GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 195: Lời Thề (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh thần sắc hoảng hốt, nhớ đến năm cái cửa kỳ quái trong huyền cung, bên trong Thiên Thu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phật cốt, tượng phật không mặt…

Hắn tựa như mơ hồ nhớ ra điều gì, thấy Bát Vương Gia nhìn mình một cách kỳ quái, bất giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi:

-Tiên đế đặt mấy thứ đó trong huyền cung để làm gì?

Khóe miệng Bát Vương Gia tràn đầy vẻ mỉa mai, thản nhiên nói:

-Ngươi còn không đoán ra sao?

Trong đầu Địch Thanh như dòng điện chạy xẹt qua, bỗng nhiên đứng bật dậy, khóe mắt sáng lên, kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn:

-Người hy vọng trường sinh, Người còn muốn sống lại!

Lời nói đã nói ra, Địch Thanh chỉ cảm thấy lưng ngựchết mồ hôi.

Đây thực sự chuyện kỳ lạ hoang đường. Ngay lúc đó Địch Thanh nhớ lại rất nhiều, rất nhiều chuyện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng hiểu rõ được rất nhiều chuyện.

Lúc trước ba người hắn, Triệu Trinh Thuận Dung vào huyền cung, nhìn thấy một dấu tay trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn đá. Địch Thanh nhớ biểu hiện của Thuận Dung không phải hoảng sợ khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà tin được rằng lúc đó Lý Thuận Dung nói: “không thể nào, tuyệt đối không thể.”

Địch Thanh khi đó không hiểu, nhưng bây giờ nghĩ lại, ý của Thuận Dung đương nhiênTriệu Hằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuyệt đối không thể sống lại.

Do đó Lý Thuận Dung vội vàng đi đến nơi để quan tài của Triệu Hằng, chính muốn xác minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại Triệu Hằng liệu có phải đã thoát ra. Thảo nào khi đó lòng hắn buồn bã, luôn luôn lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắng đề phòng. Khi đó hắn cũng không biết sao lại sợ hãi, bây giờ thì hắn đã hiểu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nàng sợ Triệu Hằng trong quan tài chui ra.

Nàng cùng sợ hãi dấu tay người lưu lại là của Triệu Hằng.

Thảo nàorất nhiều chuyện mà Lý Thuận Dung nói cứ ấp a ấp úng, lại nói cái gì: “Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi Trân Tông chết, nhất định sẽ rất lạnh lẽo, ông ta hy vọng Lý Thuận Dung thường xuyên lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới với ông ta”.

Địch Thanh chỉ cảm thấy cổ họng khô rát, khổ sở nói:

-Hóa raThuận Dung canh giữ lăng Vĩnh Định, không chỉ canh giữ lăng. ấy vẫn đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có một ngày Chân Tông sống lại sẽ đi đón Chân Tông về. Thuận Dung đương nhiên biết những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện này sao?

Bát Vương Gia gật gật đầu, giễu cợt nói:

-Không sai. Nàng cũng biết sơ, nhưng nàng phần lớn không tin. Tiên đế cho rằng thần thánh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến cho Thuận DungNgườisinh con trai, chứng tỏ Người Thuận Dung có duyên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chính duyên với Hương Ba Lạp, lúc này mới lấy chuyện này ra để Thuận Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm, nhưng mà.. Thái hậu đi rồi, Thuận Dung cũng đi rồi…Trên đời này người biết những mật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này ngoài ta ngươi ra, Quách Tuân thể cũng sẽ biết chút ít.

Bát Vương Gia ngừng lại, sau đó khẳng định nói:

-Chính những chuyện này, ta khẳng định Hương Ba Lạp tồn tại, nếu không thì Ngũ Long từ đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới? Nhưng lăng Vĩnh định tuyệt đối không thể Hương Ba Lạp.

Sắc mặt Địch Thanh như tro tàn, hồi lâu sau mới nói:

-Với khả năng của Tiên đế, nếu như vẫn không tìm thấy Hương Ba Lạp…

Bát Vương Gia cắt ngang lời Địch Thanh, trầm giọng nói:

-Địch Thanh, ngươi chắc muốn nói, Tiên đế tìm không thấy thì chúng ta chắc chắn cũng không thể tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy Hương Ba Lạp?

Thấy Địch Thanh buồngật đầu, Bát Vương Gia lắc đầu nói:

-Ngươi sai rồi, muốn tìm Hương Ba Lạp, tuyệt đối không phải dựa vào quyền thế địa vị, mà dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào duyên phận.

Địch Thanh thần sắc tiêu điều đáp:

-Cái duyên này kông phải chuyện dễ dàng.

-Ngươi buông tay sao?

Bát Vương Gia đột ngột hỏi lại.

Địch Thanh chấn động, trong đầu lại hiện lên nụ cười nhẹ nhàng đó, nhan sắc tựa như hoa. Cầm nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chén trà, Địch Thanh hít một hơi thật sâu rồi nói:

-Ta hơn một năm nay, tìm quá nửa vùng Tây Bắc, bị gạtsố lần, vẫn chưa thu hoạch được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì. Nhưng mà….Bá Phụ, ta sẽ không từ bỏ.

Hắn nói chắc như đinh đóng cột. Vẻ mặt tuấn kia tuy sớm những thăng trầm, đơn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đa phần là sự cương nghị bất khuất.

Bát Vương Gia thở dài nói:

-Ngươi không manh mối, nhưng ta thì đãmanh mối rồi.

Địch Thanh nửa mừng nửa lo, vội hỏi:

-Manh mối gì?

Bát Vương Gia nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói:

-Trước khi Thái hậu lâm chung từng nói “Ngũ long vốn vật của Hương Ba Lạp, muốn tìm Hương Ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạp, nhất định phải…”. Câu nói này chính manh mối.

Địch Thanh liên tục bị sự mập mờ của Ngũ Long hấp dẫn. Đến lúc này mới nhớ ra hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới đây chính là muốn hỏi lời trăn trối của Thái Hậu, nên lo sợ nói:

-Nhất định phải sao?

- Nhất định phải tìm được bản đồ.

Bát Vương Gia hít một hơi thật sâu, nói từng chữ, từng chữ một.

Địch Thanh cảm thấy trong đầu như đó xẹt qua, nhưmất đi cái đócùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quý giá, không kìm được hỏi lại:

-Bản đồ gì?

-Bản đồ Hương Ba Lạp.

Bát Vương Gia nhẹ nhàng đáp.

-Ta đã tận dụng hết khả năng, cũng nghe được tin, một người họ Tào trong tay bản đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hương Ba Lạp, ta đã sai người đi mua, chỉ cần bản đồ tới tay, tìm Hương Ba Lạp không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn chuyện căn cứ nữa cả. Bản đồ này tuyệt đối không phải cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lý. Ta nắm chắc tám phần rằng bản đồ đóthật.

Bỗng dưng nhìn thấy sắc mặt Địch Thaanh tái nhợt đi, Bát Vương Gia không kìm được vội hỏi:

-Địch Thanh, ngươi sao vậy?

Thiếu chút nữa Địch Thanh ngã nhào xuống bàn, hắn bỗng nhiên nhớ lại Chủng Thế Hành từng nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người họ Tào bán bản đồ Hương Ba Lạp, nhưng hắn căn bản không tin. Chẳng lẽ cái bản đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó chính cái Bát Vương Gia nói?

Chẳng lẽ…cái bản đồ đó thật?

Lúc hắn gần Hương Ba Lạp nhất, không ngờ lại gặp thoáng qua Hương Ba Lạp?

Địch Thanh kinh hồn bạt vía, mãi lâu sau mới nói lại lời của Chủng Thế Hành, rồi uể oải nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

-Bá phụ, Ta vốn cho rằng Chủng Thế Hành lừa mình, không ngờ lời hắn nói sự thật. Ta lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức đi Tây Bắc tìm Chủng Thế Hành.

Bát Vương Gia chút ngạc nhiên, lẩm bẩm nói:

-Kỳ quá, ta phải tốn bao công sức mới tìm được người họ Tào đó, Chủng Thế Hành sao có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ dàng biết được thông tin này?

Ông trầm ngâm hồi lâu, lắc đầu nói:

-Hiền chất, ngươi chớ vội vàng, có lúc vội vàng sẽ gây phiền phức. Người ta phái đi đã xuất phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều ngày rồi, chắc cũng đã quay về. Nếu ngươi đi Tây Bắc, không chừng lại để vuột mất.

Địch Thanh cau mày hỏi:

-Vậy bây giờ ta phải làm gì?

Bát Vương Gia thở dài nói:

-Đợi, ngoài chờ đợi ra, ta cũng không cách nào hay hơn.

Địch Thanh chỉ thể gật đầu, không kìm được lại hỏi:

-Bá phụ, họ Tào kia ai?sao người có thể chắc chắn rằng trong tay hắnbản đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hương Ba Lạp?

Bát Vương Gia do dự nói:

-Ta đồng ý với hắn không thể tiết lộ lai lịch của hắn. Ta có thể khẳng định hắn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ Hương Ba Lạp cũng rất do, nhưng do này ta tạm thời không thể nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh, ngươi hãy tin ta, sau này sớm muộn ta cũng sẽ nói.

Địch Thanh thấy Bát Vương Gia rất khó xử, cũng không tiện ép hỏi, nhưng vẫn còn một nghi vấn, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi tiếp:

-Nếu như Hương Ba Lạp trong truyền thuyết thật, bản đồ kia cũng thật, sao người đó không tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình đi tìm Hương Ba Lạp để được đền tâm nguyện, mà ngược lại lại phải đem bán bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ đó đi?

Bát Vương Gia khẽ mỉm cười đáp:

-Mấu chốt trong chuyện này không khó giải thích, cũng giống như hiền chất ngươi, được coi khả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình định Tây Bắc, thế nhưng tâm, lực mà không hội. Cho bản đồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn tìm được Hương Ba lạp cũng không phảichuyện dễ dàng. Người họ Tào kia, vốn thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ sau của dân tộc vùng Tây Bắc, nghèo túng đến tận bây giờ, đã không còn khả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm được Hương Ba Lạp nữa.

Địch Thanh thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm nói;

-Thì ranhư vậy, xem ra lúc này chỉ thể chờ đợi mà thôi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 195 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc