GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 175: Đối Công (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Người Đảng Hạng cũng người trung thành với Đại Tống đấy thôi, giống như rất nhiều người Tống cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy sang đầu phục Nguyên Hạo.

Nghe nói thủ hạ của Nguyên Hạo chính Trung Thư Lệnh Trương Nguyên, vốn chính người Tống.

Địch Thanh khôi phục lại tinh thần, hắn nhìn Cát Chấn Viễn lúc này còn đang nhìn về phía hắn, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

-Trước mắt phải…

Lời còn chưa dứt thì lại thấy ánh mắt Cát Chấn Viễn lộ vẻ kinh dị.

Địch Thanh theo phản xạ quay đầu lại, hai tròng mắt tập trung nhìn về hướng ánh mắt của Cát Chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Viễn đang nhìn, bỗng nhiên sắc mặt hắn chợt biến đổi.

Trên mặt nước trong vắt trống trải phía thượng du đang trôi xuống một vật.

Không, không phải vật gì, chính một thiếu nữ đang ôm một khúc gỗ trôi dạt về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này!

Nơi này tại sao lại thiếu nữ nhảy sông nhỉ?

Nước sông chảy xuôi mang theo thiếu nữ kia ngày càng lại gần bọn họ. Đám lính Tân Trại mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều đã phát hiệnchuyện khác thường, tất cả đều nhao nhao đứng lên nhìn qua khiến không khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỗng dưng có chút ồn ào.

Trên mặt sông, thiếu nữ kia mặc giáp trụ sát người, tóc tai rối bù che mất một bên khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt nàng.

Non xanh, nước biếc, sông vàng, tóc đen vương trên khuôn mặt tái nhợt của thiếu nữ, tất cả dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hợp thành một bức tranh tuyệt đẹp, nhưng mọi người lại chỉ thấy kinh tâm động phách.

Địch Thanh quát lên:

-Cứuấy lên mau!

Lập tức,hai binh lính vọt tới chỗ nước cạn giữa sông, khi khúc gỗ và thiếu nữ trôi qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người liền dùng câu liêm móc vào khúc gỗ. Rồi lại có thêm mấy binh tới giúp đem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khúc gỗ kéo lên bờ. Lúc này, lại một binh khác chạy lại ôm lấy thiếu nữ rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đem nàng đặt lên bãi cỏ, nhìn Địch Thanh nói:

-Chỉ Huy Sứ, sau đầu củata thương tích, nhưng hẳnkhông uống nhiều nước, như vậy rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khả năng nàng bị người khác đánh bất tỉnh trước khi rơi xuống nước, lại vừa khéo bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được một khúc gỗ đang trôi.

Địch Thanh nghe binh kia phân tíchphần hợp lý, liền hỏi:

-Ngươi tên gì?

Binh kia vội trả lời:

-Thuộc hạ Thọ Vô Cương.

Địch Thanhchút buồn cười, hỏi:

-Xem ra ngươi cũng biết chút ít y thuật, bằng không làm sao thể vạn thọ cương được?

Mọi người đều bật cười, không khí quỷ dị ban nãy phần dịu bớt. Lúc này, Thọ Cương nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

-Võ nghệ của thuộc hạ không tốt, nhưng đúng cũng chút hiểu biết về y thuật, lần này thuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ báo danh đi trợ giúp quân Bảo An thì xin làm lính cấp dưỡng, cũng không hy vọng xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vời thể giết được vài tên địch, nhưng nếu có thể cứu được vài người thì thuộc hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đã hài lòng lắm rồi.

Đich Thanh nói:

-Tiểu tử ngươi thật không có hảo ý…

ThọCương ngẩn ra, hỏi:

-Chỉ Huy Sứ sao lại nói như vậy?

Địch Thanh lấy tay che mặt nói:

-Ngươi nói ngươi muốn cứu người, không phải muốn chúng ta bị thương hay sao? Cái này…ta thật sự không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn.

Trên mặt Thọ Cương tràn đầy sợ hãi, chắp tay nói:

-Thuộc hạ quả thật không ý này…

Trán y thoáng cái đổ mồ hôi hột, Địch Thanh thấy vậy cười nói:

-Ta cho phép ngươi lập công chuộc tội, đemgái này cứu tỉnh đi.

Thọ Cương lúc này mới hiểu ra Địch Thanh đang nói đùa, y thầm nghĩ: “Vị Chỉ Huy Sứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này ngoài mặt nhìnvẻ khó tính, nhưng nói chuyện cũng thật thú vị”, sau đó gật đầu nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

-Thuộc hạ sẽ làm hết sức.

Y tự tay lấy từ trong ngực áo ra một cái hộp dẹp, sau khi mở ra thể thấy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên trong toàn những cây châm bạc. Địch Thanh thầm nghĩ: “Tên tiểu tử này cũng biết châm cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à, không biết so với Vương thần y thì thế nào nhỉ?” Trong khi Thọ Cương đang châm cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho thiếu nữ thì từ hướng tây bắc truyền đến tiếng vó ngựa gấp gáp, từ xa thể thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một con ngựa đang phóng như bay đến đây.

Nhưng trên ngựa lại hai người.

Địch Thanh đưa mắt nhìn lại, lập tức hắn thấy được một binh trong đội trinh sát đang mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người phía sau, người này toàn thânbết máu.

Địch Thanh bước nhanh tới đón, quát:

-Chuyện gì?

Tên binh Tân Trại này xuống ngựa nói:

-Chỉ Huy Sứ, chúng tôi gặp một binh của trại Đức Tĩnh đến cầu viện, thuộc hạ cố gắng mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về xin chỉ thị của ngài. Người này thư cầu cứu của Lưu đại nhân từ trại Đức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tĩnh.

Địch Thanh nhận lấy thư, trên bức thư chỉ viết hai chữ “Cấp Viện”, bên trên quả thực còn có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con dấu chuyên dụng của các trại.

Người được phái đi cầu viện nọ miễng cưỡng ngẩng đầu lên, nói đứt quãng:

-Ngài…có phải…là Chỉ Huy Sứ…của Tân Trại?

Địch Thanh gật đầu hỏi:

-Tình hình trại Đức Tĩnh hiện giờ như thế nào rồi?

Người kia nói:

-Người Đảng Hạng xuất binh làm năm nhánh, một nhánh tấn công trại Đức Tĩnh, hai nhánh khác thì tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành Khảo Lão, hai nhánh quân còn lại thì đánh chiếm trấn Lâm Viên. Lưu đại nhân anh dũng chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấu, tử thủ trại Đức Tĩnh, đến lúc rạng sáng thì người Đảng Hạng mới lui quân, Lưu đại nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền phái mấy người phóng ngựa ra ngoài xin cứu viện. Trên đường tới đây, ty chức đã giết mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên Đảng Hạng, may mắn mới thoát ra được, không ngờ lại gặp được các ngươi.

thở dốc một lúc, rồi vội la lên:

-Vị Chỉ Huy Sứ này, ty chức xin người hãy mau xuất binh đi cứu Lưu đại nhân.

nói tới đây thì ho khan kịch liệt, lấy tay che miệng lại, máu tươi từ kẽ tay chảy xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoạt nhìn có vẻ bị thương rất nặng.

Địch Thanh cau mày hỏi:

-Đối phương đến bảy tám ngàn người không?

Người kia nói:

-Lúc tấn công vào trại quả thật là có bảy tám ngàn người, nhưng hiện tại rất nhiều tên đều đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ chạy rồi, bên ngoài chỉ còn chút tàn quân đi bắt người cướp của thôi. Hiện giờ trại Đức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tĩnh tổn thất trầm trọng, cần phải chi viện gấp.

Ánh mắt Địch Thanh từ trên thân thể người kia quét qua, hỏi:

-Huynh đệ họ gì?

Người nọ vâng dạ nói:

-Ty chức tên Vân Sơn. Chỉ Huy Sứ, người mau đi nhanh đi, bằng không lại quân Đảng Hạng đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trại Đức Tĩnh khẳng định không thể cầm cự thêm được nữa.

Địch Thanh gật đầu nói:

-Tốt, chuẩn bị xuất phát. Thọ Cương, ngươi trước tiên hãy xem bệnh cho vị Vân huynh đệ này đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thọ Cương đang nghĩ biện pháp cứu tỉnh thiếu nữ vừa vớt được dưới sông lên, nghe vậy liền đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên nói:

-Được rồi. Chỉ Huy Sứ, cô gái này đã tỉnh.

Địch Thanh quay đầu nhìn lại, hắn thấy trong ánh mắt của nàng vẫn còn chút hoang mang, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng không biết mình đang chỗ nào. Địch Thanh quay người lại, trở mình leo lên ngựa nói:

-Vậy ngươi tiếp tục chiếu cố gái này, đợi cô ta thể tự mình đi được rồi hãy đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo chúng ta. Vân Sơn, ngươi hãy lại đây, trên mặt ngươi cũng bị thương sao?

Địch Thanh nhìn trên mặt Vân Sơn cũngvết máu, giơ tay muốn giúp lau lau đi.

Vân Sơn vội vàng dùng tay áo lau mặt, rồi la lên:

-Chỉ Huy Sứ, ty chức không bị thương nặng lắm. Ti chức sẽ mang các ngươi đi trại Đức Tĩnh, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải chết… ty chức cũng muốn chết cùng Lưu đại nhân.

Mọi người nhìn thấy Vân Sơn nghĩa khí như vậy, tất cả đều tỏ ra kính nể. Địch Thanh liếc mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh giá từ trên xuống, chậm rãi gật đầu nói:

-Tốt lắm, ngươi dẫn đường đi, nhưng ngươi vẫn thể cưỡi ngựa sao?

Vân Sơn nói:

-Có thể!

Trong lòng vội vàng, lập tức nắm lấy dây cương để quay đầu ngựa lại, rồi hướng phía tây bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi. Địch Thanh quay đầu lại quát:

-Lên đường!

Lúc Địch ThanhVân Sơn nói chuyện, mọi người đã thu thập gọn gàng, nghe Địch Thanh hạ lệnh, tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần mọi người liền tập trung, đội kỵ binh đi phía trước, đội đột kích theo sau, tiếp đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đội cung thủ. Mọi người không vội không loạn kéo nhau đi theo đội hình dài như một con rắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uốn lượn hướng phía tây bắc chạy tới, một lúc sau, tất cả đều đã đi xa.

Thiếu nữ kia nghe được tiếng ngựa gấp gáp, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nàng nhìn thấy Thọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cương đang nhìn mình thân thiết, liền cất giọng khó nhọc hỏi:

-Ta…ta đangđâu, ngươi ai?

Thọ Cương thấy thiếu nữ đã tỉnh táo thì vui vẻ nói:

-Cô đang ở trong quân Bảo An, ta Thọ Cương!

Thiếu nữ kia miễn cưỡng ngồi xuống, lại nhìn thấy trang phục của ThọCương, hai mắt tỏa sáng, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

-Ngươi quân triều Tống? Vừa rồi hình như rất nhiều quân nhân ở đây? Bọn họ đã đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu rồi?

Lúc nàng từ trong hôntỉnh lại, dường như cảm thấykhông ít người đang rời đi.

Thọ Cương giải thích nói:

-Ta đương nhiênquânĐại Tống.từ trên thượng nguồn sông trôi dạt xuống đây, Chỉ Huy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sứ của chúng ta cứu cô. Trại Đức Tĩnh phái người tới cầu viện nên Địch chỉ huy để ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại chăm sóc cô, còn ngài ấy đã mang binh đi cứu viện rồi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 175 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc