còn cho rằng hắnthần, hóa ra cũng sẽ chạy trốn. Vậy thương vong bao nhiêu?

không quan tâm chiến tích của Địch Thanh, chỉ quan tâm thiệt hại của Địch Thanh. Giống nhưmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân phụ ghen tị, không nhìn nổi nữ nhân khác tốt.

Phạm Trọng Yêm bên cạnh thấy không khỏi lo lắng, thầm nghĩ Nhâm Phúc này người đệ nhất của Kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nguyên Lộ, sao thể tính khí hành sự như vậy?

Cao Kế Long thở dài nói:

- Hắn một đường chạy thoát mạng, người Đảng Hạng thì đuổi theo. Sau đó người Đảng Hạng chạy tới vách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vân Thiên của huyện Phượng Trì.

Phạm Trọng Yêm đột nhiên hỏi:

- Lúc đó Cao kiềm hạt đang làm gì?

Cao Kế Long cười ha hả, không thể gạt được Phạm Trọng Yêm, nói:

- Lúc đó lão phu ta đang dẫn hai ngàn người ngựa hớp gióvách Vân Thiên.

Doãn Thù bừng tỉnh ngộ ra nói:

- Thì ra Địch Thanh cố ý thua chạy trốn, dẫn địch vào chỗ mai phục.

Cao Kế Long vỗ tay, đâm Nhâm Phúc một câu, nói:

- VẫnDoãn đại nhân thông minh đấy. Lão phu thấy bọn chúng giết đến, thầm nghĩ sao có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút giao tình với Địch Thanh, nên giúp hắn một tay.

Lần đầu tiên Địch Thanh nở nụ cười, trong mắt lộ ra tình cảm ấp áp. Kế sách đó hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cao Kế Long định ra.

- Hơn ngàn người đó vừa giết tới, lão phu dùng đá trước, sau đó dùng côn mộc đập. Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giết trở lại, nếu không phải Đoàn Luyện đó chạy trốn, chỉ e cũng bị Địch Thanh chém đầu rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Cao Kế Long vuốt chòm râu cười to nói:

- Đám tôn tử này, không ngờ coi thường chúng ta. Kết quả bị chúng ta chém hơn bốn trăm người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại bắt hơn trăm người bọn họ. Còn bọn ta, bị thương mấy chục người, không chết một binh.

Mọi người rợn da gà, Doãn Thù khó có thể tin nói:

- Các ngươi giết Cốt Nhị tam hùng, tàn sát tộc Cốt Mị, trảm chủ quân, đánh bại viện quân Kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thang, một ngày ba cuộc chiến, không ngờ không mất một binh?

Cao Kế Long lạnh nhạt nói:

- Đương nhiên rồi, Địch Thanh chỉ lo giết, lão phu chỉ lo cứu, bởi vậy hắn không biết chiến tích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhưng lão phu ta, vẫn nhìn thấy tận mắt.

Mọi người im lặng, cho Nhâm Phúc luôn lòng trách móc, nhất thời cũng không phản bác được.

Cuối cùng Phạm Trọng Yêm thở dài, nhưng không nói thêm gì, y đã không cần nói thêm gì. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bên cạnh nghe được, bỗng nhiên đứng lên, kích động nói:

- Địch Thanh chính đệ nhất anh hùng quân Tống tây bắc.

Mọi người cho không phục, trong lòng cũng sớm bị sự dũng cảm của Địch Thanh chấn động, trầm mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nói.

Chỉ Địch Thanh vẫn vẻ mặt tĩnh mịch, đột nhiên cảm giác trên trời hơi lạnh, ngẩng đầu nhìn lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hóa ra tuyết đã rơi, ngước nhìn tuyết rơi nhẹ trên bầu trời, giống nhưlời hứa hẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mùa đông. Bên tai Địch Thanh như một âm thanh:

- Địch Thanh, tiếp tục sống tốt, để ta biết, ta sẽ không nhìn lầm anh hùng của ta!

Địch Thanh nhìn tuyết rơi, khóe miệng nở nụ cười, nhưng không thể ngăn được tương tư trong lòng.

Tuyết thanh vô tức, rơi đầu cành, tầng tầng lớp lớp, giống như tưởng nhớ; rơi trên hai má, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hòa tan thành nước, giống như nước mắt.

Nước mắt ngưng đọng trong tuyết nhẹ lay. mông lung, nơi tận cùng trắng phau phau. Có gió xoáy, tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xoáy khắp mặt đất. Giống như người học võ, tuyết đang múa, lên tận trời xa, tuyết đang rơi, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rơi dòng sông đỏ thẫm.

Thì ra... tương giống như tuyết.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 267 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc