GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 254: Phục Tạng (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tĩnh lặng một lúc, cảm giác gió thu đông lạnh đã ngưng, tim cũng ngừng đập, lúc này, Đơn Đơn dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 khí lực toàn thân nói:

- Địch Thanh, ta hỏi ngươi, trên đời này, nếu… một người,thể ngươi không lo đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 cái Công chúa… cái cũng không cần, chỉ muốn theo ngươi, chết cũng tốt, sống cũng vui, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 đến chân trời góc bể… Ngươi nàng bỏ qua tất cả không?

Gió thu tiêu điều, thổi bay những chiếc lá khô rách nát vương đầy mặt đất, bay lượn ngổn ngang. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 thể nói, cộng tất cả sự ngổn ngang lại, cũng không bằng tâmcủa người con gái.

Sau khi nói xong, thân thể mềm mại của Đan Đan giống như rụng trong gió, không ngừng run rẩy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Trong chốc lát đôi mắt đẹp của nàng không nhìn bóng lưng Địch Thanh, vừa nhìn liền giống như ngàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 năm.

Thân hình Địch Thanh cứng ngắc một lúc lâu sau mới nói:

- Ta…

Trong mắt Đan Đan đột nhiên hiện lên nét đau thương bừng tỉnh, không đợi câu trả lời của Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Thanh, nàng cười to nói:

- Ngươi đừng tưởng rằng cái người kiata! Nam nhân trên đời này chết sạch, ta cũng không thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 ngươi.

Ai cũng không tưởng tượng được Đan Đan sẽ cười không chút kiêng kỵ như vậy. Nhưng tiếng cười kia cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 như gió thu thổi múa, mang theo toàn bộ hương vị hiu quạnh.

Đan Đan không đợi đến lúc cười xong, đã xoay người chạy đi.

Địch Thanh quanh đầu, nhìn thấy thân hình màu tím giữa màn mưa vàng, rất nhanh chui vào trong kiệu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Cỗ kiệu di chuyển, vòng qua chân núi, dưới ánh mặt trời, giống như sương trong bình minh, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 biến mất không thấy nữa.

Địch Thanh kinh ngạc nhìn một lúc lâu, lắc đầu rồi đi về hướng nam.

Hắn biết chỉ cần vượt qua ngọn núi trước mặt, đi thêm vài dặm đã rất gần Hoàng Hà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Nếu hắn chọn lộ trình đi phủ Tây Bình, vòng qua Hạ Châu sẽ có thể từ Hạ Châu vượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 qua Hoành Sơn đi vào khu vực biên giới Đại Tống.

Mặc đường xa xôi, nhưng Địch Thanh tự tinkhông người nhận ra hắn. Đi đường này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 chắc cũng không có gì khó khăn.

Chủ ý đã định, Địch Thanh lập tức bước đi. Toàn thân hắn như nhũn ra, nhưng điều này không ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 cản được quyết tâm trở về của hắn.

Đi qua triền núi, Địch Thanh đã thở hổn hển. Gặp được nơisuối nước liền đến rửa mặt. Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 gương mình mặt phản chiếu dưới làn nước ngăm đen dột thì cười khổ. Hiện giờ không Phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Tuyết, gương mặt này rửa cũng không đi, chẳng lẽ cả đời này hắn đều phải mang gương mặt này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 sao?

Trước kia hắn cực kỳ anh tuấn, lần này biến thành da đen, lại càng trở nên kiên nghị. Hắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 ngại bộ dạng của mình dài ngắn thế nào, sẽ giải thích với mọi người thế nào đây? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33

Địch Thanh đang nhìn suối nước, đột nhiên cảm thấy suối nước gợn sóng, trong lòng trở nên cảnh giác.

Tuy tạm thời hắn không thể động võ, nhưng vẫn còn tính cảnh giác. Không biết từ lúc nào, một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 giống như bóng ma đã lặng lẽ đứng phía sau Địch Thanh.

Toàn thân Địch Thanh căng thẳng, chậm rãi ngồi thẳng lên, xoay đầu nhìn lại, nhìn ngườiphía sau. Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Thanh nhận ra người nọ không phải là âm hồn, Tu La Atula!

Người phía sau không ngờ lại Lợi Trảm Thiên.

Tại sao Lợi Trảm Thiên lại có mặt nơi này, phải đã phát hiệnmật của Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Thanh hay không, phải cố ý tới lấy mạng Địch Thanh?

Địch Thanh khôngvẻ kinh hoàng, lẳng lặng nhìn Lợi Trảm Thiên. Đôi mắt Lợi Trảm Thiên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 màu xám trắng, cũng đang nhìn bầu trời. Yngười mù, nhưng không thể nghi ngờ, y còn sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 suốt hơn rất nhiều người bình thường.

Gió thổi, trên mặt nước có chút gợn sóng. Ánh mặt trời chiếu trên mặt nước, mặt nước liền giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 một tầng băng mỏng.

Thật lâu sau, Lợi Trảm Thiên mở miệng nói:

- Địch Thanh?

Địch Thanh trầm mặc một lát, biết trước mặt con người nhạy bén này, nói dối cũngdụng, trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 giọng nói:

- Đúng.

Sắc mặt Lợi Trảm Thiên buồn tẻ:

- Vừa rồi khi ngươitrong kiệu, ta biết ngay người bên trong là ngươi!

Địch Thanh nhíu mày, biết Lợi Trảm Thiên không cần phải nói lời khoa trương, nhưng sao ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 của người mù này còn chính xác hơn cả người bình thường? Bỗng nhiên nhớ đến thời điểm lúc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 hắn gặp Lợi Trảm Thiên, từng nghe y nói qua:

- Rốt cuộc ngươi đã tới!

Không tránh khỏi một phen hồi hộp.

Lúc trước Địch Thanh nghĩ đến những lời này nói dóc, nhưng bây giờ nghĩ lại, cảm thấy trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 còn ý nghĩa sâu sắc.

Mặc hắn và Dã Lợi Trảm Thiên người nam kẻ bắc, nhưng đều những ngườikhí phách…

- Thật ra Trương Nguyên cũng biết trong kiệu người, nhưng y không vạch trần, ngươi biếtsao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 không?

Lợi Trảm Thiên đột ngột hỏi, không thể nghi ngờ lại khiến cho người ta càng khó hiểu.

Địch Thanh lắc đầu nói:

- Không biết. Ngươi nói sao?

Hắn vốn nghĩ Lợi Trảm Thiên sẽ không trả lời, nhưng Lợi Trảm Thiên đã lập tức đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 ra đáp án:

- Y biết trong kiệu còn người, nhưng tuyệt đối không ngờ được chính là thích khách. Y vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 muốn làm Trung thư lệnh,thế sẽ không không những chuyện nhỏ nhặt này đắc tội với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Công chúa, cản trở tiền đồ. Trong suy nghĩ của Ngột Tốt, địa vị của Công chúa gần với giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 sơn.

- sao Trương Nguyên lại nghĩ trong kiệu không phải thích khách?

Địch Thanh hỏi lại.

Lợi Trảm Thiên nói:

- Bởi y không biết ngươi quen Công chúa. Y không cho rằng Công chúa sẽ bảo vệ một thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 khách.

- Nhưng dĩ nhiên ngươi đã biết.

Địch Thanh giễu cợt nói:

- Ngươi thể cứu Đan Đan trên tay Phi Ưng, đương nhiên đã biết tất cả mọi chuyện. Nguyên Hạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 thể biết rất nhiều chuyện, cũng do ngươi. Ngươi biết ta quen Đan Đan, nhưng sao lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 trước không nói gì? Chắc không phải là ngươi sợ đắc tội với Đan Đan, bởi vậy luôn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 theo chúng ta, đợi khi Đan Đan đi xa mới xuất hiện?

Khóe miệng Dã Lợi Trảm Thiên đột nhiên hiện ra nụ cười mỉm, gương mặt gầy yếu, sắc mặt xám tro © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 của y trong gió thu, thoạt nhìn giống như được che bởi một một màn sương.

Địch Thanh cảm thấy hắn đã nhìn thấu người này, nhưng chẳng biết tại sao, luôn thấy y im lặng.

- Ta không sợ đắc tội với bất cứ kẻ nào! Nếu quả thật ta muốn giết ngươi như lời ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 nói, bất cứ lúc nào ta cũng thể lấy mạng ngươi, cho Đế Thích Thiên không cho, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 ta cũng sẽ giết ngươi.

Lợi Trảm Thiên thốt lên từng chữ, giọng điệu chân thật, đáng tin.

Địch Thanh không có chút kinh ngạc nào, trấn tĩnh nói:

- Vậy ngươi tới đây, đương nhiên không phải để giết ta. Nếu ngươi muốn giết ta, đã không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 nói nhiều lời nghĩa như vậy.

Lợi Trảm Thiên vẫn nhìn lên bầy trời, thản nhiên nói:

- Ngươi nói đúng! Ta tới nơi này, muốn thay Phi Tuyết truyền đạt một câu.

Sắc mặt Địch Thanhbiến đổi lớn, thất thanh nói:

- Ngươi… bắt Phi Tuyết?

Đột nhiên, hắn cảm giác được điều gì đó, quay đầu nhìn lại, nhìn thấy chân núi mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 đang tiến đến, đều là những gương mặt xa lạ. Đầu óc Địch Thanh bị tung tích của Phi Tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 thu hút, mặc kệ những người kia lai lịch gì, quát lên:

- Hiện tại Phi Tuyết thế nào? Chuyện ám sát Nguyên Hạo không hề chút liên quan đến nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33

Lợi Trảm Thiên chậm rãi nói:

- Làm sao ngươi biết không quan hệ? Ngươi có biết nàng muốn đi đâu?

Địch Thanh hơi ngạc nhiên, cau mày nói:

- Chẳng lẽ ngươi biết?

Chỉ bằng một câu nói kia hắn đã biết chính xác Phi Tuyết cùng một chỗ vớiLợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Trảm Thiên.

Lợi Trảm Thiên lạnh nhạt nói:

- Đương nhiên ta biết. Nơi nàng muốn đến chính Hương… Ba… Lạp!

Trong lòng Địch Thanh chấn động, cảm thấy như sấm nổ bên tai, thất thanh nói:

- Hương Ba Lạp? Nàng muốn mang ta đi Hương Ba Lạp? Làm sao ngươi biết?

Lúc này Địch Thanh cùng khiếp sợ. Hắn chỉ biết Phi Tuyết kiên trì muốn dẫn hắn đến một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 nơi, không nghĩ tới chỗ đó chính Hương Ba Lạp!

Rốt cuộc Phi Tuyếtlai lịch thế nào, tại sao lại biết Hương Ba Lạp? Lời Lợi Trảm Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 nói thật hay giả? Vì sao Phi Tuyết thể biết Lợi Trảm Thiên Phi Ưng? Lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 của Phi Tuyết Dã Lợi Trảm Thiên muốn truyền đạt gì?

Rất nhiềuấn. Mặc Địch Thanh đã hỏi liên tiếp ba câu hỏi, nhưng không thể hiện hết một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 phần mười nghi hoặc trong lòng.

Lợi Trảm Thiên cũng nghe được người đang đi tới nơi này, nhưng lại không lo ngại. Vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 Địch Thanh hỏi, y cũng không trả lời, chỉ lạnh lùng nói:

- Ngươi đi đi. Phi Tuyết nói, ngươi đã không cần cùng nàng đến Hương Ba Lạp nữa rồi.

- Vì sao?

Địch Thanh khổ sở nói. Hắn không ngờ được đã mất một cơ hội tốt để tiếp cận Hương Ba Lạp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33

Lợi Trảm Thiên thản nhiên nói:

- Bởi ngươi không xứng!

Con mắt xám trắng của y vẫn tĩnh mịch như cũ, nhưng khuôn mặt xám tro đột nhiên phần phấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.33 chấn và kích động. Không nghe thấy động tĩnh của Địch Thanh, Lợi Trảm Thiên đùa cợt nói:

- Ngươi không tin Phi Tuyết đã nói những lời này sao?

Trong mắt Địch Thanh đột nhiênphần cổ quái, nhìn chằm chằmLợi Trảm Thiên nói:

- Ta không tin một câu ngươi vừa nói.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 254 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc