GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 260: Đom Đóm (p3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mọi người im lặng, lúc này mới phát hiện trên vai trọng trách quá nặng.

Thấy mọi người thần sắc nghiêm nghị, Phạm Trọng Yêm ngược lại cười nói:

- Nhưng Nguyên Hạo tuyệt đối không thể chiến thắng. Chỉ cần chúng ta cẩn thận hơn, để bọn họ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hội thừa dịp, tất nhiên không dám dễ dàng xuất binh. Y không hội, chính là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111hội ta đợi.

Địch Thanh đang nhai nuốt lời nói của Phạm Trọng Yêm, cảm thấy đạo lớn, hy vọng trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã tăng lên.

Doãn Thù lại lĩnh hội thành ý khác. Phấn chấn tinh thần, nói:

- Không sai, y người, chúng ta cũng là người, không tin không đấu lại y.

Phạm Trọng Yêm đãng nhíu mày, tựa hồ không tán thành lời nói của Doãn Thù, cuối cùng không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói nhiều, chuyển ánh mắt nhìn Địch Thanh nói:

- Thường đọc sách không?

Địch Thanh không ngờ Phạm Trọng Yêm chợt hỏi câu này, mặt toát mồ hôi nói:

- Mạt tướng chinh chiến nhiều năm, ít đọc sách.

Trong ngực hắn kỳ thật có cuốn sách,cuốn Kinh thi đã sắp bị hắn lật nát.

Phạm Trọng Yêm hạ giọng nói:

- Tướng không biết cổ kiêm, thất phu dũng nhĩ!

Hơi chút trầm ngâm, từ bên người lấy ra quyển sách đưa tới:

- Ta quyển sách, nếu ngươi có rảnh, thể đọc thử.

Phạm Trọng Yêm là khẩu khí thương lượng, tuyệt không nghĩ ép buộc người. Địch Thanh lập tức nhận lấy sách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trầm giọng nói:

- Tạ ơn đại nhân.

Hắn xem trang sách, thấy trên mặt viết bốn chữ “Tả Thị Xuân Thu”.

- Vậy mấy ngày này, ngươi lại đây trước nhé.

Phạm Trọng Yêm hạ giọng nói:

- Địch Thanh, ngươi dọc đường bôn ba, cũng rất cực khổ, tạm thời nghỉ ngơi, ngày mai ta cùng ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bàn một số chuyện. Chủng đại nhân, Doãn Thù, hai người lại, ta chuyện cần nói.

Địch Thanh biết Phạm Trọng Yêm hơn phân nửa muốn cùng đám người Chủng Thế Hành bàn bạc việc quân cơ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cáo lui ra khỏi lều, mới tới ngoài lều, thấy sắc tời đã tối. Gió lạnh se se, trại Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Viễn đã nhóm lửa trại, bên cạnh đống lửa, đang đứng hai người, lạihai người Cát Chấn Viễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 và Liêu Phong.

Địch Thanh dụi dụi mắt, vui mừng nói:

- Sao các ngườithể tới đây?

Cát Chấn Viễn râu ria tua tủa, cả người thoạt chừng gầy mấy chục cân. Hai mắt sâu hút, tiều tụy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nói ra lời. Thấy Địch Thanh, trong mắt Cát Chấn Viễn rơm rớm nước mắt, nhào về phía trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ôm lấy Địch Thanh, nói:

- Địch chỉ huy, ngài trở về rồi.

Y không kìm nổi rơi lệ, vừa mệt mỏi, vừa vui sướng. Liêu Phong ở bên cạnh, trong vui mừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mang áy náy.

Địch Thanh thoáng nhìn Liêu Phong chút bất an, kỳ quái nói:

- Liêu Phong, ngươi sao vậy?

Hắn cùng kinh ngạc, Cát Chấn Viễn kích động dị thường, cũng hiếu kỳ vẻ mặt của Liêu Phong, luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm thấy giữa hai người này một số chuyện xảy ra.

Liêu Phong mới mở miệng nói, Cát Chấn Viễn đã lau nước mắt, cười nói:

- Không việc gì, Địch chỉ huy, ngài trở về thì tốt.

Y từ trong ngực lấy ra một bao thuốc bột nhỏ ném cho Địch Thanh:

- Địch chỉ huy, lúc trướcấy dẫn ngài đi, nói với ngài sau khi trở về, nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thay đổi hình dáng. Thuốc này gọi bánh xe thời gian, thể xóa đi tuổi tác, trả lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khuôn mặt vốn của ngài.

Địch Thanh nhận lấy gói thuốc bột, kỳ quái nói:

- Bánh xe thời gian? ấy ai... Phi Tuyết sao?

Trong ngọn lửa, sắc mặt Cát Chấn Viễn giống như biến đổi, lẩm bẩm nói:

- Ngài nói gái đó bên hông mang cành Lam Ti phải không? ấy tên Phi Tuyết, ty © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chức... không biết.

Địch Thanh lại càng kinh ngạc:

- Ngươi không quen Phi Tuyết, vậy sao ngươi thể để Phi Tuyết dẫn ta đi chứ?

Hắn chỉtùy miệng hỏi, không nghĩ Cát Chất Viễn đột nhiên thay đổi sắc mặt, lùi lại sau một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bước, nhìn chằm chằm Địch Thanh nói:

- Địch chỉ huy, ngài không tin ty chức?

Ánh mắt Cát Chất Viễn sáng quắc, trong mắt tràn đầy uất ức mất mát.

Địch Thanh thấy thế, trong lòng khẽ run, thành khẩn nói:

- Chấn Viễn, chúng ta huynh đệ, sao ta không tin ngươi. Nhưng ta biết ngươi người làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ổn thỏa, ngươi nếu đem ta giao cho Phi Tuyết, nhất định của ngươi. Ta chỉ cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi quen Phi Tuyết, do vậy hỏi một câu. Nếu ngươi không tiện nói, ta không hỏi nữa. Ta vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chưa cám ơn ngươi cứu ta! Nhưng y...

Địch Thanh sắc mặt ảm đạm, thầm nghĩ Bất Quần vì hắn mà chết, thời gian đi bái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tế mộ Mã. Cát Chấn Viễn mấp máy môi, không nói gì. Liêu Phong bên cạnh lớn tiếng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

- Lão Cát, tất cả đều là lỗi của ta, hãy lượng thứ cho ta.

Địch Thanh cả kinh, vội hỏi:

- Liêu Phong, rốt cuộc chuyện gì?

Sắc mặt Liêu Phong đỏ lên, áy náy nói:

- Địch chỉ huy, ty chức nói thật với ngài. Ban đầu chết, lão Cát phụ trách dẫn ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về thành Thanh Giản cầu cứu. Kết quả sau khi lão Cát về tới trong thành, nói ngài bị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta mang đi rồi. Lão Cát nói không ra người đó rốt cuộc ai, cũng không nói ngài đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đâu, chỉ nói người đó nhất định thể cứu ngài, chúng tôi đều rất lo lắng. Hiển nhiên... hiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên...

Địch Thanh thấy Liêu Phong ấp úng, cau mày nói:

- nhiên các ngươi nghi ngờ y ấy bán đứng ta?

Liêu Phong thở dài, nói:

- Chính như vậy, ty chức nhất thời tức giận, còn động thủ với lão Cát. Các huynh đệ thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chí muốn giết lão Cát báo thù cho ngài... sau đó cũng may Chủng Thế Hành ra sức cam đoan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới tạm tha cho lão Cát. Sau đó lại nghe nói ngài lại náo động phủ Hưng Khánh, biết ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không sao, Chủng lão trượng phái người đi tìm ngài. Các huynh đệ biết hiểu lầm lão Cát, lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới thả lão Cát từ trong lao ra...

Địch Thanh lệ nóng đã lưng tròng, mới biết được Cát Chấn Viễn sao tiều tụy như vậy. Hóa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cát Chấn ViễnĐịch Thanh hắn lại ngồi trong hơn nửa năm.

Một tay nắm lấy Cát Chấn Viễn, Địch Thanh tự trách nói:

- Chấn Cát, ta xin lỗi ngươi.

Liêu Phong cũng nói:

- Bọn ta cũng xin lỗi, xin cứ đánh cứ mắng, cho do lão, nhưng...

- Nhưng chúng ta huynh đệ.

Địch Thanh nắm chặt hai cánh tay Cát Chấn Viễn, nói tiếp:

- Lúc ngươi cứu ta, thì dự liệu được chuyện sau này, nhưng ngươi vẫn muốn như vậy, Chấn Viễn... ta... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

- Nếu ngài thật xem ta huynh đệ, thì đừng nói xin lỗi nữa.

Cát Chấn Viễn đột nhiên mở miệng nói, tuy góc mắt còn rưng rưng, nhưng khóe miệng nụ cười chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành:

- Làm huynh đệ... không những phúc cùng hưởng, còn phải bất cứ lúc nào chuẩn bị chia sẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khó khăn, nếu không còn huynh đệ chứ?

Y thấy Địch Thanh tin y, cảm thấy tất cả bỏ ra đều xứng đáng, y không sợ bị oan, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ sợ người khác không hiểu.

lúc, sự tín nhiệm của huynh đệ, y thấy còn quan trọng hơn mọi thứ.

lẽ bọn họ vốnmột loại người, lúc này mới thể tụ tập cùng một chỗ, nói ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật lòng, mới thể chờ thật tâm hồi báo.

- Lão gia nhân ta từng nói. Đời này làm huynh đệ, không biết tu mấy đời mới thể tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được, ai không chút ấm ức! Lần này Địch chỉ huy không sao, ta cũng không chết, tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều qua rồi, được không?

Lúc Cát Chấn Viễn hỏi, nhìn Liêu Phong.

Liêu Phong chân tay luống cuống, sờ sờ lên phía sau đầu, hồi lâu sau mới nói:

- Được, đương nhiên được!

- Nhưng người đã nghĩ oan cho ta, sao cũng có chút bồi thường mới đúng.

Cát Chấn Viễn ra vẻ nghiêm túc.

- Lão nói đi.

Liêu Phong vội nói. thấy Cát Chấn Viễn bị oan khúc nhiều như vậy, lại chịu bỏ qua, đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái gì đều chịu đi làm.

Cát Chấn Viễn nhìn Địch Thanh, lại nhìn Liêu Phong, trầm giọng nói:

- Ta muốn tối nay các người, uống rượu cùng ta, không say không về, các người gan nhận lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không?

Liêu Phong không nghĩ tới Cát Chấn Viễn lại yêu cầu cái này, hồi lâu mới nói:

- Ai không uống, người đó là tôn tử!

Lúc nghiêng đầu qua, thiếu chút nữa rơi lệ.

Địch Thanh nhìn Cát Chấn Viễn, cũng xúc động thật lâu.

lẽ sống chung dễ dàng, nhưng hiểu được, luôn khó.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 260 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc