GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 204: Điệt Mã (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh lấy làm ngạc nhiên nó:

-Vì sao Quách đại ca lại kêu ngươi đưa thư?

Nhận bức thư, cảm giác bức thư rất mỏng nhưng lại nặng trĩu trong tay.

Địch Thanh càng ngạc nhiên, thầm nghĩ liệu đâythư sao? Đó chínhmột thỏi bạc, cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng đến như vậy được.

Không đợi mở ra, Trương Ngọc đứng bên giải thích nói:

-Ban đầu Quách đại nhân định tự mình giao bức thư này cho ngươi, đại nhân đi ngang qua trại Kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh, lúc tìm Thiết Bích tướng công thì được biết người Đảng Hạng lại dấu hiệu xuất binh, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội vàng quay về phòng bị, biết được mối quan hệ giữa ta ngươi không tệ, mới bảo ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao bức thư này cho ngươi.

Địch Thanh mở phong thư, rút bức thư ra, trước mặt một vệt ánh sáng vàng chói…

Chủng Thế Hành trừng đôi mắt tròn xoe như hai quả trứng gà, kêu lên:

-Tổ tông ơi, đâythư sao?

Địch Thah rút ra, đây một tấm giấy viết thư mỏng bằng bạch kim, bên trên chữ được khảm bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng. Một tờ giấy viết thư đơn giản như vậy, nhưng giá trị vô cùng.

Góc dưới cùng bên phải của bức thư dùng vàng khảm ra một cây tram. Còn mặt chính bức thư, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nền bạch kim lồi lên một bức vẽ hình Phật.

Bức tượng Phật mặt mũi hiền lành, tuyđôi chút giống Phật Di lặc, nhưng chỉ bụngkhông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to như vậy.

Phong thư này, trong sự xa hoa lại mang vẻ kỳ quái. Cây kim, hình tượng phật đó biểu thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý nghĩa gì?

Quách Tuân từ khi nào lại bút tích xa xỉ như vậy?

Địch Thanh hết ngạc nhiên này lại đến ngạc nhiên khác khi thấy trên giấy viết bạch kim có mấy chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được khảm bằng vàng thì chăm chú nhìn.

Mấy chữ đó là: “Muốn đi Hương Ba Lạp, phải tìm Điệt Mã”.

Địch Thanh kinh ngạc nhìn chín chữ đó, nhất thời cảm thấy thật sự lẫn lộn.

Điệt Mã, Điệt cái gì?

Quách Tuân nếu chỉ muốn nói chín chữ này thì bảo Trương Ngọc truyền đạt cho hắn được rồi. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quách Tuân cố ý đưa cho hắn bức thư này, rốt cuộc ý gì? Bức thư này…thật kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái.

Không biết bao lâu, lúc này Địch Thanh mới nhìn về phía Trương Ngọc, không hiểu nói:

-Trương Ngọc, bức thư này rốt cuộc ý gì? Quách đại ca muốn nói điều chứ?

Hắn tuy không hiểu, nhưng thấy Quách Tuân vẫn nhớ không quên hắn tìm Hương Ba Lạp, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh cùng cảm kích.

Trương Ngọc cũng bị sự xa hoa của bức thư kia làm chocùng kinh ngạc, lẩm bẩm nói:

-Cha mẹ ơi! nếu sớm biết loại thư này thì ta truyền tin miệng cũng được rồi. Tờ giấy viết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư này, nếuđổi lấy rượu thì thể đổi được bao nhhiêu rượu nhỉ?

Anh ta tất nhiênđang nói đùa, định thần lại, Trương Ngọc nói:

-Quách đại nhân vội rời đi, chỉ bảo ta giao bức thư này cho ngươi. Đúng rồi, ngài còn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy câu, ngài nói sự việc một lời không nói hết được, nhưng ngài ấy đã tìm được manh mối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan trọng liên quan tới Hương Ba Lạp Thổ Phiên. Đợi ngài xử xong việc quân, sẽ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cụ thể với ngươi.

Trong lòng Địch Thanh chấn động, biết rằng Quách Tuân trước giờ không dễnói ra. Quách Tuân nếu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói tìm ra manh mối quan trọng thì tuyệt đối sẽ không làm Địch Thanh thất vọng.

Trương Ngọc đã xoay người nhảy lên ngựa.

Địch Thanh ngạc nhiên hỏi:

-Ngươi… định đi luôn sao?

Trương Ngọc gật đầu đáp:

-Đúng vậy, Thiết Bích tướng công nể mặt Quách đại nhân nên mới để ta đi giao thư. Thư giao tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, ta cũng phải nhanh chóng quay trở về. Dẫu sao nghe Quách đại nhân nói người Đảng Hạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khả năng sẽ xuất binh vào mùa đông này. Ta cũngchỉ huy sứ, phải nhanh chóng trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trấn thủ trại. Ban đầu Hanh muốn đi đưa thư…nhưng vì ta rất muốn nhìn thấy ngươi nên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cướp lấy chạy đi.

Trong lòng Địch Thanh cảm kích, thầm nghĩ quãng đường từ trại Kim Minh tới thành Thanh Giản cũng đến chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai trăm dặm. Trương Ngọc đã bôn ba như vậy, tình sâu nghĩa nặng,lại liếc mắt nhìn đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giản vậy sao?

Nhưng rốt cuộc Địch Thanh không nói lời cảm ơn, chỉ ân cần nói:

-Trời lạnh rồi, nhìn vẻ như tuyết sắp rơi, ngươi đi đường cẩn thận.

Trương Ngọc cười ha hả, khoát khoát tay, quay ngựa rồi nghênh ngang rời đi.

Địch Thanh nhìn Trương Ngọc đi xa, nhìn xuyên qua màn sương thấy bóng người xa tận chân trời, rồi dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dần phai nhạt.

Cây cối bạc phơ, gió bắc lạnh, Địch Thanh thở, hơi thành sương, lúc này mới phát hiện thì ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấm thoắt đã lại đến mùa đông giá rét. Đột nhiên cảm thấy mặt hơi lạnh, Địch Thanh ngẩng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên nhìn, thấy trên trời không biết từ lúc nào tuyết đã bắt đầu rơi.

Cánh tuyết nhảy múa, như những chùm sao liên tục rơi xuống. Địch Thanh không kìm được nhìn Chủng Thế Hành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng bề bộn không thôi.

Hắn vừa mới một chút niềm tin Hương Ba Lạpmười một châu Tây,sao Quách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuân đột nhiên nói chắc chắn với hắn muốn tìm Hương Ba Lạp thì phải tìm Điệt Mã.

Điệtrốt cuộc cái chứ? Hương Ba Lạp Thổ Phiên liên quan? Suy nghĩ của Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh dồn dập, nhất thời không thể tìm được manh mối.

Trương Ngọc nhanh chóng quay ngựa trở về, thấy tuyết rơi dầy, đêm đã khuya tìm một nơi kín gió để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ ngơi, ngày mai trời sáng rồi lại chạy tiếp về trại Kim Minh.

Tuyết rơi nhiều như dồn cả đến, nhuộm trắng cả vạn dặm.

Núi non trùng điệp như rồng, sông Hoàng một dải, bao la hùng vĩ.

Trương Ngọc không còn lòng dạ nào thưởng thức cảnh tuyết rơi, chỉ trắch ông trời gây rắc rối cho hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đến gần buổi trưa, cuối cùng cũng về tới trại Kim Minh.

Dưới bầu trời, trại Kim Minh như rồng cuộn, hổ ngồi, coi thường trời đất. Phân trại ba mươi sáu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trại Kim Minh giống như Thương rồng vảy ngược, mỗi tấm vảy bất kỳ đều phát ra sự thần uy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến người ta phát sợ.

Trương Ngọc hồi lệnh trước, đi về phía trại An Phong với vẻ u ám.

Trại Kim Minh mười tám tuyến Khương Binh, ba mươi sáu doanh trại, uốn lượn trong núi tạo thành rào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn quan trọng nhất cho vùng Duyên Châu Tây bắc. Hanh canh gác trại Tiền Xuyên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía nam, còn Trương Ngọc phụ trách trấn thủ trại An Phongtận bắc.

Phía bắc trại An Phong mười mấy dặm chính vùng đấtKhương Hán lẫn lộn.

Trương Ngọc đã không thấy được nụ cười khi gặp Địch Thanh, trong lòng chỉ nghĩ: “mấy ngày nay cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp được Vũ Hanh, không biết hắn thế nào rồi. Lúc gặp Địch Thanh, nhắc một câu tới Hanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng không ngờ Địch Thanh cũng lạnh lùng. Hanh cũng không biết mình đi đưa thư cho Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh, kể từ sau khi rời kinh, cũng kông biết thái độ của Hanh lạnh lùng trước, hay© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta xem thường hắn trước đây. Nếuthời gian rảnh thì cũng muốn tìm hắn nói chuyện một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sự việc trôi qua đã lâu vậy rồi, sao mình vẫn không thể bỏ qua được chứ?

Thì ra năm đó Tào phủ đánh một trận, Địch Thanh, Trương Ngọc kề vai sát cánh chiến đấu, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hanh lại trốn một bên. Trương Ngọc mỗi lần nghĩ tới chuyện đó, trong lòng đều có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thắc mắc. Sau này lăng Vĩnh Định, Hanh vẫn nhát gan như trước, vẫn vào Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh cứu mạng y. Điều nhất trong lúc cung biến, Lý Hanh trong cuộc loạn chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại không ra sức giết giặc, ngược lại lại giả chết để thoát thân.

Bởi vậy Trương Ngọc trở nên lạnh lùng với Hanh, sau khi đến Tắc Hạ, mối quan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hai người cũng không cùng điện thân thiết hơn, ngược lại còn trở nên bất hòa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mỗi lần nghĩ tới chuyện này, trong lòng Trương Ngọc cũng không biết cảm giác của mình thế nào.

Lúc tới gần trại An Phong, bỗng nhiên nghe thấy những tiếng ồn ào phía bắc trại, Trương Ngọc hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 run, vội hỏi binh lính của trại:

-Có chuyện gì vậy?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 204 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc