GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 243: Đánh Cờ (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, Lợi Vượng Vinh mới lên tiếng:

-Ta tin!

Ông ta tin điều gì? Ai cũng không biết.

Nguyên Hạo nắm lấy hạt sáp hoàn, nhạt nhẽo nói:

-Ta lại không tin.

Sắc mặt của Lợi Vượng Vinh biến đổi dữ dằn, cắn răng nhìn Nguyên Hạo nói:

-Những việc thế này, ta vốn đã cố gắng nói cho người biết rồi. Ta phái người giả vờ hàng thuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 triều Tống, người cũng biết chuyện mà. Đến nay, người lại không tin ta ư?

Nguyên Hạo nhìn chằm chằm vào Lợi Vượng Vinh nói:

-Những điều đó ta đều tin, nhưngchuyện này, ta thật sự khó lòng tin tưởng được nữa. Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 Thanh chạy trốn về Ngọc Môn quan, phải vậy không?

Địch Thanh nghe thấy Nguyên Hạo lại nhắc đến tên mình, trong lòng giật mình. Đến giờ phút này hắn vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 chưa thấy qua mặt của Nguyên Hạo, nhưng hắn biết rằng, người này không phải nghi ngờ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 ngườicùng đáng sợ, bởichẳng ai biết được Nguyên Hạo đang nghĩ gì.

Lợi Vượng Vinh không ngờ Nguyên Hạo lại nhắc đến chuyện cũ, nghĩ ngợi một hồi mới nói:

-Vâng.

-Người phụ trách truy bắt Địch Thanh ngươi,đúng không?

-Vâng!

-Ngươi truy bắt Địch Thanh, thậm chí còn điều động cả cảnh vệ quân, trong cung có không ít cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 thủ bị ngươi điều đi truy bắt Địch Thanh. Đúng hay không?

-Đúng.

Lợi Vượng Vinh rất là chần chừ. ràng ông ta đang suy ngẫm tại sao Nguyên Hạo lại hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 như vậy.

Ngón tay Nguyên Hạo co duỗi, không nhìn Lợi Vượng Vinh, chỉ nhìn tay phải của mình, chậm rãi nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154

-Trong mấy tháng ngươi truy đuổi Địch Thanh, các thị vệ trong cung đã bị ngươi mượn cớ điều động đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 hết 3 phần, phải vậy không?

Lợi Vượng Vinh không trả lời nữa, nhưng đột nhiên xiết chặt hai đấm tay.

Nguyên Hạo lại nói:

-Ta tin ngươi, bởi thế mới mặc cho ngươi dày vò, nhưng ngươi thì sao…ngươi đã phụ lòng tin của ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154

Trong khẩu khí của ngập tràn tiếc nuối

-Từ khoảnh khắc Hạ Tùy chết đi, chỗ trống của y đã bị ngươi phái người lắp vào. Sau khi ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 phụ trách điều hành trong cung, ngươi đã không ngừng chèn thủ hạ của ngươi vào. Hạ Tùy đến Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 Bạch Cư, cũng bởi ngươi đã hẹn y ra, nhưng thích khách đó cũng đến.ràng ngươi hẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 Hạ Tùy đến đó, chínhmuốn thích khách giết chết y, tiếp đến nhiễu loạn phủ Hưng Khánh, đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 lạc hướng, tiện cho ngươi hành sự, phải vậy không?

Địch Thanh giật mình, bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện, hiểu rằng những điều Nguyên Hạo đoán chính xác.

Nếu Phi Ưng thể liên hệ với Lợi Vượng Vinh, thế thì việc Phi Ưng giết chết Hạ Tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 Thái Bạch Cưu chắc chắn không phải điều ngẫu nhiên, Phi Ưng biết trước Hạ Tùy chắc chắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 Thái Bạch Cư!

Tại sao Phi Ưng lại chắc chắn như vậy?Chẳng phải tất cả những chuyện này đều do Lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 Vượng Vinh an bài hay sao?

Khóe mắt Lợi Vượng Vinh co giật, không ngờ còn thể nhẫn nhịn không lên tiếng.

Hạ Thủ Vân nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn chưa dám tiến lên trước. Ông ta nằm mơ cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 ngờ được, người giết con trai gã không phải là Địch Thanh, mà chính là Lợi Vượng Vinh.

Nguyên Hạo nói tiếp:

-Bây giờ chuyện này rất đơn giản, ngươi bày ra một tên Địch Thanh, thu hút sự chú ý của mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 người. Dụng ý chẳng qua muốn điều động nhân sự trong cung, sau đó thay vào những người trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 thành đắc lực của ngươi. Mục đích của ngươi đương nhiên không phải sự an nguy trong cung,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 để giết ta! Ngươi đã không tin tưởng ta, thử hỏi làm sao ta thể tin vào ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 nữa?

Thân thể của Lợi Vượng Vinh đang run rẩy, nhưng vẫn chưa phát động công kích.

Ngón tay Nguyên Hạo búng nhẹ, viên sáp hoàn kia bay ra xa, mọi người lại giật mình lần nữa, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 hiểu tại sao Nguyên Hạo nếu đã phát hiện ramật, sao lại không thèm xem qua nội dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 bên trong?

Nguyên Hạo hít một hơi, nói:

-Giờ ngươi còn chưa ra lệnh động thủ, phải chăng đang cảm thấy Phi Ưng đã phản bội ngươi, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 mất đi tự tin à? Bình sứ này, vốn là lễ vật Phi Ưng đã tặng cho ngươi, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 cũng không biết trong đó không ngờ lại sáp hoàn, ngươi cảm thấy Phi Ưng đã hãm hại ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 phải không?

Khóe miệng Lợi Vượng Vinh co giật, khàn giọng nói:

-Nếu không phải gã…sao ngươi thể biết được những chuyện này?

Giọng điệu của Nguyên Hạo tràn đầy sự chế giễu

-Kỳ thật Phi Ưng không bán đứng ngươi đâu. Trong bình sứ vốn chẳng cả, sáp hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 đó…chẳng qua ta giấu sẵn trong tay từ trước. Ngươi quá khẩn trương rồi, chẳng lẽ không biết nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 túc suy ngẫm lại à, bình sứ một năm chỉ đúc một lần, cho bên trong cất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 giấu thông tin, cũng đã sớm lỗi thời rồi? Huống hồ, sáp hoàn làm sao thể an toàn tồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 tại trong môi trường như vậy?

Lợi Vượng Vinh như bị trúng phải một đao, lùi ngược về sau vài bước, mặt không còn chút máu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154

Đầu óc Địch Thanh xoay như chong chóng, thầm nghĩ nếu không phải Phi Ưng bán đứng Lợi Vượng Vinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 thế thì ai đã bán đứng bọn họ?rất nhiều chuyện,lẽ Nguyên Hạo biết được, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 có một số chuyện, Nguyên Hạo căn bản không thể nào biết được.

Nguyên Hạo búng tay nhẹ một cái, lại nói:

-Kế hoạch của ngươi Phi Ưng, cho đến tận thời điểm này, vẫn rất thành công. Ta biết trong điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 hiện giờ, ít nhất cũng một nửa thủ hạ của ngươi. Ngươi muốn giết ta, thế được, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 cho ngươihội. Điều đáng tiếc là, không biết ngươi dũng khí ra tay hay không?

Dường như Lợi Vượng Vinh đã đánh mất dũng khí để ra tay.

Nguyên Hạo thở dài nói:

-Trước kia ta cứ nghĩ mãi, tại sao ngươi lại phản bội ta? Đương nhiên không phảiChủng Thế Hành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 cũng không phảitriều Tống. Bọn chúng không đủ tư cách…

Không đợi nói xong, Dã Lợi Vượng Vinh đã phá lên cười điên dại, ông ta cười một cách không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 kiêng nể, không còn giống Lợi Vương trầm lặng ngày xưa nữa.

Mọi người giật nảy người nhìnLợi Vượng Vinh, sống lưng rùng cả mình.

Ai nấy đều hiểu, hôm nay Lưu Nghi Tôn người đều tiên đổ máu tại Thiên Hòa điện này, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 tuyệt đối không phải kẻ cuối cùng.

Nguyên Hạo thấy Lợi Vượng Vinh cười điên cuồng, vậy vẫn điềm tĩnh đứng đó. Lợi Vượng Vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 rít lên nói:

-Ngươi sẽ không biết đâu, ngươi vĩnh viễn cũng không biết được đâu….

-Ta biết đấy.

Nguyên Hạo ôn tồn nói, tiếng nói tuy êm dịu, nhưng trong đó lại rắn chắc như sắt thép vậy

-Ngươi phản bội ta, phải vì…Hương Ba Lạp không?

Ba chữ Hương Ba Lạp vừa phát ra, Lợi Vượng Vinh đột nhiên trở nên lạnh đi, trong mắt phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 ra hào quang nóng rực, trong điện Thiên Hòa cũng trở nên lạnh giá, không khí như bị ngưng đọng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154

Trong đầu Địch Thanh bất thình lình vang lên ùng ùng, sao Nguyên Hạo lại biết đến Hương Ba Lạp? Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 sao Lợi Vượng Vinh phải vì Hương Ba Lạp phản bội Nguyên Hạo?

Chẳng lẽ, cả hai người này đều biếtmật của Hương Ba Lạp ư?

Máu Địch Thanh đã sôi sục, nhưng chẳng đợi hắn nghĩ ngợi thêm. Tức thì nghe thấy Dã Lợi Vượng Vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 phát ra hai chữ:

-Điệt Mã!

Lúc Lợi Vượng Vinh phun ra hai chữ này, thần sắc lạnh lùng tựa hồ tuyết đọng trên đỉnh Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 Lan Sơn.

Lúc Nguyên Hạo nghe thấy hai chữ “Điệt Mã”, năm ngón tay đang co duỗi bỗng dưng cứng đờ. Hai chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 đó rốt cục có ma lực gì, sao lại khiến cho một người điềm tĩnh như núi thể khiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 sợ đến nhường này?

Đich Thanh lại ngẩn người lần nữa, kinh ngạc không hiểu nỗi.

Điệt Mã?

Điệt Mã gì? người, vật, quái thú hồng hoang, hay địa phủ tiên cảnh? Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 không hiểu Điệt nghĩa gì, hắn đã từng hỏi Chủng Thế Hành, Chủng Thế Hành cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 biết, lúc đó Chủng Thế Hành nói sẽ thăm hộ hắn, nhưng Địch Thanh chưa kịp đợi tin, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 phải chạy đến trại Bình Viễn.

Hắn không ngờ mình lại nghe được hai chữ này từ miệng của Lợi Vượng Vinh. Quách Tuân từng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154

-Muốn đi Hương Ba Lạp, cần tìm Điệt Mã!

nay, Lợi Vượng Vinh lại Hương Ba Lạp, cũng nói ra hai chữ Điệt Mã…

Địch Thanh không nghĩ thêm nữa, cũng chẳng còn thời gian để nghĩ ngợi nữa. Hắn lập tức bị chuyển xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 ra làm cho chấn động, bởi Lợi Vượng Vinh cuối cùng cũng phát động tấn công.

Bất luận Điệt thứ gì, nhưng chắc chắn lần nàychính ám hiệu tấn công.

Ngay sau đó Địch Thanh đã hòa mình vào cuộc tàn sát vô cùng oanh liệt, một đời khó quyên.

Nhưng hắn không phải người phát động đòn công kích đầu tiên đối với Nguyên Hạo.

Người đầu tiên ra tay với Nguyên Hạo không ngờ lại một người chết!

Trong thoáng chốc, hàn quang phản chiếu, bảo kiếm bay ra, máu tươi la liệt.

Trong điện Thiên Hòa chỉ một người chết, đó chínhLưu Nghi Tôn.

Nhưng Lưu Nghi Tôn đích thật đã chết rồi không thể chết thêm lần nữa, người xuất kiếm chính là Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 Bình.

Cách Nguyên Hạo gần nhất không phải Lợi Vượng Vinh, chính Lưu Bình. Ai cũng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 Lưu Bình không chết nhưng còn thảm hơnchết. Sau khi Lưu Nghi Tôn tự vẫn, ai cũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 nhìn ra, Lưu Bình cho chưa chết, nhưng cũng chẳng khác nào người đã chết. Binh bại bị bắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 bị người hãm hại, con trai tự vẫn, đây chuyện bất kỳ một người đàn ôngtrái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 tim nào cũng đều khó lòng chấp nhận được, nhưng Lưu Bình không những thể chịu đựng được, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 thể xuất kiếm ra nữa.

Ông ta vốn bị áp giải lên, tay không tấc sắt, nhưng y vừa vươn tay, liền rút ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 thanh nhuyễn kiếm từ bên hông.

Nhuyễn kiếm uốn lượn như rắn, một kiếm xuất ra đâm thẳng vào Nguyên Hạo đang đứng bên cạnh.

Kiếm khí phát ra ánh sáng lạnh lùng, lạnh đến mức khắp đại điện tràn ngập sát khí, thanh kiếm vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 hay đâm vào Nguyên Hạo đang bên cạnh.

Gần như cùng lúc Lưu Bình ra tay, trước điện đã hai thị vệ xông tới, tay vung trường kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 chặt đứt đường lui của Nguyên Hạo.

Ba người liên thủ xuất kích, đã bao trùm tứ phương tám hướng của Nguyên Hạo.

Nguyên Hạo căn bản chẳng hề lưu ý đến Lưu Bình, chỉ quan tâm đến thiện hạ đại nghiệp, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 hùng phân tranh, căn bản chẳng thèm đếm xỉa đến một Lưu Bình hèn mọn nhu nhược.

Trong điện bất thình lình vang lên tiếng hây hây ha ha, kèm theo âm thanh đó là máu tươi, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 chí khi nghe rồi khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

Lúc Lưu Bình ra tay, thị vệ trước điện đã hòa mình vào trận hỗn chiến.

Nguyên Hạo biết, thị vệ trước điện đã bị Dã Lợi Vượng Vinh đổi đi không ít, nhưng thị vệ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 thì căn bản không biết ai đã bị Lợi Vượng Vinh mua chuộc.

Thị vệ phản bội đương nhiên phải ra tay, nếu bọn họ thua thì chỉ một kết cục----chết! Những thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 vệ không phản bội bị buộc phải ra tay, nếu bọn họ không ra tay, người chết sẽ bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 họ, nhưng bọn họ không biết rốt cục ai kẻ phản bội, bởi vậy cái chết đến cũng nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.154 hơn một chút.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 243 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc