GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 162: Ra Khỏi Vỏ (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hồng y nữ tử kia lo ngại, trong lòng thầm nghĩ,ràng vừa rồi nàng nghe thấy tiếng động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ chỗ đó vọng tới. Nàng chưa kịp quay người lại thì một giọng nói từ phía sau nàng vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên:

- nương ….

Hồng y nữ tử cũng không quay đầu lại, cây roi của nàng đã được thu về, rồi bay thẳng tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ phát ra âm thanh. Thuật cưỡi ngựa của người Khương rất điêu luyện, một sợi roi dài luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay, trải qua nhiều năm, cây roi quấn săn bắt dê, đuổi sói thú dữ, cùng linh hoạt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cây roi này quất ra, e rằng cho ngay cả con ruồi trên không trung cũng bị nàng lôi xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Không ngờ tiếng roi vừa vang lên đột nhiên lại dừng lại. Hồng y nữ tử khẽ giật mình, nàng dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức kéo nhưng không thể di chuyển được cây roi.

Đầuroi hình như đã bị một người khác nắm chặt trên tay giống như bị mắc chặt vào những tảng đá. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hồng y nữ tử kinh hãi, nàng xoay người lại nhưng chỉ thấy một cặp mắt sáng lên trong đêm tối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi lại nhìn thấy mắt người đó hồ như đang nhắm lại.

Người bắt lấy cây roi của hồng y nữ tử chính Địch Thanh. Hắn nghe thấy Akêu oan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do không kìm nổi được sự bất bình nên mới đứng dậy, không ngờ lại bị hồng y nữ tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát hiện hành tung. Cây roi dài như con rắn, nếu như trước kia hắn chỉ thể trốn tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì hiện giờ trong mắt hắn cây roi đó chỉ chậm chạp giống như con trâu già đang kéo chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe nát thôi. Hắn chỉ khẽ giơ tay ra thì đã nắm chặt được cây roi rồi,lên: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Ta là người muốn giúp các ngươi!

A Lý đang vội chạy tới, nghe hắn nói vậy liền dừng chân, tỏ vẻ không tin nói:

- Ngươi giúp chúng ta cái gì? Tại sao ngươi lại muốn giúp chúng ta?

Mặc tuổi của y còn nhỏ nhưng khi nghiến răng nghiến lợi trông y như một con cọp đang giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữ vậy.

Hồng y nữ tử quát lên:

- Ngươi thì giúp cái chó gì! Lén lén lút lút, chắc chắn không có gì tốt đẹp rồi.

Nàng đột nhiên nới lỏng tay, sợi roi phất lên đánh về phía Địch Thanh. Cùng lúc đó, nàng rút ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một thanh trường kiếm đánh tới chỗ Địch Thanh.

Tuy nàng là nữ nhân nhưng khi đã tức giận lên thì hung hãn như một con sói cái. Nàng vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ ít nhất đòn này cũng thể đánh cho Địch Thanh phải lui, không ngờ Địch Thanh vừa vung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay ra thì đã nắm chặt được cổ áo nàng. Hắn ném một cái, hồng y nữ tử đã đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay vào một cái cây trong tiếng thất thanh của mình. Nàng chưa kịp rơi xuống thì cây roi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã bay tới quấn mấy vòng quanh người nàng, cột chặt nàng trên cây.

Ngay sau đó, xoẹt một tiếng, thanh trường kiếm không trung bay tới sượt qua hồng y nữ tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâm trúng cây đại thụ.

Mũi kiếm dày đặc, nữ tử kia hoảng sợ toát mồ hôi lạnh.

Những biến cố vừa rồi khiến nàng hoa cả mắt, ngay cả một chút phản kháng để tìm đường sống nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không có. Nàng thật không thể tin được trên đời này lại người thân thủ cao tới như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.

Địch Thanh vỗ vỗ tay, sảng khoái nói:

- Nếu ta muốn giết đệ thì tất sẽ không để đệ nhiều lời.

A cầm thanh đoản đao trong tay sợ hãi đứng im tại chỗ, không dám đánh tới nữa.

Địch Thanh ngồi xổm xuống, hắn nhìn thẳng vào hai tròng mắt A nói:

- A Lý, nếu đệđệ muốn báo thù thì hãy nói đầu đuôi câu chuyện lại cho ta nghe. ĐệĐệ nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định phải tin ta.

Ánh mắt hắn sáng quắc tràn đầy sự chân thành. Khuôn mặt nhỏ nhắn của A ba đầu kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãi, sau bàng hoàng, cuối cùng cũng chút kích động nói:

- Huynh thật sự thể giúp ta báo thù sao?

Địch Thanh đã khoanh chân ngồi dưới đất, hắn gật đầu nói:

- Đương nhiên rồi! Nếu không ta đã giết hai người rồi, cần phải nói nhiều chứ? Giết hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỡ nhọc hơn hỏi hai người như thế này đúng không?

A tuy còn nhỏ nhưng y cũng đã chút tin Địch Thanh, y đột nhiên quỳ xuống dập đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói:

- Ta không biết huynh ai, nhưng nếu huynh thật sự thể giúp ta báo thù, Ata © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếp này nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp cho huynh.

Địch Thanh vươn tay đỡ A lên, thở dài nói:

- Thế thì không cần, nếu như đệ muốn cảm kích ta tốt nhất hãy kể đầu đuôi tại sao đệđệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại muốn giết Tiền Đô Đầu cho ta nghe một lần.

Ánh mắt chớp động, Địch Thanh chậm rãi nói tiếp:

- Nhưngđệ chớ gạt ta, ta ghét nhất người nào dám gạt ta. Nếu đó lỗi của Tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngộ Bản, ta nhất định sẽ không tha nhưng nếu như ta biết đó lỗi của các ngươi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cũng sẽ nhất định sẽ giết chết các ngươi.

A thấy ánh mắt Địch Thanh linh hoạt, sắc bén cũng không sợ hãi, y khóc lóc nói:

- Ta thì lừa huynh cái gì? Ban đầu ta cùng ba vị ca ca vốn săn bắn thung lũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hốt Nhĩ, không ngờ Tiền Ngộ Bản Tân Trại lại tới đây nói muốn cùng chúng ta làm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc giao dịch. Tiền Ngộ Bản nói trong tay bọn họ một lượng lớn gấm vóc của Trung Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn đổi da thú với chúng ta. Hắn mời chúng ta tới đó xem vải vóc thế nào, ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị đại ca của ta tin tưởng hắn, nghĩ hắn nói thật nên mới dẫn ta rời khỏi thung lũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hốt Nhĩ. Không ngờ khi tới một cánh rừng, Tiền Ngộ Bản chỉ vào một bụi cỏ rậm trong cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rừng nói ‘Hàng hóa đềuđó hết, các người tới xem đi’. Hai vị đại ca của ta trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia đã từng buôn bán với tên Tiền Ngộ Bản này nên mới không chút hoài nghi nào. Tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên tam ca của ta lại chút nghi ngờ, huynh ấy thấy rất lạ tại sao vải vóc lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải giấu trong bụi cỏ như vậy nên huynh ấy dẫn ta đi chậm hơn một chút…”

Nói tới đây, khóe miệng Agiật giật, ánh mắt oán giận:

- Không ngờ từ bụi cỏ đó hai mũi tên nhọn phóng ra bắn trúng hai vị ca ca của ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến hai huynh ấy chết ngay tại chỗ.

Trong lòng Địch Thanh chút lạnh, thấy đứa bé kia lệ rơi khắp mặt, cũng cảm thấy rầu rĩ.

A nức nở một lúc lâu rồi lại cắn răng nói tiếp:

- Trong bụi cỏ đó lạihai người nhảy ra, họ đều Phó Đô Đầu của Tân Trại, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nhận ra hai người đó, một người Thiết Lãnh, một người tên Khuất Hàn…

Địch Thanh hỏi:

- Vừa rồi lúc đệ ám sát Tiền Đô Đầu, hai người phía sau hắn chính là Thiết Lãnh và Khuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn sao?

A nắm chặt hai nắm đấm, trán nổi gân xanh nói lớn:

- Chínhhai tên súc sinh đó! Tên mặt thẹo chính Thiết Lãnh, tên đi khập khiễng Khuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn. Ta nhận ra chúng, chúng cũng nhận ra được ta.

Địch Thanh nhớ lại vẻ mặt hung hãn của Thiết Lãnh Khuất Hàn, đối với lời của A Lý hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã tin tới tám phần.

Sau khi A bình tĩnh hơn chút, nỗi hận khắc cốt ghi tâm lộ ra:

- Bọn họ giết chết hai ca ca của ta nhưng vẫn còn không chịu bỏ qua, không ngờ chúng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọt tới chỗ tam ca. Ta cùng tam ca chạy tới một sườn núi cao, tam ca ra sức đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đi, nói: ‘Mau chạy đi, hãy báo thù cho chúng ta.’ Ta từ đồi cao lăn xuống rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một con sông lớn, sau đó lạibị nước sông cuốn đi rồi được tộc nhân cứu sống nên mới may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắn thoát chết. Nhưng ba vị ca ca của ta đều đã mất mạng dưới tay bọn chúng, huynh nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, mối thù này nên báo hay không chứ?

Ánh mắt A tràn đầy thù hận, Địch Thanh nhìn chằm chằm vào hai tròng mắt Anói:

- Nếu đúng như vậy thì nhất định phải báo thù. Nếu ai đó giết chết ba ca ca của ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta không thể giết được hắn thì ta cũng phải liều mạng với hắn.

Nước mắt A chảy xuống, đột nhiên ôm lấy Địch Thanh khóc lớn:

- Huynh người tốt.

A vẫn còn một đứa trẻ, rất nhiều chuyện nó vẫn còn chưa hiểu, thấy Địch Thanh nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy thì trong lòng cùng cảm kích, sớm đã coi Địch Thanh người thân rồi.

Hồng y nữ tử kia thấy thế không khỏi ngượng ngùng, nhất thời không nói lên lời. Vừa rồi nhân lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch Thanh và A Lý nói chuyện với nhau, nàng đã giãy thoát ra khỏi sợi sự trói buộc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cây roi. Lúc này nàng cảm thấy cùng xấu hổ.

Địch Thanh đợi A khóc xong mới vỗ nhẹ sau lưng hỏi:

- Ta cách giúp đệ báo thù cho ca ca mình nhưng không biết đệdũng khí không thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

A Lý quẹt nước mắt trên mặt, kiên định nói:

- Cách gì vậy?huynh muốn đệ phải chết, đệ cũng sẽ chết ngay cho huynh xem. Đệ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ cái gì nữa chứ?

Địch Thanh gật đầu nói:

- Vậy thì được. Ngày mai…đệ tới quan nha của Chỉ huy sứ Tân Trại. Đương nhiên, tốt nhất đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy cải trang đừng để cho Tiền Ngộ Bản phát hiện ra đệ. Đến lúc đó đệ tìm Chỉ huy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sứ ra mặt giúp đệđược rồi.

Hồng y nữ tử chợt cười lạnh nói:

- Ngươi nói dối cũng không biết đỏ mặt sao? Đinh Thiện Bản, chỉ huy sứ Tân Trại đã chết rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Địch Thanh nhìn sang đó lạnh nhạt nói:

- Chỉ huy sứ chết rồi, nhưng chỉ huy sứ mới Địch Thanh đã tới, y nhất định sẽ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay giúp đỡ các người.

Hồng y nữ tử hỏi lại:

- Ngươi khẳng định như vậy ư? Hứ, người Hán các người chẳng ai tốt đẹp cả.

Ánh mắt nàng tràn đầy sự không tin tưởng, rõ ràng nàng rất đề phòng người Hán.

Địch Thanh đứng lên, chậm rãi nói:

- Bởi vì…ta chính Địch Thanh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 162 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc